Sáng / Tối
Ban ngày tôi là một nhân viên marketing bình thường.
Ban đêm tôi là một tác giả truyện ngôn tình trên mạng.
Nghe thì có vẻ rất lãng mạn, nhưng sự thật là ban ngày tôi bị deadline đuổi theo, ban đêm lại phải vắt óc nghĩ xem làm thế nào để nam chính trong truyện của mình vừa lạnh lùng vừa đẹp trai vừa khiến độc giả muốn hét lên trong phần bình luận.
Tên tôi là Lâm Chi Hạ, hai mươi bốn tuổi, nhân viên cấp thấp của công ty truyền thông Tân Duyệt.
Còn nam chính trong truyện của tôi… là một tổng tài.
Một tổng tài lạnh lùng, độc đoán, ít nói, ánh mắt sắc bén, khí chất áp đảo.
À, còn một điểm nữa.
Anh ta rất thích trừ lương nhân viên.
Tôi gõ dòng chữ cuối cùng trong chương mới:
Tạ tổng khẽ nâng mắt, giọng nói lạnh như băng:
“Ai nộp báo cáo trễ, trừ ba ngày lương.”
Tôi đọc lại một lần.
Rất hợp lý.
Rất chân thực.
Rất… giống người thật.
Bởi vì nguyên mẫu của nhân vật này chính là sếp của tôi.
***
Nếu nói về người đàn ông đáng sợ nhất trong công ty Tân Duyệt, chắc chắn mọi người sẽ nghĩ đến một cái tên.
Tạ Cảnh Thâm.
Tổng giám đốc trẻ tuổi của công ty.
Hai mươi chín tuổi, đẹp trai, tài giỏi, lạnh lùng.
Nghe nói trước khi anh tiếp quản công ty, bầu không khí ở đây khá thoải mái.
Nhưng từ khi anh xuất hiện…
Mọi thứ đều thay đổi.
Các phòng ban bắt đầu nộp báo cáo đúng hạn.
Không ai dám đi trễ.
Không ai dám tan ca sớm.
Bởi vì Tạ Cảnh Thâm có một sở thích rất đặc biệt.
Trừ lương.
Lần đầu tiên tôi bị trừ lương là vì nộp bản kế hoạch chậm mười phút.
Mười phút.
Chỉ mười phút thôi…
Anh đứng ở đầu phòng họp, ánh mắt lạnh lẽo quét qua tôi.
Rồi nói một câu rất bình tĩnh:
“Lâm Chi Hạ, trừ một ngày lương.”
Cả phòng họp im phăng phắc.
Tôi đứng đó, trong lòng gào thét.
Một ngày lương của tôi!
Tôi chỉ chậm có mười phút thôi!
Nhưng ngoài mặt tôi vẫn phải gật đầu rất ngoan ngoãn.
“Vâng, Tạ tổng.”
Đêm hôm đó tôi mở laptop, bắt đầu viết truyện.
Và thế là nhân vật tổng tài độc đoán Tạ tổng ra đời.
Tôi đăng chương mới lên trang web quen thuộc.
Chưa đầy mười phút sau, bình luận bắt đầu xuất hiện.
Độc giả A:
“Tổng tài này quá đáng ghét rồi, lại trừ lương nhân viên!”
Độc giả B:
“Nhưng mà càng đáng ghét càng thấy hấp dẫn…”
Độc giả C:
“Tôi cá là sau này tổng tài sẽ thích nữ chính.”
Tôi vừa đọc vừa cười.
Độc giả đúng là rất đáng yêu.
Tổng tài trong truyện của tôi chắc chắn sẽ thích nữ chính.
Bởi vì đó là quy luật của truyện ngôn tình.
Chỉ có điều ngoài đời…
Tổng tài thật của tôi chắc chắn sẽ không bao giờ thích ai trong công ty.
Đặc biệt là nhân viên nhỏ bé như tôi.
Tôi đang chuẩn bị đóng laptop thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn từ bạn thân của tôi.
Chu Du Du: “Chi Hạ!!!”
“Truyện của cậu lên bảng xếp hạng rồi!!!”
Tôi ngẩn người.
“Thật á?”
“Thật! Chương mới của cậu đang rất hot!”
Tôi mở lại trang web.
Ở góc bảng xếp hạng quả thật có tên truyện của tôi.
“Tổng tài nhà tôi thích trừ lương nhân viên.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây.
Rồi bật cười.
Thế giới đúng là kỳ diệu.
Ban ngày tôi bị tổng tài thật trừ lương.
Ban đêm tôi viết truyện để cho tổng tài trong truyện… yêu nữ chính đến chết đi sống lại.
Nghĩ vậy thấy cân bằng tâm lý hơn hẳn.
Sáng hôm sau tôi đến công ty.
Cả phòng marketing đang tụm lại quanh bàn của Tiểu Mễ.
Tiểu Mễ vừa nhìn điện thoại vừa cười.
“Truyện này buồn cười quá!”
Tôi hơi tò mò.
“Mọi người đang đọc gì vậy?”
Tiểu Mễ quay màn hình về phía tôi.
“Tổng tài nhà tôi thích trừ lương nhân viên. Cậu đọc chưa?”
Tôi suýt đánh rơi ly cà phê.
“…Chưa.”
Một đồng nghiệp khác nói:
“Tổng tài trong truyện giống sếp mình ghê.”
Tim tôi đập thình thịch.
“Giống chỗ nào?”
Tiểu Mễ bắt đầu đếm.
“Lạnh lùng.”
“Ít nói.”
“Ánh mắt đáng sợ.”
“Còn thích trừ lương nữa.”
Cả phòng cười ầm lên.
Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng chỉ có một suy nghĩ.
Hy vọng Tạ tổng không bao giờ đọc truyện mạng.
Đúng lúc đó, cửa phòng marketing mở ra.
Thư ký của tổng giám đốc bước vào.
Cô ấy nhìn quanh một vòng rồi nói:
“Lâm Chi Hạ.”
Tôi lập tức đứng thẳng.
“Có!”
Thư ký mỉm cười rất lịch sự.
“Tạ tổng gọi cô lên văn phòng.”
Cả phòng lập tức im lặng.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tiểu Mễ thì thầm:
“Chắc cậu lại nộp báo cáo trễ rồi.”
Tôi cũng nghĩ vậy.
Thở dài một hơi, tôi chỉnh lại áo rồi đi ra khỏi phòng.
Trong đầu chỉ có một suy nghĩ.
Hy vọng lần này chỉ bị trừ nửa ngày lương.
Văn phòng của tổng giám đốc nằm ở tầng trên cùng.
Tôi đứng trước cửa vài giây, gõ nhẹ.
“Tạ tổng, tôi là Lâm Chi Hạ.”
Bên trong truyền ra một giọng nói trầm thấp.
“Vào.”
Tôi mở cửa bước vào.
Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa sổ lớn.
Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc vẫn giống hệt như mọi khi.
Áo sơ mi trắng, cà vạt đen, khí chất lạnh lùng.
Tạ Cảnh Thâm.
Anh đang nhìn vào màn hình laptop.
Không nói gì.
Tôi đứng trước bàn, trong lòng bắt đầu căng thẳng.
Một phút trôi qua.
Hai phút trôi qua.
Cuối cùng anh cũng ngẩng đầu.
Ánh mắt bình tĩnh nhìn tôi.
“Lâm Chi Hạ.”
“Vâng, Tạ tổng.”
Anh xoay laptop lại.
Đẩy về phía tôi.
“Tôi muốn hỏi một chuyện.”
Tôi nhìn xuống màn hình.
Trang web truyện quen thuộc hiện ra.
Trên đó là chương mới tôi đăng tối qua.
Dòng tiêu đề rất rõ ràng.
“Tổng tài lạnh lùng lại trừ lương nhân viên.”
Máu trong người tôi dường như đông lại.
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi.
Giọng nói rất bình tĩnh.
“Nhân vật tổng tài trong truyện này…”
Anh dừng lại một giây.
Rồi hỏi:
“Nguyên mẫu là tôi sao?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận