Sáng / Tối
Thiếu niên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn.
Cậu trừng mắt nhìn người đàn ông cao hơn mình, dứt khoát phủ nhận.
"Sao có thể chứ! Ngươi bị hoang tưởng à? Ta có lòng tốt mà lại bị coi như kẻ xấu, đúng là làm ơn mắc oán."
Triều Vụ giật lấy chiếc hộp đựng táo.
Vừa tức giận vừa kiêu ngạo, định cất đi ngay.
Yuri nâng chiếc hộp lên, đưa lên vị trí thiếu niên không với tới được.
"Ta chỉ đùa với ngươi thôi, đâu có nói là không ăn, Triều Triều."
Hắn gọi nhiều đến mức, Triều Vụ dần dần cũng quen.
Yuri cúi xuống cắn quả táo độc, chỉ còn cách mười centimet.
Năm centimet.
Một centimet...
"Trời ạ! Có người chết rồi!"
Từ phía bên kia bức tường, loáng thoáng vang lên một tiếng hét hoảng sợ, sau đó là tiếng bước chân hỗn loạn.
Giọng của đội trưởng thị vệ trầm ổn vang lên: "Im lặng, đừng làm phiền đến Hoàng hậu và Công chúa điện hạ."
Triều Vụ nhìn thấy Yuri sắp cắn được quả táo thì lại dừng lại.
Cậu lo đến mức cắn chặt môi dưới, không kìm được sự sốt ruột.
"Ngươi mau ăn đi."
Ánh mắt dò xét của người đàn ông lướt từ đuôi mày thiếu niên.
"Triều Triều, không tò mò đã xảy ra chuyện gì sao?"
Thiếu niên dứt khoát lắc đầu.
Đôi mắt chăm chú nhìn lớp vỏ đỏ tươi của quả táo, chỉ cần cắn một miếng là xong.
Không ngờ.
Yuri đặt quả táo sang một bên, ngồi dậy lau mái tóc dài màu đen.
"Ta thay đồ trước đã, lát nữa ăn tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tron-khong-thoat-be-meo-xinh-ep-lai-bi-ien-phe-bat-ve&chuong=26]
Ngài còn muốn xem không?"
Sắc mặt thiếu niên càng lúc càng tối lại.
Cậu quay người, vừa lúc đối diện với tấm da hổ treo trên tường.
Bị dọa đến run, liền lùi ra xa.
Không nói một lời, đứng im lặng, trông như một cây nấm nhỏ ủ rũ, ẩm mốc.
Yuri chỉ cảm thấy buồn cười.
Hắn đương nhiên đoán được, thứ có thể khiến vị "mẹ kế" ban đêm không ngủ được mà mang tới tận cửa, chắc chắn không phải quả táo bình thường.
Triều Vụ ghét mình, giờ cuối cùng cũng ra tay.
Mái tóc dài cũng không che được những đường nét sắc sảo trên gương mặt người đàn ông, lúc này hắn vẫn chưa trang điểm.
Chân mày nhíu chặt, ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm.
Triều Vụ đứng úp mặt vào tường, siết chặt ngón tay, chỉ muốn nhét thẳng quả táo vào miệng Yuri.
Nhưng nghĩ đến sự chênh lệch thể hình giữa hai người.
Người mang danh công chúa Bạch Tuyết kia lại còn có cơ bụng, có thể một đấm đánh cậu chết khiếp.
Triều Vụ giơ cổ tay lên, dưới lớp vải lụa làn da trắng mịn.
Mềm yếu như vậy, rõ ràng không đánh lại.
Tiếng kéo cây lau nhà, xách xô nước truyền vào trong phòng.
Chưa kịp để Triều Vụ nói gì.
Yuri mặc một bộ váy dài màu đen, quai hàm căng chặt, cả người toát ra khí lạnh, đẩy cửa bước ra ngoài.
Thiếu niên ngẩn người nhìn nghiêng mặt hắn.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi.
"Công chúa Bạch Tuyết" đã từ một người đàn ông lạnh lùng biến thành kiểu nữ thần lạnh lùng, trưởng thành.
Còn cố ý mang thêm đôi tất đen.
Thảo nào trước đó cậu không nhận ra.
Đám người hầu được phân công dọn dẹp vết máu, một vệt máu dài kéo dọc hành lang tới một căn phòng khác.
Nhìn dấu vết trên sàn.
Giống như có người bò bằng tay chân để lại.
"Điện hạ, xin lỗi vì đã làm phiền ngài."
Người hầu báo lại với Yuri rằng vào lúc mười hai giờ thay ca, hành lang không có ai.
Một lúc sau thì vết máu xuất hiện.
Khi nói, hắn còn run rẩy, rõ ràng chưa từng thấy cảnh này, sợ đến chân mềm nhũn.
"Chỉ cần dọn sạch vết trên sàn là được, những việc khác các ngươi không cần xen vào, ta sẽ điều tra."
Triều Vụ vẫn ở trong phòng, nhìn quả táo trên bàn không ai đụng đến, càng nghĩ càng tức.
Cậu xụ mặt đi ra, giận dữ trút lên người hầu.
Đúng lúc nước dưới chân làm ướt vạt váy của cậu.
Sàn trơn.
"Các ngươi đúng là vụng về, ngu chết đi được! Không thấy chỗ này toàn nước sao?"
Tiểu Hoàng hậu tính khí thất thường lại bắt đầu gây chuyện, chống hông đi qua đi lại.
"Còn ngươi nữa, đứng ngây ra đó không biết giúp à? Trên tường có bụi cũng không lau!"
Người hầu cúi đầu xin lỗi, không dám cãi lại.
Yuri dẫn theo vài binh lính cao to, được huấn luyện bài bản, lần theo vết máu.
Cuối cùng phát hiện nguồn gốc, thi thể một người phụ nữ nằm ngay bên ngoài phòng ngủ của Triều Vụ.
Những vết móng tay trên cửa khiến thiếu niên sững sờ hồi lâu.
Dù binh lính nhanh tay nhanh mắt đã dùng bao tải che lại, kéo thi thể biến dạng đi.
Không để Hoàng hậu nhìn thấy cảnh ghê rợn.
Nhưng mùi máu tanh nồng nặc trong không khí vẫn khiến cậu sợ hãi.
Nếu tối nay cậu không ra ngoài tặng "quà" thì sao?
Lúc đó chắc chắn đã ngủ.
Vậy mà ngoài cửa lại có một thi thể nữ đang cào cửa, móng tay "rắc rắc" cào xé...
Toàn thân đầy máu, bò xa như vậy chỉ để vào phòng của tiểu Hoàng hậu.
Rốt cuộc có mục đích gì?
Vụ án thi thể nữ bò trong đêm khuya nhanh chóng kinh động đến Quốc vương.
Dù sao chuyện này liên quan đến người vợ nhỏ mà ông yêu quý nhất.
Tất cả mọi người có mặt đều cung kính hành lễ, đứng sang hai bên.
Vị Quốc vương đã già, lưng còng.
Trên mặt đầy nếp nhăn như rãnh sâu, trong mắt là vẻ mệt mỏi vì bệnh tật giày vò.
Ông chống cây gậy chạm khắc hoa văn, trên đó có biểu tượng hoàng cung cổ xưa.
Việc đầu tiên là hỏi thăm vợ nhỏ có bị dọa không.
"Triều Triều, có sợ không? Ta đến chậm rồi."
Người chồng vẫn dịu dàng như mọi khi, dưới sự an ủi của ông, cảm xúc của thiếu niên dần ổn định.
Một ánh mắt lạnh lẽo như kim châm đâm vào người Triều Vụ.
Cậu nhìn theo, đối diện với Yuri.
Rõ ràng quả táo đã đưa đến tận miệng rồi, vậy mà hắn còn chạy ra điều tra, khiến Triều Vụ thầm mắng hắn không biết bao nhiêu lần.
"Hừ."
Nierfu đỡ lão Quốc vương, tránh cho ông ngã.
Triều Vụ suýt nữa quên mất, còn có kẻ định lấy mình làm vật tế.
Thiếu niên nhìn thẳng, trừng đối phương.
"Sao vậy, Hoàng hậu?"
Vẻ mặt ngơ ngác của Nierfu khiến cậu càng thêm khó chịu.
Đúng là mặt dày, còn giả vờ không biết.
"Aiden, lát nữa ta có chuyện muốn nói với ngươi. Ngoài ra, ngươi theo ta qua đây."
Ở đây quá đông người, Triều Vụ không muốn nói trước mặt họ.
Đến chỗ vắng người, cậu nói thẳng: "Đừng tưởng ta không biết, ngươi muốn giết ta để làm vật tế."
Nierfu lập tức hoảng loạn, gần như không giữ nổi biểu cảm, thậm chí không nói nên lời.
Triều Vụ nắm chắc phần thắng, nghiến răng, hơi nâng cằm, cười khinh bỉ: "Không ngờ ta đã phát hiện kế hoạch của ngươi đúng không? Vậy nên người chết tiếp theo sẽ không phải ta, mà là ngươi."
Nierfu càng thêm mơ hồ.
"Hoàng hậu, ngài đang nói gì vậy?"
Hoàn toàn không hiểu.
Triều Vụ mặc kệ, cho rằng đối phương đang diễn.
Cậu kể lại những gì đã thấy trong vườn.
"Còn ả hầu gái đó nữa, gọi ả tới đây, cùng ngươi chịu chết."
Nghe miêu tả của thiếu niên.
Nierfu suy nghĩ một lúc.
"Sao ta có thể âm mưu hại ngài được? Chắc chắn là ngài nhìn nhầm rồi. Còn người hầu gái ngài nói là Lisa sao? Ta chỉ gặp vài lần, không thân."
Dăm ba câu đã phủi sạch quan hệ.
Thiếu niên cứng họng, tức đến mức chỉ tay vào hắn.
"Ngươi... cứ chờ đó!"
Đúng lúc Yuri điều tra xong, bình tĩnh báo cáo với lão Quốc vương: "Dựa vào trang phục và đồ đeo của thi thể, kiểm tra toàn bộ người hầu trong lâu đài, xác nhận người chết là một hầu gái tên Lisa."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận