Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 150  ·  11.3%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 17: Ngứa Thẳng Vào Tận Đáy Lòng
07/08/2026 18:35· 1,633 từ

Khương Tuế quay lại giường tìm Tạ Nghiễn Hàn.

Tạ Nghiễn Hàn cũng đã chỉ là không thể động.

Hắn không biểu cảm nhìn Tuế, chờ cô chủ lên tiếng.

Khương Tuế đối mặt với vẫn rất mất tự

Nhưng tình hình bên ngoài cấp, cô không thể nói:

"Bên ngoài xảy ra chuyện Xuất hiện quái vật xác sống. Tôi cảm thấy bệnh không an toàn. Hôm chúng ta xuất viện về nhà."

Tạ Nghiễn Hàn chậm rãi lại:

"Về nhà?"

Khương Tuế gật đầu:

"Chính là căn hộ anh Chúng ta cùng ở đó, trốn vài ngày trước."

Sau đó Nam Thành sẽ hỗn loạn.

Trên đường khắp nơi đều người nhiễm bệnh.

Đóng cửa tránh xung đột lại càng an toàn.

Đợi giai đoạn hỗn loạn qua đi, cô sẽ cách kiếm một chiếc xe rồi về Trọng Thành.

Con ngươi đen tối sâu của Tạ Nghiễn Hàn cô.

Cô gái cũng nhìn hắn.

Vừa tỉnh ngủ, chưa chải rửa mặt, gương mặt trắng hồng, tóc rối dựng hết

Nhưng đôi mắt hạnh đen rõ ràng vẫn rất

Con ngươi tròn trong như thủy tinh.

Lúc này, đôi mắt xinh ấy đang mang theo thẳng, cẩn thận, áy náy và trách nhìn hắn.

Áy náy.

Dường như con người đều vậy.

Cho rằng mình phạm sai hại người khác thì nảy sinh loại cảm xúc mãnh nhưng ngắn ngủi này.

Nó chi phối con người những chuyện phiền phức, trong lòng không muốn nhưng lại phải làm, cái gọi chuyện đúng đắn.

Tạ Nghiễn Hàn cảm thấy cảm xúc này giả

Nhưng cũng cực kỳ thú

Bởi vì cảm xúc này thể mang lại lợi cho hắn.

Khương Tuệ không biết hắn động lên xe là muốn đưa cô đi "chịu kinh

Hắn muốn nhân lúc Khương trở về để trả cô.

Kết quả ăn trộm gà thành còn mất nắm ngược lại gặp tai nạn trên gãy hai chân, chẳng nào phế nhân.

Khương Tuệ hoàn toàn không chuyện.

Không chỉ ngu ngốc nhận trách nhiệm về mình, đầy áy náy tự trách, trong xúc động hứa sẽ sóc hắn.

Giả tạo, thú vị, hơn hữu dụng với Tạ Hàn.

Mặc dù loại áy náy sẽ không kéo dài

Khương Tuế thấy Tạ Nghiễn không nói, chỉ nhìn càng thêm không được tự nhiên.

Cô vội tìm chủ đề:

"Anh nghỉ ngơi cho tốt. tới nhà ăn xem bữa sáng không, sau đó chúng làm thủ tục xuất

Không chỉ phải làm thủ còn phải lấy thuốc, xe lăn, nạng, cố gắng mua vật tư...

Có rất nhiều việc.

Khương Tuế vội vàng bước ngoài.

Người bị thương quá nhiều.

Trên hành lang đầy giường và người nhà đi

Khương Tuế tùy ý nhìn vòng rồi lập tức người.

Cô thấy một người đàn trung niên, nửa gương và cổ mọc đầy u thịt.

Những khối u lớn bằng bóng bàn, đội da cao, mơ hồ thấy hình dạng nấm.

Người đàn ông đau khổ cùng, nằm trên giường ớt rên rỉ.

Vợ ông ta ngồi dưới biểu cảm ngẩn ngơ rỗng.

Nhìn quanh, loại bệnh nhân rất nhiều.

Còn có người tự mình khoét bỏ khối u.

Nhưng sợi nấm đã xâm sâu vào mạch máu, thông thường hoàn toàn không loại được.

Phải có dị năng chữa hoặc máu thịt của năng giả chữa trị mới hiệu

Khương Tuế cúi đầu không nhanh chóng chạy tới ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=17]

Bên trong quả nhiên chật người.

Nhưng số lượng thức ăn rất ít.

Khương Tuế cố chen vào, mua được hai chiếc thầu, hai quả trứng và hai cháo.

Đây là mức tối đa bệnh nhân và người có thể mua.

Cô sốt ruột xuất viện.

Cầm bữa sáng đi làm tục, chạy tới chạy lấy thuốc, nghĩ đủ cách kiếm lăn và nạng.

Đến khi mang bữa sáng hâm nóng trở lại bệnh, vậy mà đã hai giờ

Khương Tuế nâng đầu giường dựng bàn để Tạ Hàn ăn.

Trước kia Khương Tuế từng bà ngoại bệnh nặng bệnh viện nên không xa lạ những việc này.

Tạ Nghiễn Hàn chỉ có tay dùng được.

Khương Tuế bóc trứng sẵn đưa cho hắn.

Tạ Nghiễn Hàn ngước mắt cô một cái, đưa nhận:

"Cảm ơn."

Khương Tuế khô khan nói:

"Không cần cảm ơn."

Hai người ăn sáng trong khí lúng túng vi

Đột nhiên trong bệnh viện lên tiếng súng.

Rất gần, âm thanh cực chấn động tai.

Khương Tuế giật mình, lập bị trứng nghẹn.

Cô nghẹn cổ, cố nuốt nhưng không được.

Nghẹn đến nước mắt dâng điên cuồng đập ngực.

Trùng hợp vì khô miệng, đã uống hết cháo.

Lúc này trước mắt xuất một bát cháo.

Là của Tạ Nghiễn Hàn.

Khương Tuế bị nghẹn sắp thuận theo tay hắn một ngụm cháo, cuối cùng mới được.

Hoàn hồn lại, tay cô đang nắm chặt cánh Tạ Nghiễn Hàn.

Lòng bàn tay cô nóng.

Da Tạ Nghiễn Hàn lại

Mơ hồ còn có thể nhận cơ bắp dẻo mạnh mẽ.

Không hiểu sao khiến Khương nghĩ tới rắn.

Khương Tuế lập tức buông

Cô bị nghẹn đến mắt nước, hai má đỏ

Nghĩ tới mình vừa uống bát cháo với Tạ Hàn, còn mất mặt như vậy, càng nóng hơn.

Cô chớp mắt.

Giọt nước lập tức làm hàng mi đen, phủ đôi mắt sáng.

"Cảm ơn."

Lần này Khương Tuế không nhìn hắn.

Cô lúng túng đứng dậy:

"Tôi đi xem bên ngoài ra chuyện gì."

Con ngươi lạnh lẽo của Nghiễn Hàn di chuyển bóng dáng cô.

Nơi da bị cô nắm còn hơi ấm.

Còn có một cảm giác lạ, ngứa ngáy thẳng tận đáy lòng.

Đúng, kỳ lạ.

Đầu ngón tay Tạ Nghiễn co lại.

Khương Tuệ này khiến hắn thấy rất kỳ lạ.

Giống như đã đổi thành người khác.

Khương Tuế mới đi được bước, ngoài hành lang nhiên vang lên tiếng thét chói sợ hãi, cùng tiếng bệnh đập mạnh vào

Đám đông bên ngoài lập hỗn loạn.

Tiếng chạy và tiếng kêu lẫn, ở giữa còn tiếng gầm như dã thú.

Người nhiễm bệnh!

Tim Khương Tuế lập tức tốc.

Cô không nghĩ ngợi, chạy bước tới cửa, nhanh khóa trái.

Qua cửa sổ quan sát cửa, cô thấy một nhiễm bệnh mặc đồ bệnh nhân nằm trên giường đối lắc đầu cắn đó.

Người kia liều mạng giãy

Người nhà sốt ruột nhưng có vũ khí, chỉ thể vung túi xách đập mạnh.

Người nhiễm bệnh bị chọc đột ngột quay đầu.

Là một người đàn ông.

Da đầu và trán mọc u cục, giống lưng

Hai mắt đỏ ngầu, đã toàn mất nhân tính.

Hắn gầm lên, nhào người xuống đất.

"Cứu mạng! Cứu mạng!"

Người nhà kêu la thê tuyệt vọng.

Mọi người trên hành lang lùi ra xa.

Tất cả tay không tấc không ai dám tới

Tiếng cầu cứu dần yếu

Thay vào đó là tiếng

Một đứa trẻ sợ đến khóc.

Người nhiễm bệnh lập tức thu hút.

Cơ thể hắn lật lại, nhẹn bò sát tường.

Trên đường vừa hay đi cửa phòng bệnh của Tuế.

Đôi mắt đỏ máu của nhiễm bệnh xuyên qua sổ quan sát, đối diện trực với Khương Tuế.

Khương Tuế thậm chí nhìn những u cục nhỏ đặc trên má hắn, cùng mạch dữ tợn bị sợi chống phồng.

Đầu cô lập tức trống theo bản năng lùi

Người nhiễm bệnh hưng phấn chặt Khương Tuế, hung lao vào cửa.

Khung cửa rung lên từng "rầm rầm", bất cứ nào cũng có thể đổ.

Cặp đôi trong phòng bệnh hãi hét lên.

Bọn họ càng hét, người bệnh càng hưng phấn.

Khương Tuế liên tục lùi

Cô muốn tìm vũ khí trong phòng chẳng có

Cánh cửa không ngừng rung.

Cuối cùng, "rầm" một tiếng, xuống.

Người nhiễm bệnh lao vào, cả tay lẫn chân về phía Khương Tuế.

Khương Tuế vội lăn sang cạnh.

Cô ngã lên giường, khó tránh được.

Người nhiễm bệnh nhào vào trong phòng, sự chú bị cặp đôi thu hút.

Nó lao tới.

Cô gái trên giường phát tiếng thét.

Bạn trai cô ấy lại cơ hội chạy trốn.

Khương Tuế muốn giúp.

Nhưng cô không có năng đó, chỉ có thể đầu không nhìn.

Cô lăn khỏi giường, lao bên Tạ Nghiễn Hàn, hắn, sốt ruột nói:

"Mau dậy, tôi cõng anh

"Mau lên, nhanh lên!"

Tạ Nghiễn Hàn tay chân bó bột, hoàn toàn thể nhanh.

Giọng hắn bình tĩnh lạnh

Không có chút hoảng sợ ruột khi đối mặt hiểm.

Dường như cho dù chết vậy, hắn cũng không tâm.

"Cô nên nhân cơ hội tôi lại. Như vậy cần chịu trách nhiệm, còn có tranh thủ thời gian trốn."

Khương Tuế sốt ruột bốc

"Không biết nói chuyện thì đi!"

Cô quay lưng, ngón tay cánh tay Tạ Nghiễn thúc giục:

"Mau lên lưng tôi."

Tạ Nghiễn Hàn nhìn tấm mảnh mai của cô.

Dường như chỉ cần hắn tay là có thể trọn vào lòng.

Đầu ngón tay không kiềm khẽ động.

Tạ Nghiễn Hàn vừa giơ sau lưng vang lên gầm.

Khương Tuế quay đầu nhìn, tức sợ đến trắng

Người nhiễm bệnh kia đang về phía cô và Nghiễn Hàn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận