Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 100  ·  3%

Tuổi còn nhỏ, tiểu Hoàng đội mũ choàng che kín, mắt tò mò đảo qua đảo

Cậu căng thẳng tiến đến, lại ở khoảng cách nửa trước mặt Ai Đạt.

Cậu ngửi thấy một mùi ăn hư thối, tanh hôi chịu.

Vì vậy cậu dừng lại, tiến thêm nữa.

Thiếu niên có dáng người khảnh, làn da trong căn tối lại trắng đến phát sáng.

Ống tay áo rộng không đầu ngón tay căng cứng bất an, trắng nõn mịn màng.

Giống như chiếc gương thần nói.

Triều Vụ là đứa con Thượng đế sủng ái, không nào là không tinh xảo.

Ngay cả lão Quốc vương lực bất tòng tâm, trong cũng sáng lên vài phần.

Dù người vợ nhỏ này lên mình chiếc bao tải xí nhất cũng không che được đẹp tuyệt sắc, là thuốc bổ chỗ dựa tinh thần của ông.

Đáng tiếc Aiden bệnh tật miên đã lâu, có lòng không đủ sức.

"Triều triều, tháo mũ xuống."

Thiếu niên không làm theo, nói vài câu khách sáo tạo rồi đứng yên tại chỗ.

Lão Quốc vương nhận ra dần không đoán được tính của vợ, đặc biệt là lúc

Triều Vụ bỗng nhiên làm giọng nói mềm mại ấm

"Aiden, ta không thích công Bạch Tuyết, ngài đưa nàng khỏi cung một thời gian được

Cậu không nói thẳng người đi, mà chỉ nói ra ngoài, ngụ ý chờ tâm mình ổn định sẽ đón về.

Đương nhiên đó chỉ cớ.

Dù sao diễn biến tiếp cũng không do Quốc vương định.

Giọng điệu bá đạo khiến hầu không dám nhìn thẳng Hoàng hậu.

Ai nấy đều sợ người theo bị trừng phạt sẽ mình.

Trong lòng không khỏi thở

Công chúa Bạch Tuyết chẳng là kẻ xui xẻo, bị hậu trút giận mà thôi.

Lão Quốc vương thu tay đặt trên tấm chăn vàng chống trán thở dài.

Vợ nhỏ của ông lòng quá hẹp hòi, không chịu dù chỉ một hạt cát.

Có lẽ Bạch Tuyết chọc giận cậu.

Aiden chuyển sang nói chuyện để dời sự chú ý thiếu niên.

"Triều triều, ta đã sai xây pho tượng thiên sứ em từng muốn. Còn cho người từ nước láng giềng về loại cây em thích nhất cùng vải em chọn thứ mình thích

Lão Quốc vương vốn nhân từ khi cưới tân Hoàng thì như bị mê hoặc.

Mất đi lý trí, không tiền bạc.

Tiêu tốn rất nhiều nhân và tài lực để xây lớn chỉ để lấy lòng cậu.

Sự nuông chiều vô hạn người khác phải sợ hãi.

Triều Vụ lại không muốn nhiệm vụ chưa hoàn thành bị thần dân coi là yêu rồi thiêu chết.

Cậu kiên quyết từ chối, độ ngang ngược.

"Những thứ đó ta đều cần, ta chỉ ghét công Bạch Tuyết, ngày mai ngài phải nàng đi!"

Đó là đứa con duy của Hoàng hậu quá cố.

Xét cả tình lẫn lý, vương đều không thể tùy tìm cớ đuổi con mình ra cung.

Nếu làm vậy sẽ bị chúng chỉ trích.

"Triều triều, đừng làm loạn Ngoan, lại đây ngồi cạnh để ta xem gần đây em gầy đi không?"

Aiden vỗ nhẹ mép giường, dành như dỗ trẻ con.

Lời thỉnh cầu bị từ tiểu Hoàng hậu cao cao thượng bị tổn thương lòng tự

Cậu kéo vành mũ xuống kín tai.

Ước gì có thể giấu bản thân đi, không muốn mặt với người chồng không theo mình.

Triều Vụ lùi lại vài

"Không nghe không nghe, ta ghét công chúa Bạch Tuyết, nói yêu ta, một yêu cầu như vậy cũng không làm được, lẽ ngươi cũng muốn ta ghét cả ngươi sao?"

Giọng cậu trở nên sắc tình hình sắp mất kiểm

Người hầu không dám mạo mất đầu mà ở lại chuyện riêng của Quốc vương.

Hắn vội quỳ xuống, ra ngoài, đóng cửa lại dám thở.

Tân Hoàng hậu thật đáng ồn ào đến mức đầu ong ong.

Cũng không biết lão Quốc giờ đang nghĩ gì.

Aiden khom người, bị chọc đến ho khan.

Cánh tay già nua che ngực, lớp da mỏng bọc xương, trông vô cùng yếu ớt.

"Triều triều, sau này ta không để Bạch Tuyết xuất trước mặt em nữa, được không?"

Lão Quốc vương chọn cách hòa, không muốn làm mất bên nào.

Ông không hiểu vì sao lại vô cớ ghét con như vậy.

Quốc vương đã mệt, đến nghỉ mỗi ngày.

Người hầu không dám nhắc Hoàng hậu, vừa thoát nạn không dám quay lại.

Triều Vụ cũng đã hét kiệt sức.

May có mũ che đi mặt đang đổ mồ hôi.

Trong một ngày cậu đã giận hai lần, hô hấp ổn định, thở dốc.

Cánh môi bị cắn đến ửng.

Tất cả đều bị giấu mũ, không ai nhìn thấy.

Sau khi nghỉ một lúc.

Triều Vụ giả vờ tức đến cực điểm, siết chặt tay quay người bỏ chạy, mặc người chồng nằm trên giường gọi

"Hoàng... Hoàng hậu."

Người hầu chưa kịp ngăn, dáng thiếu niên đã biến

Cậu xách vạt áo chạy sau góc.

Tân Hoàng hậu nổi tiếng tính, không ai dám chọc.

Người đã đi xa.

Trong không khí còn lưu mùi hương ngọt ngào nhàn

Giống như trái cây sắp còn chưa bị hái.

Treo trên cành, phô trương quyến rũ người qua đường.

Triều Vụ trở về phòng.

Xác nhận không có ai.

Cậu kiễng chân, nắm lấy sách thứ ba trên giá, sang trái một vòng, sang phải vòng, rồi đặt lại.

Một cánh cửa bí mật ra.

Đây là không gian của tân Hoàng hậu.

Cậu cầm đèn dầu bước bóng tối, chậm rãi đi cầu thang.

Trên kệ chất đầy đủ chai lọ đủ màu, những thuốc thất bại trước đó bị đống ở góc.

Thiếu niên treo đèn lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tron-khong-thoat-be-meo-xinh-ep-lai-bi-ien-phe-bat-ve&chuong=3]

Cậu tìm được một cuốn bìa thô trong đống đồ.

Hai tay nâng lên, mở bên trong là những dòng viết ngoằn ngoèo trên da dê.

Đây là sách ma pháp ám bị cấm, không được người khác phát hiện.

Triều Vụ đắc ý nghĩ.

Cậu thật thông minh, vừa còn cãi nhau với chồng, lại âm thầm điều chế thuốc cho ông.

Khi Aiden nhìn thấy.

Chắc chắn sẽ cảm động khóc, hối hận vì không ứng yêu cầu của cậu.

(  ̄▽ ̄ ) /

Kế hoạch đuổi công chúa Tuyết sắp thành công.

Triều Vụ giấu mặt dưới khóe môi luôn nở nụ

Cậu làm theo công thức sách, bắt đầu pha chế bổ.

Trên đầu, một chiếc lồng treo một con quạ đen, mắt sắc như chim ưng.

Nó chăm chú nhìn động vụng về của tiểu Hoàng

Thiếu niên thêm vào nồi lỏng màu xanh đang sủi những nguyên liệu lộn xộn.

Tay trái cầm sách, tay khuấy.

Miệng lẩm bẩm.

"Ba gam quả câu câu, vào nhung hươu."

Mùi bốc lên nồng đến khiến cậu cay mũi, khuôn nhỏ nhăn lại.

Cậu dùng tay áo lau mắt sinh lý chảy ra.

Vì bị mũ che.

Con quạ không thấy mặt Vụ, nhưng nghe được tiếng nức nở đáng thương.

Nó mở miệng cười nhạo.

"Công thức thứ tư sai ngươi không biết chữ sao? là một Hoàng hậu ngu ngốc!"

Mắt Triều Vụ đỏ hoe, nước còn đọng ở chân

Cậu ngơ ngác lật lại quả nhiên đã cho lông thay vì mai rùa đen.

Thế là dưới sự chỉ của con quạ, cậu làm

Chất lỏng đỏ xanh đan

Nhìn không hề hấp dẫn.

Cậu tự nếm trước một để phòng bất trắc.

Nếu lỡ đầu độc chết vương thì xong đời.

Cậu nhắm mắt, yết hầu khẽ chuyển động, nuốt xuống.

Chờ vài phút không ứng gì, xem ra không vấn đề.

Triều Vụ vui vẻ đổ bình.

Lại nghe tiếng cười quái của con quạ trên đầu.

Trong không gian u tối, thanh càng trở nên rợn

Triều Vụ cầm bình thủy ngơ ngác hỏi: "Còn sai nào nữa không?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận