Sáng / Tối
Nếu có ai hỏi tôi khoảnh khắc nào trong đời khiến tôi muốn quay ngược thời gian nhất…
Tôi sẽ trả lời ngay lập tức.
Ba phút trước khi tôi nói “Được.” trong văn phòng của Tạ Cảnh Thâm.
Bởi vì ngay khi cánh cửa phòng tổng giám đốc đóng lại phía sau lưng anh, tôi mới hoàn toàn ý thức được một sự thật.
Tôi - Lâm Chi Hạ, nhân viên marketing lương ba cọc ba đồng - vừa đồng ý hẹn hò với sếp tổng của mình.
Không phải kiểu hẹn hò bình thường.
Mà là kiểu hẹn hò vì… tôi viết truyện về anh ta.
Tôi ôm đầu ngồi trong ghế thêm vài phút nữa.
Sau đó mới lết về bàn làm việc.
Đêm đó tôi về nhà rất muộn.
Việc đầu tiên tôi làm khi mở cửa phòng trọ không phải thay giày.
Mà là mở laptop.
Trang truyện của tôi vẫn sáng đèn.
Bình luận vẫn đang tăng lên từng phút.
Độc giả A:
“Tổng tài này chắc chắn thích nữ chính rồi!”
Độc giả B:
“Không đâu, kiểu người lạnh lùng thế này phải đến chương 30 mới nhận ra.”
Độc giả C:
“Tôi cược tổng tài sẽ theo đuổi nữ chính!”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Khóe miệng giật giật.
Nếu mấy người biết ngoài đời tổng tài thật sự đang ép tôi hẹn hò để “sửa hình tượng”…
Chắc phần bình luận sẽ nổ tung.
Tôi thở dài.
Rồi bắt đầu gõ chương mới.
Tổng tài lạnh lùng nhìn nữ chính: “Nếu em muốn hiểu tôi… thì hẹn hò với tôi.”
Tôi dừng tay.
Nhìn dòng chữ trên màn hình.
Hai giây sau, tôi xóa sạch.
Không được.
Viết vậy thì giống hệt ngoài đời.
Nếu Tạ Cảnh Thâm đọc được…
Tôi cảm giác mình sẽ không sống nổi đến cuối truyện.
Tôi suy nghĩ một lúc.
Rồi sửa thành:
Tổng tài lạnh lùng nói:
“Nếu em muốn hiểu tôi… hãy quan sát tôi.”
Ừ.
Như vậy an toàn hơn.
Sáng hôm sau.
Tôi đến công ty sớm hơn bình thường mười phút.
Không phải vì chăm chỉ.
Mà vì tôi sợ… gặp Tạ Cảnh Thâm.
Tiếc là ông trời không đứng về phía tôi.
Tôi vừa bước vào sảnh công ty thì thấy một bóng người quen thuộc đứng trước thang máy.
Áo sơ mi trắng.
Quần tây đen.
Dáng người cao ráo.
Không cần nhìn mặt cũng biết là ai.
Tạ Cảnh Thâm.
Tim tôi lập tức đập nhanh hơn một nhịp.
Tôi định quay đầu giả vờ đi lấy cà phê.
Nhưng anh đã nhìn thấy tôi.
“Lâm Chi Hạ.”
Giọng nói quen thuộc vang lên.
Không trốn được nữa.
Tôi đành bước tới.
“Tạ… à không.”
Tôi khựng lại.
Anh nhướng mày.
Tôi lập tức sửa lời.
“…Cảnh Thâm?”
Hai chữ đó vừa ra khỏi miệng, tôi lập tức cảm thấy da gà nổi khắp người.
Gọi sếp như vậy thật sự quá kỳ quái.
Nhưng anh lại gật đầu rất tự nhiên.
“Ừ.”
Thang máy mở ra.
Chúng tôi bước vào.
Không gian nhỏ hẹp.
Chỉ có hai người.
Tôi nhìn chằm chằm vào bảng số tầng.
Không dám quay đầu.
Sau vài giây im lặng, anh hỏi:
“Em viết chương mới chưa?”
Tôi suýt sặc không khí.
“Viết rồi ạ.”
Anh gật đầu.
“Cho tôi xem.”
Tôi quay phắt lại.
“…Hả?”
Anh nhìn tôi rất bình tĩnh.
“Bạn trai có quyền đọc trước.”
Tôi: “……”
Đây là quy định ở đâu vậy???
Tầng của phòng marketing đến.
Cửa thang máy mở ra.
Tôi lập tức bước ra ngoài như chạy trốn.
Trước khi cửa đóng lại, tôi nghe anh nói thêm một câu.
“Trưa nay cùng ăn cơm.”
Không phải hỏi.
Là thông báo.
Ngay khi tôi bước vào phòng marketing, Tiểu Mễ lập tức quay sang.
“Chi Hạ!”
“Sáng nay cậu đến sớm thế?”
Tôi ngồi xuống ghế.
“Ừ.”
Tiểu Mễ nhìn tôi vài giây.
Rồi nheo mắt.
“Có chuyện gì đúng không?”
“Không.”
“Có.”
“…Không.”
“Chắc chắn có!”
Tôi chưa kịp nghĩ ra lời giải thích thì điện thoại trên bàn rung lên.
Một tin nhắn.
Tạ Cảnh Thâm.
Tiểu Mễ lập tức liếc sang.
“Tin nhắn của ai vậy?”
Tôi vội vàng úp điện thoại xuống.
“Không ai.”
“Cho tôi xem!”
“Không!”
Tiểu Mễ càng nghi ngờ.
Cô ấy chống cằm nhìn tôi.
“Lâm Chi Hạ.”
“Cậu đang giấu chuyện gì đúng không?”
Tôi cười gượng.
“Thật sự không có…”
Điện thoại lại rung.
Một tin nhắn mới.
Tiểu Mễ nhanh tay hơn tôi.
Cô ấy chộp lấy điện thoại.
“Để tôi xem!”
Tôi hoảng hốt.
“Đừng…”
Nhưng đã muộn.
Cô ấy đọc to.
“Trưa nay 12 giờ. Tôi đợi em.”
Cả phòng marketing lập tức im lặng.
Ba giây sau.
Tiểu Mễ quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt như vừa phát hiện ra bí mật quốc gia.
“…Tạ tổng?”
Tôi: “……”
Mười phút sau.
Tin đồn đã lan khắp phòng marketing.
“Chi Hạ được sếp nhắn tin riêng!”
“Còn hẹn ăn trưa!”
“Trời ơi chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Tôi ngồi trước máy tính.
Mặt nóng như lửa đốt.
Nếu bây giờ có cái hố nào dưới đất, tôi chắc chắn sẽ nhảy xuống ngay.
Đúng 12 giờ.
Điện thoại tôi lại rung.
Tạ Cảnh Thâm:
“Xuống dưới.”
Tôi đứng dậy trong ánh mắt tò mò của cả phòng.
Tiểu Mễ thì thầm:
“Nhớ kể lại cho tôi nghe.”
Tôi chỉ biết cười khổ.
Nhà hàng nằm ngay đối diện công ty.
Tôi vừa bước vào đã thấy Tạ Cảnh Thâm ngồi ở bàn gần cửa sổ.
Anh nhìn tôi một cái.
“Ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống.
Bầu không khí có chút kỳ lạ.
Anh đưa menu cho tôi.
“Gọi món.”
Tôi mở menu.
Nhìn giá.
Rồi đóng lại.
“Anh gọi đi.”
Anh liếc tôi.
“Vì sao?”
Tôi thành thật trả lời.
“…Tôi không dám gọi.”
Khóe môi anh khẽ cong lên.
Giống như đang cười.
Nhưng rất nhẹ.
Đồ ăn được mang lên.
Chúng tôi ăn trong yên lặng vài phút.
Sau đó anh đột nhiên hỏi:
“Trong truyện của em…”
Tôi lập tức căng thẳng.
“…Dạ?”
Anh uống một ngụm nước.
Rồi hỏi rất bình thản.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận