Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bối Lệ

Chương 16: Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng - Lời ra tiếng vào

Ngày cập nhật : 2026-05-12 18:07:25

("Minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng" là câu thành ngữ Hán Việt ám chỉ sự nguy hiểm của việc bị đâm sau lưng so với đối đầu trực tiếp. Nó có nghĩa là những kẻ thù, đòn tấn công công khai (minh thương) thì dễ đề phòng, nhưng những âm mưu, lời nói xấu ngầm từ kẻ tiểu nhân trong bóng tối (ám tiễn) thì rất khó tránh khỏi.)

Trước khi đi gặp Bối Lệ, Lý Lương Bạch đã dùng hết mười tuýp nước súc miệng.

Không kịp thay quần áo, anh dùng bình xịt khử mùi để cố che đậy mùi thuốc lá và rượu còn sót lại, sau đó lại xịt thêm nước hoa, khiến Ngô Chấn Giang hắt hơi không ngừng.

Cho đến khi tới dưới lầu nhà Bối Lệ.

Cầu thang ngoài trời cũ kỹ, xa xa vọng lại tiếng cười đùa của trẻ con, trong không khí phảng phất mùi cơm canh nhàn nhạt lẫn với mùi khói bếp. Nơi góc quanh, Lý Lương Bạch thấy cửa sổ xung quanh đều đã sáng đèn, ánh trăng như nước, một bầu không khí phong trần bình lặng. Anh bỗng thấy rung động, chợt nghĩ, cùng Bối Lệ sống ở đây cũng không tệ.

Anh mang theo một bó hoa: cỏ cầu gai Hà Lan, lan lửa, mao lương, hoa ông lão và hồng môn phấn.

Hoa hồng quá sến sẩm, Lý Lương Bạch không bao giờ tặng.

Anh nhấn chuông cửa.

“Bính — boong —”

Bối Lệ nở nụ cười rạng rỡ ra mở cửa: “Sao anh đến nhanh thế?”

Lý Lương Bạch ôm bó hoa, mỉm cười nhìn Bối Lệ: “Bất ngờ chưa!”

Nụ cười trên gương mặt cô bạn gái nhỏ đáng yêu như bị đóng băng tức khắc, so với kinh ngạc, trông cô giống như bị kinh hãi hơn.

“Chẳng phải Điền Phong tổ chức sinh nhật sao?” Bối Lệ hỏi, “Anh không đi chơi nữa à?”

Đầu óc cô ong lên một tiếng, thầm nghĩ thôi xong đời rồi.

Lý Lương Bạch một tay ôm hoa, một tay ôm lấy cô, hôn lên mái tóc mềm mại và đôi mắt đang chớp liên hồi của cô.

Vượt qua vai Bối Lệ, anh nhìn thấy những món ăn trên bàn.

Hàu nướng tỏi, tôm rim, cua hấp, mực xào sả ớt, ốc móng tay xào cay, trứng hấp nấm, măng tây xào bách hợp, ở giữa còn có một bát canh sườn nấu ngô cà rốt lớn.

“Thịnh soạn quá.” Lý Lương Bạch áp sát vào mi mắt Bối Lệ, muốn liếm đôi mắt nhỏ đang đảo liên tục vì hoảng loạn của cô, trong lòng trào dâng một luồng ấm áp. 

“Làm nhiều thế này có mệt không? Đủ cho bốn người ăn luôn rồi đấy.”

Bối Lệ cố gắng đẩy anh ra: “Đừng làm thế ở đây.”

“Ngại cái gì chứ?” Lý Lương Bạch thì thầm, kề tai mài tóc đầy yêu chiều. 

“Ăn cơm trước hay là sao đây? Ở đây cũng đâu có người khác.”

“Tránh ra một chút.”

Giọng nói lạnh lùng cắt ngang động tác của Lý Lương Bạch. Anh khựng lại, ôm chặt Bối Lệ đang đỏ bừng mặt vào lòng, che chắn cho cô rồi nghiêng người, thất vọng nhìn thấy Nghiêm Quân Lâm.

Lý Lương Bạch thầm chửi rủa trong lòng, nghĩ bụng tên này đến thật không đúng lúc chút nào.

Đáng lẽ phải đợi anh và Bối Lệ ăn cơm xong, rồi “ăn” xong Bối Lệ rồi hắn mới được về chứ.

Anh vẫn mỉm cười chào hỏi: “Chào anh họ.”

Bối Lệ đang nằm trong lòng Lý Lương Bạch, vào khoảnh khắc này, cô chỉ ước trái đất nổ tung ngay lập tức. Không được, suy nghĩ đó phản diện quá hay là cô đột ngột mắc bạo bệnh rồi thăng thiên tại chỗ đi cho xong.

Lý Lương Bạch lại thốt ra một câu khiến Bối Lệ càng muốn biến thành nhân vật phản diện hơn.

“Khéo quá nhỉ anh họ, vừa tan làm sao? Vào ăn cùng luôn nhé?”

Anh chú ý tới chiếc hộp Nghiêm Quân Lâm đang cầm, đóng gói rất tinh tế, vuông vức, trông giống như một chiếc bánh kem.

Nghiêm Quân Lâm thay giày, đi thẳng vào trong, đặt chiếc bánh sinh nhật lên tủ cạnh bàn ăn, cởi chiếc áo khoác đen để lộ chiếc sơ mi kẻ sọc xám nhạt bên trong, lấy điện thoại ra gửi tin nhắn.

Xử lý xong xuôi mọi việc, anh ta mới ung dung nhìn Bối Lệ.

---

Bối Lệ như một con chuột nhỏ trốn chạy mùa đông, nhắm tịt mắt trốn trong lòng Lý Lương Bạch, vừa đáng thương vừa khiến người ta bực mình.

“Tôi không ngại,” Nghiêm Quân Lâm nhìn chằm chằm Bối Lệ, “Còn em?”

Lý Lương Bạch không hiểu được ý nghĩa sâu xa của câu nói đó, nghi hoặc hỏi: “Hửm?”

Bối Lệ biết nói gì đây.

Nghiêm Quân Lâm hy vọng cô nói gì đây.

Cô muốn nói hôm nay là ngày lành tháng tốt mọi người tình cờ tụ họp là để chúc mừng sinh nhật anh họ hay là cả ba chúng ta kết nghĩa vườn đào luôn đi, ba người đồng lòng tát biển Đông cũng cạn.

Hệ thống ngôn ngữ của Bối Lệ sắp hỏng hóc rồi.

Đại não của cô không đủ để ứng phó với tình huống phức tạp như hiện tại, lúc mẹ sinh cô ra cũng chẳng cài đặt sẵn phương án giải quyết cho những chuyện kiểu này.

Cô — bị — đứng — máy — rồi.

Không đợi được Bối Lệ lên tiếng, Nghiêm Quân Lâm nghiêng người, tháo từng lớp bao bì bánh kem, lộ ra chiếc bánh kem nhỏ xinh xắn. Đây là chiếc bánh anh đích thân đi lấy, không hề bị va chạm chút nào.

Chiếc bánh tròn nhỏ, bên cạnh được trang trí bằng những lớp ren kem tao nhã như tà váy dạ hội, lớp trên cùng điểm xuyết dâu tây và lá bạc hà, thanh nhã và xinh đẹp như một bữa trà chiều của công chúa nhỏ.

Cánh tay Lý Lương Bạch ôm Bối Lệ hơi siết lại, anh nheo mắt.

Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo. (Không dưng mà ân cần, nếu không có ý đồ xấu thì cũng là kẻ gian).

Tại sao Nghiêm Quân Lâm đột nhiên tặng bánh kem cho Bối Lệ? Trong lúc anh không biết, Nghiêm Quân Lâm đã "cho cô ăn" bao nhiêu lần rồi? Sao cái gì cô cũng ăn thế? Chẳng kén chọn chút nào sao? Lỡ ăn phải đồ hỏng thì làm thế nào?

Bối Lệ không ngờ Nghiêm Quân Lâm lại mua chiếc bánh đáng yêu như vậy, bởi vì đến khi trưởng thành cô mới biết Nghiêm Quân Lâm hoàn toàn không thích đồ ngọt.

Một viên kẹo thôi cũng đủ làm anh thấy khé cổ.

Nhưng bây giờ cô chết chắc rồi chết chắc rồi chết chắc rồi chết chắc rồi.

Lý Lương Bạch nắm tay Bối Lệ đi tới: “Bánh kem sao?”

Nghiêm Quân Lâm lấy nến và các phụ kiện tặng kèm ra, nến sinh nhật, anh im lặng gấp chiếc vương miện có dòng chữ “Happy Birthday”.

Nụ cười của Lý Lương Bạch càng rộng hơn: “Anh họ có nhớ nhầm không? Sinh nhật Bối Bối không phải hôm nay. Xem ra bình thường công việc bận rộn quá, đến cả chuyện này anh cũng không nhớ.”

Bối Lệ: Chết chắc rồi chết chắc rồi chết chắc rồi…

Nghiêm Quân Lâm gấp xong vương miện, bình thản đội lên đầu mình.

Lý Lương Bạch tắt nụ cười.

Anh nhìn về phía bàn ăn.

Trên đó đã bày sẵn bát đũa, hai chiếc đĩa đựng xương, hai đôi đũa, hai chiếc thìa, đặt đối diện nhau, vị trí dành cho hai người.

“Hôm nay là sinh nhật tôi,” Nghiêm Quân Lâm nói, “Tôi và Bối Lệ đã nấu cơm, vừa hay anh cũng tới, cùng ăn nhé?”

Khi nói đến chữ “vừa hay”, anh khựng lại một chút, nghiêng người làm động tác mời.

Vẫn là gương mặt không cảm xúc ấy.

Lý Lương Bạch mỉm cười: “Ồ? Làm nhiều món thế này là để mừng sinh nhật anh họ sao, Bối Bối?”

Anh vân vê bàn tay Bối Lệ kỹ càng, lần theo những đường chỉ tay đang run rẩy của cô mà mơn trớn, giọng ôn hòa: “Hóa ra lúc đầu em nói buổi tối có việc ăn mừng là chuyện này. Nghe Chấn Giang nói em mua rất nhiều đồ, anh còn chưa kịp ăn gì đã vội chạy tới đây, cứ tưởng Bối Bối muốn tự tay nấu cơm cho anh ăn. Hóa ra không phải sao? Anh hiểu lầm rồi à?”

Bối Lệ bị anh sờ đến mức run bần bật.

Cô muốn nói gì đó, nhưng lại tiến thoái lưỡng nan, nói gì cũng không đúng, chỉ đành giữ im lặng.

Qua lớp kính, ánh mắt Nghiêm Quân Lâm sắc lẹm như dao: “Em gọi điện cho cậu ta trước?”

---

Bối Lệ im lặng năm giây, quyết định đánh liều một phen.

“Hôm nay là sinh nhật anh họ,” cô ném ánh mắt cầu cứu về phía Lý Lương Bạch, “Khó khăn lắm mọi người mới tụ họp được đông đủ, hay là cứ vui vẻ ăn một bữa cơm đi, dù sao cũng làm nhiều thế này, hai người ăn không hết, ba người là vừa đẹp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/boi-le&chuong=16]

Em đi tìm bật lửa để châm nến sinh nhật.”

Vừa nói cô vừa dịch chuyển, nhắm chuẩn hướng phòng bếp để tìm đường tẩu thoát.

“Không cần tìm đâu,” Nghiêm Quân Lâm cắm nến lên bánh kem: “Lý Lương Bạch có đấy.”

Bối Lệ: “Dạ?”

“Người hút thuốc.” Nghiêm Quân Lâm nói: “Trên người nhất định sẽ có bật lửa.”

Lý Lương Bạch cười: “Em bỏ thuốc rồi, anh họ ạ.”

“Vậy sao?” Nghiêm Quân Lâm đầy ý tứ: “Có lẽ là tôi ngửi nhầm rồi.”

Bối Lệ phản ứng theo bản năng, định ghé mũi ngửi áo khoác Lý Lương Bạch, nhưng anh đã không để lộ dấu vết mà lùi lại một bước.

Cô ngẩng đầu đầy thắc mắc.

Lý Lương Bạch nói: “Chắc là Chấn Giang hút đấy.”

Bối Lệ buột miệng: “Nhưng Ngô Chấn Giang…”

Nhưng Ngô Chấn Giang có bao giờ hút thuốc đâu.

Lý Lương Bạch vờ như không nghe thấy, nhìn quanh một lượt: “Căn hộ này quả thực hơi nhỏ, lại chỉ có một phòng vệ sinh, anh họ ở đây cũng không tiện. Vừa hay một người bạn của em có mua nhà ở đây, cách đây chỉ vài chục mét, hiện đang để trống và muốn cho thuê. Anh họ có muốn dọn qua đó ở không? Sẽ tiện lợi hơn đấy.”

“Cảm ơn, tôi thấy bây giờ rất tiện,” Nghiêm Quân Lâm đặt chiếc bánh kem ngay ngắn lên bàn, ấn con dao cắt bánh vào tay Bối Lệ, “Cắt đi.”

Lý Lương Bạch vẫn luôn quan sát.

Anh nhìn thấy rõ ràng lúc đưa dao, Nghiêm Quân Lâm đã chạm vào tay Bối Lệ, còn kéo vạt áo cô. Một động tác rất khẽ, kéo Bối Lệ ra khỏi người anh.

Cô run rẩy dữ dội ngay khoảnh khắc làn da tiếp xúc.

Bối Lệ lúng túng cầm con dao cắt bánh đứng bên cạnh bàn.

So với cắt bánh, bây giờ cô còn muốn mổ bụng tự sát hơn.

Ai cứu tôi với cứu tôi với cứu tôi với.

Đầu óc cô trống rỗng, hơi thở dồn dập vì thiếu oxy.

Lý Lương Bạch nheo mắt nói: “Bối Bối thấy không tiện, dù sao nam nữ cũng có khác biệt, phải không?”

Nghiêm Quân Lâm trả lời trước cả Bối Lệ: “Tôi là anh nó.”

Lý Lương Bạch nói: “Anh nói thế, chẳng lẽ anh họ không tính là đàn ông sao?”

Nghiêm Quân Lâm cuối cùng cũng nhìn anh.

“Dì giao cho tôi chăm sóc Bối Lệ,” anh nói, “Dù sao chúng tôi cũng là người một nhà.”

Vào khoảnh khắc này, Lý Lương Bạch chỉ muốn làm cho bố mẹ Nghiêm Quân Lâm ly hôn luôn đi cho rảnh nợ.

Nhưng ly hôn rồi cũng chẳng phải chuyện gì tốt đẹp, mất đi cái mác anh em ràng buộc, biết đâu đối phương còn làm ra chuyện gì điên rồ hơn.

Lục Dự vẫn là đi sớm quá, nếu không bây giờ đưa hắn tới đây xem Nghiêm Quân Lâm còn có thể cười nổi không.

Khi con người ta tức giận, ham muốn hút thuốc sẽ tăng lên.

Lý Lương Bạch vô thức xoa nhẹ ngón tay, chợt thấy Nghiêm Quân Lâm thực sự rất chướng mắt, thậm chí hắn còn chướng mắt hơn cả mối tình đầu của Bối Lệ.

Đèn trong phòng ăn là ánh vàng ấm áp, Nghiêm Quân Lâm đứng sau lưng Bối Lệ, làm quân sư cho cô cắt bánh.

Bối Lệ cầm dao, lưỡng lự không biết nên hạ nhát dao đầu tiên thế nào; đỉnh đầu cô vừa vặn chạm tới cằm Nghiêm Quân Lâm. Khoảng cách chiều cao này…

Lý Lương Bạch bình tĩnh nghĩ tới vết bầm trên ngực Bối Lệ, vết máu tụ mà cô ra sức che giấu.

Lại nhìn Nghiêm Quân Lâm.

Ước chừng một mét tám mươi tám, cũng có thể là một mét tám mươi chín, ống tay áo xắn lên, dựa vào đường nét cơ bắp trên cánh tay có thể thấy anh ta có thói quen tập thể hình, sức lực chắc chắn không nhỏ, lại còn là đàn ông.

Cơn giận khiến Lý Lương Bạch lạnh mặt.

---

Bữa cơm hôm nay chắc chắn là nuốt không trôi rồi.

“Không cần chia làm ba phần,” Nghiêm Quân Lâm nói, “Cắt hình chữ thập, chia làm bốn.”

Bối Lệ hỏi một cách máy móc: “Tại sao phải cắt bốn phần ạ?”

Miếng dư ra định cho ai ăn? Dùng một miếng bánh mà giết ba tráng sĩ sao?

Lý Lương Bạch nói: “Bối Bối, theo anh về nhà.”

“Về nhà nào?” Nghiêm Quân Lâm không chút gợn sóng, “Nhà Bối Lệ ở Đồng Đức, anh đặt vé rồi à?”

Lý Lương Bạch thực sự muốn đấm một phát vào mặt hắn ta.

“Không cắt nữa, cũng không ăn nữa.”

Lý Lương Bạch tiến tới nắm tay Bối Lệ, khi nhìn nhau, anh có thể thấy sự kinh hoàng trong mắt cô như một chú mèo nhỏ đang gặp chấn động. Lý trí đang rơi tự do, ngay lúc này đây Lý Lương Bạch chỉ muốn đưa người đi, đưa về và trừng phạt thật nặng.

Vẫn là do bình thường quá đỗi nuông chiều.

Bối Lệ bắt đầu tự sa ngã, tốt quá rồi, đưa cô đi đi, chỉ cần có thể thoát khỏi cảnh tượng ngột ngạt này, có bị đè ra làm một trận tơi bời cũng chẳng sao.

Cảm ơn anh, Lý Lương Bạch, không hổ là bạn trai của em, lát nữa em sẽ từ từ giải thích với anh sau.

Nhưng mọi chuyện không như ý muốn, Nghiêm Quân Lâm đã ra tay.

Anh chắn trước mặt Bối Lệ, bảo vệ cô ở phía sau, cảnh cáo: “Tránh xa em gái tôi ra một chút.”

“Em gái?” Lý Lương Bạch bị sự trơ trẽn của anh làm cho cười nhạt, “Em gái gì chứ? Tránh ra, Bối Bối.”

Anh nở một nụ cười hoàn hảo với Bối Lệ: “Ngoan, về thôi.”

Bối Lệ bị nụ cười của anh dọa cho khiếp vía: “… Bánh kem vừa mới cắt xong mà.”

Cái biểu cảm này của Lý Lương Bạch làm cô rất sợ.

Lần cuối cùng Lý Lương Bạch cười như thế này đã là nửa năm trước rồi.

Học kỳ hai năm ba, có một môn tự chọn cần hai người bắt cặp làm bài tập nhóm. Bối Lệ được chia cùng nhóm với một nam sinh, suốt cả học kỳ cả hai đều nỗ lực để đạt điểm cao. Lúc kết thúc môn, nam sinh đó mời cô một ly cà phê và bất ngờ tỏ tình một cách ẩn ý.

Khéo làm sao, hôm đó Lý Lương Bạch lại đi đón cô và tận mắt chứng kiến.

Đó là lần đầu tiên Bối Lệ trải nghiệm angry sex.

Kịch liệt và kích thích, sướng thì cũng sướng thật, Bối Lệ có một sự mâu thuẫn là cô thích sự chiếm hữu mà Lý Lương Bạch biểu lộ lúc đó, nó gián tiếp chứng minh anh yêu cô nhường nào; mặt khác cô lại sợ hãi, cái cảm giác cận kề cái chết, sự va chạm nơi rìa của hơi thở, đau đớn, khoái lạc, nguy hiểm, khủng bố, kinh hãi đan xen dày đặc vào nhau, đến nỗi cô không phân biệt được những gì tuôn ra không ngừng kia là nước mắt hay là nước.

Lý Lương Bạch tôn sùng sự cực hạn, yêu phải cực hạn mà tình dục cũng phải cực hạn, làm chuyện gì cũng rất dứt khoát và mãnh liệt.

Bối Lệ thường xuyên cảm thấy mình chỉ là một kẻ mới bắt đầu chập chững đầy vấp váp trong tình yêu.

“Ba người làm sao chia bốn miếng?” Lý Lương Bạch cười, “Buổi tối ăn đồ ngọt dễ béo lắm, cảm ơn anh họ nhé, chúng ta về thôi.”

Lời chưa dứt, chuông cửa lại reo lên.

Bối Lệ cuối cùng cũng được giải thoát.

Cô chạy ào ra mở cửa.

Bất kể ngoài cửa là Sadako, Toshio, Kayako hay là Godzilla, người ngoài hành tinh, cô cũng sẽ mỉm cười chào đón quý khách ghé thăm.

“Dô! Lệ Lệ à!”

Giọng nói vui vẻ vang lên, anh họ thứ hai Trương Vũ xách theo một thùng sữa chua, anh đầy nhiệt huyết: “Nếu không phải anh Nghiêm nhắn tin cho anh thì anh cũng chẳng biết hôm nay anh ấy sinh nhật, vừa nhận được tin là anh phi tới ngay, không muộn chứ hả? Ái chà người này là?”

Anh nhìn Lý Lương Bạch.

Người đàn ông lạ mặt này khiến anh cảm thấy mơ hồ.

Chẳng lẽ dì lại kết hôn lần nữa?

Anh họ mới à?

---

“Đồng nghiệp của Bối Lệ,” Nghiêm Quân Lâm giới thiệu, “Cùng đến ăn cơm.”

Đồng nghiệp.

Bối Lệ không dám nghĩ Lý Lương Bạch sẽ giận dữ đến mức nào.

Nhưng cô không có dũng khí để công khai Lý Lương Bạch, Trương Vũ nổi tiếng là cái loa phát thanh, tối nay mà công khai thì ngày mai mẹ, dì, cậu, bà ngoại rồi cô dì chú bác bảy đời tám kiếp… đều sẽ biết hết.

Cô không chịu nổi hậu quả đó.

Đặc biệt là mẹ cô, bà cực kỳ ác cảm với việc Bối Lệ yêu đương.

Tin nhắn dội bom, điện thoại không ngừng nghỉ, còn dọa đưa cô đi bệnh viện kiểm tra… Bối Lệ không dám để chuyện đó lặp lại lần nữa.

“Ồ ồ ồ ồ,” Trương Vũ nhiệt tình bắt tay Lý Lương Bạch, “Tôi là anh họ của Bối Lệ, Trương Vũ, bình thường bạn bè cứ gọi tôi là Đại Trương hay Đại Vũ đều được.”

Lý Lương Bạch chậm rãi nở nụ cười: “Chào anh họ.”

“Trông anh có vẻ lớn tuổi hơn tôi, đừng gọi tôi là anh nữa, ngại chết đi được, đừng khách sáo nhé?” Trương Vũ cười, vừa nhìn bàn thức ăn đã cảm thán, “Thật tốt quá, làm nhiều món thế này, bánh kem cũng cắt xong rồi à? Đúng rồi anh họ, cái chuyện lần trước anh nói ấy…”

Nhân lúc Trương Vũ và Nghiêm Quân Lâm đang nói chuyện, Lý Lương Bạch túm lấy tay Bối Lệ, lôi mạnh cô ra ngoài cửa, "rầm" một tiếng đóng cửa lại.

“Giải thích đi.”

Lý Lương Bạch đứng trên ban công, gió lạnh thổi vào chiếc sơ mi đen tuyền của anh, đôi mắt đào hoa kia không còn cười nữa, lạnh lùng và u tối.

Anh cố gắng kìm nén cảm xúc: “Hôm nay là sinh nhật anh ta? Em nấu cơm là để mừng sinh nhật anh ta?”

“Em mua rất nhiều đồ rồi mới nhận được điện thoại của anh, không nấu thì lãng phí lắm,” Bối Lệ nói: “Đúng lúc anh ấy nói hôm nay là sinh nhật âm lịch, cứ tưởng em mua đồ về là để mừng sinh nhật anh ấy.”

“Hôm nay là ngày bao nhiêu âm lịch?”

Bối Lệ ngẩn ra, lắc đầu bảo không biết.

“Anh ta sinh năm nào ngày nào?”

Bối Lệ nói ra thời gian.

“Em bị anh ta lừa rồi,” Lý Lương Bạch nói, “Hôm nay căn bản không phải sinh nhật âm lịch của anh ta, ngày kia mới phải.”

Bối Lệ: “Dạ?”

Cô lấy điện thoại ra xác nhận, thực sự không phải.

“Bối Bối.”

Lý Lương Bạch gọi tên cô, định nói rồi lại thôi, bực bội xoay người đi rồi lại quay lại nhìn cô, nén giận: “Anh họ của em đang ở đây, bữa cơm hôm nay là do em nấu, anh sẽ ăn.”

Không chỉ ăn, mà còn phải để lại ấn tượng tốt với ông anh họ thứ hai Trương Vũ thật thà.

“Nhưng em nhất định phải dọn đi,” Lý Lương Bạch trầm giọng nói, “Đây là giới hạn cuối cùng của anh.”

Bối Lệ còn chưa kịp nói gì, Nghiêm Quân Lâm đã mở cửa: “Vào ăn cơm.”

Đây là bữa cơm mà Bối Lệ trân trọng nhất.

Cô không chắc lúc nào mình sẽ đột tử.

Trước khi chết cô sẽ trân trọng từng miếng ngon.

Cuộc đối thoại giữa Lý Lương Bạch và Nghiêm Quân Lâm rùng rợn đến cực điểm, một người lịch sự gọi anh họ, người kia khách sáo xưng hô anh Lý, cả hai đều nhã nhặn mà vạch trần khuyết điểm của nhau.

Bối Lệ bị buộc phải nghe.

Cô thực sự không muốn biết Lý Lương Bạch vừa mới hút thuốc uống rượu lại còn đánh bài, cũng thực sự không muốn biết Nghiêm Quân Lâm vốn dĩ đã có thể cài phần mềm bảo mật cho máy tính của cô từ lâu nhưng lại không cài. Cho đến tận bây giờ, gần như cứ cách một ngày, Bối Lệ lại chủ động gõ cửa phòng Nghiêm Quân Lâm nhờ anh kiểm tra xem máy tính có bị nhiễm virus hay không.

Cô thực sự không muốn biết những điều đó.

Chỉ có anh họ thứ hai Trương Vũ là vui vẻ, chẳng chút muộn phiền.

“Cua này ngon thật đấy!”

“Hàu này mỹ vị quá!”

“Hề hề!”

……

---

Gần ăn xong, Bối Lệ chủ động đề nghị dọn dẹp bát đĩa nhưng bị Nghiêm Quân Lâm từ chối. Cô không nỡ nhìn Trương Vũ và Nghiêm Quân Lâm dọn dẹp nên vẫn kiên trì, Lý Lương Bạch mỉm cười chêm vào một câu.

“Cứ để anh họ làm đi Bối Bối, anh ta đã lừa em, chắc chắn bây giờ trong lòng đang áy náy lắm.”

Nghiêm Quân Lâm đứng sững lại, lạnh lùng nhìn Lý Lương Bạch.

Trương Vũ run rẩy một cái, lưỡng lự hồi lâu mới nhỏ giọng nói: “Cái đó… mọi người đều biết hết rồi à?”

Ba con người, sáu con mắt đồng loạt nhìn về phía anh.

Dưới sự chứng kiến của mọi người, Trương Vũ bồn chồn xoa tay, đánh liều nói.

“Haiz, mấy hôm trước cái cậu Lục Dự kia đúng là có đi ăn cơm với anh, còn nhờ anh đưa một bức thư cho Lệ Lệ. Anh nghĩ chuyện cũng qua lâu rồi nên đừng nhắc lại nữa, cũng không muốn làm Lệ Lệ buồn nên mới không nhắc tới…”

Bối Lệ chấn động: “Lục Dự?”

Lý Lương Bạch không vui: “Còn có chuyện này nữa?”

Nghiêm Quân Lâm nhíu mày: “Thư gì?”

“Dạ dạ dạ, thư đang ở nhà em.” 

Trương Vũ xin lỗi Bối Lệ: “Xin lỗi nhé, ngày mai anh sẽ mang qua cho em, anh không định giấu đâu, chỉ là cảm thấy…”

“Không cần nữa đâu.” Bối Lệ có thể chịu được hai lần sex, cũng có thể miễn cưỡng chịu được hai lần angry sex, nhưng tuyệt đối không thể chịu đựng nổi cú nhân đôi của angry sex.

Cô nói nhanh: “Mọi chuyện qua rồi, phiền anh họ xé giúp em đi, em không xem đâu, cảm ơn anh.”

“Ồ ồ.” Trương Vũ vẫn thấy áy náy, “Em không giận là tốt rồi Lệ Lệ à, mấy hôm nay anh thấy có lỗi nên chẳng dám tìm em…”

Lý Lương Bạch không chịu đi, ý tứ của anh rất rõ ràng là muốn đón Bối Lệ về ở, bất kể thế nào thì tối nay Bối Lệ cũng không được ở lại đây, họ cần phải nói chuyện tử tế.

Nào ngờ Nghiêm Quân Lâm dùng chiêu lấy nhu thắng cương, chủ động đề nghị Lý Lương Bạch và Trương Vũ cùng đường, để anh đưa Trương Vũ về.

Trương Vũ là cái đồ không có não, chẳng đợi Lý Lương Bạch đồng ý đã hớn hở nói thế thì ngại quá. Xe đậu ở đâu thế nhỉ?

Bối Lệ vừa nhờ vả vừa chắp tay vái lạy, khó khăn lắm mới cầu xin được Lý Lương Bạch miễn cưỡng đồng ý.

Quay lại phòng khách, Nghiêm Quân Lâm đang đeo tạp dề rửa bát trong bếp, Bối Lệ giận dữ đi tới sau lưng anh.

“Tại sao anh lại lừa em?” Cô chỉ trích: “Hôm nay căn bản không phải sinh nhật âm lịch của anh!”

“Xin lỗi, anh nhớ nhầm.” Nghiêm Quân Lâm không quay người lại, tiếp tục rửa bát: “Còn em? Nếu em đã biết đó là hiểu lầm, tại sao không làm rõ? Tại sao không đính chính giúp anh?”

Bối Lệ cứng họng: “Anh!”

“Nhận ra bị lừa, em dám trực tiếp tìm anh đối chất, tại sao không đi tìm Lý Lương Bạch đối chất? Chẳng phải em nói quan hệ hai người rất hòa hợp, đang trong kỳ mặn nồng sao? Em có thể nói thật với anh, nhưng lại không dám nhắc với cậu ta dù chỉ một chút?”

“……”

“Cả hai chúng ta đừng diễn nữa.” Nghiêm Quân Lâm quay người lại, nói thẳng thừng: “Đừng tự lừa mình dối người nữa, Lý Lương Bạch không hợp với em đâu.”

Bối Lệ nói: “Em ghét cái giọng điệu dạy đời này của anh.”

“Trên tivi, chẳng phải anh họ đối với em họ đều như thế sao?”

“Lấy đâu ra chứ? Trên tivi anh họ em họ còn có thể kết hôn nữa kìa, anh cũng học theo à?”

Một khoảng không gian im lặng kéo dài.

Bối Lệ bẽ bàng nhận ra hệ thống ngôn ngữ của mình dường như thực sự có vấn đề, nên mới vì cãi vã mà thốt ra những lời không có lề lối như vậy.

Nghiêm Quân Lâm trầm ổn lên tiếng: “Giữ kẽ một chút, chú ý tố chất.”

---

Bối Lệ tức đến mức quay người bỏ đi, cô sẽ không ném đồ đạc, một là lãng phí, hai là còn phải dọn; càng không động tay đánh người. Lần gây thương tích cơ thể nặng nề nhất của Bối Lệ đối với Nghiêm Quân Lâm là lần đầu tiên khi anh cuối cùng cũng tiến vào hoàn toàn, cô đau đến mức cắn rách lòng bàn tay anh, cắn đến mức máu tươi đầm đìa.

“Một tình yêu lâu dài cần sự thành thật từ cả hai phía,” giọng của Nghiêm Quân Lâm vang lên sau lưng cô, “Rõ ràng là cả hai người đều giấu giếm đối phương rất nhiều chuyện.”

Bối Lệ thực sự nổi giận rồi.

Cô đứng ở cửa bếp: “Tại sao anh lại giống như một bậc thầy tình yêu đi phán xét tình cảm của em và Lý Lương Bạch vậy? Anh nói yêu cần sự thành thật, vậy anh đã làm được chưa? Lúc chúng ta yêu nhau, cả hai chúng ta đã làm được chưa?”

“Cho nên anh đã nhận được bài học thất bại,” Nghiêm Quân Lâm lý trí nói, “Anh cứ ngỡ em sẽ trưởng thành hơn.”

“Bây giờ em thực sự đã trưởng thành rồi,” Bối Lệ nói, “Chính vì trưởng thành nên bây giờ em yêu đương nhất định phải tìm người biết chơi biết cười, biết dỗ dành biết nói lời đường mật! Tuyệt đối, và ngàn vạn lần sẽ không bao giờ tìm một khúc gỗ mục nữa!”

Cô kích động: “Em ghét anh!”

Bối Lệ không biết nói tục, đây là từ nặng nề nhất mà cô có thể dùng để biểu đạt sự phẫn nộ.

Nghiêm Quân Lâm đứng im tại chỗ, anh không nói gì, cũng không muốn nói gì thêm.

Anh bỗng nhiên muốn tán thành cách nói của Bối Lệ. Ngôn từ thực sự có sức mạnh.

Nó có sức tàn phá và sát thương cực lớn.

Vượt xa dự tính của con người.

“Anh biết rồi,” anh gật đầu, “Ngủ ngon.”

Bối Lệ nức nở chạy về phòng mình, dùng sức đóng sầm cửa phòng ngủ lại, một tiếng động long trời lở đất.

Vừa đóng cửa xong cô đã hối hận ngay, lo lắng hàng xóm lầu dưới hay nhà bên cạnh sẽ nổi giận, cách âm ở đây rất kém.

Vừa khóc, Bối Lệ vừa viết tin nhắn xin lỗi, dự định đợi hàng xóm lên gõ cửa sẽ đọc cho họ nghe.

May mắn là không có ai.

Cho đến tận lúc cô ngủ thiếp đi trong nước mắt, vẫn không có ai tới chỉ trích chuyện làm phiền dân cư.

Nhưng ngày hôm sau, Nghiêm Quân Lâm đã rời khỏi đây.

Bối Lệ không quan tâm.

Cô tự nhủ với bản thân, anh ta thực sự không còn liên quan gì đến mày nữa rồi.

Cô ngủ trong phòng rất lâu, đến tận trưa mới giật mình tỉnh giấc.

Lý Lương Bạch nhắn tin tới nói để Ngô Chấn Giang đến đón cô qua chỗ anh.

Bối Lệ đã chuẩn bị tâm lý để đón nhận cơn thịnh nộ, nhưng không có.

Lý Lương Bạch cùng cô chơi bài trong căn hộ rất lâu, anh đích thân dạy Bối Lệ những trò chơi đó, các loại quy tắc bài tây, mạt chược và cả những trò chơi bàn cờ khác.

Anh cũng thừa nhận mình đang hút thuốc, cố gắng kiểm soát ở mức khoảng sáu điếu một tuần, vẫn đang trong quá trình cai dần.

Bối Lệ cúi đầu, có chút thất vọng: “Nhưng anh nói với em là anh bỏ rồi, anh đang lừa em.”

“Con người không thể sinh tồn trong oxy nguyên chất, bất cứ thứ gì quá thuần khiết cũng đều phản tác dụng. Mỗi người đều nên có bí mật nhỏ của riêng mình,” Lý Lương Bạch mỉm cười, đánh ra một quân bài, “Giống như em vậy Bối Bối, anh cũng đâu có hỏi về quá khứ của em với Lục Dự và Nghiêm Quân Lâm đâu.”

Bối Lệ kinh hãi: “Anh biết hết rồi sao?”

Anh ấy đã biết thân phận thật sự của Nghiêm Quân Lâm chưa?

Quân bài trong tay cô không cầm chắc được nữa, từ từ đổ về phía Lý Lương Bạch.

“Hồi đó em theo đuổi Lục Dự đúng là chuyện mà ai ai cũng biết,” Lý Lương Bạch rút một quân bài từ trong tay cô ra, ung dung đặt xuống, “Đến cả anh họ thứ hai của em cũng rõ mười mươi.”

Bối Lệ lẩm bẩm: “… Có lẽ đúng là một trò cười thật.”

Nghiêm Quân Lâm luôn coi cô là cô em gái hàng xóm, chưa bao giờ có tình cảm nam nữ, cô từng nghĩ cứ làm anh em mãi cũng tốt, nhưng sau đó lại không cam tâm.

Cô không dám thực sự tỏ tình, lo sợ Nghiêm Quân Lâm sẽ bị cô dọa cho chạy mất, từ đó về sau không thèm đếm xỉa đến cô nữa.

Chỉ đành mượn danh nghĩa “giúp em theo đuổi Lục Dự” để chủ động tiếp cận Nghiêm Quân Lâm, thử lòng anh, dẫn dụ anh.

Kết quả chứng minh, tình yêu ép uổng thì không có quả ngọt.

“Lúc đó em còn nhỏ, thích phải kẻ khốn không phải lỗi của em,” Lý Lương Bạch đánh ra một quân bài, lại nhìn bài của Bối Lệ rồi rút thêm một quân, giống như đang tự đánh bài với chính mình vậy, “Anh không để tâm chuyện đó. Ngược lại bây giờ anh đã hiểu vì sao em lại hay lo sợ được mất. Lần đầu yêu đương mà đã gặp phải Lục Dự, đúng là sẽ rất khó để tin tưởng đàn ông.”

Bối Lệ ngẩn người.

Lúc này, cô có chút may mắn vì hướng điều tra của Lý Lương Bạch đã bị lệch.

Tạ ơn trời đất, Lý Lương Bạch vẫn chưa biết Nghiêm Quân Lâm mới chính là bạn trai cũ của cô. Cô quả nhiên là một kẻ xấu xa, vào giây phút này mà vẫn còn đang thầm mừng vì điều đó.

Một tay Lý Lương Bạch ra bài, tay kia ấn lấy xấp bài của Bối Lệ, đặt tất cả bài của cô lên bàn.

“Em thắng rồi,” anh cười, “Bối Bối của chúng ta đã toàn thắng.”

Bối Lệ không có lấy một chút niềm vui chiến thắng nào.

Cô hiểu rõ, đây là ván bài của một mình anh.

“Bối Bối,” Lý Lương Bạch rũ mắt nhìn cô, đưa tay ra, “Lại đây.”

Bối Lệ đi tới, im lặng ngồi nghiêng trên đùi anh, mặt áp vào chiếc sơ mi trắng tinh khôi của anh.

Lý Lương Bạch rất thích tư thế ôm ngồi này, một tay ôm vai cô, tay kia ôm đôi chân cô, nắm lấy đôi bàn tay cô, giống như người lớn ôm đứa trẻ, có thể hoàn toàn kiểm soát hành động của cô, từng bước chân, từng nhịp điệu, từng ngóc ngách.

Lý Lương Bạch cúi đầu, vô cùng mãn nguyện.

“Bối Bối,” anh nói, “Dù là Lục Dự hay Nghiêm Quân Lâm gì đó, anh đều không quan tâm, chỉ cần em toàn tâm toàn ý yêu anh là được.”

Bối Lệ nghĩ, nửa năm trước anh cũng nói như vậy.

Một mặt ép cô phải đạt khoái cảm, một mặt nói với cô rằng anh thích biểu cảm của cô lúc đó, bởi vì vào khoảnh khắc ấy trong đầu và trong mắt cô chỉ có anh.

“Bối Bối,” đôi môi mềm mại của Lý Lương Bạch áp sát vào cổ cô, “Người ta gán cho mối tình đầu quá nhiều ý nghĩa rồi, thực tế thì mối tình đầu không hoàn toàn là tốt đẹp, cũng chẳng có ý nghĩa gì to tát cả, nó chỉ đại diện cho việc em đã lựa chọn một đoạn tình cảm. Anh không bận tâm mối tình đầu của em không phải là anh.”

Bối Lệ không kìm được mà rùng mình.

Nửa năm trước, Lý Lương Bạch một tay bóp gáy cô dùng sức, một tay hỏi, Bối Bối, em và bạn trai cũ cũng từng như thế này sao?

“Anh yêu em, em và anh mới là hợp nhất,” Lý Lương Bạch dịu giọng, chậm rãi hôn lên gò má, chóp mũi và đôi môi cô, “Bối Bối, đừng run, đừng sợ, ngoan, tách ra nào… giỏi lắm.”

Bối Lệ đột nhiên nảy sinh sự khiếp sợ, cô muốn đẩy Lý Lương Bạch ra nhưng không đẩy nổi. Anh gục đầu nơi cổ cô, ngậm lấy nơi động mạch chủ, hít hà thật kỹ, cảm nhận mạch đập, nhịp tim và dòng máu đang chảy của cô.

Mong manh, dễ vỡ, quý giá, bảo bối.

Bình thường anh đều không nỡ.

Anh nhắm một mắt mở một mắt, cô liền tưởng anh mù thật, lại còn được đằng chân lân đằng đầu.

Lý Lương Bạch khẽ cắn một cái, mỉm cười: “Hôm nay đổi từ an toàn đi Bối Bối, đổi từ ‘đau quá’ thành ‘đừng dừng lại’ nhé.”


Bình Luận

0 Thảo luận