Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

MẠT THẾ: NỮ PHỤ PHÁO HÔI XUYÊN SÁCH CHỈ MUỐN LÀM CÁ MẶN

Chương 76: Dị chủng xuất hiện

Ngày cập nhật : 2026-05-12 11:48:48
Văn Tiêu Tiêu đang ăn sáng cùng Tần Lẫm. Một lô dầu của căn cứ Hắc Sơn vừa được bán thành công, nên Tần Lẫm tạm thời được nhàn rỗi. Bữa sáng là do anh chuẩn bị, gồm giăm bông và trứng ốp la.
Văn Tiêu Tiêu rất ngạc nhiên, không biết Tần Lẫm kiếm trứng ở đâu ra. Nhưng nghĩ kỹ lại, cô lại thấy cũng chẳng có gì lạ. Dù sao anh vốn đã rất lợi hại rồi.
"Uống cái này đi."
Tần Lẫm đẩy một ly sữa đến trước mặt cô. Thứ này cũng hiếm chẳng kém gì trứng.
Văn Tiêu Tiêu vừa nhận lấy, còn chưa kịp uống thì Giang Vũ đã bước vào. Nhìn thấy bữa sáng của hai người, rồi lại nhìn ly sữa trong tay Văn Tiêu Tiêu, cô sững sờ tại chỗ.
"Hai người..."
Hu hu, đây là cuộc sống thần tiên gì vậy chứ?
Giang Vũ không được uống sữa, nhưng Văn Tiêu Tiêu đã chia cho cô một quả trứng ốp la. Cô lập tức ăn ngấu nghiến.
"Chị tìm tôi có việc?"
Tần Lẫm trước giờ luôn công tư phân minh, nên Giang Vũ cũng đã quen rồi.
"Chị muốn về căn cứ Bình Minh một chuyến, tiện thể đưa những người còn lại sang đây."
Với lại, đâu phải ai cũng muốn đến cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Giang Vũ vẫn luôn lo lắng cho bệnh tình của Lữ Lương. Tính thời gian thì số thuốc mà Chu Cẩm mang về lần trước chắc cũng sắp dùng hết rồi.
"Ừ, lát nữa tôi sẽ cho chị xem một thứ."
Giang Vũ đoán có thể là vật tư hay thứ gì đó tương tự, nhưng không ngờ Tần Lẫm lại chẳng biết từ đâu lấy ra một chiếc trực thăng.
"Cái này... ở đâu ra vậy?"
Đứng trong vườn sau biệt thự, giọng Giang Vũ cũng bắt đầu lắp bắp.
"Chẳng phải chị muốn về đón người sao? Dùng trực thăng sẽ nhanh hơn." Tần Lẫm nói với giọng điệu thản nhiên.
Trên đời này, khoe của mà như không khoe mới là chí mạng nhất!
"Nhưng mà cậu đưa chị thì chị cũng đâu biết lái."
Giang Vũ nhìn chiếc trực thăng với ánh mắt tiếc nuối.
"Chị cứ chọn một người ra, rồi tôi dạy."
Đối với người bình thường, lái trực thăng có lẽ rất khó, nhưng với di năng giả thì chỉ cần học cấp tốc là có thể lái được.
Giang Vũ chọn một dị năng giả hệ Thị lực theo học, ít nhất thì khả năng quan sát của cậu ta cũng tốt hơn những người khác.
Tần Lẫm ép cậu ta dùng nửa ngày để ghi nhớ toàn bộ quy trình, nửa ngày còn lại thì trực tiếp thực hành. Đối phương sợ đến mức nước mắt lưng tròng.
Văn Tiêu Tiêu đứng xem mà thót tim.
"Thật sự ổn không? Hay là anh và chị Vũ cùng về đi?"
Giang Vũ đứng bên cạnh gật đầu lia lịa. Nếu Tần Lẫm có thể đi cùng thì không còn gì tốt hơn.
Tần Lẫm hơi do dự. Anh về thì cũng được, nhưng tình hình ở căn cứ Hắc Sơn...
"Cậu cứ về cùng chị đi. Người của tiểu đội Thần Phong đều ở lại đây mà, có gì phải lo chứ."
Có máy bay trực thăng nên thời gian bay đi và về chỉ mất khoảng hai tiếng. Tính thêm thời gian nán lại đó thì đến tối là có thể quay lại. Hơn nữa, đào tạo cấp tốc như này không mấy khả thi, nên Giang Vũ tha thiết mong Tần Lẫm đi cùng.
"Được rồi, tôi đi sắp xếp lại vài thứ đã."
Tần Lẫm cũng cần về căn cứ Bình Minh một chuyến. Trong căn nhà của anh và Tiêu Tiêu vẫn còn nhiều đồ chưa dọn. Quan trọng hơn là anh muốn xác nhận lại suy đoán của mình.
Giang Vũ lập tức mừng rỡ ra mặt.
Tần Lẫm dặn dò Văn Tiêu Tiêu: "Em ở nhà ngoan nhé!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/m-t-th-n-ph-ph-o-h-i-xuy-n-s-ch-ch-mu-n-l-m-c-m-n&chuong=76]

Hôm nay đừng chạy lung tung."
Từ khi rời khỏi trường, Văn Tiêu Tiêu chưa từng ở một mình bao giờ, nên Tần Lẫm thấy không yên tâm.
"Anh yên tâm, em ngoan lắm!" Văn Tiêu Tiêu ngoan ngoãn gật đầu.
Thế là, Tần Lẫm và Giang Vũ rời đi, lặng lẽ không một tiếng động.
Văn Tiêu Tiêu nghe lời nên không ra ngoài chơi. Cô tắm cho Tiểu Tuyết, sau đó ra ban công chăm chút luống rau mình tự tay trồng.
Bỗng nhiên, cô phát hiện một mầm non bé xíu đang nhú lên. Văn Tiêu Tiêu mừng quýnh lên.
Xem ra việc trồng trọt ở căn cứ Hắc Sơn thật sự khả thi.
Đất trên ban công là do cô mang từ nhà kính về. Nhìn mầm cây nhỏ này xem, xinh quá đi mất!!!
Văn Tiêu Tiêu nhẩm tính thời gian, chắc Tần Lẫm và Giang Vũ giờ này đã đến căn cứ Bình minh rồi, chỉ là không biết có đón được người hay không. Dù sao, Giang Vũ còn phải sắp xếp công việc của tiểu đội Thần Phong, nên chắc cũng không thể quay về sớm.
"Kính coong."
Chuông cửa biệt thự vang lên dồn dập. Văn Tiêu Tiêu chạy xuống lầu mở cửa, liền thấy Trần Hy đang đứng bên ngoài với vẻ mặt sốt ruột.
"Tần thiếu có ở đây không?"
Văn Tiêu Tiêu lúc này mới nhớ ra chuyện Tần Lẫm rời đi vẫn chưa có ai biết. Cô liền hỏi: "Có chuyện gì vậy anh?"
"Ở chỗ tường thành... có người bị đá đè chết." Trần Hy hơi lúng túng.
Sự việc xảy ra quá đột ngột, lúc anh chạy đến nơi thì người đã tắt thở, chẳng ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng những người ở căn cứ Hắc Sơn đều vô cùng phẫn nộ. Trần Hy sợ xảy ra bạo loạn nên mới vội vàng đến tìm Tần Lẫm.
Văn Tiêu Tiêu nhíu mày. Tần Lẫm vừa đi thì đã có chuyện xảy ra, đúng là bất thường.
"Để em đi xem sao."
Văn Tiêu Tiêu lập tức quyết định. Trần Hy còn đang do dự thì cô đã bước ra ngoài, anh đành vội vàng đuổi theo.
Hai người đi đến bức tường thành ở rìa căn cứ. Rấ đông người đã tụ tập lại dưới bước tường thành đang xây dở. Khi Văn Tiêu Tiêu đến gần, cô thấy Trần Lực đang đứng nói chuyện với một nhóm đàn ông cao lớn, vạm vỡ.
"Tụ tập ở đây làm gì? Người chết là ai? Anh ta có người thân ở đây không?"
Văn Tiêu Tiêu đi thẳng vào tronng đám đông, mặc kệ ánh mắt của những người xung quanh, lên tiếng hỏi Trần Lực.
"Chuyện này..." Trần Lực ấp úng, dè dặt liếc nhìn gã đàn ông đứng bên cạnh.
Văn Tiêu Tiêu lập tức hiểu ra. Cố tình kiếm chuyện à?
Quả nhiên, tên cầm đầu nhóm người kia liền bước ra.
"Cậu ta chẳng còn người thân nào cả. Mấy anh em chúng tôi chính là người thân cuối cùng của cậu ta. Giờ anh em tôi chết vì xây dựng căn cứ, chẳng lẽ căn cứ không định cho chúng tôi một lời giải thích sao?"
Từ khi Tần Lẫm nắm quyền, đám lính hộ vệ trước đây là bị chèn ép nhiều nhất. Bọn chúng vốn đã quen sống tự do, muốn làm gì thì làm, vậy mà giờ đây lại sống còn chẳng bằng đám công nhân kia.
Ban đầu, bọn chúng còn e sợ uy quyền của Tần Lẫm nên không dám phản kháng. Nhưng lâu ngày, sự bất mãn ngày càng lớn, nên không thể kìm nén được nữa.
"Vậy mấy anh muốn thế nào?"
Văn Tiêu Tiêu nhếch môi nhìn gã. Cô ở bên cạnh Tần Lẫm đủ lâu, nên nụ cười lúc này cũng mang theo vài phần lạnh lẽo, khó đoán giống anh.
"Cô có quyền quyết định sao? Tôi thấy tốt nhất vẫn nên gọi Tần thiếu ra đây chủ trì..."
"Á!"
Gã còn chưa nói hết câu thì mũi băng của Văn Tiêu Tiêu đã cắm thẳng vào lòng bàn tay gã. Cô lạnh giọng hỏi: "Anh nói xem, tôi có quyền quyết định hay không?"
"Á! Con khốn, buông tao ra! Tụi mày còn đứng ngây ra đó làm gì, lên!"
Bàn tay bị mũi băng xuyên thủng, ghim chặt vào tường thành, gã không thể lao tới, chỉ có thể dùng tay còn lại đấm thẳng về phía Văn Tiêu Tiêu.
Trần Hy nghe tiếng gào lên thì lập tức tỉnh táo, nhìn chằm chằm gã. Nhưng đúng lúc đó, kẻ vốn đang nằm chết dưới đất bỗng bật dậy, chồm tới nhắm thẳng vào lưng Văn Tiêu Tiêu.
"Cẩn thận!" Trần Hy hoảng hốt kêu lên.
Văn Tiêu Tiêu cũng cảm nhận được một luồng gió lạnh buốt sau lưng. Cô bỏ qua gã đang bị thương trước mặt, xoay người né tránh đòn tấn công từ phía sau.
Đây là lần đầu tiên Văn Tiêu Tiêu tận mắt chứng kiến quá trình biến đổi thành dị chủng. Kẻ vốn đã tắt thở kia bỗng mọc sừng, lông lá tua tủa, tứ chi hóa thành móng guốc. Ngoại trừ khuôn mặt vẫn còn dáng vẻ con người, cả cơ thể hắn đã biến thành một con quái vật đầu người mình bò.
Văn Tiêu Tiêu nắm chăt tay.
Đây chẳng phải là quái vật biến dị ở căn cứ Bình Minh sao? Sao nó lại xuất hiện ở căn cứ Hắc Sơn?
"Trần Hy, anh mau đưa những công nhân khác rời khỏi đây!"
Văn Tiêu Tiêu từng chứng kiến sự đáng sợ của người biến dị, nên vội vàng bảo Trần Hy tổ chức sơ tán những người thợ xây.
Trần Hy cắn răng, lo lắng nhìn Văn Tiêu Tiêu một cái, sau đó nhanh chóng dẫn mọi người đi lánh nạn.
Chẳng mấy chốc, khu vực tường thành chỉ còn lại con dị chủng và đám đàn ông vừa gây chuyện ban nãy. Gã bị Văn Tiêu Tiêu dạy dỗ cũng ở trong số đó, có vẻ không định rời đi.
Con dị chủng đầu người mình bò chồm người lao tới, Văn Tiêu Tiêu lập tức nghiêng người né tránh. Nó tông thẳng vào tường thành, khiến bức tường vừa mới xây xong sụp xuống một mảng lớn.
Cùng lúc đó, hàng loạt mũi băng lao tới. Vài mũi băng đâm sâu vào cơ thể con quái vật, càng khiến nó trở nên điên cuồng và hung bạo hơn. 

Bình Luận

0 Thảo luận