Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 150  ·  14%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 21: Ăn Nhiều Một Chút
07/08/2026 18:35· 1,818 từ

Khương Tuế đi tìm ban quản khu chung cư, nhưng đối phương lý do cô không chủ căn hộ để từ chối vụ, ngay cả nhóm cư dân không cho cô tham gia.

Cô cố gắng tranh luận một lâu, nhưng bên kia nhất quyết chịu nhượng bộ. Cuối một dì lớn tuổi lén nói rằng sau khi phong tỏa, lực bên ban quản lý sự quá lớn.

Trong số các chủ hộ lúc cũng có người cố tình gây Nhân viên quản lý phải phụ trách phân phối vật vừa phải giải quyết đủ loại huống khẩn cấp của cư còn bị những người biết lý lẽ quấn lấy. nào ai nấy cũng như suy sụp.

Bọn họ thật sự không còn chăm lo cho những người thuê như cô.

Gương mặt người phụ nữ đầy mệt mỏi, liên tục xin Khương thông cảm. Bà bảo sang nhờ hàng xóm, xin họ vào vài nhóm mua vật tư. lúc hàng được giao tới, chỉ cần theo những hộ khác xuống cổng khu nhận là được.

Cuối cùng, theo lời giới thiệu bà, Khương Tuế gõ cửa một hàng xóm cùng tầng.

Nhà họ ở căn chéo đối là một căn hộ lớn dành sáu người. Người ra cửa là nữ chủ nhà, mọi gọi chị ấy là chị Lâm. qua là người hiền lành, độ cũng rất nhiệt Chị nhanh chóng kết bạn Khương Tuế, rồi lần kéo cô vào các mua vật tư.

Chị còn nói cho cô biết nào bán đồ rẻ hơn, chỉ điều số lượng khá phải thức canh lúc nửa đêm giành được suất đặt mua.

Khương Tuế ghi nhớ từng điều cảm ơn chị.

Trước khi rời đi, cô nhìn một bé gái khoảng bốn, năm mũm mĩm ló đầu tò mò nhìn cô.

Khương Tuế vừa chạm mắt với bé, con bé lập tức nhoẻn cười, sau đó lại xấu hổ mà rụt đầu vào.

Khá đáng yêu.

Tâm trạng của Khương Tuế được bé chữa lành đôi chút, cũng lên một chút.

Cô trở về căn hộ thuê. mở cửa, cô đã đối diện ánh mắt của Tạ Hàn.

Nhưng dường như hắn chỉ tùy nhìn qua, ngay sau đó liền mắt lại.

Hôm nay bôn ba cả ngày, Tuế đã đói từ lâu. Cô một nồi cơm, mở hộp đồ hộp với ba hương khác nhau để làm cơm rang, cùng dùng rong biển nấu một bát canh.

Cũng coi như một bữa có rau, có canh.

Có lẽ mấy ngày nay quá áp lực tinh thần lại quá một bữa cơm đơn như vậy cũng thơm ngon đến khiến Khương Tuế suýt rơi nước

Cô cúi đầu ăn lấy ăn hai má nhét đầy cơm phồng Mái tóc màu hạt được kẹp qua loa bằng kẹp cua, mấy lọn tóc con mềm buông xuống, trông giống một sóc.

Tạ Nghiễn Hàn nhìn cô, chậm đưa một thìa cơm vào miệng.

Cơm rang làm từ đồ hộp, ngờ mùi thơm lại đậm đà vậy.

Tạ Nghiễn Hàn chậm rãi nhai, nhớ tới ngày mình bị đánh Khi ấy hắn sốt ý thức mơ hồ, nằm trên phòng sách nhỏ.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, từng ngửi thấy một mùi cơm tương tự.

Lúc đó, hắn còn tưởng mình ra ảo giác.

Bởi vì Khương Tuệ chưa bao xuống bếp.

Ánh mắt Tạ Nghiễn Hàn chậm lướt qua gương mặt cô gái mặt.

Lông mày thanh tú mềm mại, mi cong vút, đôi mắt hạnh trong long lanh. Vì nhét đầy cơm nên hai cứ phồng lên rồi xẹp xuống, rỡ, tươi sáng và tràn sức sống.

Bỗng nhiên, hắn cảm thấy gương cô gái trước mắt vô cùng lạ.

Là Khương Tuệ, nhưng dường như không phải Khương Tuệ.

Nghĩ kỹ lại, từ ngày hôm cả con người Khương Tuệ đã toàn thay đổi.

Đổi người rồi sao?

"Khương Tuệ."

Tạ Nghiễn Hàn đột nhiên lên

"Hả?"

Khương Tuế ngẩng mặt lên, đôi sáng ngời.

"Sao vậy?"

Phản ứng của cô với cái Khương Tuệ rất tự nhiên, không khựng lại.

Tạ Nghiễn Hàn nhìn phản ứng cô.

"Không có gì."

Mắt cô gái lập tức đảo trên, nhưng mới làm được nửa đã cố nhịn lại.

Có lẽ cô định trợn mắt, không biết vì sao lại gượng nuốt trở về.

Khương Tuệ sẽ không bao giờ kiểu biểu cảm linh hoạt và yêu như thế.

"Không có gì thì anh ăn chút đi."

Khương Tuế cầm một hộp dưa lên.

"Có muốn ăn thêm không?"

Tạ Nghiễn Hàn lắc đầu, cụp tiếp tục ăn cơm.

Nhưng khi Khương Tuế cũng cúi tập trung ăn, hắn lại ngẩng lên, lặng lẽ nhìn

Đến lúc Khương Tuế hơi ngẩng ánh mắt sắp nhìn sang, hắn tức cụp mắt xuống, vờ như chưa từng nhìn cô.

Ăn được một nửa, Khương Tuế đầu muốn nói chuyện.

Cô ngẩng đầu lên.

"Tôi đã tham gia mấy nhóm vật tư rồi. Chắc ngày mai ta sẽ có rau trái cây. Anh có món ăn, không thích ăn hoặc bị ứng không?"

Lúc này, Tạ Nghiễn Hàn mới rãi ngẩng lên nhìn cô một

"Không có."

Khương Tuế không tin.

"Món thích và món ghét cũng có sao?"

Tạ Nghiễn Hàn cụp hàng mi. ánh mắt dường như thoáng qua mất mát.

Hắn nhìn bát cơm rang trước một lúc lâu sau mới nói:

"Không có."

Phản ứng ấy khiến Khương Tuế tới thân thế bi thảm của

Nhà họ Tạ đối xử với vô cùng tệ bạc. Nhà họ cũng nuôi hắn chẳng gì nuôi chó.

Đối với hắn, đói bụng mới chuyện thường ngày.

Một người quanh năm không được no, làm sao có tư cách chọn thức ăn?

Khương Tuế bỗng cảm thấy hắn đáng thương.

"Được thôi."

Cô nói:

"Vậy tôi cứ tùy ý mua. lúc đó anh ăn thử hết lượt."

Tạ Nghiễn Hàn cụp mắt, đưa thìa cơm vào miệng.

Hắn lặng lẽ nhai, hoàn hảo giấu nụ cười đầy hứng thú hiện nơi khóe môi.

Trong mắt Khương Tuế, hắn vẫn là một kẻ đáng thương có tình âm u, ít và thân thế bi thảm.

Như vậy rất tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=21]

Ăn cơm xong, Khương Tuế đỡ Nghiễn Hàn lên giường, bảo hắn nghỉ, chơi điện thoại, chuyện gì thì gọi cô.

Căn phòng yên tĩnh trở lại.

Khương Tuế ngã nhào xuống sofa. tinh thần và cơ bắp hoàn thả lỏng, lúc này mới bắt đầu cảm thấy đau.

Vụ tai nạn không khiến xương, nhưng trên người có rất chỗ bầm tím và đỏ. Cộng thêm cả ngày hôm chạy ngược chạy xuôi, cô mệt mức eo gần như muốn

Khương Tuế cuộn người lại, cuối cũng có thể yên tâm xem thoại một lát.

Cả ngày không theo dõi tin vừa mở điện thoại ra, trước cô đã đầy ắp báo.

Lại có thêm vài thành phố hiện hiện tượng ô nhiễm kỳ

Có những con bướm đêm kỳ bay kín trời, rắc xuống vô bụi vảy. Có những cá biến dị đột ngột nổi trên mặt sông...

Vì ô nhiễm liên tục xuất ở nhiều nơi, cơ quan quản quốc gia chính thức bố phong tỏa trên toàn quốc.

Trên mạng tràn ngập những đoạn quay con người và động vật bị biến dạng, tình thiếu hụt vật tư, giá cả vọt, thuốc men khan hiếm...

Bầu không khí bất an dường có thể xuyên qua đường truyền lây nhiễm sang Khương

Xem đến mức cô chỉ muốn tức bò dậy, đánh một bài quân thể để rèn cơ thể.

Nhưng cô thật sự quá mệt, bò dậy nổi.

Khương Tuế xem tin tức trên mạng một lát, sau đó gửi tin nhắn cho chính Khương Sương Tuyết, hỏi tình gần đây của cô ấy.

Khương Sương Tuyết nhanh chóng lịch trả lời:

"Tôi vẫn ổn, còn em thì

Khương Tuế:

"Em cũng tạm ổn. Chị Sương bây giờ bên ngoài rất nguy còn có người nhiễm phát điên. Nếu chị ra ngoài nhớ mang theo vũ khí, nhất phải bảo vệ mình nhé."

Khương Sương Tuyết:

"Chị biết rồi, cảm ơn em nhở. Em cũng vậy."

Khương Tuế gửi lại một biểu

Như vậy coi như cô lại công để nữ chính nhớ mặt một lần rồi nhỉ?

Tâm trạng Khương Tuế tốt hơn chút.

Cô trở mình, nhìn ra ban

Trời đã tối. Ánh đèn từ tòa nhà cao tầng và đèn lần lượt sáng lên.

Nhìn từ xa, thành phố vẫn hoa rực rỡ như trước.

Nếu bỏ qua những tiếng súng thoảng vang lên, cùng giá vật tăng vọt trong các mua hàng.

Giá cả tuy đắt đỏ, nhưng tư vẫn không đủ cung cấp.

Cuối cùng, Khương Tuế phải bỏ một cái giá cực cao mới được một ít thịt, rau củ, trái cây và đồ

Cô biết chuỗi cung ứng vật sẽ sớm bị cắt đứt.

Vì vậy, dù giá cả đã lên gấp mấy lần, cô vẫn chút do dự đặt

Khương Tuế không mang theo nhiều áo để thay. Nhiệt độ lại giảm mạnh, cô và Nghiễn Hàn đều cần quần áo ấm.

May mà hệ thống vận chuyển chưa hoàn toàn tê liệt.

Cô đặt mua quần áo trên dụng giao hàng trong ngày hôm chỉ có điều kiểu không được đẹp lắm.

Cứ nhìn thấy thứ gì cần là cô lại mua lẻ tẻ ít.

Mãi đến khi mí mắt nặng không thể mở nổi nữa, cô thế ngủ thiếp đi.

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Không biết đã qua bao lâu, bánh xe lăn nhẹ vang lên.

Tạ Nghiễn Hàn kéo cánh cửa hờ ra, ánh mắt lạnh lùng về phía sofa.

Cơ thể mảnh mai của cuộn lại. Mái tóc xõa tung, rối vừa mềm xù.

Ánh đèn ngủ nhẹ nhàng chiếu gương mặt nghiêng trắng mịn, hàng khép lại. Cô ngủ say.

Cũng không hề phòng bị.

Tạ Nghiễn Hàn lại gần thêm chút, cuối cùng dừng lại ở cách nửa mét.

Hắn không biểu cảm, lặng lẽ cô.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận