Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Mạt Thế] Sống Lay Lắt Trên Đảo Greenland Đến Ngày Tận Thế

❄️ Chương 8 Sông băng

Ngày cập nhật : 2026-05-30 22:20:10

⋆⋆⋆

Đây là người đàn ông biết nhìn việc mà làm sao?

Mẫn Sơ hơi cảm động, lại có chút ngại ngùng: “Anh, cảm ơn anh nhé.” Sau đó cậu lại nhiệt tình mời gọi Ngụy Trường Xuyên: “Bữa sáng xong rồi, anh mau ngồi xuống ăn đi.”

Ngụy Trường Xuyên cũng không từ chối, bước tới ngồi xuống bên bàn ăn, nét mặt dưới hương vị thơm ngọt của thức ăn cũng hơi thả lỏng.

Hương vị chua cay của hoành thánh xua tan cái lạnh rất tốt, Ngụy Trường Xuyên trước sau như một ăn rất ngon miệng, hoành thánh to tròn đầy đặn cứ một ngụm một cái, chẳng bao lâu nửa bát hoành thánh đã chui tọt vào bụng.

Mẫn Sơ thì ăn chậm hơn rất nhiều, buổi sáng cậu thường ăn uống không được tốt lắm. Hoành thánh là nhà tự gói nên nhân rất đầy đặn, kích cỡ cũng rất lớn, Mẫn Sơ một ngụm chỉ có thể ăn được nửa cái.

Ngụy Trường Xuyên ăn được một nửa, động tác bỗng nhiên khựng lại, nhìn bát của Mẫn Sơ rồi nhíu mày: “Sao bát của cậu lại ít thế này?”

“Hả?” Mẫn Sơ sửng sốt, ngẩng đầu lên liền thấy Ngụy Trường Xuyên đang cau mày nhìn mình. Cậu vội vàng giải thích: "Em chỉ có thể nuốt trôi được ngần này thôi."

Ngụy Trường Xuyên vẫn cau mày như cũ, nhìn chằm chằm Mẫn Sơ hai giây, mới cúi đầu tiếp tục ăn bữa sáng.

Mẫn Sơ không hiểu sao lại đọc ra được một chút sự bất mãn trên nét mặt của anh, nhưng lại cảm thấy bản thân đã nhìn nhầm rồi, liền cũng tiếp tục ăn phần của mình. Nhưng rất nhanh, cậu đã biết đó không phải là ảo giác. Bởi vì sau khi Ngụy Trường Xuyên ăn xong phần của mình, anh bắt đầu khăng khăng muốn cậu ăn cho bằng hết bát bánh trôi rượu nếp than cùng một nửa chiếc bánh trứng kia.

“Ăn thêm một chút đi.” Ngụy Trường Xuyên nhíu mày nói: “Cậu ăn quá ít.”

Mẫn Sơ: ……

Trong bát của cậu vốn dĩ còn thừa mấy cái hoành thánh, đều đã bị Ngụy Trường Xuyên ép ăn hết rồi. Hiện tại người đàn ông này còn muốn cậu ăn xong cả một bát bánh trôi rượu nếp than kia nữa.

“Anh…” Mẫn Sơ cười có chút miễn cưỡng: “Em thật sự ăn không vào nữa.”

Ngụy Trường Xuyên nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ bất mãn. Mẫn Sơ tổng cộng chỉ ăn mười cái hoành thánh, vài miếng bánh trứng, lượng thức ăn nạp vào thấp hơn rất nhiều so với mức trung bình của nam thanh niên. Cho dù là ngày nay, khi chuỗi cung ứng toàn cầu và sức sản xuất của nhân loại đã chịu sự tàn phá nghiêm trọng, các căn cứ nhân loại vẫn đang dốc hết toàn lực cung cấp lượng thức ăn phong phú cho những người sống sót, đặc biệt là các loại thực phẩm giàu dinh dưỡng như thịt, trứng, sữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=8]

Bởi vì lượng thức ăn nạp vào có ảnh hưởng vô cùng quan trọng đối với sức khỏe tổng thể của con người, cơ thể và khả năng miễn dịch của con người gần như là phương thức duy nhất để nhân loại chống lại thời mạt thế hiện nay.

Một thanh niên có cảm giác thèm ăn kém cỏi, gầy gò ốm yếu nghiêm trọng như Mẫn Sơ, trong mắt Ngụy Trường Xuyên tuyệt đối thuộc nhóm người có nguy cơ cao.

Anh khoanh tay, nét mặt có chút nghiêm khắc. Nếu chỉ nhìn đơn thuần vào dáng vẻ bên ngoài, người ta còn tưởng rằng đang xảy ra chuyện gì tày trời lắm, chứ không hề nghĩ rằng anh chỉ đang giám sát một người ăn cơm.

Mẫn Sơ bị nhìn đến mức rụt cả cổ lại, không hiểu sao lại có chút sợ Ngụy Trường Xuyên. Vì thế cậu cúi đầu, múc một viên bánh trôi, nhét vào trong miệng.

Bánh trôi mềm mại thơm ngọt, rất ngon miệng, nhưng đối với chiếc dạ dày đã căng đầy của Mẫn Sơ thì lại là một gánh nặng cực kỳ lớn.

Mẫn Sơ có chút gian nan nuốt viên bánh trôi xuống, ngay sau đó gần như lập tức ợ một cái.

“Ợ!”

Mẫn Sơ mở to hai mắt, vội vàng bịt kín miệng mình lại.

Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, mày càng nhíu chặt hơn, Mẫn Sơ bị anh nhìn đến mức có chút căng thẳng, lại không nhịn được mà ợ thêm một cái.

Tiếp theo, cậu liền nhìn thấy Ngụy Trường Xuyên từ bên bàn đứng dậy, một lát sau, anh bưng tới một ly nước ấm đặt trong tầm tay Mẫn Sơ: “Đừng ăn nữa, vuốt ngực cho xuôi khí đi.”

Mẫn Sơ khẽ thở phào nhẹ nhõm, vừa mới chuẩn bị nói lời cảm ơn, lại thấy Ngụy Trường Xuyên ngồi xuống bên cạnh mình, vươn tay kéo bát của cậu qua, trực tiếp ăn luôn.

Mẫn Sơ sửng sốt, Ngụy Trường Xuyên đang dùng chính cái thìa mà cậu đã dùng qua…

Tuy nhiên Ngụy Trường Xuyên dường như không mấy bận tâm, vài phút sau, một bát bánh trôi rượu nếp than đã chui tọt vào bụng, Ngụy Trường Xuyên thu dọn toàn bộ bát đĩa mang đi rửa sạch. Rửa bát xong, người đàn ông lại đi lấy quần áo đã giặt sạch từ hôm qua ra, treo từng chiếc một lên giá phơi đồ cỡ nhỏ bên cạnh lò sưởi.

Mẫn Sơ ưỡn chiếc bụng căng phồng nằm ườn trên sô pha, nhìn Ngụy Trường Xuyên phơi quần áo, chợt bừng tỉnh nhận ra mới trôi qua vỏn vẹn một ngày ngắn ngủi, cậu dường như đã dần quen với kiểu sinh hoạt này rồi.

Ngoại trừ việc nấu cơm thì không cần phải làm bất cứ việc gì cả, cứ như thể trong nhà có thêm một người giúp việc đảm đang vậy.

Mẫn Sơ thầm nghĩ trong lòng, lại còn trông đặc biệt đẹp trai nữa chứ.

Lúc này, Ngụy Trường Xuyên đã làm xong việc, đang đứng hút thuốc ở một góc phòng khách cách xa Mẫn Sơ.

Anh mặc chiếc áo ba lỗ màu trắng đó, thân dưới mặc một chiếc quần dài màu đen, ánh lửa đỏ tươi lập lòe giữa những ngón tay, khói trắng mờ ảo lan tỏa trước khuôn mặt anh tuấn của người đàn ông.

Mẫn Sơ cuộn mình trên chiếc ghế sô pha đơn, cảm thấy bản thân như đang xem trang bìa của một tờ họa báo.

Ngụy Trường Xuyên rũ mắt, hàng lông mi rậm rạp đổ bóng xuống, che khuất hốc mắt sâu thẳm. Cho dù chẳng làm gì cả, anh vẫn khiến người ngoài nhìn vào cảm thấy đây là một chàng trai u buồn đang chìm đắm trong suy tư nào đó.

Thế nhưng khi anh ngước mắt lên, ánh nhìn lạnh lẽo bắn ra từ đôi mắt đen nhánh kia sẽ khiến người ta trong nháy mắt quên đi vẻ bề ngoài của anh:

“Tôi đang tìm kiếm một ngọn sông băng.” Anh nói với Mẫn Sơ: “Chắc là nằm ở khu vực đông bắc trên đảo, cậu đã nghe nói đến bao giờ chưa?”

Mẫn Sơ sửng sốt, đáp lời: “Ý anh là sông băng Asanite sao? Chỗ đó cách đây không xa đâu.”

Asanite, trong tiếng Inuit có nghĩa là cực quang. Ngọn sông băng này là ngọn lớn nhất trên toàn hòn đảo, lưỡi băng trải dài mãi từ thung lũng tuyết ra tận bờ biển. Núi băng này đồng thời cũng là vùng đất tổ trong cộng đồng người Inuit bản địa, là thánh địa hành hương trong lòng người dân địa phương. Trước kia, khi những người trên thị trấn nhỏ vẫn chưa rời đi, mỗi năm vào ngày đầu tiên bước vào chuỗi ngày mặt trời không lặn, thị trưởng đều sẽ tổ chức cho toàn bộ người dân trong thị trấn đến sông băng tế lễ, Mẫn Sơ cũng sẽ đi theo cùng, cho nên cậu vẫn rất quen thuộc với khu vực quanh ngọn sông băng này.

Nghe vậy, đôi mắt Ngụy Trường Xuyên lóe lên: “Đúng vậy.” Anh hỏi: “Sông băng cách đây bao xa?”

Mẫn Sơ ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Khoảng hơn hai mươi kilomet, nếu đi xe trượt tuyết qua đó, thời tiết tốt thì mất một tiếng, thời tiết xấu thì phải mất hơn hai tiếng.”

Trên đảo Greenland, ngoại trừ thủ đô Nuuk ra thì tất cả các thành phố khác đều không có đường sá, giao thông chỉ có thể dựa vào xe chó kéo, đi bộ, hoặc là đi thuyền theo đường thủy. Nếu không có mấy chú chó mà thị trưởng để lại cho mình, Mẫn Sơ ở nơi này cơ bản là chẳng thể đi được đến đâu.

“Nếu muốn đi đến đó, tốt nhất là nên tranh thủ mấy ngày nay khi còn chưa bước vào chuỗi đêm vùng cực mà đi, nếu không thì cơ bản là sẽ chẳng nhìn rõ đường đâu.” Mẫn Sơ nói: “Anh này, anh muốn đến đó để làm gì vậy?”

Ngụy Trường Xuyên không trả lời câu hỏi của cậu, mà chỉ gật đầu, hỏi: “Có bản đồ không?”

“Có.” Mẫn Sơ gật gật đầu, tiếp theo liền từ trên sô pha đứng dậy: “Để em đi lấy cho anh.”

Bản đồ nằm trong tủ tivi, Mẫn Sơ muốn đi qua đó thì không thể không tới gần Ngụy Trường Xuyên. Thế nhưng cậu vừa mới bước tới gần vài bước, đã ngửi thấy từng luồng mùi khói thuốc, tiếp đó đột nhiên không kịp đề phòng mà sặc sụa ho lên:

“Ưm..… khụ khụ khụ!”

Thấy thế, động tác của Ngụy Trường Xuyên cứng đờ lại, tiếp đó liền dập tắt điếu thuốc.

“Khụ khụ khụ….. em, em không sao,” Mẫn Sơ vừa ho vừa xua tay với Ngụy Trường Xuyên đang đi tới: “Anh không cần phải để ý đến em đâu….. khụ khụ! Em chỉ là hơi ngứa cổ họng một chút….. khụ!”

“Đừng nói chuyện nữa.” Ngụy Trường Xuyên bước tới gần, tay vuốt vỗ trên lưng cậu, dường như nghe ra được điều gì đó từ tiếng ho khan rách nát như bễ kéo gió của Mẫn Sơ: “Phổi của cậu có vấn đề sao?”

Mẫn Sơ ho đến mức mặt mày hơi đỏ bừng lên, che miệng mình lại nói: “Khụ, ưm….. lúc sinh ra, đã bị kém phát triển một chút…..”

Cậu lại ho thêm một lát, cố ngăn chặn cơn ngứa trong cổ họng, thế nhưng đúng lúc này, nhịp thở của cậu lại bỗng nhiên trở nên dồn dập.

Tiêu rồi, Mẫn Sơ vừa hít thở không khí vừa thầm kêu không ổn trong lòng, bởi vì vấn đề ở phổi, có đôi khi việc ho khan sẽ làm rối loạn nhịp thở của cậu, dẫn đến việc thải ra quá nhiều CO2 mà gây ra tình trạng nhiễm kiềm hô hấp, cũng chính là hội chứng tăng thông khí mà mọi người hay gọi.

Mẫn Sơ nhịn không được bèn ngồi khuỵu một nửa xuống mặt đất, một tay túm chặt lấy cổ áo.

Đúng lúc này, một bàn tay nóng rực nâng cằm cậu lên, Mẫn Sơ bị ép phải ngẩng đầu lên.

Tiếp theo, khu vực mũi miệng liền bị thứ gì đó chụp lên.

Mẫn Sơ chớp chớp mắt đầy khó chịu, đuôi mắt trào ra hai giọt nước mắt, xuyên qua làn nước mờ mịt cố gắng mở to mắt nhìn xuống dưới, mới ý thức được đó là một chiếc túi ni lông. Bên ngoài tiếng hít thở dồn dập của cậu, giọng nói trầm ổn của Ngụy Trường Xuyên vang lên:

“Hít vào.”

Mẫn Sơ hô hấp theo lời anh nói, một lát sau, nhịp thở của cậu dần dần ổn định trở lại.

Chiếc túi ni lông được gỡ ra khỏi miệng mũi cậu, Mẫn Sơ lúc này mới nhìn thấy Ngụy Trường Xuyên đang nửa quỳ trước mặt mình, hàng mày hơi nhíu lại, tay vẫn giữ chặt cằm cậu như cũ:

“Đã đỡ hơn chút nào chưa?”

Mẫn Sơ chớp mắt hai cái, lại có hai giọt nước mắt rơi xuống, vội vã gật đầu: “Em đã đỡ hơn nhiều rồi.”

Ngụy Trường Xuyên vẫn cau mày chăm chú nhìn cậu như cũ, khựng lại một lát, mới buông cằm Mẫn Sơ ra, ngón cái thuận tiện quẹt đi giọt nước mắt đọng trên chiếc cằm nhòn nhọn kia: “Cậu thường xuyên bị như vậy sao?”

Mẫn Sơ chớp chớp mắt theo động tác của anh, có phần chột dạ liếc nhìn Ngụy Trường Xuyên một cái, nhỏ giọng đáp: “Thực ra….. cũng không phải là thường xuyên lắm..…”

Thế nhưng quả nhiên cậu liền nhìn thấy lông mày Ngụy Trường Xuyên giật giật, cụp mắt nhìn cậu, ánh mắt có phần tối sầm lại.

Mẫn Sơ không biết nên hình dung ánh mắt của người đàn ông này như thế nào, dường như là có chút thương hại cậu, lại giống như người ta đang nhìn một chú mèo con mỏng manh, lo sợ bản thân lỡ lúc nào đó không để ý lại một cước giẫm chết con nhãi ranh bé nhỏ này.

Mẫn Sơ: “…… Thật sự không phải là đặc biệt thường xuyên đâu……”

Ngụy Trường Xuyên hiển nhiên không tin lời cậu, mà chỉ đỡ Mẫn Sơ, để cậu ngồi trở lại ghế sô pha.

Mẫn Sơ cảm thấy bản thân mình trong mắt người đàn ông này chính là một người khuyết tật thương tật độ hai.

Bất quá cậu quả thật cũng là một người khuyết tật, giấy chứng nhận khuyết tật của cậu vẫn còn đang đặt ở trên tủ tivi kia kìa.

Mẫn Sơ nghĩ vậy, lại tự dỗ dành cho bản thân vui vẻ trở lại.

·

Cuộc đối thoại của hai người đến đây liền kết thúc, Mẫn Sơ cuối cùng cũng không gặng hỏi ra được Ngụy Trường Xuyên muốn đến sông băng để làm gì.

Đến nước này, tuy rằng mới chỉ quen biết Ngụy Trường Xuyên có một ngày, Mẫn Sơ đã cảm nhận được người đàn ông này dường như đang cố tình giấu giếm điều gì đó. Thân phận của anh là một ẩn số, cơ thể dường như lại cường tráng khác hẳn với người thường, chẳng biết vì sao lại một mình đi đến hòn đảo này, tựa hồ còn mang theo một bí mật nào đó to lớn hơn nữa - Mẫn Sơ thực sự không có cách nào thuyết phục nổi bản thân mình tin rằng Ngụy Trường Xuyên chỉ là một nhà địa lý học sở hữu cơ bắp quá đỗi cường tráng.

Đối với người bình thường mà nói, người đàn ông xa lạ đầy bí ẩn này dường như có chút nguy hiểm, nhưng Mẫn Sơ lại chẳng buồn để tâm.

Một mặt là bởi trực giác của Mẫn Sơ mách bảo người kia không phải là người xấu, mặt khác cũng là do cậu đã bệnh tật đến mức chẳng còn thiết tha gì mấy chuyện này nữa.

Thậm chí những lúc đầu óc chập mạch, cậu còn âm thầm nghĩ rằng, so với việc cô độc chết đi giữa đêm đen tĩnh mịch lạnh lẽo tận cùng, có lẽ bị một người đàn ông bí ẩn như vậy giết chết cũng không đến nỗi tệ.

Cơ thể chẳng biết lúc nào sẽ ngừng hoạt động này giống như thanh gươm Damocles treo lơ lửng trên đầu cậu, có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Từ lúc ban đầu Mẫn Sơ còn cảm thấy hoảng loạn, về sau liền quyết định bất chấp tất cả, mang theo nguyên tắc "chỉ cần quậy không chết thì sẽ quậy cho đến chết" mà tự quậy bản thân mình tới tận cái hòn đảo tồi tàn này.

Cho nên đối với sự giấu giếm của Ngụy Trường Xuyên, Mẫn Sơ cũng không quá bận tâm.

Dù sao cũng chẳng có liên quan gì đến mình, chuyện của người khác, tốt nhất là đừng nên hỏi quá nhiều.

Mẫn Sơ đã nghĩ như vậy đấy.

Buổi tối hôm đó, Ngụy Trường Xuyên kiên quyết muốn ngủ trên sàn nhà. Mẫn Sơ không lay chuyển được anh, bèn dùng quần áo không mặc đến cùng với da lông trải một lớp thật dày trên mặt đất, lại lôi ra chiếc áo khoác lông vũ dáng dài của mình cho người đàn ông kia làm chăn đắp, kinh hồn bạt vía mà nhìn Ngụy Trường Xuyên nằm xuống mặt đất lạnh lẽo.

Thế nhưng cậu cũng không phải lo lắng quá lâu, bởi vì sau khi trong phòng ngủ tắt đèn chưa được bao lâu, Ngụy Trường Xuyên đã ngủ thiếp đi rồi.

Một lát sau, Mẫn Sơ liền nghe thấy những tiếng sột sột soạt soạt, tiếp đó, bên cạnh cậu xuất hiện hơi ấm của một người khác.

Cậu lại bị Ngụy Trường Xuyên ôm trọn vào trong lòng.

Mẫn Sơ: ……

Cậu nhìn nhìn cánh tay đang ôm chặt lấy eo mình, thực sự muốn hoài nghi có phải Ngụy Trường Xuyên đang lén lút yêu thầm mình hay không.

Bình Luận

0 Thảo luận