Sáng / Tối
“Nghiêm Quân Lâm, anh có thể giúp em theo đuổi Lục Dự không?”
Một buổi hoàng hôn mùa hè, tại công viên nhỏ cũ kỹ, chuồn chuồn bay thấp, xa xa vọng lại tiếng trẻ con nô đùa đuổi bắt.
Bối Lệ ngồi trên xích đu, tha thiết nhìn Nghiêm Quân Lâm.
Anh đứng bên cạnh khung xích đu đã rỉ sét, đứng ngược sáng nên không nhìn rõ mặt, chỉ thấy anh hơi nghiêng đầu nhìn cô.
“Quan hệ giữa hai anh tốt như vậy, mà chúng ta cũng thân thiết thế này, tính ra thì em với anh ấy cũng có thể coi là thân thiết mà.” Bối Lệ nói, “Chúng ta quen biết lâu như vậy rồi, anh giúp em thêm một lần này nữa được không?”
“Giúp thế nào?” Nghiêm Quân Lâm hỏi, “Để một người đã quen biết em sáu năm, đi giúp em theo đuổi một kẻ em mới quen biết được hai ngày sao?”
Ngừng một chút, anh nói: “Anh thấy, em đối với anh hơi quá đáng rồi đấy.”
“Nhưng hai anh lớn lên cùng nhau từ nhỏ mà, chắc không khó lắm đâu nhỉ?” Bối Lệ chắp hai tay lại, “Cầu xin anh đấy, em chẳng tìm được ai khác cả. Ở đây, em chỉ thân với mỗi anh thôi...”
Trường trung học bên cạnh vang lên tiếng chuông vào lớp chói tai, đinh linh linh, làm giật mình đôi chim trắng muốt với chiếc mỏ thanh mảnh và đôi cánh dài.
Sự chú ý của Bối Lệ bị phân tán, cô chỉ tay kêu lên: “Nhìn kìa, có hạc!”
“Là cò trắng,” Nghiêm Quân Lâm nói, “Cò trắng với hạc còn không phân biệt được, em có phân biệt được mình thực sự thích ai không?”
“Anh không hiểu đâu, đây gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên,” Bối Lệ nói, “Cầu xin anh, cầu xin anh mà, giúp em đi, bây giờ em cực kỳ cực kỳ cần anh...”
Mặt trời lặn màu cam vàng hạ dần, từng chút một bị bóng tối nuốt chửng.
Trong tĩnh lặng, Nghiêm Quân Lâm bỗng nhiên cúi người, hai tay chống lên chiếc xích đu cô đang ngồi. Bối Lệ bị sự tiếp cận đột ngột làm giật mình, theo bản năng ngả người ra sau, mông chạm phải ngón tay anh, đôi bàn tay rõ từng khớp xương khiến cô thấy đau nhói. Cô cúi đầu, nhìn thấy cánh tay nổi đầy gân xanh dưới lớp tay áo xắn cao của Nghiêm Quân Lâm.
“Anh sẽ giúp em.” Nghiêm Quân Lâm nói giọng trầm khàn, “Chỉ lần này thôi.”
…
Bối Lệ mở mắt ra.
Bảy giờ rưỡi, cô ngồi dậy, tẩy trần trang điểm thay quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/boi-le&chuong=5]
Công ty yêu cầu phải trang điểm đầy đủ khi đi làm, nên bắt buộc phải dậy sớm nửa tiếng.
Bên ngoài rất yên tĩnh, yên tĩnh như thể không có người, Bối Lệ biết Nghiêm Quân Lâm đã đi làm từ sớm rồi.
Hồi trước khi còn sống chung cũng vậy, lúc cô còn đang ngủ say, Nghiêm Quân Lâm đã nhẹ tay nhẹ chân thức dậy. Những khi không bận, anh sẽ vào bếp làm bữa sáng. Nếu bận đến sứt đầu mẻ trán, anh sẽ xuống lầu mua bánh bao và cháo, úp vào nồi để giữ ấm, đợi cô tỉnh dậy mới ăn.
Nhiều năm sau, khi đã đi làm Bối Lệ mới nhận ra việc kiên trì làm như vậy mỗi ngày khó khăn đến nhường nào.
Cô dần thấu hiểu nỗi vất vả của Nghiêm Quân Lâm, nhưng vẫn không thể dùng lý trí để đối diện với đoạn tình cảm đó.
Lúc ra cửa, Bối Lệ phát hiện có người đã dọn dẹp mấy chậu hoa trống ở góc cầu thang. Đống đất vương vãi chỗ góc rẽ vốn có giờ cũng sạch bách, lộ ra lớp gạch nền nguyên bản.
Chủ nhà cuối cùng cũng tìm người đến dọn rồi sao?
Bối Lệ nghĩ thầm.
Buổi sáng vẫn bận đến hoa mắt chóng mặt như cũ. Bối Lệ phụ trách đăng một bài viết trên mạng xã hội nhưng lại thiếu mất một dấu câu, bị chị Vĩ gọi vào phòng mắng cho hai mươi phút.
“Đừng tưởng chỉ là thiếu một dấu câu, nó phản ánh đúng thái độ làm việc hời hợt của em thường ngày đấy,” Chị Vĩ không chút nể tình, “Không muốn làm thì xin nghỉ đi, đừng có bày ra cái bộ mặt miễn cưỡng đó.”
Bối Lệ không nhịn được: “Chị Vĩ, hình như chị có thành kiến với em.”
“Tự em hiểu rõ trong lòng,” Chị Vĩ lạnh lùng nói, “Tôi cũng không hiểu nổi, em đã không thích công việc này, tại sao lại cứ nhất quyết đòi vào đây? Ở đây không chào đón những cô tiểu thư lá ngọc cành vàng, không ai rảnh mà đi dọn bãi chiến trường cho em đâu.”
Bối Lệ đáp: “Em xin lỗi, sau này em sẽ chú ý ạ.”
Chị Vĩ không nói gì nữa, đuổi cô ra ngoài.
Bối Lệ không hiểu.
Lúc phỏng vấn chị Vĩ cũng có mặt, nếu không thích cô, tại sao còn gật đầu nhận cô vào? Ở đây, chị Vĩ có quyền quyết định việc đi hay ở của thực tập sinh.
Rõ ràng chị ấy có thể phủ quyết cô ngay từ đầu cơ mà.
Họa vô đơn chí, ở ghép gặp phải người cũ, công việc bị cấp trên ép nghỉ. Đến tối, Bối Lệ quay về trường để học hộ Quan Dương Dương một tiết phụ, lại gặp ngay buổi kiểm tra đột xuất tại lớp.
Trời đất như sụp đổ dưới chân Bối Lệ.
Hôm nay cô nên đi mua vé số mới đúng.
Chuyện xui xẻo đủ nhiều rồi, vận mệnh chắc chắn đang để dành một món quà lớn để bù đắp cho cô.
Đúng là có "quà lớn" thật, mà còn không chỉ một cái.
Thông thường, sinh viên sẽ chọn xong tất cả các môn tự chọn và tích đủ tín chỉ trước năm tư để có thể toàn tâm toàn ý thực tập hoặc ôn thi cao học.
Quan Dương Dương là một ngoại lệ.
Học kỳ hai năm ba, có một môn tự chọn mà giảng viên cực kỳ nghiêm khắc, chấm điểm cũng khắt khe, làm việc một mực chuẩn chỉ, đánh trượt một nửa số sinh viên. Quan Dương Dương không may nằm trong số đó.
Cô ấy mải mê thực tập nên không để ý điểm số, đến khi phát hiện ra thì đã muộn. Những môn tự chọn dễ qua đã bị tranh sạch, chỉ còn lại những môn tên nghe rất kỳ quặc hoặc thi cử rất gắt gao.
Quan Dương Dương đăng ký môn Nghiệp vụ Ngoại thương quốc tế, lại còn dạy hoàn toàn bằng tiếng Anh, nghe đâu là một giảng viên thỉnh giảng bên ngoài.
Giảng viên này điểm danh rất gắt, mỗi tiết đều gọi tên ngẫu nhiên. Điểm cộng là sinh viên đông, học ở giảng đường lớn, Quan Dương Dương vỗ ngực cam đoan thầy giáo không nhớ mặt mình đâu, năn nỉ Bối Lệ đi học hộ.
Bối Lệ làm việc cả ngày mệt mỏi bước vào lớp, vừa nhìn thấy dòng chữ "Tiết này làm bài kiểm tra nhỏ" trên bảng đen, mắt cô tối sầm lại.
Quan Dương Dương nhắn tin an ủi cô.
[Đừng sợ, kiểm tra tại lớp đều được mở sách, tiếng Anh của cậu tốt, cứ đối chiếu sách giáo khoa mà lật, viết bừa vào là được mà.]
Bối Lệ: [Tớ đã học buổi nào đâu QWQ nhỡ không lật được thì sao.]
Quan Dương Dương: [Thì tìm bạn mà chép, đừng sợ, cậu cứ ngồi lui xuống phía sau. Thầy Dương cũng được lắm, chỉ cần cậu đừng làm gì quá đáng quá, thầy sẽ mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.]
Bối Lệ: [OK.]
Đã định đi chép thì cô tuyệt đối không dám làm ngay dưới mí mắt thầy giáo. Kiên quyết không ngồi phía trước, hiện tại trong lớp có khá đông sinh viên, chỗ đẹp đã kín hết. Bối Lệ nhìn quanh, thấy hàng cuối vẫn còn trống, chỉ có một người đàn ông đang ngồi lẻ loi, mặc áo khoác măng tô đen, đang cúi đầu đọc sách giáo khoa, nhìn qua là thấy học hành nghiêm túc.
Đúng kiểu "học bá" siêu cấp, ít nói và chỉ biết cắm đầu vào sách.
Chính là anh ta rồi.
Bối Lệ chủ động chào hỏi: “Chào bạn.”
Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn cô vẻ ngạc nhiên một cái, không nói gì.
Bối Lệ chắp tay, khẩn cầu nhỏ giọng: “Bạn ơi, lát nữa kiểm tra tại lớp, mình ngồi cạnh bạn được không? Đến lúc đó, bạn có thể để bài thi sang bên cạnh một chút, một chút thôi cũng được, mình muốn tham khảo một tí.”
Người đàn ông hỏi: “Em muốn chép bài?”
Bối Lệ: “Làm ơn đi mà, mình là sinh viên năm tư rồi, bài kiểm tra này đặc biệt quan trọng với mình.”
Người đàn ông hơi ngả người ra sau, tay đặt lên cuốn sách, để lộ chiếc đồng hồ màu trắng bạc.
Công tâm mà nói, anh ta rất đẹp trai, đường nét gương mặt sắc sảo, ăn mặc hơi chững chạc nhưng không hề bị "dừ".
“Ừm.” người đàn ông gật đầu, “Được thôi.”
Bối Lệ rối rít nói cảm ơn mấy lần.
Sinh viên lục tục kéo vào, lạ là không một ai ngồi cạnh Bối Lệ và người đàn ông kia, hai hàng ghế phía trước cũng trống không, trong khi hàng đầu tiên lại ngồi kín mít.
Chuông vào lớp vang lên, người đàn ông đứng dậy, đi vòng qua dãy ghế trống bên cạnh, đi thẳng lên bục giảng.
Trong ánh mắt sững sờ của Bối Lệ, người đàn ông đưa cổ tay lên xem giờ.
“Chào các em.” anh nói: “Hôm nay có bài kiểm tra đột xuất tại lớp, giống như trước đây, là thi mở sách, điểm số sẽ tính vào điểm chuyên cần. Lớp trưởng đâu.”
Lớp trưởng đứng dậy: “Thưa thầy Dương.”
“Phát đề xuống đi.” Dương Cẩm Quân đưa túi hồ sơ qua, “Mỗi bộ đề gồm hai tờ, đếm kỹ nhé, cảm ơn em.”
Lớp trưởng: “Vâng thưa thầy Dương.”
Bối Lệ ngồi cô độc ở hàng ghế cuối, mắt tối sầm lại hết lần này đến lần khác.
Dương Cẩm Quân bước xuống bục giảng.
Đi về phía hàng cuối cùng.
Vòng qua dãy ghế.
Ngồi ngay cạnh Bối Lệ.
Trên tay anh cầm hai tờ đề trống, nhẹ nhàng đẩy về phía Bối Lệ.
Anh lạnh nhạt lên tiếng: “Tham khảo đi.”
…
Bối Lệ viết kín cả hai tờ giấy thi.
Ngón tay mỏi nhừ.
Từ đầu đến cuối, Dương Cẩm Quân chỉ ngồi cạnh cô đọc sách.
Mãi đến khi hết giờ, anh nhìn đồng hồ: “Hết giờ làm bài, tất cả dừng bút. Lớp trưởng, thu bài.”
Bài thi là do anh và lớp trưởng cùng thu. Tờ bài thi đầu tiên Dương Cẩm Quân thu chính là của Bối Lệ. Cầm hai tờ giấy mỏng manh trong tay, anh liếc nhìn một cái, rồi phát ra một tiếng cười đầy khinh miệt.
Bối Lệ biết, tiêu đời rồi.
Cô đau khổ đem chuyện này kể cho Quan Dương Dương, Dương Dương trái lại còn bình tĩnh hơn cô.
“Không sao đâu,” Dương Dương nói, “Cậu giúp tớ mà, đừng áp lực tâm lý quá. Đừng sợ, để tớ đi tìm thầy Dương xin xỏ xem sao, thầy ấy cũng không đến mức tuyệt tình thế đâu... nhỉ?”
Thực ra chính Quan Dương Dương cũng không chắc chắn, dù sao chuyện hôm nay cũng không trách Bối Lệ được. Là lỗi của chính cô ấy, giờ phải tự gánh chịu thôi: “Cùng lắm là kỳ sau chọn lại môn khác, tớ chọn môn nào dễ qua là được, sợ gì.”
Bối Lệ ảo não: “Chắc tớ phải đi mua vé số thật rồi.”
Cô mua một tờ vé số cào dưới chân chung cư.
Tin tốt: Trúng thưởng rồi, 10 tệ.
Tin xấu: Một tờ vé số giá 20 tệ.
Bối Lệ lủi thủi lên lầu, cứ nghĩ đến việc sống chung dưới một mái nhà với bạn trai cũ, cô lại thấy buồn hơn. Uể oải đẩy cửa vào, Bối Lệ tự an ủi bản thân, không sao đâu, sẽ không còn chuyện gì tồi tệ hơn nữa.
Nỗi khổ hiện tại chẳng phải để làm nền cho sự ngọt ngào của cuộc sống sau này sao!
Không có đau khổ, sao thấy được giá trị của niềm vui.
Cô đẩy cửa ra.
Phòng khách tràn ngập hương thơm thanh khiết của trà xanh, hơi đắng và chát nhẹ. Nghiêm Quân Lâm đang đứng trên thang gấp, xắn tay áo, thay bóng đèn cho chiếc đèn chính. Bên cạnh, Lý Lương Bạch đang giữ thang, thong thả trò chuyện với anh.
“Có phải đàn ông thành phố Đồng Đức ai cũng giỏi việc nhà thế này không? Sửa chữa đồ đạc? Trước đây tôi có một người bạn ở Đồng Đức, cũng giống như anh vậy, biết đủ thứ, từ bảo trì đến thay mới, món gì cũng tinh thông.”
Nghiêm Quân Lâm "ừ" một tiếng, lắp bóng đèn vào, rủ mắt nhìn về phía Bối Lệ, không chút biểu cảm.
Bối Lệ thốt lên: “Hai người.”
“Hôm nọ thấy máy tính của em cũ rồi nên anh mang cho em cái mới này.” Lý Lương Bạch mỉm cười, “Vừa hay lại thấy anh Lâm đang thay bóng đèn.”
Anh vẫn đang nói chuyện với Nghiêm Quân Lâm, nhưng lại nháy mắt với Bối Lệ: “Bình thường chúng ta không ở phòng khách nên chẳng để ý bóng đèn bị hỏng. Cảm ơn nhé, anh Lâm.”
Nghiêm Quân Lâm bước xuống thang: “Không có gì.”
Bối Lệ tự trấn an mình.
Không sao, không sao, chuyện không thể tệ hơn thế này được nữa đâu.
Xem ra Nghiêm Quân Lâm chưa nói chuyện gì sâu với Lý Lương Bạch, nếu không lúc nãy anh ta đã trực tiếp xô ngã cái thang rồi.
“Tối nay cùng nhau ăn bữa cơm đi.” Lý Lương Bạch cười rạng rỡ, “Vừa hay, hiếm khi mọi người tụ tập đông đủ thế này, tôi mời khách.”
“Hiếm khi sao?” Nghiêm Quân Lâm thu dọn dụng cụ, đóng hộp lại, hờ hững nhìn về phía Bối Lệ, “Chẳng phải tối nào em ấy cũng về đây sao?”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận