Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 46 / 150  ·  30.7%
Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Trước Khi Phản Diện Hắc Hóa
Chương 46: Đây Là Quà Cô Tặng Tôi Sao?
07/08/2026 18:35· 1,589 từ

Hoắc Lẫm Xuyên Lâm giúp Khương Tuế tìm được nhiều vật tư.

Còn tìm được máy thạch cao cô cần, cùng một xe có thể sử

Hai người hỗ trợ, người xách máy cắt, một người bình điện tháo từ điện xuống.

Không biết Hoắc Lẫm lắp ráp thế nào, hắn dùng điện ô tô khởi máy cắt, tháo lớp cao trên hai chân và cánh phải của Tạ Nghiễn Hàn.

Bận rộn một hồi, gần trưa.

Khương Tuế vốn định sự mời bọn họ ở lại trưa.

Nhưng Hoắc Lẫm Xuyên quay về doanh trại nên không lại.

Vật tư hắn cũng mang, chỉ lấy mấy chai nước.

Không lâu sau, trời đổ mưa lớn.

Khương Tuế đang tắm nước lạnh trong phòng vệ sinh nghe tiếng mưa ngoài sổ.

Bị quái vật mặt kéo vào hang ổ, lăn mấy cả người cô bẩn đáng sợ.

Cảm giác trong tóc toàn mùi máu thối rữa.

Dù lạnh gần chết, Tuế vẫn nghiến răng tắm đi lại mấy lần.

Mãi đến khi trên chỉ còn mùi sữa tắm.

Dưới thẩm mỹ viện cửa hàng quần áo.

Khương Tuế lấy mấy mới để thay.

Mặc áo len xong, run rẩy bước khỏi phòng tắm.

Tắm nước lạnh thật quá lạnh.

Cả người gần như cứng.

Vừa vào phòng, tức giở chăn chui vào.

Đây là một phòng vừa.

Bên trong có hai giường.

Khương Tuế và Tạ Hàn mỗi người một chiếc.

"Lạnh... lạnh quá."

Khương Tuế siết chặt răng va vào nhau lập cập.

Tạ Nghiễn Hàn đưa một thứ.

"Cho cô cái này."

Khương Tuế ngẩng đầu.

Nhìn thấy một miếng nhiệt, đôi mắt lập tức mở vui mừng.

"Anh lấy ở đâu

Cô lập tức đưa nhận.

Đầu ngón tay lạnh lướt qua lòng bàn tay Tạ Hàn.

Ngón tay hắn khẽ lại.

"Trong ngăn kéo của phòng này."

Khương Tuế dùng hai ôm miếng giữ nhiệt, hấp thụ hơi ấm yếu ớt trong.

Cảm thấy dễ chịu vô thức nở nụ cười ngốc.

"Tôi còn không nghĩ chuyện lục soát căn phòng này."

Tạ Nghiễn Hàn nhìn

"Đáng tiếc chỉ miếng."

"Có một miếng đã lắm rồi."

Khương Tuế may mắn

"Trước đây thời điểm còn chưa vào đông. Bình thường hàng không bán đồ nhiệt đâu."

Tạ Nghiễn Hàn "ừ" tiếng.

Ánh mắt vẫn luôn Khương Tuế.

Trong căn phòng của mỹ viện vốn có mùi ngải khó chịu.

Nhưng bây giờ, chóp Tạ Nghiễn Hàn chỉ ngửi thấy sữa tắm đậm trên Khương Tuế.

Tóc cô còn ướt, trên gối và chăn trắng, để một vòng vệt nước màu.

Mấy lọn tóc ướt lên gương mặt trắng nõn.

Tạ Nghiễn Hàn đột cảm thấy chúng rất chướng mắt.

Khiến tay hắn ngứa muốn đưa tay gạt đi.

Khương Tuế dần ấm

Cô vắt khăn lên vừa lau tóc vừa sắp xếp tư.

Phần lớn thức ăn Lẫm Xuyên tìm về là bánh ăn liền, bánh quy những thứ tương tự.

Có thể no bụng, không có dinh dưỡng gì.

Khương Tuế có tinh trách nhiệm với Tạ Nghiễn Hàn.

Bản thân cô ăn cũng không sao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-truoc-khi-phan-dien-hac-hoa&chuong=46]

Nhưng hắn phải được bổ tử tế.

Da hắn bây giờ trắng đến xanh.

Khương Tuế thật sự hắn sẽ đổ bệnh trên đường Nam Thành.

Thời tiết càng lúc lạnh.

Cô còn phải tìm nhóm lửa, đun nước nóng.

Cho nên Khương Tuế ra ngoài tìm thêm một đợt tư.

Sau này không biết xảy ra chuyện gì.

Phải lo trước khỏi tích trữ càng nhiều, càng đầy càng tốt.

Khương Tuế nhìn giờ.

Hơn một giờ chiều.

Cách lúc trời tối vài tiếng, có thể ra ngoài chuyến.

Bên ngoài đang mưa

Nhưng Khương Tuế mưa dày.

Trời mưa, người bên sẽ ít hơn, tương đối yên

Chỉ tiếc biết vậy đã tắm muộn hơn.

Ra ngoài một chuyến, về ít nhiều vẫn bị ướt.

Khương Tuế kéo khăn cầm ba lô bên cạnh.

"Tạ Nghiễn Hàn."

Cô gọi tên hắn.

Hàng mi nâng lên, mắt rơi đầy những mảnh sáng.

Khương Tuế thần

"Tôi có thứ này anh."

Dáng vẻ ấy giống muốn tặng quà cho Tạ Nghiễn

Từ khi thiếu gia Tạ Minh Lễ được tìm về, Nghiễn Hàn không còn được quà.

Hắn đã sớm quên giác được tặng quà là thế

Cảm giác ngứa ngáy lại xuất hiện.

Có lẽ không chỉ tay.

Nhưng sự ngứa ngáy khiến hắn bực bội, muốn nắm hoặc xé nát thứ đó.

Yết hầu Tạ Nghiễn khẽ động.

Một lúc sau mới

"Thứ gì?"

Khương Tuế mím môi.

Đôi mắt càng sáng.

Cô rút một khẩu ngắn từ ba lô.

"Nhìn này!"

Không có đàn ông không thích súng.

Tạ Nghiễn Hàn chắc cũng sẽ thích.

Ánh mắt Tạ Nghiễn chuyển từ gương mặt Khương Tuế khẩu súng.

Hóa ra là súng.

Hắn bình tĩnh nghĩ, giọng lại mang theo chút ngạc

"Súng?"

"Đúng vậy."

Khương Tuế tiến lại ngồi bên giường.

Cô đưa khẩu súng cho hắn xem ở khoảng cách

Lòng ham chia sẻ lên.

Khương Tuế kể khẩu này từ đâu mà có, cách lắp băng đạn, nhét mở khóa an toàn, đạn.

Cuối cùng cô đưa cho Tạ Nghiễn Hàn.

"Anh thử đi."

Ngón tay Tạ Nghiễn trắng, thon dài, khớp xương mạnh mẽ.

Da tái nhợt cầm súng đen, tạo nên vẻ đẹp trộn giữa tao nhã bạo lực.

Khương Tuế không nhịn nhìn chằm chằm tay hắn.

Tạ Nghiễn Hàn cầm cúi mắt nhìn một lúc.

"Đây là quà tôi sao?"

Khương Tuế đang thất nhất thời không phản ứng.

"Hả?"

Một giây sau, hiểu.

Tạ Nghiễn Hàn đã lầm ý cô.

Đây không phải quà mang về cho hắn.

Chỉ là một dùng để phòng thân.

Nhưng nói thẳng ra quá thiếu tinh tế.

Khương Tuế nhất thời lặng.

Tạ Nghiễn Hàn nâng

Đôi mắt đen nhìn Tuế.

Hắn đã biết đây phải quà.

Có lẽ chỉ đồ tùy tiện đưa cho hắn.

Tạ Nghiễn Hàn không vọng.

Hắn đã quen bị ta đối xử tùy tiện.

Hắn cụp hàng mi, rãi vuốt thân súng như thể trân trọng.

Sau đó nhẹ giọng

"Cảm ơn."

"Tôi đã rất lâu nhận được quà."

Mặt Khương Tuế hơi

Lời giải thích càng nói ra được.

Cô mím môi, muốn đó để bầu không khí quá ngượng ngùng, nhưng không biết nói gì.

Cô biết cuộc sống Tạ Nghiễn Hàn rất thảm.

Nhưng biết về mặt niệm và tận mắt nhìn thấy chi tiết là hai giác hoàn toàn khác

Khương Tuế cảm thấy khi Tạ Nghiễn Hàn thật sự đáng thương.

Cô mất cha mẹ nhỏ.

Nhưng bà nội cho rất nhiều tình yêu.

Bạn học và giáo cũng rất tốt.

Mỗi năm cô đều được quà.

Những món quà ấy tâm và có ý nghĩa hơn súng được tiện tay qua này.

Còn Tạ Nghiễn Hàn như không cảm nhận được bao thiện ý.

Hắn lớn lên trong ý và ngược đãi.

Tính cách khác người thường cũng là điều đương nhiên.

Càng nghĩ, Khương Tuế cảm giác mình làm chuyện lỗi với hắn.

Rõ ràng cô chẳng cả.

"Anh... anh mau làm với khẩu súng đi."

Khương Tuế cứng nhắc đề tài.

"Có thứ này, sau nếu trộm hoặc người nhiễm bệnh gần, anh cứ bắn bọn họ."

Tạ Nghiễn Hàn lên sau đó tháo băng đạn.

Bàn tay hắn đẹp, mẽ.

Toàn bộ động tác chảy, dứt khoát, giống đặc vụ phim.

Khương Tuế không nhịn cảm thán.

Ngoại hình Tạ Nghiễn thật sự quá xuất sắc.

Làm gì cũng đẹp.

"Bây giờ tôi phải ngoài một chuyến."

Khương Tuế nói tới chính.

Nghĩ tới hôm qua ra ngoài đã một đêm không cô không hiểu sao chột dạ.

Giống một kẻ tệ dỗ bạn trai rằng lần sau không tái phạm.

Đặc biệt khi câu:

"Tôi bảo đảm trước trời tối sẽ trở về."

Phản ứng của Tạ Hàn rất bình tĩnh.

Đầu ngón tay lướt khẩu súng, sau đó ngẩng đầu.

"Được."

Khương Tuế bảo đảm:

"Anh yên tâm, lần tôi chắc chắn nói được làm

Ngón tay Tạ Nghiễn dừng trên cò súng.

Đạn đã lên nòng.

Thật ra hắn quen với loại súng này hơn Khương

Thậm chí biết rất nếu bóp cò, viên đạn sẽ theo quỹ đạo nào, qua chiếc cổ mảnh của cô.

Tạ Nghiễn Hàn nâng

Khóe môi cong lên chút.

"Tôi tin cô."

"Cô từng nói, trừ chết ở bên ngoài, nếu không định sẽ quay về tôi."

Đôi mắt hắn kết hoàn hảo ưu điểm của mắt và mắt đào hoa.

Đường mắt mượt mà.

Nếp mí hình quạt ràng.

Đuôi mắt hơi cong.

Lúc này mang theo ý cười, bọng mắt dưới cũng hơn, lại có vẻ tú, trẻ trung của niên.

Hắn dùng đôi mắt đẽ mang theo nụ cười ấy Khương Tuế, nhẹ giọng

"Không phải sao?"

Khương Tuế bị đôi ấy làm ngây người.

Nhưng sau lưng lại bản năng dâng lên một luồng

Giống như xuyên qua đẹp ấy, cô mơ hồ nhìn một chút sát ý hiểm.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận