Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 75: Kế hoạch tự cung tự cấp

Ngày cập nhật : 2026-05-12 11:48:48
Sau khi tiễn Chu Cẩm và Mông Cửu đi, Tần Lẫm chính thức bắt tay vào việc cải tạo căn cứ Hắc Sơn.
Vì trong tay Tần Lẫm thực sự có quá ít người đáng tin, nên mấy ngày nay, ngay cả Văn Tiêu Tiêu cũng phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, làm không ít việc.
Trong phòng họp.
Phòng họp hiện tại vốn là một căn biệt thự được Tần Lẫm cho cải tạo lại.
"Căn cứ Hắc Sơn có một nghìn năm trăm công nhân phụ trách khai thác dầu, ba trăm lẻ sáu dân thường sống ở các thôn làng gần đây, cùng tám trăm lẻ ba lính hộ vệ từng đi theo Lôi Đình!"
Văn Tiêu Tiêu gập cuốn sổ nhỏ lại. Đây chính là thành quả lao động suốt mấy ngày qua của cô.
Việc điều tra dân số mệt thật sự.
"Lập hồ sơ đăng ký cho tất cả mọi người. Sau này, căn cứ Hắc Sơn sẽ áp dụng chế độ tích điểm, đồng thời cấp thẻ cư trú khác nhau tùy theo chức vụ."
Đây là bước đầu tiên của Tần Lẫm trong việc chỉnh đốn căn cứ.
"Hiện tại, căn cứ Hắc Sơn chỉ dựa vào việc khai thác dầu để trao đổi vật tư với bên ngoài, hoàn toàn không có khả năng tự cung tự cấp."
Giang Vũ nêu ra một vấn đề rất thực tế. Nếu mất liên lạc với bên ngoài, căn cứ Hắc Sơn e rằng không thể trụ nổi quá nửa tháng.
"Ừm, đây cũng là việc tiếp theo cần phải làm."
Ban đầu Giang Vũ vẫn chưa hiểu ý Tần Lẫm. Mãi đến khi anh bắt đầu quy hoạch khu dân cư, khu công nghiệp và khu canh tác nông nghiệp, cô mới vỡ lẽ.
Nhưng mà đất đai ở căn cứ Hắc Sơn hoàn toàn không thích hợp để trồng trọt!
"Phải thử mới biết được." Tần Lẫm thản nhiên nói.
Căn cứ Hắc Sơn bắt buộc phải phát triển ngành trồng trọt của riêng mình, ít nhất phải đảm bảo được việc tự cung tự cấp. Nếu không, nơi này rất khó phát triển lâu dài trong thời tận thế.
Về chế độ tích điểm, rất nhiều chính sách Tần Lẫm ban hành đều ưu tiên cho công nhân, nên không gây ra quá nhiều bất mãn. Ngược lại, anh còn nhận được không ít lời khen ngợi.
Hiện tại, Tần Lẫm đã quy hoạch lại các khu nhà ở. Những người bình thường trước đây phải sống trong những góc cũ nát, nay đều được phân vào các căn hộ khá tốt. Vì vậy, họ càng thêm kính trọng vị lãnh đạo mới này.
Tần Lẫm còn huy động dân thường tham gia xây dựng tường thành để đổi lấy điểm tích lũy. Việc này cũng khơi dậy động lực của mọi người.
Trần Hy, người thức tỉnh dị năng hệ Thổ, được bổ nhiệm làm tiểu đội trưởng xây tường thành. Cầm bản thiết kế trong tay, anh chàng ngơ ngác, không biết làm gì.
Mình là dị năng giả hệ Thổ, chứ có phải thợ xây đâu, làm sao hiểu được mấy thứ này?
Cũng may trong căn cứ Hắc Sơn vẫn còn vài người lớn tuổi có kinh nghiệm, nên Trần Hy mới không đến mức bó tay.
"Có việc gì cần em giúp không anh?"
Văn Tiêu Tiêu đứng trước hàng rào sắt cũ. Hàng rào này vẫn được giữ lại, sau khi dẫn điện vào thì uy lực rất lớn, có thể xem như lớp phòng thủ đầu tiên. Việc cần làm bây giờ là xây thêm một vòng tường thành cao lớn, kiên cố cách đó hai mươi mét.
"Ở đây tạm thời không cần đâu, nhiệm vụ xây tường đơn giản mà. Nếu em rảnh thì qua xem chị Vũ đi, chị ấy đang dẫn người đi khai hoang đấy."
Với lại, chị ấy vừa cuốc đất vừa mắng Tần Lẫm!
Hiện tại đang là mùa đông giá rét, dù trồng thứ gì cũng khó mà sống nổi. Nhưng Tần Lẫm lại vô cùng kiên định, anh thật sự muốn xây nhà kính để trồng trọt.
"Căn cứ Hắc Sơn đâu có thiếu năng lượng. Làm nhà kính thì cùng lắm lắp thêm sưởi điện là được."
Đây là nguyên văn lời Tần Lẫm nói. Nói xong, anh bị Giang Vũ mắng thầm sau lưng suốt mấy ngày liền.
Văn Tiêu Tiêu cũng cảm thấy chuyện này hơi khó tin, nhưng vẫn nói: "Vậy em qua xem chị Vũ thế nào."
Giang Vũ dẫn theo hơn một trăm người, già trẻ lớn bé đều có, cùng đi cuốc đất. Đất ở căn cứ Hắc Sơn vừa cằn cỗi vừa lẫn nhiều tạp chất. Nếu thật sự trồng được thứ gì, thì mới là chuyện lạ, vậy nên mọi người đều chẳng mấy hào hứng.
Khi Văn Tiêu Tiêu đến nơi, cô thấy Giang Vũ đang ngồi bên bờ ruộng, tán gẫu với mấy bà thím.
"Tiêu Tiêu đến rồi à, vào đây ngồi đi!"
Giang Vũ nhiệt tình gọi Văn Tiêu Tiêu ngồi xuống cạnh mình.
"Em đến xem tiến độ của mọi người thế nào rồi ạ?"
Văn Tiêu Tiêu nhìn mấy khoảnh đất vàng vừa được xới lên, chỉ cảm thấy nhiệm vụ này thật chẳng dễ dàng.
"Đất đã xới xong rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=75]

Ngày mai, sẽ quây chỗ này lại, dựng khung, rồi phủ màng nhựa lên để làm nhà kính trồng trọt."
Cũng may căn cứ Hắc Sơn vốn là nơi khai thác dầu, nên vật liệu xây dựng công nghiệp tương đối đầy đủ. Giang Vũ dẫn người lục soát khắp căn cứ, không ngờ thật sự tìm được sắt thép và màng nhựa để dựng nhà kính.
"Vậy mai em cũng đến giúp một tay!"
"Em đừng đến. Chị đã nhờ Tiểu Vũ ngày mai đến giúp dựng nhà kính rồi. Nếu em muốn, thì đợi đến lúc gieo hạt hãy tới."
Giang Vũ nhéo má Văn Tiêu Tiêu. Con bé này ngày nào cũng chạy ra ngoài, sao da dẻ vẫn mìn màng thế không biết.
Tiểu Vũ chính là dị năng giả hệ Sức mạnh của tiểu đội Thần Phong, Võ Thiên Du. Cậu ta là một thiếu niên lạc quan, tính tình rất tốt, lúc nào cũng cười hì hì.
"Dạ vâng."
Dù đã đồng ý sẽ giúp Giang Vũ, nhưng Văn Tiêu Tiêu thật sự chẳng có tí kinh nghiệm gieo trồng nào. Vì vậy, buổi tối hôm ấy, cô bèn xin Tần Lẫm một ít hạt giống để tập thử trước.
"Rau xanh trên ban công nhà mình chẳng phải vẫn lớn rất tốt sao? Ở đây chắc cũng không có vấn đề gì đâu!"
Văn Tiêu Tiêu thấy Tần Lẫm vẫn đang xem tài liệu, cứ tưởng anh đang lo lắng chuyện trồng trọt.
"Ừm."
Tần Lẫm gập tài liệu lại, lấy từ không gian ra mấy túi hạt giống đưa cho Văn Tiêu Tiêu.
Thực ra, anh không quá bận tâm đến việc phát triển căn cứ Hắc Sơn. Nếu có thể thu nơi này về tay thì tốt, còn nếu không được, anh cũng chẳng tiếc nuối gì. Bởi những hạn chế vốn có, căn cứ Hắc Sơn rõ ràng không thể trở thành một nơi hoàn hảo.
Nhưng Văn Tiêu Tiêu lại không nghĩ vậy. Đây là lần đầu tiên cô tham gia xây dựng căn cứ, cảm giác ấy giống như đang tự tay tạo nên cuộc sống mới trong tương lai, khiến cô vô cùng hào hứng. Vừa nhận được hạt giống, cô đã định chạy ngay lên lầu để trồng thử.
Hiện tại, trong căn biệt thự này chỉ có Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm ở. Ban đầu, Giang Vũ và tiểu đội Thần Phong cũng có thể dọn vào ở cùng, nhưng bọn họ đều từ chối, chọn một căn biệt thự nhỏ bên cạnh.
Tần Lẫm giữ Văn Tiêu Tiêu lại.
"Gấp gáp thế làm gì? Để mai hãy trồng."
Thế là Văn Tiêu Tiêu thuận thế ngồi xuống cạnh Tần Lẫm. Dạo này bận rộn quá, dường như đã lâu rồi hai người không được yên tĩnh ngồi bên nhau như thế này.
"Sao em không hỏi anh tại sao lại muốn chiếm lấy căn cứ Hắc Sơn?"
Tần Lẫm đã đợi Văn Tiêu Tiêu hỏi câu này ngay từ ngày đầu tiên, nhưng kết quả là cô gái nhỏ chẳng hề nhắc đến chủ đề này.
Văn Tiêu Tiêu mở to đôi mắt lấp lánh nhìn Tần Lẫm.
"Chẳng phải là vì dầu mỏ sao ạ? Tài nguyên này hiện rất khan hiếm, muốn sở hữu cũng bình thường mà!"
Tần Lẫm: "..."
Được rồi, với đầu óc của Văn Tiêu Tiêu thì chắc cũng chỉ nghĩ được đến thế thôi.
"Em không sợ sau này chúng ta cứ ở lại đây mãi, không quay về thủ đô à?"
Tần Lẫm vén lại mấy sợi tóc mai trên trán Văn Tiêu Tiêu, ánh mắt sâu thẳm nhìn cô.
"Anh vốn cũng chẳng muốn đến thủ đô phải không?"
Trong nguyên tác, Tần Lẫm đã sớm tách ra khỏi nhóm Tống Ngôn Thâm, nhưng nguyên nhân thì không được nhắc tới.
"Vốn dĩ là không muốn đi. Bố mẹ anh đều ở Tây Bắc, anh muốn sớm gặp lại họ. Nhưng mà, có em ở đây, đi xem thử căn cứ ở thủ đô cũng không sao."
Đây là lần đầu tiên Tần Lẫm nói anh sẵn lòng đến Thủ đô, khiến Văn Tiêu Tiêu khá bất ngờ. Dù trước đó anh vẫn luôn nói sẽ đưa cô đến một nơi an toàn, nhưng căn cứ Tây Bắc cũng rất an toàn, cần gì phải bỏ gần tìm xa?
Văn Tiêu Tiêu cảm động, nắm lấy tay Tần Lẫm.
"Tần Lẫm, anh đúng là người tốt!"
Bị phát thẻ người tốt, Tần Lẫm thầm nghĩ: Thật ra anh cũng chẳng tốt thế đâu.
"Đi ngủ đi, nghỉ ngơi sớm nào."
Nói xong câu đó, Tần Lẫm liền rời đi. Văn Tiêu Tiêu cứ có cảm giác hình như anh hơi không vui.
Chuyện gì thế nhỉ?
"Tiểu Tuyết ơi, tâm tư của đàn ông đúng là khó hiểu thật đấy."
Văn Tiêu Tiêu ôm Tiểu Tuyết than thở.
"Chít chít."
Tiểu Tuyết trở mình trong giấc mơ, hoàn toàn không hiểu nổi cảm xúc phức tạp của con người.
Kể từ sau cuộc trò chuyện đêm đó, thời gian ở riêng của Văn Tiêu Tiêu và Tần Lẫm ngày càng ít đi. Nhiểu căn cứ từ nơi khác đến Hắc Sơn giao dịch, đương nhiên cũng nhận ra sự thay đổi ở nơi này.
Ban đầu, bọn họ còn hơi bất an, nhưng nhanh chóng được Tần Lẫm trấn an. Hoạt động giao thương của căn cứ Hắc Sơn cũng dần đi vào quỹ đạo.
Đồng thời, tường thành của căn cứ Hắc Sơn đã được một phần ba, nhà kính cũng đã dựng xong. Sau khi điều chỉnh nhiệt độ trong nhà kính đến mức thích hợp, Giang Vũ dẫn theo một nhóm phụ nữ đi gieo trồng.
"Đây là mệnh lệnh của Tần thiếu nhà chúng ta. Không trồng được thứ gì thì sau này đừng hòng ăn cơm nữa!"
Giang Vũ chẳng chút kiêng dè, trực tiếp kéo thêm thù hận về cho Tần Lẫm.
Tên tuổi của Tần Lẫm quả thực rất có tác dụng. Sau lời đe dọa của Giang Vũ, Văn Tiêu Tiêu thấy một bà thím đã lớn tuổi lặng lẽ thẳng lưng, trông tỉnh táo hẳn lên.
Có lẽ vì Lôi Đình đã để lại ấn tượng quá tàn độc, nên người dân trong căn cứ Hắc Sơn đều rất phục tùng mệnh lệnh của cấp trên.Văn Tiêu Tiêu cầm một chiếc cuốc nhỏ, đi theo các dì, các thím cùng trồng trọt.
"Chúng ta trồng gì vậy ạ?"
Sau khi cuốc hố xong, Văn Tiêu Tiêu thấy Giang Vũ chỉ ném hạt giống vào, lấp đất lại là xong.
"Củ cải trắng. Nếu đến thứ này còn không sống nổi, vậy chúng ta cứ chuẩn bị hít khí trời mà sống đi." Giang Vũ mặt không cảm xúc nói.
Văn Tiêu Tiêu gật đầu. Biết Giang Vũ đang bực bội, nên cô cũng không phản bác.
Đợi đến khi mọi thứ được trồng xong xuôi, Giang Vũ định gọi người đến tưới nước, thì Văn Tiêu Tiêu vội nói:
"Để em làm cho, em tưới nhanh lắm!"
"Vậy em cẩn thận nhé, đừng để rau củ bị ngập úng."
Giang Vũ cho những người khác ra về, còn mình thì không yên tâm, nên vẫn ở lại trong nhà kính xem Văn Tiêu Tiêu.
Mấy ngày nay, cô cũng nhận ra dị năng hệ Thủy của Văn Tiêu Tiêu khắc hẳn những người khác. Muốn nóng thì nóng, muốn lạnh thì lạnh, quả thực rất thần kỳ.
Văn Tiêu Tiêu khẽ vung tay. Những giọt nước li ti như mưa xuân rơi xuống, thấm vào vùng đất vừa được gieo hạt, âm thầm tưới mát từng lớp đất.
Giang Vũ lại một lần nữa kinh ngạc trước khả năng kiểm soát dị năng tinh tế của cô, ánh mắt đầy vẻ thán phục.
Sau khi tưới nước xong, cả hai cùng rời đi. Không ai chú ý rằng, dưới sự nuôi dưỡng của làn nước mát lành ấy, những hạt giống đang âm thầm xảy ra những thay đổi đáng kinh ngạc. 

Bình Luận

0 Thảo luận