Sáng / Tối
Triệu Gia Tường thấy vậy cũng mở điện thoại của mình gọi cho Ngô Dương, nhưng đều bị ngắt. Ba người bây giờ cũng không ăn nổi cơm nữa, đành phải cứng rắn mở Weibo ra xem bình luận của cư dân mạng.
Ngô Dương trực tiếp đăng đoạn video này vào siêu thoại của Giang Thời Cảnh, còn tag cậu, thậm chí còn tag cả tài khoản Weibo của Tôn Châu. Làn sóng dư luận vừa mới lắng xuống lại một lần nữa bùng lên.
[Trời ơi...]
[Chuyện gì thế này? Sao tôi đi làm lướt mạng một chút lại thấy cái này?]
[Cái người tên Tôn Châu đó có phải người không??? Tôi chưa từng thấy ai ghê tởm như vậy]
[Vậy là anh chàng này thích J đại à...]
[Tức là J đại hoàn toàn vô tội, chỉ là bị liên lụy?]
[Cũng không hẳn, không phải nói Tôn Châu còn ghen tị với anh ấy sao?]
[Chết tiệt, tôi bị ghê tởm rồi, cái thứ ngu ngốc gì thế này, có thể cắt bỏ không?]
[Cha mẹ ơi tôi phục rồi, đây là ghen tị mạnh mẽ sao? Đây không phải là đồ khốn nạn sao?]
Thậm chí còn có người vào khu vực bình luận Weibo của Tôn Châu trực tiếp chửi bới, khỏi phải nói là đặc sắc đến mức nào.
Quý Du đọc rất nhanh, cộng thêm bình luận đồng nhất hóa nghiêm trọng, anh gần như đọc lướt mười dòng một lúc. Sau khi lướt qua một lượt, anh tập trung vào một bình luận.
Anh nhích người, ghé sát vào Giang Thời Cảnh, đưa nội dung trên đó cho cậu xem – vậy là bây giờ anh chàng này đã đến đồn cảnh sát rồi sao, nhất định phải thành công! Loại người này phải bị bắt giữ!!
Triệu Gia Tường tưởng anh thấy gì, cũng ghé lại gần, Quý Du lật điện thoại cho hắn xem.
"Tôi cũng nghĩ cậu ta đến đồn cảnh sát rồi, nhưng gần đây có hai đồn cảnh sát." Triệu Gia Tường thở dài. Tìm thế nào đây, thực sự phải đi xem hết sao?
"Hơn nữa không biết cậu ta đăng lúc nào, chúng ta đến khách sạn hỏi lại đi?" Giang Thời Cảnh cất điện thoại, nói với họ, "Nếu chưa đi thì chúng ta đi cùng cậu ta."
"Chắc chắn là đi rồi, điện thoại còn không nghe. Cậu ta không phải nói trong video là sẽ giải quyết mọi vấn đề sao, xem ra không có ý định đưa chúng ta đi cùng." Giọng Triệu Gia Tường lớn hơn một chút vì xúc động, bực bội thở dài, "Vừa nãy gọi điện vô ích rồi."
Quý Du không nghĩ vậy. Ánh mắt anh đảo một vòng giữa hai người, "Ừm" một lúc rồi nói: "Tôi lại nghĩ cậu ta coi các cậu là bạn nên mới như vậy."
Triệu Gia Tường nhìn anh: "Tại sao?"
"Vì cậu ta cảm thấy có lỗi với các cậu, nếu không làm gì đó thì trong lòng vẫn không yên." Quý Du nói, dựa vào lưng ghế sofa, "Hơn nữa cậu ta cũng cảm thấy mình được các cậu bảo vệ quá lâu rồi, cũng muốn chứng minh mình có thể không bị Tôn Châu kiểm soát nữa, không bị các cậu bảo vệ nữa."
Nói như vậy luôn có cảm giác như một đứa trẻ đã lớn. Quý Du thầm than trong lòng. Nhưng anh thực sự nghĩ như vậy.
Nếu không thì còn có thể vì cái gì chứ?
Mặc dù anh không hiểu Ngô Dương, nhưng biết Ngô Dương ít nhiều cũng có chút bướng bỉnh, nếu không thì cũng sẽ không có thái độ này với mình.
Triệu Gia Tường nghe câu trả lời này im lặng một lúc, vẫn có chút không hiểu: "Nhưng bạn bè là để làm phiền mà, chuyện lớn như vậy sao lại tự mình..."
Giang Thời Cảnh hiểu ý Quý Du, cậu mím môi, nhìn Triệu Gia Tường, dịch lời Quý Du: "Cái này không giống. Cậu ta không sợ làm phiền chúng ta, mà là không muốn chúng ta dính líu vào những chuyện này nữa. Hơn nữa video là quay từ trước, cậu ta nhất định cũng đã suy nghĩ kỹ rồi."
Quý Du quay đầu nhìn cậu, gật đầu.
Đúng, chính là ý này.
"Tức là cậu ta đã muốn xin lỗi chúng ta từ rất lâu rồi, chỉ là chưa tìm được thời điểm thích hợp, cộng thêm đã đi lâu như vậy rồi, cũng có chút không dám quay về." Giang Thời Cảnh chú ý đến ánh mắt của Quý Du, vỗ vỗ vào eo anh, cười nói, "Không cần quá lo lắng, cậu ta giải quyết xong mọi chuyện sẽ tìm chúng ta."
Triệu Gia Tường suy nghĩ một chút, cũng thấy lời họ nói có lý. Hắn nhìn Giang Thời Cảnh vẫy tay chuyển chủ đề: "Được rồi, tôi biết rồi. Nhưng nói về sợ làm phiền bạn bè thì phải nói đến cậu chứ, nếu không phải lão Dương mất tích, chắc những chuyện này cậu sẽ không nói với chúng ta."
"...Sao tự nhiên lại lôi tôi vào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/duyen-tinh-voi-canh&chuong=76]
Giang Thời Cảnh cảm thấy có chút khó hiểu.
Quý Du không nhịn được cười, cúi đầu: "Ăn cơm đi, ăn xong chúng ta đi tìm cậu ta."
Mấy người ăn cơm xong quay lại khách sạn hỏi, nghe lễ tân nói Ngô Dương đã đi theo sau khi họ ra ngoài không lâu. Vậy tức là đã qua rất lâu rồi.
Xem ra video được đăng trên đường.
Họ nhìn nhau, chọn cách quay về nhà Triệu Gia Tường trước, chờ liên lạc của Ngô Dương.
Triệu Gia Tường còn đi vào phòng Ngô Dương nhìn một cái, phát hiện bên trong không có dấu vết gì thay đổi: "Cậu ta chưa về."
"Vậy xem ra bằng chứng vẫn ở trong điện thoại của cậu ta." Quý Du ngồi trên sofa, cảm thán một câu, "Lần trước tôi ngồi ở đây là nghe các cậu cãi nhau."
"Đừng nhắc nữa." Triệu Gia Tường cũng ngồi xuống, cầm cốc nước uống một ngụm, "Hôm đó sau khi anh đi, cậu ta ở trong phòng rất lâu, nửa ngày không ra."
Quý Du dựa lưng ra sau, lơ đãng nói: "Nếu tôi thấy người mình thích nắm tay người khác, tôi cũng sẽ như vậy."
"Thật sao?" Giang Thời Cảnh nhìn anh.
"... Anh nói quá lên một chút. Nhưng ai gặp những chuyện này cũng không dễ chịu đâu nhỉ." Quý Du đưa tay, che mặt Giang Thời Cảnh, che đi tầm nhìn của cậu, "Hơn nữa lúc đó chúng ta còn chưa ở bên nhau mà, thì..."?
Triệu Gia Tường lập tức trợn tròn mắt: "Anh nói gì? Vậy các anh... Trời ơi, lão Dương ở trong phòng còn hỏi các anh có ở bên nhau không, cậu ta còn gật đầu đấy."
Hắn đưa ngón tay chỉ vào Giang Thời Cảnh.
Điều này khiến Quý Du có chút bất ngờ, anh quay đầu bỏ tay xuống: "Chuyện gì thế này?"
Giang Thời Cảnh mím môi: "Cũng là anh nói trước mà."
"Anh... Ang nói trước thì em cứ thế mà nói theo anh sao?" Quý Du tự biết mình đuối lý.
"Thế thì sao?"
"..."
Hoàn toàn bị đánh bại. Quý Du không nói nên lời, nhưng may mắn thay điện thoại đặt trên bàn trà lúc này reo lên, cứu anh một mạng.
Người ban đầu còn trêu chọc Quý Du nhìn màn hình, nhấn loa ngoài: "Alo?"
"Alo, Giang Thời Cảnh, các cậu bây giờ có tiện đến đồn cảnh sát không, ngay chỗ ngã tư đó."
Giọng Ngô Dương rất bình tĩnh, hoàn toàn không phải giọng điệu trong video.
Giang Thời Cảnh ngẩng đầu nhìn Triệu Gia Tường, Triệu Gia Tường vội vàng ra hiệu bằng miệng, bảo cậu hỏi: "Bây giờ cậu có ổn không?"
"Tôi rất ổn." Ngô Dương dường như cười một tiếng, "Tôn Châu vừa bị cảnh sát đưa đi rồi, chúng tôi đang ở đồn cảnh sát."
"Vậy chúng tôi qua ngay."
Cúp điện thoại, Quý Du và Triệu Gia Tường nhanh chóng đứng dậy lao ra cửa, Giang Thời Cảnh đi theo sau họ, mở file ghi âm trong điện thoại ra xem, sau đó cậu dứt khoát xóa hai nội dung trong đó, rồi đi theo họ ra ngoài.
Khi đến đồn cảnh sát, Ngô Dương đang đợi họ ở cửa. Cậu ta đã thay một bộ quần áo khác, vẻ tiều tụy ban đầu đã hoàn toàn biến mất.
Triệu Gia Tường nhìn thấy cậu ta qua cửa sổ xe, đợi xe dừng hẳn thì trực tiếp mở cửa chạy xuống: "Thế nào rồi?"
"Tất cả bằng chứng đều đã nộp lên, bao gồm cả những tài khoản phụ linh tinh tôi đã chụp màn hình trước đây, và cả video, ghi âm nữa." Ngô Dương nhún vai, cười rất vui vẻ, "Tôi làm xong lời khai đã ra rồi. Hắn vẫn còn ở trong đó."
Thấy họ đều xúm lại, cậu ta như trút được gánh nặng, cảm thán một câu: "Mẹ kiếp, cuối cùng cũng kết thúc rồi. Những thứ này đã ở trong điện thoại của tôi rất lâu rồi."
Triệu Gia Tường rất tò mò về những gì đã xảy ra trong mấy tiếng đồng hồ đó, kéo Ngô Dương kể lại một lần.
"Chính là sau khi các cậu đi, tôi trực tiếp mang tất cả mọi thứ đến đây, video là tôi đăng trên đường." Ngô Dương nhìn xung quanh, chọn ngồi trên một tảng đá, ngẩng đầu nhìn họ, như thể thực sự chỉ kể một câu chuyện không liên quan đến mình, "Hôm nay không phải thứ Bảy sao, hắn đang ngủ ở nhà, khi tôi đưa cảnh sát đến gõ cửa..."
Nghĩ đến cảnh tượng lúc đó, Ngô Dương còn cười một tiếng: "hắn đầu bù tóc rối đi ra, nhìn thấy tôi và những cảnh sát đó như thấy ma vậy, biểu cảm đặc biệt đặc sắc."
Cậu ta nghiêng đầu: "Chắc hắn cũng không ngờ tôi sẽ trực tiếp đăng những chuyện này lên mạng đâu nhỉ."
Những điều này chính là những gì Giang Thời Cảnh lo lắng, cậu nhìn Ngô Dương: "Vậy sau này cậu tính sao?"
Ánh mắt Ngô Dương lúc này mới rơi vào cậu: "Tính sao? Sau này làm người thế nào sao?" Cậu ta nhếch môi, "Có thể làm sao, sống thế nào thì sống thế đó, tôi mới 24, còn mấy chục năm nữa để sống mà. Hơn nữa, qua mấy tháng nữa, ai còn nhớ tôi là ai chứ."
"..." Giang Thời Cảnh không phải không nhìn ra cậu ta đang cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng cũng không nói gì.
Ngô Dương thấy sự im lặng và một chút lo lắng trong mắt cậu, lại dời ánh mắt đi, nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Đã cãi nhau mấy trận rồi, vẫn có thể coi mình là bạn, Giang Thời Cảnh thực sự quá tốt bụng.
Nhưng dù sao cũng đã như vậy rồi, cậu ta chi bằng nói thẳng ra.
"Dù sao lời cũng đã nói đến đây rồi, tôi nói thật nhé." Ngô Dương gác chân lên, khuỷu tay chống lên đó, ngón trỏ chỉ vào Giang Thời Cảnh, "Tôi thừa nhận chuyện này tôi có phần kéo dài, chính là... không muốn giải quyết nhanh như vậy. Cậu cũng biết đấy, trước đây khi gọi điện tôi không tìm được lý do nào khác, còn nói không muốn cảnh sát nhìn thấy những bức ảnh đó của tôi."
"...Ừm."
Giang Thời Cảnh không phải kẻ ngốc, những điều này chắc chắn có thể nhìn ra. Dù sao lý do này cũng quá tệ.
"Cho nên, tôi đã như vậy rồi, cậu vẫn giúp tôi." Ngô Dương thu ngón tay lại, "Cậu đúng là đồ ngốc."
Quý Du lúc này tặc lưỡi, nhướng mày nhìn cậu ta.
Ngô Dương lúc này mới không nói tiếp, caquj ta nhếch môi, khẽ hừ một tiếng: "hắn đã để những đoạn video, ảnh đó trong máy tính. Nhưng cảnh sát khi điều tra còn có thu hoạch bất ngờ, các cậu đoán là gì?"
Triệu Gia Tường đương nhiên không thể ngồi yên: "Cái gì?"
"Ngoài tôi ra hắn còn chụp người khác, cả nam lẫn nữ. Hơn nữa còn có một số thứ khác của studio của hắn, nhưng tôi không hiểu, nghe cảnh sát nói là trốn thuế, vừa hay bị tóm gọn cả lũ."
"Chết tiệt!" Triệu Gia Tường mắt sáng lên, lập tức lấy điện thoại ra mở trình duyệt bắt đầu tìm kiếm, một lúc sau, vẫn thất vọng thở dài, "Chỉ có thể bị kết án vài năm thôi à, tôi còn tưởng sẽ rất lâu chứ."
"Cũng đáng tiếc thật." Ngô Dương nói.
Triệu Gia Tường phát hiện cậu ta lạc đề, vội vàng sửa lại: "Không phải vấn đề đáng tiếc hay không, tôi sợ hắn quay lại sẽ trả thù cậu."
Ngô Dương lắc đầu: "Hắn sẽ không đâu."
Quý Du tò mò, chen vào nói: "Sao cậu chắc chắn vậy?"
"Hắn là đồ hèn nhát." Ngô Dương lại quay sang nhìn Quý Du, "Vừa nãy khi bị cảnh sát đưa đi còn suýt tè ra quần, nói chuyện còn run rẩy. Hơn nữa hắn cứ căng thẳng là nói không rõ ràng, bây giờ chắc còn chưa bị cảnh sát hỏi xong đâu."
Những điều này Quý Du thì biết, hôm đó ở nhà hàng, Tôn Châu bị mình mắng đến mức không nói được lời nào.
Một người thật đáng buồn cười. Cái gì cũng dám làm, kết quả trong những chuyện này lại không có chút gan nào.
Nhưng hôm nay lại là lần đầu tiên Quý Du nghe Ngô Dương chửi người, trước đây anh vẫn luôn nghĩ Ngô Dương là loại người ngoan ngoãn, mềm yếu.
"Hắn chỉ dám giở trò sau lưng, nếu không thì sao không dùng tài khoản chính của mình chửi Giang Thời Cảnh?" Ngô Dương nói tiếp, "Một khi chuyện bại lộ, hắn chạy nhanh hơn bất cứ ai, đây cũng là lần này không lường trước được hành động của tôi, nên không chạy thoát. Hồi đó ảnh của hai người vừa đăng, hắn không phải không dám nói gì, trực tiếp biến mất sao?" Thì ra là vì vậy, Quý Du lúc đó còn tưởng rằng chủ đề và sự chú ý của mọi người đã bị bức ảnh này làm cho lạc hướng. Hóa ra Tôn Châu đã hết cách.
"Những bức ảnh hắn chụp tôi hồi đại học cũng vậy, lúc đó tay hắn cứ run bần bật." Ngô Dương tiếp tục nói.
Quý Du chưa từng nghe chi tiết về chuyện này, liền hỏi thêm: "Lúc đó hắn làm sao mà ngoan ngoãn xóa đi vậy?"
Ánh mắt Ngô Dương chuyển sang người có công lớn giải quyết chuyện này lúc đó, ánh mắt Quý Du cũng theo đó mà rơi vào Giang Thời Cảnh.
Giang Thời Cảnh cũng quay đầu nhìn anh nói: "Cũng không có gì, giống như tối hôm đó em nói sẽ trả lại chuyện đó cho hắn vậy, dọa một chút là được. Hắn khá dễ lừa, lúc đó em nói đã nắm được bằng chứng, sẽ báo cáo cho giáo viên và đăng lên tường tỏ tình, nói một câu hắn chắc chắn không thể tốt nghiệp được, có khi còn bị kỷ luật đuổi học, hắn liền không chịu nổi nữa."
Quý Du không ngờ lại là cách làm đơn giản như vậy.
Giang Thời Cảnh nhìn ánh mắt kinh ngạc của anh, cười cười: "Hắn quan tâm đến danh tiếng của mình hơn bất cứ ai. Hơn nữa chuyện này vốn dĩ không phức tạp đến thế, khá dễ giải quyết."
"Chuyện này" không biết là chuyện lúc trước hay chuyện hôm nay, Ngô Dương liền giả vờ như không nghe thấy, tiếp tục nói: "Hắn luôn như vậy. Làm việc không nghĩ hậu quả, không có đầu óc, không có ngoại hình, không có năng lực, lại còn ngày nào cũng tự cho mình có thể làm nên chuyện lớn. Lần này đã có án tích, hắn chắc chắn không dám làm gì nữa."
Quý Du vẫn có chút lo lắng: "Vậy lỡ hắn chó cùng rứt giậu thì sao?"
Ngô Dương cười khẩy một tiếng: "Hắn còn không bằng chó."
Câu nói này suýt chút nữa khiến Quý Du bật cười.
Cũng khó trách lúc đó mình lại thấy hành vi gõ cửa nhà người khác của người này không có đầu óc, kết quả thật sự là không có.
Nói xong câu này, mấy người rơi vào một khoảng lặng kỳ lạ, Giang Thời Cảnh nghĩ nghĩ vẫn lên tiếng: "Ngô Dương, vì những lời tôi nói ở nhà cậu năm ngoái, tôi xin lỗi cậu, tôi..."
Ngô Dương lập tức đưa tay ngăn anh lại: "Đừng. Cậu bây giờ nói những lời này, tôi ngược lại sẽ cho rằng đó là lòng thương hại, mặc dù cậu chắc chắn là có ý tốt."
Quý Du nhớ lại những lời nghe được ở nhà họ lúc đó, lúc này mới nhận ra Giang Thời Cảnh cảm thấy Ngô Dương vì mình mà làm đến mức này, kết quả mình không những không biết mà còn quay lại nói câij ta một trận, bây giờ bắt đầu tự trách rồi.
Ngô Dương ngẩng đầu nhìn Giang Thời Cảnh: "Hơn nữa cậu không có gì phải xin lỗi cả, chuyện là tôi làm, cũng là tôi tự nguyện, tôi làm tôi chịu. Huống hồ cậu nói cũng đúng."
"..."
Giang Thời Cảnh nhìn vẻ mặt tươi sáng của cậu ta, vẫn gật đầu.
Vì những lời mình muốn nói cậu đều hiểu ý, vậy thì không cần tiếp tục nữa.
Triệu Gia Tường nhìn họ nói xong, vươn vai hỏi Ngô Dương: "Vậy là cậu xong việc rồi phải không?"
"Ừm, tạm thời không có việc gì nữa, cảnh sát nói cứ để tôi đi trước là được."
"Vậy về nhà không?"
"...Ờ." Ánh mắt Ngô Dương lướt qua một chút.
Phản ứng của cậu ta khiến Triệu Gia Tường có chút khó hiểu: "Cậu không định ở khách sạn nữa chứ? Kiếm được bao nhiêu tiền mà đủ cho cậu tiêu như vậy?"
"Không phải." Ngô Dương gãi đầu, có chút do dự nói, "Tôi định về quê một chuyến trước."
"À?"
"Bây giờ tôi cũng không có việc làm, muốn làm gì thì làm. Hơn nữa Bách Thành rất gần Bân Thành, tôi mua vé là có thể đi ngay. Lát nữa tôi sẽ để đồ về nhà, rồi đi luôn."
Triệu Gia Tường nhíu mày: "Cậu không ăn bữa nào mà đi luôn à?"
"...Ừm, đợi sau này đi. Ba mẹ cũng lớn tuổi rồi, tôi về nhà ở với họ nhiều hơn."
Quý Du bận tâm đến trạng thái của Giang Thời Cảnh sau khi nói những lời đó, lén nhìn cậu, lúc này mới phát hiện Giang Thời Cảnh như đang ngẩn người, mắt nhìn thẳng xuống đất.
Cậu lại đang thả lỏng.
Thế là Quý Du chạm vào vai cậu: "Sao vậy?"
Giang Thời Cảnh lúc này mới hoàn hồn, quay đầu nhìn anh, vẻ mặt như thường: "Không sao cả."
Quý Du còn tưởng là cuộc đối thoại vừa rồi khiến Giang Thời Cảnh không vui, xem ra không phải, chỉ là thật sự đang thả lỏng. Thế là anh bước sang một bên, vai chạm vào vai Giang Thời Cảnh, liền nghe Ngô Dương nói: "Gia Tường, câu nói tương tự tôi cũng muốn hỏi cậu lâu rồi, tôi đã như thế này rồi, cậu lại còn coi tôi là bạn?"
Triệu Gia Tường có chút mơ hồ trên mặt, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Đúng, cậu có hơi yếu đuối, hơi nói bậy, hơi ích kỷ, hơi cảm xúc không ổn định..."
Ngô Dương: "..." Rốt cuộc là có bao nhiêu điểm.
"Nhưng cậu thật sự rất tốt, tôi khá thích ở cùng cậu. Cậu vừa tỉ mỉ vừa chính trực, mỗi lần tôi tăng ca về cậu đều chuẩn bị đồ ăn ngon cho tôi... Tôi còn tăng sáu cân."
Ngô Dương mím môi, cúi đầu nhìn cái bụng nhỏ của mình.
"Cậu còn rất quan tâm tôi. Mỗi lần tôi mắc lỗi cậu cũng nói với tôi không sao cả."
Ngô Dương đột nhiên nhớ ra điều gì: "...Nói mới nhớ, cậu làm hỏng đồ của tôi hình như còn chưa đền phải không?"
"Mẹ kiếp, cậu có thể đừng phá hỏng không khí không, tôi vừa định nói chuyện tình cảm với cậu. Dù sao thì điều tôi muốn nói là, những khuyết điểm của cậu tôi đều có thể chấp nhận, tương tự, tôi..."
Ngô Dương đột nhiên cười, đứng dậy, ôm Triệu Gia Tường một cái thật chặt.
"Được rồi, nói đến đây là đủ rồi."
Cậu ta đứng thẳng người, mắt nhìn Giang Thời Cảnh và Quý Du, hơi cúi người.
"Xin lỗi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận