Sáng / Tối
Quạ đen rơi một chiếc lông vũ, khẽ quẹt qua mu bàn tay của thiếu niên.
Vốn chỉ là một cái chạm rất bình thường.
Nhưng lại gây ra phản ứng mãnh liệt.
Cậu chỉ cảm thấy toàn thân khó chịu, rất nóng, rất nóng.
"Thật kỳ lạ..."
Cậu dùng tay áo quạt gió cũng không có tác dụng, vì vậy liền kéo chiếc mũ kín bưng trên đầu xuống.
Dưới mái tóc mềm màu xám nhạt, là một khuôn mặt nhỏ khiến người ta nhìn một lần là không quên.
Đôi mắt như mèo của thiếu niên vừa ngây thơ lại vừa hoảng loạn.
"Chẳng lẽ thuốc có vấn đề?"
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, từng đợt ửng đỏ nhẹ nhàng lan lên khóe mắt và đuôi lông mày của cậu.
Đôi môi xinh đẹp khẽ hé ra, thở gấp.
Cậu sẽ chết sao?
Tiếng châm chọc bên miệng con quạ đen đột nhiên biến mất.
Ai mà ngờ được tiểu Hoàng hậu bị người người chán ghét lại có vẻ ngoài thanh thuần đến vậy.
Thảo nào lão Quốc vương lại sủng ái cậu như thế.
Đáng tiếc.
Dưới vẻ ngoài đẹp đến mê hoặc lòng người ấy, lại giấu một trái tim vô cùng tà ác, thấp hèn và độc ác.
Triều Vụ khó chịu đến mức ôm lấy bình thủy tinh chứa đầy những chất lỏng kỳ quái.
Cậu áp khuôn mặt nóng bừng lên đó cọ nhẹ, tạm thời hạ nhiệt.
"Tại sao lại như vậy?"
Cậu sợ mình sẽ chết, chết trong căn hầm bí mật ẩm thấp và tối tăm này.
Biến thành một thi thể thối rữa cũng không ai phát hiện.
Quạ đen đập cánh bay lên, dùng chiếc mỏ cứng liên tục mổ vào ổ khóa trên lồng sắt, nhưng vô ích.
Trong đôi mắt nhỏ xíu lóe lên vẻ gian xảo.
"Ngươi mau đưa chìa khóa cho ta, thả ta ra, ta sẽ nói cho ngươi cách giải quyết."
Triều Vụ sắp bị nóng đến hồ đồ, đầu óc choáng váng.
Cậu không nhớ chìa khóa ở đâu.
Những thông tin không liên quan đến nhân vật chính phải tự mình đi tìm.
Cậu lục tung các ngăn tủ cũng không thấy, bụi bám đầy khiến mặt mũi lấm lem.
"Xin lỗi, ngài quạ đen, ta không tìm thấy chìa khóa."
Tiểu Hoàng hậu sợ hãi đến mức không còn vẻ kiêu ngạo thường ngày.
Bả vai run nhẹ.
Phát ra những tiếng nức nở đáng thương.
"Có phải ta đã uống nhầm thuốc độc không, sẽ bị thiêu chết sao? Nóng quá..."
Không ai trả lời cậu.
Triều Vụ muốn chạy ra ngoài cầu cứu Quốc vương.
Nhưng đột nhiên nhớ ra thứ mình uống chính là thuốc ma pháp hắc ám do chính mình điều chế, nếu bị phát hiện, cũng chỉ có con đường chết.
Thôi, ở lại đây còn hơn.
Cậu suy nghĩ một lúc.
Rồi tìm một chỗ tương đối sạch sẽ.
Nằm xuống ngay ngắn.
Chỉnh lại quần áo cho gọn gàng.
Quạ đen không ra được, bực bội bay vòng vòng trong chiếc lồng sắt bị ma pháp giam giữ.
Nó nhìn thấy hành động khó hiểu của thiếu niên.
"Ngươi buồn ngủ à?"
Triều Vụ khịt mũi, nhắm mắt lại.
"Không phải, ta muốn khi có người phát hiện ra mình, phải chỉnh tề đàng hoàng."
Quạ đen tức đến bật cười, không nhịn được mà trêu cậu.
"Sắp chết rồi mà còn chú ý mấy chuyện đó."
Thiếu niên không trả lời nữa, hai chân khép lại.
Yên lặng chờ đợi cái chết đến.
Ngọn đèn dầu trên tường lúc sáng lúc tắt.
Không gian yên tĩnh chỉ còn lại tiếng hít thở khẽ khàng.
"Chán thật."
Quạ đen thấy tiểu Hoàng hậu thật sự không định đứng dậy.
Nó trợn trắng mắt.
"Không chết được đâu. Lúc nãy ngươi thêm lộc nhung vào thuốc, thứ đó có thể... ừm, dù sao cũng không có độc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tron-khong-thoat-be-meo-xinh-ep-lai-bi-ien-phe-bat-ve&chuong=4]
Ngươi đừng uống bừa nữa, qua một thời gian sẽ tự hết."
Thiếu niên từ dưới đất bò dậy, phủi bụi trên người.
Cậu không hiểu lời nói mập mờ của quạ đen, tự trách mình đầu óc chậm chạp.
"Lộc nhung là gì?"
Triều Vụ mở to đôi mắt trong veo nhìn con quạ đang cứng đờ.
"Lộc nhung là sừng non của hươu, thường dùng trong y thuật để bồi bổ cơ thể, giúp tăng sức khỏe, bổ máu và làm đẹp. Nhưng dùng sai cách hoặc không hợp cơ thể có thể gây phản tác dụng. Giống như lão Quốc vương thể trạng yếu thì không thích hợp dùng, sơ suất một chút là nguy hiểm đến tính mạng."
Xác định mình sẽ không chết.
Triều Vụ vui vẻ ôm bình chất lỏng lạnh để hạ nhiệt.
Nếu thuốc này không thể cho Quốc vương dùng, thì lần sau điều chế lại vậy.
Cậu rời khỏi căn hầm bí mật âm u.
Trở về phòng ngủ xa hoa sáng sủa.
Cậu dùng khăn lau mặt, hơi nước làm ướt lông mi, chưa kịp khô đã lại thấy nóng.
Triều Vụ chỉ có thể uống rất nhiều nước, bụng dưới lớp áo đen hơi phồng lên.
Người hầu đến báo rằng công chúa Bạch Tuyết muốn gặp cậu.
Vừa hay.
Kế hoạch tiếp theo của cậu là tìm lý do đuổi nàng ra khỏi cung.
"Ợ..."
Uống quá nhiều nước, Triều Vụ ôm bụng.
Người hầu dẫn đường phía trước không dám quay đầu lại, vì hắn biết tân Hoàng hậu rất sĩ diện, lòng tự trọng cao.
Biết đâu chỉ vì mất mặt mà giết người diệt khẩu.
Nghĩ vậy liền run rẩy sợ hãi.
Thế là mỗi lần Triều Vụ ợ, người hầu phía trước lại run lên một lần.
Thiếu niên không khỏi nghĩ thầm.
Mình vừa mở khóa kỹ năng kỳ lạ gì vậy? Là do thuốc tăng hiệu quả sao?
Ra khỏi cung điện, đi về phía khu vườn.
Càng đến gần công chúa Bạch Tuyết, cậu càng ợ liên tục.
Nhân lúc không có ai nhìn thấy.
Cậu nhảy nhẹ một cái, nuốt ngược tiếng ợ xuống.
[Công chúa Bạch Tuyết rất xinh đẹp, hiền lành và mềm lòng, thậm chí không nỡ giẫm chết một con kiến. Nàng sinh ra trong sự mong chờ của toàn dân, là cô con gái được Quốc vương yêu thương nhất.]
Trên đời, mọi từ ngữ tốt đẹp đều có thể dùng để miêu tả vị nữ chính như tinh linh này.
Nàng chưa từng làm sai điều gì, nhưng lại gặp phải rất nhiều tai họa vô cớ.
Triều Vụ bất chợt cảm thấy bất an.
Cậu thật xấu xa, lại muốn làm tổn thương một cô gái đáng yêu như vậy.
Vì nhiệm vụ, xin lỗi.
Cậu bước đi trên con đường nhỏ đầy cỏ xanh.
Gió nhẹ thổi qua.
Ngọn cỏ chạm vào mắt cá chân, vừa tê vừa ngứa.
Cậu muốn cúi xuống gãi, nhưng vì người hầu còn ở đó nên đành nhịn.
"Thưa Hoàng hậu, ta không có quyền vào vườn hoàng gia, ta sẽ chờ ở đây. Nếu ngài cần gì cứ gọi ta."
Gương mặt nhỏ của Triều Vụ dưới vành mũ căng lại, giọng điệu lạnh nhạt đáp một tiếng "Ừ".
Cậu giữ tư thế cao cao tại thượng.
Từng bước tiến vào khu vườn ngập tràn hương thơm.
Trong lời đồn, công chúa Bạch Tuyết có làn da trắng như tuyết, mái tóc đen như gỗ mun.
Chỉ cần nhìn một lần là nhận ra.
Đến chỗ người hầu không còn nhìn thấy, Triều Vụ nhẹ nhàng chạm vào đóa hoa rực rỡ đang nở hết cỡ.
Cậu cúi xuống ngửi.
"Thơm quá."
Như một đứa trẻ chưa lớn, chỗ này sờ một chút, chỗ kia chạm một chút, vô cùng tò mò.
Cuối cùng đi qua những lối nhỏ quanh co.
Ở bên ngoài vườn hoa hồng đỏ rực như máu.
Dưới ánh nắng ấm áp.
Công chúa Bạch Tuyết đang ngủ giữa những đóa hoa và cây cỏ, giọt sương sớm rơi xuống trán nàng.
Sống mũi cao.
Hàng mi không quá dài nhưng rất dày.
Nàng mặc một chiếc váy dài phong cách cổ điển thời Trung cổ, chất liệu chiffon nhẹ nhàng.
Màu trắng.
Tinh khiết như chính tên gọi của nàng.
Dù Triều Vụ đi rất nhẹ, vẫn khiến nàng tỉnh giấc.
Nàng chậm rãi mở mắt, ánh nhìn trong veo như chỉ đang nghỉ ngơi, chưa từng ngủ say.
Công chúa Bạch Tuyết nằm nghiêng trên bãi cỏ.
Không đứng dậy hành lễ.
Một tay chống cằm, trong đôi mắt xanh thẳm là sự xa cách và lạnh nhạt.
Chính tư thế này khiến cổ áo hạ thấp xuống dưới xương quai xanh, lộ ra khe hở.
Triều Vụ vội vàng quay đi.
Cậu không dám nhìn, dù đây là thế giới nhiệm vụ, nhưng nam nữ vẫn phải giữ khoảng cách.
Dưới mũ trùm, tai cậu đỏ như đá quý, nhưng vẫn cố tỏ ra nghiêm túc như đang dạy dỗ.
"Là công chúa của một quốc gia, việc giữ dáng vẻ đoan trang là yêu cầu cơ bản, hãy chỉnh lại quần áo cho ngay ngắn."
"A..."
Tiếng cười khẽ không chút ấm áp, rõ ràng mang theo sự khinh thường.
"Đa tạ Hoàng hậu đã nhắc nhở."
Nàng chỉnh lại quần áo rồi đứng dậy, đồng thời che khuất ánh mặt trời.
Bóng của nàng bao phủ Triều Vụ.
Đường nét gương mặt rõ ràng.
Mang theo vẻ đẹp sắc sảo, có phần nguy hiểm.
Hoàn toàn không giống với vẻ ngoài hiền lành, mềm mại trong những câu chuyện được kể.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận