Sáng / Tối
Ngô Dương ngồi xe của Giang Thời Cảnh, mang đồ ở khách sạn về nhà. Nhưng khi mấy người đề nghị đưa tiễn cậu ta, cậu ta lại nhất quyết không cho.
Triệu Gia Tường ngồi trên giường của Ngô Dương, nhìn hắn sắp xếp vali, trong lòng luôn có một cảm giác khó tả, giống như cậu ta đi lần này sẽ không trở lại như lần trước.
Suy đi nghĩ lại, hắn vẫn quyết định hỏi: "Khi nào cậu về?"
Tay Ngô Dương dừng lại một chút, mắt nhìn lên trên như đang suy nghĩ: "Một thời gian nữa đi. À đúng rồi, tiền thuê nhà tôi sẽ tiếp tục chia đều với cậu, đừng lo lắng."
"Ai nói cái này."
Ngô Dương cười một tiếng: "Cậu sẽ không còn muốn đòi tiền điện nước của tôi chứ."
"Chậc." Triệu Gia Tường nghiêm túc nhìn cậu ta, "Đừng có đùa giỡn."
Ngô Dương không nói gì, cúi đầu gấp chiếc áo cuối cùng rồi cho vào.
Thật ra, cậu ta cũng chưa nghĩ kỹ khi nào sẽ về, cũng chưa nghĩ kỹ làm sao để đối mặt với những người tốt với cậu ta như vậy. Nhưng đối mặt với sự quan tâm của Triệu Gia Tường, cậu ta vẫn thở dài, hứa với hắn: "Được rồi, tôi sẽ về, yên tâm."
Làm sao Triệu Gia Tường lại không nhìn ra Ngô Dương lại muốn trốn chạy, làm sao lại không nhìn ra từ lần gặp lại đến giờ, Ngô Dương vẫn luôn cố gắng gượng tinh thần.
Hắn nhìn đỉnh đầu Ngô Dương, tay chống trên giường.
"Nói mới nhớ, căn phòng này của cậu là tôi giúp cậu dọn dẹp sạch sẽ đấy."
Ngô Dương ngẩng đầu nhìn hắn: "...Cái này cũng phải trả tiền sao?"
"Điên à." Triệu Gia Tường coi như chưa từng nhắc đến câu hỏi vừa rồi, tự mình chuyển chủ đề, "Tôi là bảo mẫu của cậu à?"
"Phòng cậu bừa bộn như chuồng heo vậy, đừng làm bảo mẫu nữa, không thì chết đói."
"...Hay là tôi đánh cậu một trận cho rồi."
Ngô Dương cười cười, đóng vali lại, đứng dậy, tay vịn cần kéo: "Không được, tôi sắp về nhà rồi."
Triệu Gia Tường cũng đứng dậy theo anh: "Tôi đưa cậu đi nhé. Cậu không cho họ đưa vì không thoải mái, tôi đưa thì được chứ?"
Tay Ngô Dương đang định gọi xe khựng lại, nhỏ giọng nói: "...Thật ra cũng có chút không thoải mái."
Triệu Gia Tường không nghe rõ: "Gì cơ?"
"Không sao, đi thôi." Ngô Dương nói.
Những khuyết điểm mà Triệu Gia Tường nói với cậu ta ở cửa cục cảnh sát, cậu ta không phải không biết, nhưng khoảnh khắc nghe Triệu Gia Tường muốn tiếp tục nói lý do làm bạn với cậu ta, cậu ta vẫn hoảng sợ. Cậu ta không dám để hắn nói tiếp, mà dùng một cái ôm để cắt ngang.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, người nhắn tin cho cậu ta nhiều nhất chính là Triệu Gia Tường.
Lúc thì lo lắng cho sự an toàn của cậu ta, lúc thì lo lắng sau khi thời tiết thay đổi, cậu ta có mang theo quần áo mỏng không. Nhưng nhiều hơn vẫn là những lời chửi thề, và sự quan tâm ẩn chứa dưới những lời chửi thề đó.
Hắn thật sự quá quan tâm đến bạn bè, ngược lại càng khiến cậu ta cảm thấy hổ thẹn.
Ngô Dương thậm chí đôi khi còn cảm thấy Triệu Gia Tường chính là một người anh trai khác cha khác mẹ mà cậu ta quen ở Bân Thành.
Dù sao thì ngoài gia đình ra cũng không ai quan tâm cậu ta đến mức này nữa.
Triệu Gia Tường đưa Ngô Dương đến ga tàu, đứng cạnh xe nhìn câuh ta, không biết đã lặp lại bao nhiêu lần những lời này: "Chứng minh thư đã cất kỹ chưa? Còn đồ gì sót lại không? Cậu chắc chắn tiêu xài hoang phí lâu như vậy trong thẻ vẫn còn tiền chứ?"
Ngô Dương bất lực gật đầu: "Đã kiểm tra hết rồi."
"Ồ." Triệu Gia Tường ngậm miệng, gãi đầu, vẫn hỏi lại: "Cậu chắc chắn sẽ quay lại chứ?"
"Về, tôi thật sự sẽ về." Ngô Dương vỗ vai hắn: "Tôi thật sự phải vào rồi, đừng lo lắng nữa."
"Ừm." Triệu Gia Tường lại đáp một tiếng, nhưng vẫn nói: "Vậy cậu đi đường cẩn thận nhé, đến nhà thì nhắn tin cho tôi, điện thoại còn pin không? Dây sạc đã cầm theo chưa?"
"Mẹ ơi... Cậu thật sự còn lải nhải hơn cả mẹ tôi." Ngô Dương đặt vali xuống, làm bộ muốn lấy hết đồ ra: "Muốn kiểm tra không, cậu tự xem đi?"
"Đó không phải là vì... Thôi được rồi, tôi không nói nữa, cậu mau vào đi. Tôi phải về ăn cơm rồi."
Triệu Gia Tường vẫy tay, mở cửa xe, làm bộ muốn rời đi.
"Cái đó..."
Ngô Dương lúc này đột nhiên gọi hắn lại.
"Sao vậy?"
"Cậu có thể giúp tôi nói với Giang Thời Cảnh và Quý Du một tiếng, đợi tôi về cùng ăn một bữa cơm được không?"
Triệu Gia Tường nhìn cậu ta: "Cậu tự nói đi."
"Tôi, nếu tôi dám thì còn ở đây nói với cậu sao..."
Giọng Ngô Dương có chút nhỏ, nhưng gió đêm vừa vặn đưa lời cậu ta vào tai Triệu Gia Tường. Triệu Gia Tường đột nhiên cười, đấm vào vai cậu ta một cái: "Biết rồi. Cậu về nhà đừng nói vết thương trên mặt là do tôi đánh nhé, không thì chú dì sẽ mắng tôi sau lưng đấy."
"Yên tâm, nói là cậu đánh họ cũng không tin đâu. Trước đây lễ tốt nghiệp các cậu nói chuyện vui vẻ thế nào tôi vẫn nhớ mà, họ đặc biệt thích cậu."
"Vậy cậu đi đi, tôi về đây."
"Vậy cậu đi đường cũng cẩn thận nhé."
Triệu Gia Tường ngồi vào xe, nhìn bóng lưng Ngô Dương rời đi qua cửa sổ xe, cười cười, khởi động xe.
-
Bân Thành cách Bách Thành quả thật không xa, nhưng chuyến xe này cũng phải mất hơn ba tiếng đồng hồ. Ngô Dương điều chỉnh tựa lưng, đeo tai nghe, nhắm mắt lại.
Lúc này trong toa xe không có nhiều người, sau khi nhân viên phục vụ đẩy xe ăn nhỏ bán bữa tối đi ngang qua anh thì không còn âm thanh nào khác nữa.
Ngô Dương dịch người, quay sang phía cửa sổ xe, nhấc mí mắt nhìn mình.
Thật đáng ghét.
Cậu ta rõ ràng biết trốn tránh không thể giải quyết vấn đề, rõ ràng cũng rất ghét bản thân mình như vậy.
Nhưng khi những người cậu ta từng làm tổn thương đều đến quan tâm cậu ta, phản ứng đầu tiên của cậu ta lại là bỏ chạy.
Tại sao họ đều không trách mình chứ, tại sao Triệu Gia Tường lại đánh nhẹ như vậy chứ.
Cậu ta nhìn vết sẹo trên mặt đã mờ đi từ lâu.
Người như cậu ta đáng lẽ phải bị đánh cho tàn phế, rồi bị tất cả bạn bè khinh bỉ.
Trong khoảng thời gian ở khách sạn, cậu ta gần như có thể thấy tất cả những người quen biết và không quen biết đều liên lạc với cậu ta. Rất nhiều người hỏi: "Triệu Gia Tường nói không liên lạc được với cậu, sao rồi, vẫn ổn chứ?", "Có chuyện gì vậy?"
Không một ai nhắc đến chuyện này.
Ngay cả đến mức này, họ vẫn bảo vệ cậu ta.
Ngô Dương giơ tay lên, dụi mắt.
Là cậu ta quá u ám, là cậu ta quá bẩn thỉu. Cậu ta thật sự không xứng với sự tốt bụng của bạn bè dành cho cậu ta.
Câuh ta rốt cuộc đã kết giao với một lũ bạn ngốc nghếch nào vậy.
-
Quý Du về đến nhà, không ngoài dự đoán lại trực tiếp đổ vật ra ghế sofa, Giang Thời Cảnh thấy vậy cũng theo anh nằm sấp lên, mặt vùi vào tóc anh cọ cọ.
"Em nặng quá..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=77]
Quý Du vặn vẹo người, thoát ra khỏi người cậu, đổ vật sang một bên.
Giang Thời Cảnh thuận theo nằm nghiêng sang bên kia, nhìn anh, giúp anh vén những sợi tóc lộn xộn ra sau tai: "Ngô Dương chắc là không muốn đối mặt với chúng ta."
“Đương nhiên rồi, một người là người đã thích rất lâu, một người là người đã cướp đi người cậu ta thích.” Anh xoa cánh tay Giang Thời Cảnh, cảm nhận nhiệt độ cơ thể cậu qua lớp băng gạc, "Nhưng tính cách của cậu ta không giống như ang tưởng tượng. Hôm nay cậu ta nói chuyện với các em có phải là dáng vẻ thường ngày của cậu ta không?"
Giang Thời Cảnh gật đầu.
"Những điều này anh đều lần đầu tiên thấy, trước đây mỗi lần chúng ta gặp nhau đều căng thẳng như dây đàn." Quý Du vừa nói vừa đếm, "Lần đầu gặp mặt đã... lừa cậu ta rằng chúng ta đang yêu nhau, lần thứ hai gặp mặt hai chúng ta diễn một vở kịch hay trước mặt cậu ta, chiều lần thứ ba gặp mặt thì lên mắng cậu ta một trận, đây là lần thứ tư gặp mặt."
Nói đến đây, anh mím môi, ngẩng đầu nhìn Giang Thời Cảnh: "Em cho anh WeChat của cậu ta đi, anh có vài lời muốn nói với cậu ta."
Giang Thời Cảnh ngồi dậy, đưa điện thoại cho anh: "Anh muốn nói gì?"
"Trước đây không phải nói muốn xin lỗi sao, dù thế nào cũng không thể nói như vậy được, cậu ta là bạn của em."
Giang Thời Cảnh quan sát biểu cảm của anh: "Anh nói những lời đó đều là để bảo vệ em, em biết."
Quý Du tìm thấy WeChat của Ngô Dương, đẩy danh thiếp cho mình, sau đó nhìn người ngồi bên cạnh: "Một nửa là đúng một nửa là không, dù sao anh thực sự không thích cách xử lý vấn đề này."
"..."
Bỗng nhiên cảm thấy bị ám chỉ.
Quý Du chú ý đến biểu cảm của cậu, cười đặt tay lên đùi cậu vỗ vỗ: "Em đoán không sai, câu này của anh cũng bao gồm cả em."
"À..."
"Nhưng có thể hiểu được. Tất cả những gì em làm đều xuất phát từ người khác, cho nên khi gặp bất kỳ vấn đề gì, nếu chỉ liên quan đến bản thân, em sẽ không để ý."
Quý Du lấy điện thoại của mình ra, tìm danh thiếp nhấn thêm, trong lúc chờ Ngô Dương đồng ý thì tựa vào người Giang Thời Cảnh: "Hơn nữa em không phải là không muốn giải quyết vấn đề, chỉ là em quá nghĩ cho người khác. Nhưng anh thì khác, anh nghĩ cho bản thân mình."
"Và cả em nữa."
Giang Thời Cảnh cúi mắt nhìn đỉnh đầu anh, biểu cảm có chút ngây người. Những lời này không chỉ một người nói với cậu, nhưng cảm giác khi Quý Du nói ra lại khác biệt.
Đặc biệt là khi Quý Du nói anh nghĩ cho cậu.
Thật muốn hôn anh.
Quý Du không chú ý đến trạng thái của người bên cạnh, tiếp tục nói ra những lời muốn nói: "Nhưng cậu ta thì khác. Những gì cậu ta làm đã thực sự làm tổn thương em, làm tổn thương bạn trai của anh."
"Vậy anh còn..."
"Chuyện nào ra chuyện đó, anh chỉ xin lỗi vì hành vi của mình, không có nghĩa là anh sẽ rút lại những lời đó." Quý Du vuốt tóc, ngẩng đầu nhìn mặt Giang Thời Cảnh, "Những tổn thương em phải chịu vì cậu ta đều là thật, cho nên anh đáng mắng thì vẫn phải mắng."
Cảm thấy mình được bảo vệ.
Trong lòng Giang Thời Cảnh dâng lên một cảm giác sung sướng khi có người chống lưng, cậu xoa tóc anh, nghĩ đến một chuyện: "Anh nói không thích em xin lỗi anh."
"Hả?" Quý Du không ngờ cậu lại đột nhiên nói câu này, có chút khó hiểu hỏi, "Em muốn xin lỗi anh?"
"Vì đột nhiên nhận ra em đã làm sai một chuyện."
"Chuyện gì?" Quý Du muốn nhìn rõ biểu cảm của Giang Thời Cảnh, nghiêng đầu, đầu rời xa vai Giang Thời Cảnh một chút.
Giang Thời Cảnh nói: "Trước đây em cứ nghĩ chúng ta cãi nhau ngày hôm đó là vì em làm không đúng."
Cãi nhau?
Quý Du hồi tưởng rất lâu, cũng không nghĩ ra: "Chúng ta cãi nhau khi nào?"
"..."
Giang Thời Cảnh không ngờ anh đã quên: "Chính là ngày Ngô Dương biến mất."
Quý Du có vẻ như đã quên sạch, anh nhíu mày suy nghĩ rất lâu, Giang Thời Cảnh lại nhắc anh vài từ khóa: "Anh nằm trong phòng ngủ, rồi nhìn thấy những thứ đó..."
"À."
Anh nhớ ra rồi.
Là lúc anh nằm trên giường Giang Thời Cảnh ngẩn người.
"...Thật ra em không nói anh cũng sắp quên rồi."
"Nhưng hôm nay anh còn nói với Ngô Dương tâm trạng của anh khi nhìn thấy những bình luận đó."
"Đó là vì anh chỉ nhớ những bình luận đó thôi." Quý Du nghĩ đến lúc đó liền tức giận, lúc này mới nhận ra Giang Thời Cảnh đang nói gì, "À, em vì anh nhìn thấy bình luận không vui nên muốn xin lỗi anh sao?"
Nhưng những chuyện này Giang Thời Cảnh có gì mà phải xin lỗi?
Người bình luận còn chưa ra xin lỗi nữa là.
Giang Thời Cảnh gật đầu, tiếp tục nói: "Lúc đó em nghĩ là cách em xử lý chuyện này làm anh không vui, nhưng hôm nay nghe anh nói xong những điều này, em mới biết là anh đã nhìn thấy những thứ đó."
Quý Du lúc này mới nhận ra những lời mình nói hôm nay đã được cậu nghe vào. Nhưng đây không phải là ý định ban đầu của anh.
Anh chỉ muốn Ngô Dương biết mình tức giận đến mức nào.
Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ vì những chuyện này mà khiến Giang Thời Cảnh tự trách.
Quý Du nhìn chằm chằm vào mắt Giang Thời Cảnh, nhìn đối phương nói với mình: "Vì anh không cho em nói xin lỗi với anh, nên em sẽ không nói. Nhưng em biết những chuyện này là em làm không đúng, em đã không thể hiểu rõ cảm xúc của anh ngay lập tức, cũng không thể an ủi anh ngay lập tức."
Giang Thời Cảnh mím môi: "Còn hại chính anh phải tự mình tiêu hóa những điều này."
Quá trang trọng, Quý Du rất không quen với thái độ này. Anh và Giang Thời Cảnh ở bên nhau lâu như vậy hầu như không có xung đột, nhưng không ngờ một chuyện nhỏ nhặt như vậy trong tương lai cũng sẽ được cậu nhắc đến, còn được cậu trịnh trọng xin lỗi.
Nhưng anh đột nhiên cảm thấy trong lòng có một khối mềm mại.
Ngày hôm đó anh thực sự có chút tủi thân, cũng rất không vui. Anh thực sự không thể chấp nhận việc người khác tung tin đồn về bạn trai mình, trong đầu toàn là tại sao, rõ ràng mình mới là bạn trai của cậu.
Nhưng khoảnh khắc này, sự tủi thân khi nhớ lại những chuyện đó cũng hoàn toàn biến mất.
Anh đột nhiên cảm thấy mình được an ủi.
Một lý do rất quan trọng khiến Quý Du trước đây không muốn yêu đương là anh không phải là người có thể dễ dàng bày tỏ suy nghĩ của mình sau khi cãi nhau, vì vậy lúc đó anh vẫn luôn nghĩ, sau khi ở bên Giang Thời Cảnh chắc chắn sẽ không muốn chia tay, vậy thì anh không nói, Giang Thời Cảnh cũng không nói, cãi nhau thì phải làm sao?
Bây giờ anh phát hiện mình đã lo lắng quá nhiều, tình yêu của Giang Thời Cảnh dành cho anh được thể hiện quá rõ ràng.
Ngay cả những chuyện sau này mới nghĩ ra, cậu cũng sẽ nghiêm túc nhắc đến. Ngay cả khi đã lâu, cậu cũng không muốn để mình phải chịu thiệt thòi.
Còn gì mà tủi thân nữa, bây giờ anh chỉ muốn khóc.
Anh cũng quá may mắn rồi.
Quý Du bĩu môi: "Đã lâu như vậy rồi, bây giờ em mới nhắc đến."
Giang Thời Cảnh nắm lấy tay anh đặt trên ghế sofa: "Dù đã bao lâu, chuyện này em làm không đúng, đều nên được giải quyết, nếu không sau này khi anh nhớ lại vẫn sẽ không vui."
"Giang Thời Cảnh..."
"Ừm?"
"Anh chấp nhận lời xin lỗi của em, cũng tha thứ cho em." Quý Du hít hít mũi, nắm chặt tay cậu, "Nhưng anh không ngờ em lại sau lâu như vậy còn nhắc đến chuyện này, cũng không ngờ em còn đặc biệt vì chuyện này mà xin lỗi anh."
"Những điều này không phải đều nên làm sao?" Giang Thời Cảnh đưa tay, vén tóc bên má anh ra sau tai, "Sau này không vui thì nói với em nhé, em sẽ nghiêm túc lắng nghe."
Nói với em đi, không cần giấu cảm xúc, không cần tự mình tiêu hóa, không cần ngại ngùng.
Em yêu anh, em sẽ cùng cậu giải quyết.
Nhìn vào mắt Giang Thời Cảnh, trong đầu Quý Du đột nhiên hiện ra những lời này, giống như Giang Thời Cảnh dùng sóng não truyền những gì cậu muốn nói vào đầu mình. Thế là anh dùng sức gật đầu: "Được."
-
Hai người vẫn chưa ăn tối, nhưng sau khi trải qua chuyện này, họ cũng không còn tâm trạng để làm nữa.
Giang Thời Cảnh đưa điện thoại cho Quý Du, ngồi một bên nhìn anh đặt đồ ăn ngoài.
Quý Du chọn một quán, cho Giang Thời Cảnh xem, sau khi đặt hàng vừa lướt màn hình xem các quán ăn ngoài khác vừa nói chuyện vu vơ với cậu. Về việc Ngô Dương giao tất cả bằng chứng cho cơ quan tư pháp, anh vẫn còn rất nhiều điều muốn nói: "Em nói Tôn Châu có thể bị kết án bao lâu?"
"Không biết, Triệu Gia Tường không phải nói cũng chỉ vài năm sao."
Điều này khiến Quý Du có chút không hài lòng, tay anh chọc vào màn hình cũng dùng sức hơn một chút: "Vậy thì rất không công bằng. Từ đại học đến giờ hắn vẫn luôn làm những chuyện này, đã gây ra ảnh hưởng lớn đến các em như thế nào?"
"...Thật vậy." Giang Thời Cảnh mím môi.
Nhưng những điều này cậu cũng không có cách nào.
Quý Du lại như đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, ngón tay đột nhiên dừng lại, anh trượt ứng dụng đặt đồ ăn lên: "Anh nhớ em không phải có một đoạn ghi âm sao? Có phải cũng có thể giao cho họ không?"
Anh lướt màn hình hai cái, tìm thấy máy ghi âm: "Chính là ngày hôm đó ăn cơm, em không phải hình như đã ghi âm cái gì sao?"
Giang Thời Cảnh gật đầu: "Chỉ là bằng chứng chứng minh hắn có ảnh của Ngô Dương trong tay, mà Ngô Dương đã giao tất cả ảnh cho họ rồi, đoạn ghi âm này cũng không dùng được."
Quý Du cảm thấy hơi tiếc, anh mở đoạn ghi âm nghe thử, phát hiện trong đó còn lẫn cả tiếng chửi bới của Triệu Gia Tường và những người khác.
"...Thật ra hình như không giao cũng tốt."
Giang Thời Cảnh lại gật đầu.
Đây chính là lý do cậu không giao đoạn ghi âm này lên. Vì bằng chứng này dù có giao lên cũng không thay đổi được kết quả gì, vậy thì cứ coi như không có bằng chứng này đi.
Quý Du nghe thấy giọng Tôn Châu, lại có chút phiền, anh vừa định thoát khỏi màn hình này, nhưng lại bị một tập tin ghi âm thu hút sự chú ý.
Trên đó được đặt tên bằng tên của chính mình.
Người trong cuộc suy nghĩ rất lâu, nhưng không thể nghĩ ra mình rốt cuộc có gì mà Giang Thời Cảnh có thể ghi âm lại. Nhưng Giang Thời Cảnh ở ngay phía sau, trực tiếp mở ra có phải cũng...
Quý Du nhìn ngày tháng, phát hiện là lúc mới quen Giang Thời Cảnh không lâu.
Khoảng thời gian đó Giang Thời Cảnh có thể ghi âm cái gì chứ?
Sự tò mò vẫn chiến thắng tất cả, anh mở đoạn ghi âm đó.
Giang Thời Cảnh từ góc độ này không nhìn thấy biểu cảm của anh, còn tưởng anh chỉ đơn thuần đang ngẩn người, kết quả nhìn thấy ngón tay anh chạm vào tập tin ghi âm đó, hoảng loạn muốn ngăn cản, nhưng căn bản không kịp.
Tiếng thở đều đặn truyền ra, tuy âm thanh không lớn, nhưng trong căn phòng yên tĩnh này truyền ra giống như bật loa phóng thanh vậy, đôi khi người trong đoạn ghi âm thậm chí còn ngân nga hai tiếng. ?!
Nếu không phải được đặt tên bằng tên của anh, Quý Du có lẽ thực sự sẽ không nhanh chóng phát hiện ra đây là mình.
Anh lập tức quay đầu nhìn Giang Thời Cảnh, nhíu mày, mắt mang theo một tia khó hiểu: "Đây là cái gì?"
Giang Thời Cảnh có chút chột dạ, ánh mắt lảng tránh, không biết nên nhìn đi đâu.
Xong rồi, bị phát hiện rồi.
Làm sao đây?
Quý Du mặc kệ biểu cảm của cậu bây giờ thế nào, đưa tay bẻ mặt cậu đang quay sang một bên lại: "Em nói thật cho anh biết, cái này ghi âm khi nào?"
Vì hoảng loạn, Giang Thời Cảnh cảm thấy môi mình hơi khô, cậu vô thức liếm một cái, nhìn đối phương nhất định phải hỏi ra một câu trả lời mới từ từ nói: "Lúc anh kể chuyện cho em nghe."
"Anh kể chuyện cho em khi nào..."
À, nhớ ra rồi.
Câu chuyện công chúa và quỷ dữ từ rất lâu rồi.
Cảm giác xấu hổ và tức giận đột nhiên dâng lên. Quý Du có thể cảm thấy mặt mình đang nóng bừng.
Vậy thì sau đó, sau khi anh kể xong câu chuyện, Giang Thời Cảnh vẫn không cúp điện thoại, ngược lại còn ghi âm đoạn ghi âm dài hơn một tiếng đồng hồ này sao?
Anh cứ nghĩ Giang Thời Cảnh ngủ rồi mới thả lỏng tâm trạng yên tâm ngủ lại!
Kết quả cậu không những không ngủ, còn ghi âm giọng nói của mình lại!
Quý Du cảm thấy có chút khó tin, dùng sức bóp cằm Giang Thời Cảnh khiến cậu nhìn mình: "Em nói thật đi, em đã nghe bao nhiêu lần rồi?"
"..."
Giang Thời Cảnh căn bản không dám nói.
"Em có dùng đoạn ghi âm này làm những chuyện khác không?"
"..."
Không những không dám nói, bây giờ cậu cũng không dám động đậy nữa.
Vậy thì đều có, và rất nhiều lần.
Quý Du hít sâu một hơi, lắc cằm Giang Thời Cảnh, khẽ "hừ" một tiếng: "Giang Thời Cảnh, trước đây anh còn tưởng em là một người quân tử chính trực chứ."
"... Em đâu có nói em là."
"Em còn học được cách giở trò vô lại nữa phải không?" Giọng Quý Du nặng hơn một chút.
"..."
Nghi phạm lúc này lại ngoan ngoãn ngậm miệng.
"Trước đây lúc mập mờ thì giả vờ như một người đứng đắn, anh đã ám chỉ em như vậy rồi, em vẫn giả vờ không hiểu." Ngồi bên cạnh, tư thế giữ cằm cậu hơi gượng gạo, Quý Du dứt khoát lật người, ngồi lên đùi Giang Thời Cảnh, đầu ngón tay hướng xuống, véo nhẹ cổ cậu.
"Em không giả vờ không hiểu, em chỉ là không muốn."
Giang Thời Cảnh thành thật nói.
"..." Câu nói này khiến Quý Du càng cạn lời hơn, "Em tại sao lại không muốn? Hả? Em đã lén lút làm những chuyện này rồi mà còn không muốn?"
Tay Giang Thời Cảnh nắm lấy tay Quý Du, kéo nó ra khỏi cổ mình: "Hoàn cảnh lúc đó khác, ang rõ ràng là muốn ngủ với em một lần rồi không tìm em nữa."
Bị nói trúng tim đen.
Quý Du lúc đó thật sự không có ý định tìm bạn tình lâu dài.
Bây giờ anh lại vô cớ trở thành người cảm thấy chột dạ.
Ban đầu còn muốn vì chuyện này mà khiến Giang Thời Cảnh chịu thiệt một chút, nhưng sao lại cảm thấy khi nói ra chuyện này, người chịu thiệt lại biến thành mình?
Quý Du có chút thất bại. Anh cảm nhận được tay mình bị Giang Thời Cảnh nắm lấy, da trên mu bàn tay ấm lên.
Vừa nãy Giang Thời Cảnh nói gì nhỉ? Có chuyện muốn nói với anh đúng không.
"Giang Thời Cảnh, anh không vui, vì em."
Câu nói này nghe như làm nũng, Giang Thời Cảnh lập tức hiểu ra ý của Quý Du.
Cậu ghé đầu lại gần, ngước mắt nhìn người đang ngồi trên mình, hai mắt đối diện, nghiêng đầu hỏi: "Vậy anh muốn em làm gì?"
"Lúc đó em giả vờ không hiểu, bây giờ vẫn giả vờ." Quý Du nhướng mày.
Giang Thời Cảnh cười, đưa tay đặt lên gáy Quý Du, véo nhẹ không nặng không nhẹ, ghé sát hôn nhẹ anh một cái.
"Được chưa?"
"..."
Quý Du không nói gì, mắt nhìn thẳng vào cậu, như thể đang hỏi em thấy sao?
Giang Thời Cảnh lúc này mới hôn lên theo ý anh.
-
Giang Thời Cảnh vốn không hay thức khuya, nên bây giờ đã ôm Quý Du ngủ rất say. Quý Du điều chỉnh độ sáng điện thoại xuống mức thấp nhất, nằm trên cánh tay cậu chơi điện thoại.
Một giờ sáng, anh cuối cùng cũng nhận được lời mời kết bạn của Ngô Dương được chấp nhận, nhưng Ngô Dương không nói một lời nào.
Tuy nhiên, những điều này đều nằm trong dự đoán của Quý Du.
Anh nhìn vào hộp thoại của hai người, do dự một chút, rồi gửi tin nhắn.
[Quý Du: Xin lỗi nhé]
Ngô Dương còn tưởng nửa đêm chấp nhận thì Quý Du sẽ không nhìn thấy, nhưng không ngờ bên kia cũng chưa ngủ.
Nhưng tại sao lại xin lỗi? Anh có chuyện gì cần xin lỗi mình sao?
Ngô Dương vừa dọn dẹp phòng xong, lúc này đang ngồi trên giường ở nhà, nhìn tin nhắn này suy nghĩ rất lâu.
Hình như không có gì, vậy câu này của anh là vì cái gì?
Cậu ta từ từ gõ ra một dấu hỏi.
Quý Du thấy bên kia đã trả lời tin nhắn, liền bắt đầu gõ chữ. Nhưng góc độ và động tác này khiến anh không thể sử dụng ngón tay một cách tốt nhất, nên tốc độ chậm đến khó tin.
Ngay khi Ngô Dương đang suy nghĩ liệu bên kia có gửi nhầm tin nhắn không, tin nhắn của Quý Du mới đến.
[Quý Du: Chiều nay thái độ của tôi có chút không tốt, hơn nữa lập trường của tôi chắc chắn cũng khiến cậu không thoải mái. Vì những chuyện này tôi xin lỗi cậu.]
Ngô Dương nhìn những tin nhắn này có chút ngẩn người.
Cậu ta không nghĩ một người có tính cách như Quý Du lại xin lỗi mình vì những chuyện này.
Hơn nữa, cậu ta cho rằng những gì đối phương nói cũng không sai – người làm sai là mình, người trốn tránh là mình, người đổ hết mọi chuyện lên bạn trai của đối phương cũng là mình.
Đột nhiên có chút gượng gạo, cậu ta lật người, rất lâu sau mới nói.
[Ngô Dương: Không sao]
Là câu trả lời nằm trong dự đoán.
Trong đêm tối, dù là điện thoại điều chỉnh độ sáng thấp nhất cũng có chút chói mắt. Quý Du có thể cảm nhận được một mảng da nhỏ phía sau lưng bị hơi thở của Giang Thời Cảnh làm ẩm và nóng lên.
Ban đầu anh muốn dừng cuộc trò chuyện ở đây, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh vẫn trả lời.
[Quý Du: Tôi chỉ xin lỗi cậu vì thái độ của tôi, nhưng tôi không nghĩ những gì tôi nói là sai.]
[Ngô Dương: ?]
Ngô Dương đột nhiên lại nhớ đến rất lâu trước đây nghe Triệu Gia Tường và Thường Thịnh nói về việc Giang Thời Cảnh sau này sẽ ở bên người như thế nào.
Thì ra là như vậy.
Cậu ta không muốn trả lời tin nhắn này thì phải làm sao, thật tức chết đi được!
Nhưng đối phương lại gửi tin nhắn cho cậu ta, như thể không nhìn thấy dấu hỏi của cậu ta vậy.
[Quý Du: Khi nào về? Đợi về rồi chúng ta lại ăn một bữa thật ngon nhé.]
[Ngô Dương: ...]
Cậu ta đột nhiên bật cười.
Hoàn toàn không thể tiếp tục tự dằn vặt nữa...
[Ngô Dương: Vậy lúc đó tôi sẽ bắt hai người trả một khoản lớn]
"Hai người".
Quý Du chớp chớp mắt, nhìn tin nhắn này rất lâu.
Tắt màn hình, Quý Du quay người chui vào lòng Giang Thời Cảnh.
Giang Thời Cảnh vốn ngủ không sâu, cảm nhận được động tác của anh liền siết chặt cánh tay, cằm tựa vào đỉnh đầu anh.
Cậu vỗ vỗ lưng Quý Du, giọng có chút khàn, mắt vẫn chưa mở: "Sao vậy, muốn ngủ rồi à?"
"Ừm."
Quý Du rầu rĩ trả lời trong lòng cậu.
Giang Thời Cảnh vuốt dọc sống lưng anh, theo thói quen vén tóc che mặt anh ra sau, nhẹ nhàng hôn lên trán.
"Ngủ ngon."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận