Sáng / Tối
Nếu phải chọn một câu khiến tôi nghẹn họng nhất trong đời, chắc chắn đó sẽ là câu Tạ Cảnh Thâm vừa nói.
“Nếu tôi thích em… em có viết vào truyện không?”
Tôi cầm đũa, ngơ ra ba giây. Trong đầu lúc đó chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản: nếu tôi viết thật thì độc giả sẽ nói tác giả đang tự sướng, còn nếu tôi không viết thì người đang ngồi trước mặt tôi có thể… trừ lương.
Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định chọn phương án an toàn nhất.
“Tôi… sẽ cân nhắc.”
Tạ Cảnh Thâm nhìn tôi. Ánh mắt anh giống như đang đánh giá một bản kế hoạch marketing chưa hoàn chỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-viet-truyen-ve-sep-cua-minh&chuong=4]
Sau vài giây, anh gật đầu như thể vừa chấp nhận câu trả lời.
“Cũng được.”
Tôi thở phào một hơi.
May quá.
Chắc câu hỏi đó chỉ là đùa thôi.
Nhưng ngay khi tôi vừa định yên tâm ăn tiếp, anh lại nói thêm một câu.
“Nhưng nếu em viết sai, tôi sẽ yêu cầu sửa.”
Tôi suýt nghẹn cơm.
“Sửa… thế nào ạ?”
Anh bình tĩnh đáp: “Sửa theo thực tế.”
Tôi nhìn anh, bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Truyện tôi viết là ngôn tình. Tổng tài lạnh lùng, nữ chính ngốc nghếch, cuối cùng hai người yêu nhau.
Ngoài đời thì sao?
Ngoài đời tổng tài đang ngồi đối diện tôi và yêu cầu tôi chỉnh sửa nội dung truyện dựa trên… việc hẹn hò với anh.
Nghĩ đến đây tôi đột nhiên có một linh cảm kỳ lạ.
Hình như tôi vừa tự ký vào một bản hợp đồng rất nguy hiểm.
Bữa trưa kết thúc trong bầu không khí khó hiểu đó. Khi chúng tôi quay lại công ty, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần đối mặt với ánh mắt tò mò của cả phòng marketing. Quả nhiên vừa bước vào cửa, Tiểu Mễ đã lao tới như một phóng viên săn tin.
“Thế nào rồi?”
Tôi giả vờ không hiểu.
“Cái gì?”
“Còn cái gì nữa! Sếp hẹn cậu đi ăn trưa mà!”
Cả phòng lập tức im lặng, rõ ràng tất cả đều đang lắng nghe.
Tôi đặt túi xuống bàn, cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Chỉ là nói chuyện công việc.”
Tiểu Mễ nheo mắt.
“Công việc gì mà phải đi nhà hàng đối diện công ty?”
Tôi nghẹn lời.
Đúng lúc tôi đang không biết trả lời thế nào thì điện thoại rung lên.
Một tin nhắn mới.
Người gửi: Tạ Cảnh Thâm.
Tiểu Mễ nhìn thấy cái tên trên màn hình, mắt lập tức sáng lên.
“Tôi biết ngay mà!”
Tôi vội vàng cầm điện thoại, mở tin nhắn.
“Tan làm đợi tôi.”
Chỉ có bốn chữ.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tiểu Mễ hỏi: “Sếp nói gì?”
Tôi rất muốn nói “không có gì”, nhưng biểu cảm của tôi rõ ràng đã phản bội tôi.
“Anh ấy bảo… tan làm đợi anh ấy.”
Tiểu Mễ há hốc miệng.
Cả phòng marketing cũng im lặng trong ba giây.
Sau đó Tiểu Mễ nói một câu khiến tôi suýt ngã khỏi ghế.
“Chi Hạ, cậu đang được tổng tài theo đuổi à?”
Tôi lập tức lắc đầu.
“Không có chuyện đó!”
Nhưng trong lòng lại không chắc lắm.
Bởi vì tôi nhớ đến câu nói trong nhà hàng lúc trưa.
“Nếu tôi thích em…”
Tôi nhanh chóng lắc đầu lần nữa.
Không thể nào.
Tạ Cảnh Thâm chắc chỉ muốn đảm bảo hình tượng của mình trong truyện không bị bôi xấu quá thôi.
Chắc chắn là vậy.
Buổi chiều trôi qua trong sự bất an khó tả. Tôi cố gắng tập trung làm việc, nhưng thỉnh thoảng lại nghĩ đến việc tối nay phải gặp Tạ Cảnh Thâm. Không hiểu vì sao tôi lại cảm thấy… hơi hồi hộp.
Đến sáu giờ, mọi người trong phòng bắt đầu thu dọn đồ chuẩn bị về.
Tiểu Mễ đứng dậy vươn vai.
“Tan ca thôi.”
Sau đó cô ấy quay sang nhìn tôi.
“Cậu không về à?”
Tôi lắc đầu.
“Tôi… có chút việc.”
Tiểu Mễ lập tức hiểu ra, nở nụ cười đầy ẩn ý.
“À.”
Cô ấy kéo dài chữ “à” đến mức tôi chỉ muốn lấy băng dính dán miệng cô ấy lại.
Mười phút sau, cả phòng đã về hết.
Tôi vẫn ngồi trước máy tính, mở trang truyện của mình.
Bình luận dưới chương mới lại tăng thêm.
Một độc giả viết: “Tổng tài này chắc chắn đang ghen mà không nhận ra.”
Tôi đọc xong, trong đầu đột nhiên hiện lên cảnh Tạ Cảnh Thâm nhìn đồng nghiệp nam nói chuyện với tôi sáng nay trong thang máy.
Tôi lập tức lắc đầu.
Không thể nào.
Đúng lúc đó điện thoại rung lên.
“Tôi ở dưới.”
Tôi hít một hơi sâu, tắt máy tính rồi đi xuống.
Xe của Tạ Cảnh Thâm đậu trước cửa công ty. Tôi mở cửa ghế phụ ngồi vào, còn chưa kịp hỏi đi đâu thì anh đã lái xe ra đường.
“Chúng ta đi đâu vậy?”
“Tản bộ.”
Tôi quay sang nhìn anh.
“Tản bộ?”
Anh gật đầu.
“Trong truyện của em, tổng tài thường làm gì khi hẹn hò?”
Tôi suy nghĩ một chút.
“Ăn tối, xem phim… tản bộ.”
“Vậy hôm nay tản bộ.”
Tôi không biết nên cười hay nên khóc.
Tổng tài thật sự đang dùng truyện của tôi làm… tài liệu hẹn hò.
Xe dừng trước một công viên gần trung tâm thành phố. Buổi tối ở đây khá đông người, có người chạy bộ, có cặp đôi đi dạo, còn có cả mấy bác đang tập thái cực quyền.
Chúng tôi đi dọc theo con đường lát đá. Gió đêm khá mát, ánh đèn vàng chiếu xuống mặt hồ lấp lánh.
Một lúc sau, Tạ Cảnh Thâm đột nhiên hỏi: “Trong truyện của em, tổng tài có nhược điểm gì không?”
Tôi thành thật trả lời: “Có.”
“Ví dụ?”
“Tổng tài không biết cách theo đuổi con gái.”
Anh dừng bước.
Quay sang nhìn tôi.
“Vậy em nghĩ tôi biết không?”
Tôi nhìn anh vài giây.
Trong đầu hiện lên hình ảnh anh ép tôi hẹn hò chỉ để “sửa kịch bản”.
Tôi nói thật: “Không giống biết lắm.”
Anh im lặng một lúc.
Sau đó khẽ gật đầu.
“Vậy em dạy tôi.”
Tôi ngẩn người.
“Tôi dạy anh?”
“Ừ.”
Anh nhìn thẳng vào tôi.
“Dạy tôi cách theo đuổi em.”
Tim tôi đập mạnh một nhịp.
Một cơn gió đêm thổi qua, mặt hồ trước mặt khẽ gợn sóng. Tôi đột nhiên nhận ra một chuyện rất đáng sợ.
Hình như câu chuyện tôi viết trên mạng đang dần… trở thành sự thật ngoài đời.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận