Sáng / Tối
⋆⋆⋆
Không khí ở vùng địa cực không hề có mùi vị.
Đây là chuyện mà Mẫn Sơ sau khi đến Greenland mới biết được.
Không khí âm hai mươi mấy độ C đủ để khiến cho sự giải phóng và lan tỏa của các phân tử mùi bị chậm lại đến mức gần như đình trệ, không khí trong sạch đến mức trống rỗng, chỉ còn lại sự lạnh lẽo của băng tuyết.
Mẫn Sơ hít hít mũi, một luồng khí lạnh băng tràn dũng mãnh vào trong khoang mũi.
Cậu phải mất nửa giây sau mới cảm nhận được nếp nhăn trên da mũi của mình, xúc giác vô cùng tê liệt, giống như là que kem bị giấu ở tầng dưới cùng của tủ đông đóng đá vô cùng cứng, có liếm thế nào cũng không tan ra được.
Mẫn Sơ lại nhăn mũi, cố gắng hết sức làm cho ngũ quan của bản thân bớt cứng đờ, ngay sau đó lại một lần nữa cắm chân vào trong lớp tuyết đọng.
Hôm nay là một ngày nắng, bầu trời trong xanh vạn dặm không mây, ánh mặt trời chiếu rọi xuống hòm băng nguyên, khắp nơi tầm mắt có thể chạm tới đều là một mảng trắng xóa.
Nền tuyết trắng tinh khiết, vách băng có màu hơi xanh lam, Mẫn Sơ bước thấp bước cao vòng qua một ngọn núi băng nhỏ, vừa ngước mắt lên đã bị sắc tuyết rộng lớn trải dài đến tận vô tận làm lóa đến mức mù cả mắt.
Mẫn Sơ theo bản năng muốn móc ra chiếc kính râm của mình, mặc dù nó đã bị gãy gọng và vỡ mất mắt kính bên phải, nhưng dù sao vẫn có thể che chắn được chút ánh sáng, làm cậu không đến mức bị lóa mù mắt.
Kết quả cậu chỉ sờ thấy ống quần của mình đã bị đông cứng đến mức cứng ngắc.
Mẫn Sơ: “…… Đệt.”
Thế mà lại quên mang theo. Mẫn Sơ chậc một tiếng, ngẩng đầu, nheo nheo mắt, thôi bỏ đi, mù thì mù vậy, dù sao trong nhà cậu vẫn còn chó dẫn đường —— năm con chó kéo xe trượt tuyết ngày nào cũng kêu gâu gâu.
Cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm năm con chó ngốc ở nhà rốt cuộc có thể dẫn đường cho người mù hay không, Mẫn Sơ lại một lần nữa rút chân của mình lên, đạp xuống nền tuyết.
Hôm nay, cậu muốn đi bộ đến bến cảng cách thị trấn nhỏ 3 km.
Gọi là bến cảng, nhưng thực chất đó chẳng qua chỉ là một vịnh nước nhỏ, trên mặt nước quanh năm suốt tháng lềnh bềnh những tảng băng trôi, chỉ có thể chứa được các loại thuyền đánh cá và tàu chở khách cỡ nhỏ. Nếu muốn đi từ thị trấn nhỏ này đến những thành phố khác trên đảo, bắt buộc phải đi bằng đường thủy từ bến cảng này.
Mấy tháng trước, gia đình người hàng xóm Nanook của cậu chính là xuất phát từ nơi này, đi tới thành phố cách đó mấy chục hải lý. Trước khi đi, gia đình Nanook đã phó thác nhiệm vụ trông nom nhà cửa cùng năm con chó kéo xe trượt tuyết cho cậu, từ đó một đi không trở lại.
Cứ cách vài ngày, Mẫn Sơ lại đến bến cảng nhìn xem gia đình Nanook có trở về hay không, nhưng lần nào cũng phải thất vọng quay về.
Hôm nay cũng vậy.
Mẫn Sơ vịn vào lớp vỏ băng, nhìn về phía vịnh nước xanh thẳm.
Hôm nay không có gió, mặt biển rất bình lặng, những tảng băng trôi màu xanh bạc hà lơ lửng trên mặt nước, hoàn toàn không có chiếc thuyền đánh cá màu đỏ của gia đình Nanook.
Mẫn Sơ hơi thở hổn hển, lớp băng tuyết trắng xóa trước mắt kéo dài mãi đến chỗ gần bờ biển, cách nước biển vài mét mới khó khăn lắm lộ ra những tảng đá nham thạch màu đen. Hàng chục con hải cẩu béo múp nằm nghiêng trên đó, lười biếng tận hưởng ánh mặt trời hiếm hoi trên đảo, khung cảnh đẹp đẽ cứ như trong truyện cổ tích.
Nơi tận cùng thế giới, vùng địa cực Greenland.
Hòn đảo lớn nhất thế giới này có 80% diện tích lãnh thổ bị lớp băng bao phủ, đại bộ phận khu vực đều nằm gọn trong vòng Bắc Cực, điều kiện sinh tồn cực kỳ khắc nghiệt. Thế nhưng cảnh quan thiên nhiên độc đáo và trong trẻo này lại thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới, đổ về vùng đất đóng băng này để hành hương.
Nhưng mà hình ảnh có đẹp đẽ đến đâu đi chăng nữa, nhìn liên tục mấy ngàn ngày đêm cũng phải thấy chán.
Mẫn Sơ nhìn vịnh nước, chậm rãi hít vào một hơi, sau đó ngẩng đầu lên:
“Mình còn phải ở cái nơi quái quỷ này bao lâu nữa a a a a a a ——”
Cậu thật sự sắp ở đến phát điên rồi!!
Mỗi ngày mở mắt ra là thấy tuyết! Thấy băng! Mùa hè thì âm mười mấy độ, mùa đông thì âm mấy chục độ! Cái nơi tồi tàn này là chỗ cho người ở sao??!
So với cậu, e rằng mấy tên phạm nhân bị lưu đày đi Ninh Cổ Tháp thời cổ đại mỗi ngày đều được coi là trải qua những tháng ngày ấm áp như mùa xuân!
“Mình thật sự không thể ở nổi nữa!” Mẫn Sơ hô to để trút giận, cảm thấy vẫn chưa nguôi ngoai, cậu lại hung hăng giậm mạnh mấy cước xuống dưới chân: “Tại sao bến cảng còn chưa mở lại?! Còn định nhốt mình ở chỗ này bao lâu nữa đây?!!”
Trên vùng băng nguyên rộng lớn, âm thanh của Mẫn Sơ có thể truyền đi rất xa, rất xa.
Lũ hải cẩu bên bờ nghe thấy thế, đám hải cẩu béo ú bị quấy rầy liền phát ra vài tiếng gầm gừ nho nhỏ. Mẫn Sơ bị cảnh cáo đành rụt cổ lại, xoa xoa tay hướng về phía bầy hải cẩu xin lỗi:
“Đã quấy rầy giấc ngủ trưa của các bạn, ngại quá, thật sự rất ngại ——”
Bầy hải cẩu giống như nghe hiểu được, cái đầu vừa quay sang nhìn cậu liền 'bịch' một tiếng đặt lại lên trên tảng nham thạch, chiếc đuôi thô to vỗ vỗ vài cái trên mặt đất, rồi tiếp tục nằm bất động.
Mẫn Sơ nhẹ nhàng thở phào một hơi, cúi đầu, đưa tay sờ sờ lên lồng ngực đang có chút khó chịu. Vừa nãy hét lên hai tiếng kia đã làm cậu mệt đứt hơi. Cậu từ khi sinh ra đã bị thiếu máu, lúc nãy lại phải bôn ba trên quãng đường tuyết dài 3 km, vốn dĩ đầu óc đã choáng váng rồi, giờ kêu gào thêm vài tiếng nữa suýt chút nữa đã làm cậu ngã sấp xuống.
Điều khiến trái tim cậu đau đớn hơn nữa chính là, ngay lúc Mẫn Sơ chống tay lên đầu gối, trước mắt tối sầm lại, cậu chú ý tới mặt băng màu xanh lam trong suốt và hoàn lặn ở ngay dưới chân.
Hai cú giậm nhảy vừa nãy của cậu thậm chí còn không lưu lại chút vết xước nào trên mặt băng.
Mẫn Sơ nhất thời nghẹn họng, cậu ước chừng cái thân thể nhỏ bé này của mình dậm chân trông giống hệt như một con châu chấu nhỏ đang nhảy nhót tới lui trên hòm băng nguyên, sức phá hoại thậm chí còn chẳng bằng một cái vẫy đuôi của loài hải cẩu.
Nghĩ đến đây, Mẫn Sơ bỗng nhiên xì hơi nhụt chí. Cậu có chút đứng không vững nữa, dứt khoát ngồi bệt mông xuống mặt đất, chuẩn bị nghỉ ngơi một lát.
Vừa lúc bên cạnh cậu có một con hải cẩu, là một con hải cẩu con mới sinh, trên người vẫn phủ lớp lông tơ màu trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=1]
Khi Mẫn Sơ ngồi xuống bên cạnh nó, con hải cẩu nhỏ hừ hừ hai tiếng, không hề né tránh, thậm chí còn ngọ nguậy bò về hướng của con người vài cái.
“Hửm?” Mẫn Sơ quay đầu lại, tiện tay sờ nắn hai cái lên người con hải cẩu nhỏ, giọng điệu tự nhiên trở nên dịu dàng nũng nịu: “Bé ngoan, sao nhóc lại chạy đến đây thế này?”
Hải cẩu nhỏ cũng không hề né tránh, cặp mắt tựa như hai quả nho đen nhìn cậu, chiếc mũi nhỏ phập phồng.
Mẫn Sơ thoáng chốc đã bị sự đáng yêu này đốn gục, dứt khoát tóm lấy con hải cẩu nhỏ bế lên người, ôm gọn trước ngực.
Mấy năm nay ở trên đảo, cậu thường xuyên phải đi tới bến cảng một chuyến, thế nên đã chơi thân luôn với đám hải cẩu này. Theo lý mà nói, những con hải cẩu này vốn là con mồi của người Inuit trên đảo, lẽ ra chúng phải cực kỳ cảnh giác với con người mới đúng. Nhưng chẳng biết có phải vì mấy năm gần đây số người trên đảo ngày càng ít đi, hay do Mẫn Sơ quá gầy yếu thoạt nhìn chẳng có chút uy hiếp nào, mà bầy hải cẩu trước giờ luôn ngoảnh mặt làm ngơ cậu.
Lúc Mẫn Sơ và chú hải cẩu con đang cọ xát rúc vào nhau, bầy hải cẩu trưởng thành vẫn cư xử như thường, tựa hồ là ngầm thừa nhận cậu có thể ở cùng một chỗ với các con non.
“Bé ngoan, sao nhóc lại đáng yêu đến thế cơ chứ?”
Mẫn Sơ và con hải cẩu nhỏ chạm nhẹ mũi vào nhau, lớp mỡ dày dưới da hải cẩu giúp cho chúng có thể duy trì được nhiệt độ cơ thể trong cái lạnh thấu xương, ôm vào chẳng khác nào một chiếc túi chườm nóng căng tròn.
Mẫn Sơ dứt khoát nằm ngả lưng xuống nền băng nguyên, nhìn bầu trời trong xanh như vừa được gội rửa trên đỉnh đầu, chậm rãi thở ra một hơi.
Trên thực tế, cậu cũng không biết bản thân mình đã ở lại Greenland “mấy năm” rồi.
Ngay từ đầu, cậu chỉ đi đến hòn đảo nhỏ này với tư cách là một du khách ngắm cảnh, kết quả vì lỡ mất chuyến tàu nên bị mắc kẹt lại trên đảo. Về sau không hiểu vì lý do gì mà bến cảng bị phong tỏa, Mẫn Sơ đợi ở thủ đô Nuuk ròng rã tám tháng trời, tin tức nhận được chỉ là kỳ đóng băng lần lượt bị kéo dài. Sau đó, cậu thật sự không thể ngồi yên ở Nuuk được nữa, bứt khoát làm luôn một chuyến du lịch vòng quanh hòn đảo.
Trên đường đi du lịch, Mẫn Sơ đã phải lòng thị trấn nhỏ yên tĩnh ở vùng Đông Bắc này, nghĩ bụng nhất thời cũng chẳng thể về được, hơn nữa cậu đoán chừng bản thân cũng chẳng sống được bao lâu nữa, cho nên dứt khoát định cư luôn ở chỗ này.
Kết quả ở một lèo như vậy, cũng không biết đã bao nhiêu năm trôi qua.
Thị trấn nhỏ không có tín hiệu mạng, cũng không có internet, chỉ có thể nghe được vài đài phát thanh cố định, là một nơi thế ngoại đào nguyên hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, ngay từ đầu đã rất hợp với tâm lý lánh đời của Mẫn Sơ. Cậu thầm nghĩ dù sao có khả năng bản thân cũng chẳng còn sống được mấy năm cho ra hồn, cứ như vậy yên tĩnh chết đi ở thị trấn nhỏ nơi biên thùy tận cùng của thế giới này cũng không tồi chút nào.
Mẫn Sơ là trẻ mồ côi, cô nhi viện đã nuôi dưỡng cậu khôn lớn trước đó cũng đã bị tháo dỡ, cho nên cậu hoàn toàn chẳng có khái niệm 'lá rụng về cội' gì cả.
Lý do mà cha mẹ ruột vứt bỏ cậu rất rõ ràng, Mẫn Sơ vừa mới sinh ra đã mang trong mình hàng tá các loại khiếm khuyết về gen cùng các chứng bệnh liên quan đến hệ thống miễn dịch: thiếu máu, phổi phát triển không hoàn thiện, hệ tiêu hóa cũng không được tốt. Những đứa trẻ khác ở cô nhi viện đều có thể chạy nhảy chơi đùa, còn cậu lại ốm đau bệnh tật nằm liệt trên giường, ăn một bữa cơm cũng cần người phải đỡ, xương cốt trên toàn cơ thể đều mềm nhũn.
Cho nên Mẫn Sơ chưa từng nảy sinh sự oán hận với việc bản thân bị bỏ rơi. Bất cứ ai cũng đều mong muốn sinh ra được một đứa trẻ khỏe mạnh. Cậu như thế vẫn còn được xem là may mắn, dẫu sao vẫn ốm đau bệnh tật mà kiên cường trưởng thành, hơn nữa đầu óc cũng không đến nỗi tệ, từ một cô nhi viện thẳng tiến thi đỗ vào một trường đại học cũng khá tốt.
Sau khi cậu nhập học, cha mẹ ruột mang ý nghĩa về mặt sinh học không biết nghe được tin tức từ đâu, thế mà lại gửi một khoản tiền tới, cũng không biết là xuất phát từ sự áy náy muốn bù đắp hay là vì điều gì khác nữa.
Mẫn Sơ đối với chuyện này chẳng có cảm giác gì đặc biệt, nhưng mà tiền thì cậu vẫn thích. Cậu liền cất khoản 'tiền bồi thường' này đi để làm quỹ du lịch, trong lúc học đại học luôn tìm cách dùng tiền lương làm thêm cùng với học bổng để tự giải quyết các khoản chi tiêu cùng với chi phí ăn ở. Cuối cùng vào năm 21 tuổi, cậu đã bước lên chuyến hành trình du lịch đầu tiên trong đời mình —— lợi dụng chương trình trao đổi sinh viên đi tới Canada ở vùng cực bắc của trái đất, sau đó lại đến hòn đảo Greenland……
Cơ mà hiện tại cậu chắc chắn là không thể nào tốt nghiệp được rồi. Mẫn Sơ thầm nghĩ.
Trong những ngày tháng mắc kẹt lại thị trấn nhỏ này, ngay từ đầu cậu dựa vào lịch treo tường để tính toán thời gian. Về sau, cư dân trong thị trấn nhỏ vì thời tiết ngày càng trở nên lạnh giá nên đã rủ nhau rời đi hết, các cửa hàng trong trấn cũng đều đóng cửa, Mẫn Sơ liền bắt đầu dùng cách vẽ vạch lên tường. Cuối cùng vẽ đầy cả một bức tường, thế mà cậu vẫn còn kẹt lại trên đảo.
Sau này Mẫn Sơ lười đến mức chẳng buồn đếm nữa, để khỏi làm hỏng căn nhà của cậu.
Cho nên cậu cũng không biết đây đã là năm thứ mấy mình sống trên đảo rồi. Chỉ lờ mờ biết được rằng chắc chắn đã hơn 5 năm.
Mình sẽ không phải là đã 30 tuổi rồi đó chứ?
Mẫn Sơ đột nhiên nghĩ đến điều này, nhất thời rùng mình một cái giống hệt như bị sét đánh ngang tai.
Con hải cẩu nhỏ dường như cảm nhận được sự hoảng sợ của cậu, dụi dụi vào ngực cậu, rầm rì hai tiếng.
Mẫn Sơ vuốt ve hai cái để trấn an bé hải cẩu, thử tưởng tượng đến việc có khả năng bản thân cậu đã 30 tuổi rồi mà còn chưa lấy được tấm bằng đại học, liền có chút bị đả kích —— thế nhưng chuyện này cũng không thể trách cậu được, cậu vốn dĩ đâu có cảm thấy mình có thể sống lâu được đến vậy, thế nhưng sự thật là cậu đâu có chết được cơ chứ!
Mẫn Sơ lắc đầu, thở dài: “Thân bất do kỷ mà!“
Lời này nếu như bị dì Trương, người đã chăm sóc Mẫn Sơ ở cô nhi viện trước kia nghe được, nhất định dì sẽ nhảy dựng lên thụi cho cậu một cái vào lưng: ‘Người ta đều nghĩ xem phải làm thế nào để sống sót, chỉ có cậu mỗi ngày đều nghĩ đến cái chết! Cậu có thể cố gắng làm nên trò trống gì chút đi được không vậy!’
Lúc này, Mẫn Sơ sẽ cười hì hì mà nói: ‘Nghĩ nhiều rồi thì sẽ không cảm thấy đáng sợ nữa chứ sao.’
Nghe xong lời này, dì Trương liền sẽ ôm lấy cậu, lại đưa tay sờ sờ đầu cậu.
Trước mắt Mẫn Sơ hiện lên khuôn mặt tuy bình phàm nhưng lại vô cùng hiền từ của người phụ nữ ấy, trong lòng trào dâng một cảm giác xót xa, cũng không biết hiện tại dì Trương ra sao rồi, liệu dì có lo lắng cho cậu hay không.
Cậu ôm con hải cẩu nhỏ nằm trên vùng băng nguyên một lát, lúc đã hoàn hồn trở lại, cậu lại ăn thêm mấy miếng cá khô đông lạnh. Cảm thấy thể lực đã khôi phục lại được đôi chút, cậu liền đứng dậy chuẩn bị quay trở về.
Sau khi lập thu, thời gian có ánh nắng mặt trời trên đảo ngày càng ngắn lại, cậu phải tranh thủ về nhà trước khi trời tối.
Gọi là lập thu, nhưng kỳ thực Greenland chỉ có hai mùa đông và mùa hè, chỉ là Mẫn Sơ đã quen với cách gọi như vậy mà thôi.
Hòn đảo Greenland nằm ở phía cực Bắc của Trái đất quanh năm suốt tháng phần lớn thời gian đều nằm trong hiện tượng ban ngày Bắc Cực hoặc đêm vùng cực. Từ tháng năm đến tháng tám là ban ngày Bắc Cực, mặt trời suốt ngày không lặn, ngay sau đó từ tháng chín cho đến tháng ba năm sau, mặt trời về cơ bản sẽ không xuất hiện.
Nếu dựa theo thời gian biểu làm việc và nghỉ ngơi kiểu mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, vậy thì người dân trên đảo Greenland hoặc là sẽ không ngủ, hoặc một khi đã ngủ thì sẽ ngủ luôn cả ngày.
Đỡ tốn cả tiền mua đồng hồ báo thức, thế cũng khá tốt.
Khi Mẫn Sơ đi được một nửa quãng đường, trên hòm băng nguyên bắt đầu thổi lên những trận gió lớn. Mẫn Sơ không thể không lấy ra chiếc mũ nhung được làm từ bộ da của gấu Bắc Cực đội lên đầu, lại dùng khăn quàng cổ che kín miệng mũi, cả người chỉ chừa ra duy nhất một đôi mắt.
Cậu cứ bước thấp bước cao tiến về phía trước trên nền tuyết, hôm nay vẫn còn tính là tốt đẹp chán, tuyết đọng chỉ mới ngập đến đầu gối mà thôi.
Mẫn Sơ gian nan rút chân của mình lên, lại đạp xuống, kết quả bởi vì đứng không vững, cậu bị một trận cuồng phong thổi mạnh từ phía sau tới 'bạch' một cái chụp ếch luôn xuống nền tuyết.
Người thanh niên gầy gò ốm yếu chẳng khác gì hình nộm bằng giấy, dính chặt luôn thân mình xuống mặt đất đầy tuyết.
Cả khuôn mặt đều bị chôn vùi trong lớp tuyết, Mẫn Sơ: ……
Cậu thật sự chịu đủ rồi!!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận