Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 100  ·  24%

Triều Vụ gần như chạy từ hoa viên trở về phòng của mình.

Ở trong không gian an chỉ thuộc về riêng mình.

Cậu thả lỏng cơ thể, phào một hơi.

Lưng tựa vào cửa, chậm trượt xuống, ngồi trên tấm thảm trắng mềm mại.

Lòng bàn tay xoa xoa mặt, hơi ấm dần dần tan

"Thật là chịu hết nổi, kẻ hầu hạ trơ trẽn không xấu hổ, đáng bị xử xử tử!"

Mặc cho thiếu niên tức mà lẩm bẩm chửi rủa.

Chiếc gương thần vốn ngày luôn chủ động lấy lòng, lúc lại không hề có phản

Triều Vụ chống tường đứng

Hôm nay vận động quá bắp chân tê mỏi.

"Gương thần, ngươi tuyệt đối đoán ra ta phát hiện được mật gì đâu."

Nhớ lại cảnh vừa thấy nãy.

Còn cả lời Nierfu nói, là "vật hiến tế" thiếu niên đến giậm chân.

Nghe thấy chủ nhân gọi.

Một làn khói đen ngưng thành xúc tua, chậm rãi bò từ trong gương.

Chỉ trong chốc lát đã thành nửa thân hình hư ảo lửng giữa không trung.

Ngũ quan của nó

Run rẩy tiến lại gần, vẫn giữ một khoảng cách.

Cúi đầu, dáng vẻ ngoan khiêm nhường.

"Chủ nhân, vừa rồi ngài cùng ai?"

Trong đầu Triều Vụ vẫn xóa được hình ảnh kia, cậu tay vò rối mái tóc mềm.

"Hả? Ngươi hỏi cái đó gì, không tò mò bí mật nói sao?"

Trên thân ảnh mờ ảo gương thần phủ một tầng u buồn bã.

Giống như con vật cưng bị thay thế.

Nó tha thiết muốn biết trả lời.

Lại hỏi thêm một lần.

"Là hoàng tử nước láng Hoắc Tư, cũng là đối tượng hôn của công chúa Bạch chắc ngươi cũng từng nghe rồi. Năm ngày nữa, sẽ kết hôn với hắn."

Nghĩ đến đây.

Đuôi lông mày thiếu niên ra, tâm trạng vui vẻ, trong đã bắt đầu đếm ngược vụ.

Xúc tua do gương thần hóa ra dừng lại cách Triều một tấc, không thể tiến dù chỉ một chút.

Bị cảm giác bỏng rát đau, nó uể oải rũ xuống

Nỗi sợ xen lẫn sự cam lòng mãnh liệt.

Trên người thiếu niên dính một luồng ma khí còn đáng hơn, nhưng cậu hoàn toàn hề hay biết.

Gương thần oán trách chính vô dụng, nhìn thấy mà không tới được.

"Hoàng hậu, xin ngài đừng Hoắc Tư điện hạ nữa, ngài khỏi lâu đài đi, một gian rồi hãy quay lại."

Giọng điệu giống như tiếng kêu.

Triều Vụ nghe ra sự lắng trong lời của gương thần.

Gương thần là vật thuộc mình, sẽ không quay sang giúp khác.

Có lẽ đây là lời nhở thiện ý.

Vì một số kiêng đó mà không thể nói rõ.

Nhưng thiếu niên vẫn đoán một khả năng.

Cậu giẫm lên xúc tua định rút về trong gương.

"Không được chạy, ý ngươi hắn sẽ làm hại ta?"

Đế giày giẫm vào khoảng

Xúc tua tan thành một khói đen rồi biến mất.

Đồng thời.

Giọng nói mệt mỏi của thần vang lên từ mặt gương phát sáng.

"Không, thần sẽ không làm ngài."

Thần sẽ không, bởi vì...

Giọng nói của gương thần đến mức Triều Vụ không nhận ý nghĩa kỳ lạ ẩn đó.

Sao lại không được.

Cậu không tiếp tục suy về Hoắc Tư quá lâu.

Giả vờ trầm tư cằm đi qua đi lại trong

Thực ra đầu óc hoàn trống rỗng.

Bồn chồn, bất an.

Đã nói để Yuri đến mình, sao giờ vẫn chưa thấy?

Triều Vụ đợi thêm hơn phút, thật sự mất kiên nhẫn.

Gọi người hầu đến.

"Công chúa Bạch Tuyết đâu, gọi nàng tới đây, ta có muốn nói."

"Vâng, Hoàng hậu."

Người hầu vội vàng rời một lát sau quay lại.

Hắn run rẩy hành lễ.

Sợ vị tiểu Hoàng hậu thường này đột nhiên trút giận mình.

"Điện hạ nói nàng đang không... không có thời gian."

Triều Vụ nhìn ra phía hắn, quả nhiên không thấy Yuri.

Con gái sắp xuất giá đã cứng cánh rồi.

Đáng ghét!

Cậu dứt khoát gói quà quả táo độc lại, đặt vào chiếc hộp tinh xảo.

"Xách cho ta."

Đưa cho người hầu xong.

Thiếu niên tự mình đi phòng của công chúa Bạch Tuyết.

Dọc đường lẩm bẩm.

"Đứa trẻ không nghe lời, phải đi xem thử, đêm hôm này, rốt cuộc ngươi bận gì."

Người hầu đi theo lau hôi trên trán, thở dài không động.

Công chúa Bạch Tuyết chọc Hoàng hậu, phen này chắc chắn yên.

Đến trước cửa phòng.

"Đưa đây, ngươi lui xuống

Thiếu niên xách hộp quà cửa.

"Yuri, là ta, đã nói tặng quà cho ngươi, sao còn bộ kiêu ngạo với ta

Không có ai đáp lại.

"Chẳng lẽ ngủ rồi sao, vào đây."

Đây là lần đầu tiên Vụ đến nơi này.

Phong cách tổng thể của ngủ hoàn toàn không liên quan đến sự ngọt ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tron-khong-thoat-be-meo-xinh-ep-lai-bi-ien-phe-bat-ve&chuong=24]

Giấy dán tường màu xám, với nội thất tông tối nặng áp lực, không giống phòng con gái.

Hầu như không có đồ trí.

Ga giường màu đậm phối chăn cùng tông, nếu đặt thêm món đồ chơi bông chắc hợp hơn.

Thiếu niên vừa đánh giá đi vào trong, bỗng bị một da hổ lớn dọa giật

"Trong phòng treo thứ này không thấy đáng sợ sao."

Tiểu Hoàng hậu khó tính đâu cũng không vừa mắt.

"Còn nhiều thương với kiếm vậy, chẳng lẽ một công chúa muốn ra chiến trường sao?"

Các vương quốc đã nhiều không xảy ra chiến tranh.

Thôi được.

Có lẽ đây là sở riêng của công chúa Bạch Tuyết, thích sưu tầm vũ khí

Sàn gỗ không trải thảm.

Tiếng bước chân của Triều vang vọng trong phòng.

Kén cá chọn canh, nhìn cũng thấy không hợp, đơn sơ mức không giống phong cách gia.

"Yuri, ngươi đang làm

Nghe thấy tiếng nước chảy phòng tắm.

Thiếu niên ngồi xuống ghế ngơi, đặt hộp quà lên bàn.

Cậu bình thản rót cho một ly nước chanh, chậm rãi

Triều Vụ chờ đến mức ngủ.

Tiếng nước dừng lại, cuối cũng tắm xong.

"Kẽo kẹt."

Tiểu Hoàng hậu ho khan tiếng, nhắc nhở sự hiện diện mình.

"Mặc quần áo tử tế qua đây xem ta tặng ngươi gì."

Giao cho người khác cậu yên tâm.

Triều Vụ nhất định phải mắt thấy Yuri ăn quả táo.

Nói xong.

Ánh mắt cậu rất chừng chỉ nhìn chằm chằm ly nước tay.

Nhưng không nghe thấy tiếng quần áo của cô gái.

"Đã mặc xong rồi."

Triều Vụ uống hết ngụm chanh, quay đầu nhìn về phía đang tựa ở cửa phòng

Không thể tin được.

Cậu dụi mắt, tưởng mình nhầm.

Đập vào mắt trước tiên yết hầu không bị che chắn.

Nhô ra rõ ràng, đặc nam tính.

"Yuri?"

Gương mặt sau khi tẩy phấn son trở nên góc cạnh ràng, mái tóc đen dài xuống trước ngực.

Trên cằm hắn còn đọng giọt nước chưa lau khô, trượt lồng ngực phập phồng.

Từng giọt chảy xuống theo nét cơ thể.

Đầu óc tiểu Hoàng hậu chập mạch, cậu véo mạnh vào mình, đau quá!

"Ngươi là nam... nam??"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận