Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 21  ·  9.5%
[Full] Tôi Viết Truyện Về Sếp Của Mình
Chương 2: Truyện của tôi… lan đến công ty
16/05/2026 12:01· 942 từ

Tôi không nhớ mình khỏi phòng tổng giám bằng cách nào.

Chỉ nhớ khi cánh đóng lại phía sau, tôi vẫn còn hơi

Trong đầu chỉ còn lên một câu hỏi nhất:

Anh ấy… có nhận không?

Hay chỉ là trùng

Tôi quay về phòng trong trạng thái hồn phách lạc.

Tiểu Mễ lập tức tôi lại.

“Sao rồi? Bị mắng

Tôi ngồi xuống ghế, cô ấy ba giây, lắc đầu.

“Không.”

“Vậy thì bị trừ

“…Cũng không.”

Tiểu Mễ nhíu mày.

“Thế gọi cậu lên gì?”

Tôi mở miệng, định sự thật.

Nhưng nghĩ lại, nếu ra rằng sếp đang truyện tôi viết về anh ta…

Có khi ngày mai sẽ không còn việc

Vậy nên tôi chỉ khan một tiếng.

“Chắc là… hỏi về án.”

Tiểu Mễ không nghi gì, gật đầu rồi lại đọc điện thoại.

Còn tôi…

Tôi lặng lẽ mở

***

Trang truyện quen thuộc ra.

Chương mới tôi đăng qua vẫn đang nằm vị trí khá nổi

Số lượng bình luận tăng gấp đôi so sáng nay.

Tôi hít một hơi, vào.

Độc giả A:

“Trời ơi tổng tài ác thật, trừ lương thương tiếc!”

Độc giả B:

“Nhưng càng đọc càng cuốn…”

Độc giả C:

“Tôi cá là tổng này thích nữ chính mà không nhận ra!”

Tôi đọc đến đây hơi khựng lại.

Không hiểu sao trong lại hiện lên ánh của Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi lúc nãy.

Bình tĩnh.

Sắc bén.

Và… có gì đó đoán.

Tôi lắc đầu, tự an mình.

Chắc chỉ là trùng thôi.

Anh ấy là tổng đốc, làm gì có gian đọc truyện ngôn

“Chi Hạ!”

Giọng của trưởng phòng ngột vang lên.

Tôi giật mình, vội tắt trang web.

“Dạ?”

“Chiều nay nộp lại kế hoạch, Tạ tổng cầu chỉnh sửa.”

Tôi gật đầu.

“Vâng ạ.”

Trong lòng thầm thở

May quá.

Có vẻ như anh chỉ gọi tôi lên công việc.

Còn chuyện truyện… chắc là tôi tự dọa

Buổi chiều trôi qua sự yên bình hiếm

Tôi chăm chỉ làm không dám mở lại truyện thêm lần nào

Cho đến khi… đồng bên cạnh đột nhiên lên.

“Trời ơi!!!”

Cả phòng quay lại

“Gì vậy?”

Cô ấy giơ điện lên, vẻ mặt kích

“Truyện “Tổng tài nhà thích trừ lương nhân lên top rồi!”

Tim tôi đập mạnh nhịp.

“…Thật à?”

“Thật chứ! Lên top cử luôn rồi!”

Cả phòng lập tức lại.

“Để xem nào!”

“Tổng tài này đúng sếp mình luôn!”

“Tôi nói rồi mà, y như đúc!”

Mỗi một câu nói họ đều như một dao đâm thẳng vào tôi.

Tôi cố giữ vẻ tĩnh.

“Có giống đâu…”

Tiểu Mễ quay sang tôi.

“Giống mà! Cậu không à?”

“Lạnh lùng, ít nói, thích trừ lương nữa.”

“Đúng kiểu Tạ tổng!”

Tôi cười gượng.

“Chỉ là trùng hợp

Trong lòng thì chỉ gào lên:

Đương nhiên là giống Tôi viết dựa trên ta mà!

Đúng lúc không khí náo nhiệt, cửa phòng mở ra.

Thư ký tổng giám đứng ở cửa.

“Chi Hạ.”

Tôi suýt nữa đứng dậy.

“Dạ?”

“Chiều nay cô tăng ca, Tạ tổng việc giao.”

Cả phòng im lặng.

Sau đó ánh mắt người nhìn tôi trở rất kỳ lạ.

Tiểu Mễ thì thầm:

“Cậu làm gì sếp chú ý vậy?”

Tôi: “…”

Tôi cũng muốn biết

Tối hôm đó, cả lần lượt ra về.

Chỉ còn lại tôi một mình trước máy

Đèn trong văn phòng trắng.

Không gian yên tĩnh mức nghe rõ cả gõ bàn phím.

Tôi nhìn đồng hồ.

Tám giờ.

Sếp vẫn chưa gọi

Tôi thở dài.

“Chắc là quên rồi…”

Vừa định đứng dậy thì điện thoại rung

Một tin nhắn.

Tạ Cảnh Thâm.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình ba giây.

Rồi mở ra.

“Lên phòng tôi”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-viet-truyen-ve-sep-cua-minh&chuong=2]

Ngắn gọn.

Không dấu chấm.

Rất có phong cách anh.

Tôi đứng trước cửa phòng lần thứ hai ngày.

Lần này còn căng hơn lần sáng.

Gõ cửa.

“Vào.”

Tôi đẩy cửa bước

Trong phòng chỉ đèn vàng dịu.

Tạ Cảnh Thâm vẫn sau bàn làm việc.

Laptop mở.

Tôi không dám nhìn hình.

Chỉ đứng đó, hai siết chặt.

“Tạ tổng, anh tìm ạ?”

Anh không trả lời

Chỉ nhìn tôi một

Ánh mắt đó khiến có cảm giác như đang bị… đọc xuyên.

Sau vài giây, anh lên tiếng.

“Ngồi đi.”

Tôi ngoan ngoãn ngồi

Anh xoay laptop lại.

Đẩy về phía tôi.

Tôi nhìn xuống.

Tim lập tức rơi đáy.

Trang truyện của tôi.

Chương mới.

Dòng tiêu đề hiện ràng:

“Tổng tài lạnh lùng trừ lương nhân viên.”

Không còn đường chối.

Tôi im lặng.

Anh chống tay lên nhìn tôi.

“Giải thích đi.”

Giọng anh vẫn bình

Nhưng càng bình tĩnh… càng sợ.

Tôi nuốt nước bọt.

“Đó chỉ là… trùng thôi ạ.”

Anh nhướng mày.

“Trùng hợp?”

Tôi gật đầu rất

“Vâng! Trùng hợp!”

“Chỉ là tôi viết trên… tưởng tượng.”

Anh không nói gì.

Chỉ kéo chuột.

Lật xuống phần nội

Đọc một đoạn.

Rồi hỏi:

“‘Ánh mắt sắc bén dao, giọng nói lạnh băng’.”

Anh ngẩng đầu nhìn

“Cũng là tưởng tượng?”

Tôi: “…”

Không khí trong phòng tĩnh đến đáng sợ.

Tôi bắt đầu cảm mình sắp xong đời

Đúng lúc tôi đang nghĩ xem nên xin hay xin nghỉ việc thì…

Tạ Cảnh Thâm đột nói:

“Viết cũng được.”

Tôi ngẩn người.

“…Dạ?”

Anh tựa lưng vào

Giọng nói vẫn bình

“Nhưng không chính xác.”

Tôi chớp mắt.

“Không… chính xác?”

Anh nhìn tôi.

“Em hiểu tôi bao

Tôi: “…”

Câu hỏi này nghe hiểm quá.

Tôi suy nghĩ rất

Rồi trả lời một an toàn nhất:

“Không nhiều ạ.”

Anh gật đầu.

“Vậy nên mới viết

Tôi: “…”

Không hiểu sao tôi cảm thấy… anh đang bai tác phẩm của

Tôi hơi không phục.

Nhưng không dám

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận