Sáng / Tối
Editor: Mây
Tin nhắn chưa đọc?
Phương Du nhíu mày. Tài khoản của cậu vốn chỉ kết bạn với đồng đội trong chiến đội TG, bình thường liên lạc đều dùng WeChat, ai lại rảnh rỗi gửi tin nhắn qua tài khoản game làm gì?
Nghĩ vậy, Phương Du nhấn vào ứng dụng, một khung cửa sổ yêu cầu kết bạn hiện ra.
["Đẹp Trai Nổ Trời" yêu cầu kết bạn với bạn. Đồng ý? Từ chối?]
Đẹp Trai Nổ Trời? Đứa nào đây.
Phương Du chằm chằm nhìn cái ID này hồi lâu mới sực nhớ ra, đây chính là tên đội trưởng "gà mờ" của chiến đội LG tối qua.
"Cậu học sinh, cậu học sinh ơi." Cô bán hàng gọi Phương Du hai tiếng: "Bánh của cháu xong rồi đây."
Phương Du mặt không cảm xúc nhấn nút "Từ chối", nhét điện thoại vào túi quần rồi đón lấy chiếc bánh: "Cháu cảm ơn."
"Thấy ngon thì thường xuyên ghé nhé, cô sẽ giảm giá cho! Nhớ quảng cáo giúp cô với nha." Người phụ nữ đưa tay vỗ vỗ lên vai Phương Du.
"Vâng." Phương Du đáp một tiếng, cậu kín đáo lùi lại né tránh cái chạm tay, vừa gặm bánh vừa bước vào trường.
Trường Nhất Trung là "đại ca" trong số các trường công lập ở thành phố Tần, phong cách cực kỳ sang chảnh.
Trường nằm ở ngoại ô phía Nam, tường bao quanh vững chãi, chiếm diện tích gần 220 mẫu đầy hào phóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/hai-ten-alpha-kia-lai-danh-nhau-nua-kia&chuong=6]
Ở một nơi tấc đất tấc vàng như thành phố Tần, điều này chẳng khác nào dán chữ "Giàu Có" lên nóc tòa nhà dạy học.
Tòa nhà tổng hợp chín tầng đối diện với cổng trường điện tử, năm mươi tư bậc thềm đá cẩm thạch dẫn thẳng lên tầng hai, cộng thêm hai hàng cột điêu khắc sừng sững hai bên, chỉ có thể dùng từ "hùng vĩ tráng lệ" để mô tả.
Phương Du tống miếng bánh cuối cùng vào miệng, tiện tay vứt túi nilon vào thùng rác trước tòa nhà, dùng khăn ướt lau sạch từng ngón tay một rồi mới bước lên bậc thềm.
Phòng thi của cậu ở phòng 8201 tầng hai tòa nhà tổng hợp. Trong phòng đã lác đác vài học sinh đang cầm cuốn sổ nhỏ tranh thủ học vẹt mấy bài thơ cổ chắc chắn sẽ thi.
Phương Du liếc nhìn từ cửa trước một cái, do dự giây lát rồi quyết định đi vào bằng cửa sau. Cậu không thích bị nhiều người nhìn mình chằm chằm, đặc biệt là người lạ, ngay cả những ánh mắt tò mò cũng khiến cậu thấy không thoải mái.
Khẽ đẩy cửa sau ra, Phương Du ngồi xuống chỗ gần cửa nhất. Cậu cảm thấy mình đã cử động rất nhẹ nhàng, thế nhưng ngay khi cậu định đặt balo lên bàn, mấy học sinh trong phòng vẫn đồng loạt quay đầu lại nhìn.
Động tác trên tay Phương Du khựng lại, cậu ngước mắt quét qua một lượt: "Tôi làm ồn đến mọi người à?"
Mấy bạn học sinh kia đồng loạt ngẩn người, sau đó lắc đầu như điên.
"Ồ." Phương Du gật đầu một cái rồi thu hồi ánh mắt.
Kỳ thi phân lớp của Nhất Trung hoàn toàn mô phỏng theo kỳ thi tuyển sinh trung học. Môn đầu tiên bắt đầu lúc 9 giờ 20. Cậu lôi điện thoại ra xem giờ, mới 8 giờ 15, còn sớm, đủ để ngủ bù một giấc.
Trong lúc Phương Du đang gục xuống bàn mơ màng ngủ, diễn đàn của Nhất Trung đã nổ tung. Một bài viết với tiêu đề bắt mắt xuất hiện: "Nghìn năm có một! Nghìn năm có một! Phòng thi của tôi xuất hiện một anh đẹp trai hàng cực phẩm siêu lạnh lùng!"
Nội dung là một đoạn văn bản đầy "âm thanh": "Aaaa, tôi muốn sinh con cho cậu ấy quá đi mất!" Hàng loạt dấu chấm cảm thán thể hiện rõ tâm trạng kích động của chủ thớt, kèm theo đó là chín tấm ảnh chụp từ các góc độ khác nhau. Tuy hơi mờ nhưng hoàn toàn không dìm được nhan sắc của nhân vật chính.
Phía dưới bài viết là một mớ hỗn loạn, đủ loại tiếng hét "chuột chũi", một đống bình luận "cầu xin đại mỹ nam nhìn em một cái". Còn có một người tên "Kẻ Đắm Say Mỹ Sắc" để lại lời nhắn: "Eo của cậu ấy không phải là eo, mà là hoa hồng Bulgaria, tôi chết mất, tôi không ổn rồi, mắt tôi mang thai luôn rồi! Xin thông tin liên lạc của cậu ấy, tôi muốn sinh khỉ cho cậu ấy!"
Tóm lại, bài viết xuất hiện lúc 8 giờ 20 này chỉ mất chưa đầy nửa tiếng đã trở thành tin HOT, độ nóng bám sát chuyên mục "Giá trị cốt lõi của chủ nghĩa xã hội" ghim trên đầu trang.
Diễn đàn náo loạn là thế, còn "anh đẹp trai" kia vẫn đang ngủ say như chết ở phòng 8201. Chủ thớt cũng khá có tâm, không để lộ thông tin phòng thi của Phương Du nên hiện tại vẫn chưa có quân đoàn sinh con nào kéo đến báo danh.
Lâm Dật ngồi ở ghế sau xe Audi lướt diễn đàn, lưu lại tấm ảnh cuối cùng của trai đẹp, sau đó mới thỏa mãn nhét điện thoại vào túi. Cậu ta tựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau kê sau đầu, huýt một tiếng sáo thật dài.
Chú Vương nhìn Lâm Dật qua gương chiếu hậu, cười hỏi: "Hôm nay tâm trạng của thiếu gia có vẻ tốt nhỉ."
Lâm Dật liếm môi, cân nhắc một hồi rồi nói như thật: "Cháu quyết định rồi, không gả cho Trì Hoài nữa đâu."
Khóe miệng chú Vương giật giật. Các Omega khác đều rất thùy mị nhút nhát, sao cái cậu nhà mình lại "vã" lấy chồng đến thế nhỉ, ngày nào cũng treo câu gả người bên miệng. Chú bất lực thở dài, chậm rãi dừng xe trước cổng trường.
Lâm Dật mở cửa xe, quăng balo lên vai. Quay đầu nhìn một cái thấy một chiếc Rolls-Royce màu vàng đỗ ở phía Đông, kiểu dáng mô phỏng Bumblebee, cực ngầu và cũng cực kỳ "đồng bóng". Ngoài con công đực Trì Hoài ra thì không còn ai vào đây nữa. Lâm Dật vỗ tay hét lớn về phía đó: "Anh Hoài, sớm thế!"
Cánh cửa xe "Bumblebee" mở ra. Một thiếu niên mặc áo hoodie xanh đậm của NIKE, phối cùng quần jean sáng màu GU, dưới chân là đôi giày vải Converse trắng bước xuống. Trì Hoài nở nụ cười đầy vẻ đắc ý xuân phong.
"Gì thế? Con vẹt cưng nhà ông tới kỳ động d*c à?" Lâm Dật cụng nắm đấm với anh rồi hỏi.
"Không." Trì Hoài cười lắc đầu, hai người cùng đi vào trường.
"Thế sao mặt ông cứ cười như vừa mới ăn phân thế kia." Lâm Dật liếc xéo một cái, đầy vẻ khinh bỉ: "Nếu không phải tối qua xem đấu đội, tận mắt thấy ông bị người ta bắn nát gáo, tôi còn tưởng cái loại súc sinh như ông lại vừa tàn sát các tuyển thủ khác rồi chứ."
"Biến biến biến, còn ăn nói xàm xàm với bố đây nữa là tôi đá ông từ đây đến tòa nhà tổng hợp đấy nhé?" Trì Hoài liếc cậu ta, cười nói: "Nhưng mà lý do tôi vui thực sự là vì cái người đã bắn nát gáo tôi đấy."
Lâm Dật dừng bước, nhìn Trì Hoài từ trên xuống dưới như nhìn thằng tâm thần: "Người ta hạ đo ván ông mà ông còn vui à? Không ngờ đấy Hoài ca, hóa ra ông là loại có máu M, cuồng ngược à? Anh em đây có thẻ thành viên câu lạc bộ BDSM của thành phố Tần này, ông có lấy không?"
"Lấy cái đầu ông ấy." Trì Hoài táng cho cậu ta một phát: "Tối qua ông không nghe thấy à? Giọng của người GOD kia kìa, là em gái dễ thương! Loli đấy! Kỹ năng nổ súng tàn bạo, ít nói, cứ lầm lì mà xông pha, đúng là cực phẩm."
Lâm Dật nhe răng, huých Trì Hoài một cái: "Gọi ông là súc sinh đúng là còn nhẹ chán. Ông ngay cả mặt mũi con nhà người ta thế nào còn không biết, chữ bát chưa có dấu phẩy, à không, ngay cả một dấu chấm cũng chưa có mà ông đã bắt đầu nổi máu dê rồi?"
"Thì cứ bắt đầu từ tình hữu nghị cách mạng trước đã mà." Trì Hoài nhún vai.
"Ông gửi lời mời kết bạn chưa?" Lâm Dật quay đầu hỏi.
"Gửi rồi, nhưng chưa chính thức nói chuyện." Trì Hoài lắc đầu.
"Uầy. Hóa ra nãy giờ em gái người ta vẫn chưa đồng ý kết bạn với ông à." Lâm Dật vừa cắn ống hút sữa vừa nói.
"Đồng ý rồi, chắc chắn là đồng ý rồi. Tuy bây giờ tôi vẫn chưa xem thông báo nhưng một người đầy sức hút như tôi đây chủ động gửi lời mời, đối phương sao có thể từ chối?" Trì Hoài đầy vẻ nắm chắc phần thắng: "Theo đuổi con gái là phải biết lạt mềm buộc chặt, không được quá vồ vập ngay từ đầu, phải lạnh nhạt làm quen vài ngày. Ví dụ như tôi bây giờ, kết bạn xong cứ để đấy không nói chuyện, vài ngày sau em ấy không chịu nổi nữa chắc chắn sẽ chủ động nhắn tin riêng cho tôi thôi..."
Lâm Dật "phì" một cái khinh bỉ: "Đồ súc sinh, ông cứ việc đắc ý đi, cẩn thận có ngày gặp phải 'Waterloo'* của cuộc đời đấy."
*Là trận chiến lịch sử ngày 18/6/1815 ở Bỉ, nơi Napoleon thất bài trước liên minh Anh - Phổ, kết thúc kỷ nguyên Napoleon. Thông thường từ này để ám chỉ thất bại thảm hại, không thể phục hồi.
Trì Hoài nhướn mày, đưa tay vuốt tóc một cái đầy tự tin: "Một Alpha cấp cao đẹp trai ngời ngời như tôi đây, người gặp người yêu, hoa gặp hoa nở, số lượng Omega tranh nhau đòi gả cho tôi có khi xếp quanh thành phố Tần này được một vòng rồi ấy chứ. Waterloo cuộc đời á? Không bao giờ có chuyện đó đâu."
Lâm Dật cười lạnh một tiếng, thò tay vào túi quần móc điện thoại ra, lướt lướt vài cái rồi dí sát vào mặt Trì Hoài: "Đại thiếu gia họ Trì, nhìn kỹ chưa? Cái ghế nam thần trường học ông ngồi suốt 17 năm nay e là giữ không nổi nữa rồi. Tôi quyết định rồi, một Omega cấp cao xinh trai như tôi thì phải gả cho kiểu Alpha vừa lạnh lùng vừa có chút ngông cuồng thế này mới đúng. Cho nên anh Hoài à, tôi không định gả cho ông nữa đâu."
Sắc mặt Trì Hoài bỗng chốc cứng đờ. Đó là một bức ảnh chụp chính diện.
Chàng trai trong ảnh vừa vặn nhìn về phía ống kính, cậu hơi ngẩng cằm, mặt không cảm xúc, nhưng lại toát ra một vẻ ngang tàng khiến người lạ chớ có lại gần.
Ánh nắng vàng óng phác họa nên đường nét dáng người hơi mảnh khảnh của cậu. Chàng trai mặc một chiếc áo len dệt kim màu nâu trà, bên trong là sơ mi sọc đứng đen trắng. Trên đỉnh đầu có một lọn tóc hơi xoăn, cứ thế dựng đứng lên một cách bướng bỉnh, trông chẳng hề ăn nhập gì với mái tóc đen mềm mại rủ xuống bên tai.
Rất đẹp trai.
Một kiểu đẹp trai đến mức khiến người ta vừa nhìn thấy đã không thể rời mắt, một sự kinh diễm thực sự.
Sau giây phút sững sờ ngắn ngủi, Trì Hoài dời mắt đi, tỏ vẻ chẳng quan tâm nói: "Chảnh chọe thì có tác dụng gì, đàn ông quan trọng nhất là phải có cơ bắp. Để tôi nói cho mà biết, cái loại này chỉ là bình hoa di động, đẹp mã chứ chẳng làm ăn được gì, anh đây một mình chấp..."
Đang oang oang cái miệng thì Lâm Dật bỗng dừng bước. Cậu ta vỗ vỗ vai Trì Hoài, cắt ngang lời anh: "Anh Hoài, đừng có nói mấy thứ hươu vượn đó nữa. Kìa, người ta ở đằng kia kìa, hay là ông lên đó làm quen chút đi?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận