Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 150  ·  1.3%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 2: Vị Hôn Phu Sống Chung
07/08/2026 18:35· 1,905 từ

Khương Tuế cúi gằm tránh để đại phản diện nhìn gương mặt của vị hôn thê ác này, rồi lôi cô hành hạ đến chết.

Trong không gian tĩnh tiếng bước chân của đại phản vang lên, chậm rãi mà ung tựa như bước chân của chết.

Hắn đi về phía người đang quỳ.

Khương Tuế khom lưng, mình sau lưng một người béo phía trước.

Cô thầm may mắn lúc này mặt mình đầy bụi tóc tai bết rối. Với dáng ấy, cho dù là mẹ cũng không thể vừa nhìn đã ra cô.

Cô chăm chú nhìn nhà ướt đẫm máu, thấy bóng đại phản diện đổ xuống như mảng tối, mang theo hơi rét buốt thấm vào tận xương.

Xong rồi.

Không phải vừa vào đã tiêu đời luôn đấy chứ?

"Tít --"

Trong tai đột nhiên lên âm thanh khởi động chói sau đó là giọng nói máy lạnh lẽo của hệ thống:

"Hệ thống đang kết, kết nối... Hệ thống đang kết

Quá trình kết nối mắc kẹt, giống như tín hiệu ổn định.

Ban đầu Khương Tuế vui mừng vì hóa ra mình hệ thống, ngay sau đó lại ruột.

Sao lại kẹt đúng này chứ?

Bỗng nhiên, cô nghe giọng nói lạnh lẽo trầm thấp đại phản diện:

"Ngẩng đầu lên."

Hắn đang nói với ở hàng đầu tiên.

Người nọ run rẩy đầu.

Ngay giây tiếp theo, anh ta giống như một quả hấu, trực tiếp nổ tung.

Máu đỏ lẫn óc bắn tung tóe, văng đầy lên người xung quanh. Trên mặt Khương cũng bị bắn một mảng.

Ấm nóng, nhầy nhụa, cô buồn nôn.

Mấy người bị dọa mức hét lên, hoảng loạn chạy loạn.

Ngay sau đó, đầu họ giống như pháo nổ, liên phát ra những tiếng "đoàng, đoàng, rồi vỡ tung.

Khương Tuế hoàn toàn người.

Chỉ trong chớp mắt, quanh cô đã nằm đầy những thể không đầu.

Một lượng lớn máu trào ra ồ ạt, lan khắp như nước rò từ đường ống.

"Hệ thống kết nối công."

Giọng nói bình tĩnh lẽo của hệ thống vang lên đầu Khương Tuế, hoàn toàn lạc giữa cảnh tượng trước mắt.

"Phát hiện môi trường tại bất thường, đang điều chỉnh xuyên không... Tiến độ: không phần mười phần trăm..."

Cảnh tượng máu tanh nay đã hoàn toàn vượt khỏi vi nhận thức của Khương Tuế.

Trước đây, cô chỉ một người bình thường, đến cảnh cũng chưa từng tận mắt thấy.

Đầu óc Khương Tuế máy, trống rỗng, không thể đưa bất cứ phản ứng nào.

Giữa một đám người kinh hoàng sợ hãi, vẻ ngây của cô trở nên cực kỳ bật.

Ánh mắt Tạ Nghiễn rơi xuống người cô.

Bỗng nhiên, hắn bật một tiếng cười khẽ.

Vui vẻ mà khát như thể đang nói: Cuối cùng tìm được cô rồi, vị hôn mà tôi căm hận thấu

Hệ thống tiếp tục:

"Tiến độ điều chỉnh: mươi phần trăm, sáu mươi phần

Khương Tuế cảm thấy bị một luồng khí lạnh nguy bao phủ.

Cô cứng đờ, chậm ngước mắt lên.

Trong tầm nhìn, đầu xuất hiện đôi bốt ngắn màu đen của đại phản diện, tiếp là chiếc quần dài màu rồi vòng eo hẹp được vạt ôm lấy. Nhìn có hơi gầy, nhưng không sao lại khiến người cảm thấy rất có sức

Khoan đã.

Khương Tuế nhắm mắt, mắng mình.

Đã là lúc nào mà còn mải nhìn sắc đẹp!

Cẩn thận bị phản móc mắt đấy!

Khi mở mắt lần Khương Tuế đột nhiên phát hiện cảnh xung quanh đang trở nên ảo, chập chờn, giống như không gian thời gian trong phim chồng lên nhau rồi hòa tan.

Hệ thống:

"Tiến độ điều chỉnh: mươi phần trăm..."

Khương Tuế ngẩng đầu.

Cảnh vật trước mắt mờ đi nghiêm trọng, cô không thấy chính diện gương mặt đại diện, chỉ thấy hắn giơ về phía mình.

Bàn tay ấy tái ngón tay thon dài, gân xanh mu bàn tay nổi rõ, trông tợn.

Đó là một bàn đẹp, nhưng cũng tràn đầy cảm mạnh mẽ.

Khương Tuế không hề ngờ rằng ngay giây tiếp theo, tay xinh đẹp ấy sẽ bóp đầu mình.

May thay, đúng lúc tiến độ điều chỉnh đạt một phần trăm.

Khung cảnh xung quanh, đại phản diện đáng sợ trước đều hóa thành những mảnh vỡ ảo bay tán loạn.

Cơ thể Khương Tuế ngột rơi xuống, giống như một giẫm hụt vào khoảng không.

Ý thức cô chìm xuống, rồi lại đột ngột rơi đất.

Khương Tuế thở hổn mở mắt.

Cô bật dậy, phát mình đang ở trong một phòng được trang trí xa hoa.

Rèm cửa đang mở, nắng rực rỡ xuyên vào. Bên cửa kính là sân vườn biệt đẹp đẽ, tinh xảo.

Trái tim Khương Tuế đập thình thịch, chưa thể thoát tình cảnh hiểm nghèo vừa rồi.

Giọng hệ thống vang trong đầu:

"Điều chỉnh hoàn tất. trở về điểm khởi đầu của truyện. Xin ký chủ nghiêm túc gắng, diễn tốt thiết lập phụ độc ác, giúp cốt truyện triển theo hướng đã Sau khi hoàn thành vụ, ký chủ trở về thế giới nhận được một thẻ hồi sinh."

Ở thế giới ban Khương Tuế không may trượt chân leo núi một mình, lăn xuống hồ nước lạnh rồi chết

Nói cách khác, hiện chỉ cần cô diễn tốt vai phụ độc ác và hoàn thành vụ, cô sẽ có thể lại ở thế giới cũ?

Nhưng...

Nghĩ đến sự đáng và kinh khủng của đại phản sống lưng Khương Tuế lạnh toát, dày cuộn lên, suýt nữa đến mức nôn ra.

"Tôi từ chối." Khương dứt khoát nói. "Cứ để tôi đuối đi."

Chết đuối ít ra nhanh gọn hơn bị lột da gân rồi nghiền thành bánh thịt.

Hệ thống im lặng giây, giọng điệu vẫn lạnh lẽo:

"Nếu từ chối, ký sẽ không thể sống lại ở giới ban đầu."

Khương Tuế nhạy bén hiện ra vấn đề trong câu ấy.

Không thể sống lại thế giới ban đầu, tức là cũng sẽ không lập tức chết thế giới này?

Dường như nhận ra đã để lộ sơ hở, hệ bổ sung:

"Nếu ký chủ không đúng thiết lập nhân vật và đẩy cốt truyện, ký chủ sẽ thể nhận được thẻ hồi cũng không thể nhận được sự trợ từ bàn tay do hệ thống cung

Khương Tuế bắt đầu nghĩ.

Không có hệ thống, sẽ phải tự mình đối mặt mạt thế sắp tới.

Không có bàn tay có thể sống được bao lâu toàn dựa vào vận may và lực.

Nghĩ kỹ một chút, như cũng không phải không thể nhận.

Ở thế giới ban Khương Tuế đã không còn người thể sống lại hay không không có quá nhiều ý đối với cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=2]

Còn ở thế giới sống thêm một ngày thì lời một ngày.

Cùng lắm, cô có đi ôm đùi nữ chính nguyên cũng chính là người chị cùng khác mẹ của nguyên chủ.

Đây là một cuốn cường sảng văn đấy!

Nữ chính nguyên tác trở thành dị năng giả mạnh mạt thế. Ôm được chiếc đùi ấy rồi, cô còn sợ có đường sống sao?

Sau khi quyết định, Tuế nói:

"Tôi từ chối."

Giọng hệ thống lạnh

"Vậy sau này ký sẽ không nhận được bất kỳ ý cốt truyện nào."

Nói xong, hệ thống vào im lặng, giống như đã máy.

Khương Tuế không để

Cô bắt đầu quan xung quanh, cầm điện thoại trên giường lên xem giờ, sau đó vào im lặng.

Mạt thế giáng xuống ngày tháng nào nhỉ?

Cô chỉ mang máng là vào mùa thu.

Mùa đông đầu tiên mạt thế là một mùa đông hàn hiếm gặp suốt mấy trăm Ngay cả ở miền Nam, độ thấp nhất cũng xuống tới ba mươi độ.

Hiện tại là ngày tháng mười, đã là cuối mùa

Khương Tuế lập tức thẳng.

Xem ra mạt thế đến rồi, cô phải bắt đầu bị ngay bây giờ.

Mở ứng dụng mua ra, Khương Tuế bỗng khựng lại.

Cô nhớ tới một tiết khác.

Điểm khởi đầu của bùng phát ô nhiễm và sự xuống của mạt thế chính là Thành, nơi cô đang ở tại, cũng là quê của nữ nguyên tác.

Sau khi mạt thế qua, thành phố này hoàn toàn thủ. Ô nhiễm lan tràn, khắp đều là những sinh vật biến hoành hành.

Vì vậy, cô phải một nơi thích hợp khác, vừa thể tích trữ vật tư, vừa thể tránh được giai đoạn loạn ban đầu của mạt thế.

Ít nhất cũng phải cô bình an vượt qua mùa lạnh giá khó khăn nhất.

Khương Tuế mở bản xem xét từng thành phố một.

Cô đã quên rất chi tiết trong nguyên tác, bao cả thành phố nơi căn cứ nhất tương lai được xây

Không biết nhìn bản có thể khiến cô đột nhiên ra hay không.

Đang mải suy nghĩ, lưng cô bỗng lạnh buốt.

Trong khóe mắt, cô hồ nhìn thấy thứ gì đó.

Khương Tuế quay đầu, một bóng người trắng toát âm đang đứng đó, im hơi lặng như ma quỷ, khiến cô ngã khỏi mép giường.

Khương Tuế trợn tròn

Người đứng ở cửa cao nhưng cũng rất gầy, mặc chiếc sơ mi trắng.

Vì thân hình gầy chiếc áo sơ mi trông rộng mềm, phác họa đôi vai rộng mỏng, bên dưới là vòng hẹp cùng đôi chân thon dài tắp.

Ánh mắt dời lên Khương Tuế thấy người nọ hơi đầu.

Mái tóc đen hơi tóc mái rủ xuống che mất khuôn mặt. Đôi môi mỏng thấp gần như không có chút sắc, làn da cũng trắng bệch, bệnh tật vừa âm giống một loài rắn trong nơi ẩm tối.

Da đầu Khương Tuế tức nổ tung.

Đây chẳng phải là phản diện còn chưa trưởng thành

Đại phản diện tương chậm rãi ngẩng đầu, để lộ mắt.

Đó là một đôi đẹp, nằm giữa mắt đào hoa mắt phượng. Đuôi mắt thon dài, đôi vừa phải, nhưng phần lại hơi cụp xuống, toát lên giác lạnh lẽo đầy bức.

Hắn không có biểu bình thản nhìn Khương Tuế, giọng lạnh nhạt, thẳng băng và đầy khí:

"Tôi có thể vào

Khương Tuế:

"...?"

Cô chợt nhớ ra.

Đại phản diện tương lúc này vẫn là vị hôn sống chung đang bị cô ngược

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận