Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Mạt Thế] Sống Lay Lắt Trên Đảo Greenland Đến Ngày Tận Thế

❄️ Chương 6 Ban đêm

Ngày cập nhật : 2026-05-30 22:19:24

⋆⋆⋆

Ngụy Trường Xuyên nhìn Mẫn Sơ, hồi lâu không nói năng gì. Nhìn vào đôi mắt trong veo nhưng lại xen lẫn chút khát vọng của chàng thanh niên trước mặt, anh chậm rãi nheo mắt lại.

Đường nét trên khuôn mặt anh vốn dĩ đã rất sâu thẳm, khi nheo mắt nhíu mày như vậy, khoảng cách giữa đôi lông mày và mắt lại càng kéo lại gần nhau hơn.

Ý tứ uy hiếp bộc lộ rõ ràng ra bên ngoài.

Trong lòng Mẫn Sơ chợt lạnh toát, lập tức cất gọn cuốn hộ chiếu đi:

“Em sẽ bảo quản nó thật cẩn thận.” Mẫn Sơ ngoan ngoãn thu mình lại, ngẩng đầu cười lấy lòng Ngụy Trường Xuyên một cái, tiện miệng nói: “Cảm ơn anh trai.”

Bởi vì cô nhi viện không có tiền để nắn chỉnh răng cho cậu, nên Mẫn Sơ có vài chiếc răng mọc không được đều đặn cho lắm. Lúc cười rộ lên, một chiếc răng nanh nhòn nhọn tì lên môi dưới, người nào thích cậu sẽ cảm thấy nụ cười của cậu trông rất ngọt ngào.

Thần sắc của Ngụy Trường Xuyên dần dần dịu lại. Anh nhìn chàng thanh niên lạch bạch chạy ra ngoài cất kỹ cuốn hộ chiếu rồi lại lạch bạch chạy vào, xoa xoa hai tay, dùng loại ánh mắt mong ngóng trông chờ đó để nhìn anh.

“Anh trai ——” Mẫn Sơ cất lời: “Em có thể hỏi anh một vấn đề được không?”

Ngụy Trường Xuyên cụp mắt xuống: “Nói đi.”

Mẫn Sơ hỏi: “Năm nay là năm bao nhiêu rồi anh?”

Lời vừa thốt ra khỏi miệng, Ngụy Trường Xuyên còn chưa kịp phản ứng gì, Mẫn Sơ đã tự cảm thấy ngại ngùng trước. Cậu cứ có cảm giác bản thân mình giống như người nguyên thủy vừa mới chui từ trong hang đá ra vậy, liền vội vàng giải thích:

“Anh đừng để ý, chỗ này bị mất liên lạc, không có mạng internet, ngay cả tín hiệu tivi cũng chẳng có. Mấy năm trước em đều phải dựa vào lịch treo tường để tính ngày tháng. Dạo gần đây người dân trong thị trấn đều chuyển đi hết rồi, các cửa hàng cũng đóng cửa, chẳng mua được lịch mới, nên em cũng lười đếm ngày……”

Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu, trong đôi mắt hiện lên một loại thần sắc không tài nào diễn tả được. Một lúc lâu sau anh mới đọc ra một con số năm.

Nghe vậy, Mẫn Sơ ngẩn người ra, nhẩm tính nhanh trong đầu một chút, sau đó cảm thán: “Vậy thì em đã 27 tuổi rồi cơ á.”

May mà may mà, vẫn chưa đến 30 tuổi. Mẫn Sơ trước tiên là thở phào nhẹ nhõm một hơi, tiếp đó lại nghĩ thầm, có lẽ cậu sẽ không thể tốt nghiệp đại học được nữa rồi. Đã qua lâu như vậy rồi, không chừng nhà trường đã gạch tên xóa luôn học tịch của cậu từ đời nào rồi cũng nên.

Nghĩ đến đây, Mẫn Sơ liền cảm thấy có chút xót xa trong lòng. Tuy cậu là trẻ mồ côi, thật ra cũng chẳng có sự ràng buộc nào quá sâu sắc. Thế nhưng dù sao ngôi trường đại học đó cũng là do cậu đã miệt mài dùi mài kinh sử mới chắt chiu thi đỗ được từng điểm một. Đã nỗ lực lâu như vậy mà cuối cùng lại chẳng gặt hái được thành quả gì, quả thực vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối. Cậu không nhịn được bèn hỏi Ngụy Trường Xuyên:

“Anh, lúc nào anh về nước, có thể mang theo em về cùng được không? Bến cảng trên đảo đã bị phong tỏa rất nhiều năm rồi, máy bay cũng không được phép bay.” Mẫn Sơ dùng ánh mắt tràn trề hy vọng nhìn Ngụy Trường Xuyên: “Em vẫn chưa tốt nghiệp đại học đâu.”

Mẫn Sơ cảm thấy bản thân mình sắp bị nhốt trên đảo đến phát điên rồi, rảnh rỗi đến mức có thể kết bạn được với cả hải cẩu cơ mà. Đừng nói là tàu ngầm, bây giờ cho dù bắt cậu tự bơi về nước cậu cũng sẵn sàng bơi luôn.

Ngụy Trường Xuyên không trả lời cậu ngay lập tức, mà chỉ trầm mặc chăm chú nhìn cậu một lát. Mẫn Sơ vốn dĩ tưởng rằng anh định nói điều gì đó, nhưng một lát sau, người đàn ông chỉ quay mặt đi hướng khác: “Để xem tình hình đã.”

Mẫn Sơ vừa nghe xong, trong lòng liền trào dâng một cỗ mất mát, nhỏ giọng ‘dạ’ một tiếng. Cậu biết người đàn ông nói như vậy chắc chắn là đang uyển chuyển từ chối rồi.

Mẫn Sơ có chút thất vọng nho nhỏ, nhưng đồng thời cậu cũng hiểu được người ta chỉ là một người xa lạ mới bèo nước gặp nhau, hoàn toàn không có nghĩa vụ nhất thiết phải giúp đỡ cậu. Huống hồ cậu lại còn là một người nhập cư bất hợp pháp bị mắc kẹt lại đây vì visa đã hết hạn, giúp cậu sẽ gây ra quá nhiều rắc rối cho người ta. Mẫn Sơ nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, ngẩng đầu lên nói:

“Thật xin lỗi anh.” Cậu nói: “Là do em quá nóng vội, mới đưa ra yêu cầu quá đáng như vậy với anh. Anh đừng để trong lòng nhé, chỉ là em đã ở cái nơi tồi tàn này quá lâu rồi mà thôi.”

Nghe vậy, Ngụy Trường Xuyên quay đầu lại nhìn cậu.

Ánh mắt của chàng thanh niên vô cùng trong sáng thuần khiết, là đang chân thành nói lời xin lỗi với anh.

Ngụy Trường Xuyên đã từng nhìn thấy rất nhiều loại ánh mắt khác nhau: đau đớn tột cùng, bi thương thấu xương, tham lam vô độ, liều chết đánh cược một phen. Thế nhưng những ánh mắt hướng về phía anh lại luôn mang theo sự kỳ vọng và khát khao mãnh liệt. Tất cả mọi người đều giống như những bệnh nhân mắc bệnh nan y đang hy vọng anh có thể cứu rỗi cuộc đời họ. Nếu như anh không thể, những ánh mắt ấy sẽ rất nhanh chóng chuyển sang tuyệt vọng, để rồi sau đó biến thành những lời chửi rủa điên cuồng ——

Thời mạt thế đã xé nát nền văn minh nhân loại một cách vô tình, tất cả mọi lễ nghĩa liêm sỉ đều chẳng còn tồn tại nữa.

Đã một khoảng thời gian rất rất dài rồi, mới có một người dùng thái độ của người bình thường đối xử với người bình thường để nói chuyện với anh.

Thế nhưng trong sự thay đổi một cách vô tri vô giác, Ngụy Trường Xuyên đã quen với việc đóng vai một kẻ cứu rỗi. Cho nên khi nghe thấy Mẫn Sơ lên tiếng xin lỗi mình, anh cảm thấy vô cùng không thoải mái.

Mẫn Sơ hoàn toàn không chú ý tới cái nhíu mày của người đàn ông, tự cậu đã dỗ dành cho bản thân mình vui vẻ trở lại rồi.

Cậu liếc mắt nhìn trận bão tuyết bên ngoài cửa sổ, quay đầu lại nói với người đàn ông: “Trận tuyết này một sớm một chiều không thể tạnh được đâu, anh cứ yên tâm ở lại đây đi, đợi khi nào tuyết ngừng rơi hẵng đi.”

Ngụy Trường Xuyên, người vừa mới định mở miệng đề nghị trả tiền để được tá túc ở lại đây liền chìm vào trầm mặc.

“…… Cảm ơn.” Ngụy Trường Xuyên lên tiếng: “Tôi sẽ trả tiền cho cậu.”

Nói xong, anh cúi đầu đưa tay sờ soạng túi quần, thế nhưng lại chỉ chạm vào một lớp vải mỏng manh.

Động tác của Ngụy Trường Xuyên khựng lại.

Trong thời mạt thế, tiền tệ đã không còn được lưu thông giống như thời kỳ bình thường nữa. Hơn nữa những vật dụng sinh hoạt cần thiết cho cấp bậc của anh đều do căn cứ trực tiếp cung cấp, cho nên anh cũng không cần dùng đến tiền làm gì.

Gặp phải dòng nước ngầm dưới đáy biển, tàu ngầm buộc phải nổi lên mặt nước trước thời hạn. Trong lúc vội vã anh đã không mang theo ví tiền.

Ngụy Trường Xuyên: ……

Ở phía bên kia, Mẫn Sơ đã nhìn thấu được sự quẫn bách của anh, lập tức xua tay: “Anh không cần phải trả tiền cho em đâu, dù sao ở đây cũng chẳng có ai cả, em đang rầu rĩ vì không có người bầu bạn đây này.”

Ngụy Trường Xuyên khựng lại một lát, mới buông thõng tay xuống, quay đầu nhìn về phía Mẫn Sơ. Mẫn Sơ nhìn khuôn mặt anh, trong lòng còn âm thầm bổ sung thêm một câu: có được một anh chàng cực phẩm mỹ nam như vậy, cứ bày ra trước mặt để ngày ngày ngắm nghía cũng bổ mắt phết.

Cậu ‘hì hì’ cười một tiếng, nói với Ngụy Trường Xuyên: “Anh, quần áo của anh toàn là tuyết cả rồi, thay ra đi để em giặt cho.”

Cái dáng vẻ chẳng có chút tiền đồ này, nếu như bị mấy đứa bạn cùng phòng nhìn thấy chắc chắn sẽ chửi cậu là một đứa mê trai đẹp mù quáng cho xem.

Ngụy Trường Xuyên lại không nhúc nhích, mà chỉ nhìn ngó xung quanh, lên tiếng hỏi: “Ở đây có máy giặt không?”

Mẫn Sơ đáp: “Có.”

Ngụy Trường Xuyên quay đầu lại: “Ở đâu?”

Mẫn Sơ sửng sốt, đáp lời: “…… Ở dưới tầng hầm ấy anh, nhưng mà ——”

Cậu còn chưa dứt lời, Ngụy Trường Xuyên đã xoay người bước đi —— thật kỳ lạ, rõ ràng là anh mới đến đây lần đầu tiên, thế mà lại tựa hồ như đã nắm rõ cấu trúc của ngôi nhà này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=6]

Anh vô cùng chuẩn xác tìm thấy được chiếc cầu thang dẫn xuống tầng hầm, kéo cánh cửa ẩn trên sàn nhà ra.

“Từ từ đã!” Mẫn Sơ vội vàng chạy theo: “Bên dưới đó không có lò sưởi đâu ——”

Dưới tầng hầm không được lắp hệ thống sưởi ấm, lạnh lẽo chẳng khác nào một hầm băng. Cho nên mỗi lần Mẫn Sơ muốn xuống đó giặt quần áo đều phải mặc đồ thật dày.

Ngụy Trường Xuyên kéo cánh cửa ẩn ra, cảm nhận được một luồng khí lạnh phả vào mặt. Động tác của anh khựng lại một chút, không thèm ngoảnh đầu lại nói: “Cậu đừng có xuống đây.”

Sau đó anh liền bước xuống dưới. Nghe lời anh nói, Mẫn Sơ đành đứng ngoan ngoãn tại chỗ, tò mò ngó đầu xuống chỗ cầu thang.

Cậu không nghe thấy tiếng máy giặt hoạt động. Chiếc máy giặt nhà cậu đời đã rất cũ rồi, một khi khởi động là sẽ phát ra tiếng kêu ầm ầm, có thể vọng thẳng từ dưới đó lên tới tận tầng một.

Gay go rồi, khéo khi anh ấy không biết dùng máy giặt nhà mình cũng nên?

Mẫn Sơ có chút lo lắng ngó nghiêng xuống dưới cầu thang.

Ngay sau đó, cậu liền nhìn thấy Ngụy Trường Xuyên từ dưới tầng hầm bước lên.

Hai mắt Mẫn Sơ lập tức trợn tròn xoe, ánh mắt dán chặt lên —— cơ thể của Ngụy Trường Xuyên.

Ngụy Trường Xuyên đã cởi hết áo khoác ngoài ra, nửa thân trên chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ màu trắng. Lớp vải mỏng manh thấm đẫm mồ hôi, trở nên hơi trong suốt, dính sát sạt vào cơ thể của người đàn ông.

Đó là một cơ thể vô cùng săn chắc hoàn mỹ, phô bày ra vẻ đẹp thuần túy của phái mạnh.

Hoàn toàn khác biệt với kiểu mỹ nam cơ bắp mỏng manh "mặc đồ trông thì gầy nhưng cởi đồ ra lại có thịt" mà các cô gái thường thích theo như trong ấn tượng của Mẫn Sơ, những múi cơ bắp của Ngụy Trường Xuyên lộ ra vô cùng rõ ràng. Vừa nãy lúc anh mặc quân phục trông đã có vẻ rất cao lớn rồi, giờ cởi đồ ra nhìn thể hình của anh thế mà lại càng vạm vỡ hơn, hơn nữa còn mang đến một cảm giác áp bách tột độ.

Một luồng gió lạnh buốt từ dưới tầng hầm thổi tốc lên, Mẫn Sơ khẽ rùng mình một cái, lập tức tỉnh táo lại, vội vàng tránh đường cho Ngụy Trường Xuyên đi lên.

Thế nhưng Ngụy Trường Xuyên lại dừng bước ngay trước mặt cậu:

“Ban nãy quên hỏi.” Anh cất lời: “Cậu có quần áo cần giặt không?”

Mẫn Sơ ngẩn người ra, đáp: “…… À, có.”

Ngụy Trường Xuyên liền bảo: “Lấy ra đây để tôi giặt chung luôn thể.”

Mẫn Sơ: “Dạ…… Vâng.” Cậu theo bản năng răm rắp nghe lời người đàn ông, chạy đi hì hục kéo cái giỏ đựng quần áo bẩn từ trong phòng ngủ ra —— bên trong có chiếc quần da hải cẩu mà cậu mặc lần trước, chiếc mũ nhung đội đầu, còn có cả chiếc áo khoác mặc bẩn từ trước đó nữa. Cả một đống quần áo dày cộm chất đống lên cao như một ngọn núi nhỏ.

Bởi vì dưới tầng hầm thực sự quá đỗi lạnh lẽo, nên Mẫn Sơ lần nào cũng phải tích cóp quần áo cho đến khi không còn đồ để thay nữa mới chịu đem đi giặt. Cũng may là quần áo của cậu rất nhiều, cho dù có giặt không kịp thì vẫn còn đồ sạch để mặc.

Ngụy Trường Xuyên nhận lấy giỏ quần áo bẩn, chỉ dùng một tay đã xách bổng lên được, quay đầu đi xuống lại tầng hầm.

Một lát sau, từ dưới tầng hầm vọng lên tiếng động ầm ầm vang dội của chiếc máy giặt đang hoạt động. Chiếc máy giặt đó đã quá cũ kỹ rồi, mỗi lúc giặt quần áo, đặc biệt là lúc vắt khô nghe cứ như thể nó sắp rụng rời từng mảnh ra vậy.

Thế mà lại biết dùng thật kìa.

Mẫn Sơ có chút kinh ngạc, bởi vì Ngụy Trường Xuyên sở hữu một khuôn mặt trông chẳng có vẻ gì là biết làm mấy công việc nhà này cả.

Cơ mà ban nãy lúc anh ấy rửa bát trông thao tác cũng rất thuần thục đấy chứ, Mẫn Sơ thầm nghĩ.

Khi Ngụy Trường Xuyên từ tầng hầm bước lên, Mẫn Sơ rất tự giác lùi sang một bên nhường đường. Cậu ngửa đầu lên nhìn Ngụy Trường Xuyên sải bước đi lướt qua người mình. Đường nét khuôn hàm góc cạnh sắc sảo cùng những bắp tay cuồn cuộn cơ bắp của người đàn ông lướt qua ngay sát sạt trước mắt cậu.

Mẫn Sơ chú ý thấy trên cánh tay anh có một vết sẹo đã nhạt màu. Vết sẹo chạy xéo vắt ngang qua làn da hơi sẫm màu của người đàn ông, hoàn toàn không hề đáng sợ, ngược lại còn trông vô cùng gợi cảm.

Mẫn Sơ: ……

Máu mũi của cậu sắp xịt cả ra ngoài đến nơi rồi.

Đồng thời lúc này, Mẫn Sơ sực nhớ ra một chuyện.

Ở lại cái hòn đảo khỉ ho cò gáy này quá lâu rồi, cậu suýt chút nữa đã quên mất bản thân mình là một người đồng tính.

Biết thế ban nãy lúc Ngụy Trường Xuyên không có tiền trả, cậu nên đề nghị anh ấy lấy thân đền đáp mới phải.

Mẫn Sơ thầm mộng tưởng.

Nhưng mà cậu cũng chỉ dám nghĩ trong đầu vậy thôi. Cậu có sắc tâm nhưng lại chẳng có sắc đảm. Hơn nữa nhìn Ngụy Trường Xuyên thế nào cũng thấy đích thị là một trai thẳng sắt thép chính hiệu, lại còn là cái thể loại chỉ đấm một phát thôi cũng đủ thổi bay cậu văng ra tận ngoài hành tinh luôn.

Mẫn Sơ có chút rầu rĩ đi lẽo đẽo theo sau Ngụy Trường Xuyên. Cậu vốn định cất lời khen ngợi vóc dáng của người đàn ông vài câu, nhưng lại có chút không dám mở miệng. Nhưng lúc ngắm nhìn tấm lưng phập phồng của Ngụy Trường Xuyên theo mỗi nhịp bước đi, cậu vẫn không nhịn được mà buột miệng tán dương:

“Anh, vóc dáng của anh cũng đỉnh quá đi mất!”

Ngụy Trường Xuyên vẫn không dừng bước, chỉ quay đầu lại liếc cậu một cái.

Thấy anh không có vẻ gì là tức giận, Mẫn Sơ lại tiếp tục luyên thuyên: “Đẹp thật sự luôn ấy, còn đẹp hơn cả mấy người mẫu nam cơ.” Cậu càng nói càng không phanh lại được, sấn sổ lại gần thao thao bất tuyệt: “Vóc dáng này của anh cứ như được điêu khắc tạc ra vậy, quả thực chính là tượng David sống! Là thần Zeus, là thiên thần giáng thế ——”

Ngụy Trường Xuyên khựng lại một nhịp, nhíu mày, quay đầu nhìn cậu.

Mẫn Sơ nhất thời câm như hến, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của người đàn ông, cậu vội đưa tay lên làm động tác kéo khóa miệng lại.

Ngụy Trường Xuyên lúc này mới thu hồi ánh mắt, lên tiếng hỏi: “Có chỗ để tắm rửa không?”

·

Đợi đến khi cả hai người tắm rửa đánh răng xong xuôi thì đêm đã về khuya.

Mẫn Sơ lục lọi tìm ra được một bộ quần áo sạch sẽ mặc ở nhà, đưa cho Ngụy Trường Xuyên rồi bảo: “Nếu anh không chê, đêm nay anh cứ mặc tạm bộ này đi ngủ.”

Ngụy Trường Xuyên nhận lấy quần áo, nói một tiếng ‘cảm ơn’. Anh liền dứt khoát đưa tay cởi phăng chiếc áo ba lỗ trên người ra, rồi tròng bộ quần áo của Mẫn Sơ vào.

Bị bắt nhìn thấy cảnh nam nhân khỏa thân nửa người trên một cách quá bất ngờ khiến Mẫn Sơ: ……

Cậu thật sự có thể yên ổn nằm chung một giường với người đàn ông này để ngủ hay sao?

Ngụy Trường Xuyên mặc xong quần áo, liền nhìn thấy chàng thanh niên trước mặt đang cúi gằm mặt xuống, đưa tay che lấy mũi.

“Làm sao vậy?”

Mẫn Sơ cứng đờ người, hoàn toàn không dám chạm mắt với người đàn ông: “…… Không, không có gì đâu anh.” Cậu có chút gượng gạo quay đầu đi, làm ra vẻ bận rộn vô cùng bắt đầu sắp xếp lại chăn gối: “Giường hơi nhỏ một chút, hai người nằm có thể sẽ hơi chật ——”

Ngụy Trường Xuyên nhìn cậu với ánh mắt có chút kỳ quái, sau đó liền thu hồi ánh mắt, nhìn lướt qua chỗ nằm: “Vẫn đủ chỗ nằm.”

Cái giường này so với giường trong căn cứ vẫn còn rộng rãi chán.

Mẫn Sơ gật gật đầu, chủ động bò lên giường trước, cố gắng thu mình ép sát vào tận cùng góc trong cùng sát mép tường, chừa ra khoảng trống cho Ngụy Trường Xuyên nằm. Ngụy Trường Xuyên cũng theo sát lên giường, tiện tay tắt luôn ngọn đèn ngủ nhỏ trên đầu giường. Căn phòng ngay lập tức chìm vào một mảng tối om.

Mẫn Sơ nằm gọn lỏn trong bóng tối, quay mặt úp vào tường, cảm nhận được phần nệm bên cạnh lún xuống một khoảng.

Cậu không dám nhúc nhích, cũng chẳng dám ho he nửa lời, chỉ biết với đôi tai đỏ lựng mở to mắt trừng trừng nhìn chằm chằm vào bức tường trắng xóa.

Một lúc sau, bên tai cậu vang lên tiếng hít thở đều đều. Ngụy Trường Xuyên dường như đã chìm vào giấc ngủ.

Chắc hẳn hôm nay anh ấy đã quá mệt mỏi rồi, Mẫn Sơ thầm nghĩ. Người đàn ông đã ngủ rồi, cậu ngược lại mới thở phào nhẹ nhõm được một hơi. Bằng không cứ bắt một đứa cong như cậu nằm chung một giường với trai thẳng, cậu cũng chẳng biết phải xoay xở ăn nói thế nào cho phải.

Trận bão tuyết bên ngoài cửa sổ vẫn chưa hề có dấu hiệu ngớt đi, thế nên đêm nay sẽ không có lấy một ánh sao lọt vào. Trong phòng ngủ tối đen như mực, vẫn có thể loáng thoáng nghe thấy được tiếng gió rít gào bên ngoài nhà. Mẫn Sơ nhất thời chưa thể chợp mắt được, dứt khoát bắt đầu xâu chuỗi lại những sự việc đã xảy ra trong ngày hôm nay ở trong đầu.

Sự xuất hiện của Ngụy Trường Xuyên đã khiến cậu thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Những người rời khỏi thị trấn nhỏ trước đây không một ai trở lại, điều này khiến Mẫn Sơ vô cùng lo lắng. Cậu luôn tự hỏi không biết thế giới bên ngoài rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Hiện tại nhìn thấy vẫn còn có người tồn tại, điều này khiến Mẫn Sơ khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng việc Ngụy Trường Xuyên nói rằng đại sứ quán đã đóng cửa từ lâu, lại khiến Mẫn Sơ cảm thấy có chút bất an.

Chẳng lẽ đã xảy ra sự cố ngoại giao gì rồi sao? Nếu nói như vậy thì việc bức thư cậu gửi cho đại sứ quán trước đó bặt vô âm tín cũng có thể coi là hợp lý. Vậy việc bến cảng và sân bay bị phong tỏa, chẳng lẽ cũng là vì nguyên nhân này hay sao?

Mẫn Sơ phiền não suy nghĩ miên man một hồi, khẽ thở dài thườn thượt. Chẳng biết đến khi nào cậu mới có thể rời khỏi nơi này.

Sẽ không đến mức đợi đến một ngày không rõ nào đó lúc cậu lìa đời rồi mà vẫn chưa thể về lại cố hương đấy chứ?

Lúc vừa mới đặt chân lên đảo, Mẫn Sơ thật lòng cảm thấy dù có chết trên hòn đảo này cũng chẳng vấn đề gì.

Thế nhưng trải qua ngần ấy năm trời sống thui thủi một mình trên hòn đảo nhỏ vùng cực địa này, sự xuất hiện đột ngột của Ngụy Trường Xuyên đã khiến Mẫn Sơ bừng tỉnh nhận ra rằng, trước khi chết cậu ít nhất vẫn muốn được nhìn thấy người dì đã chăm sóc cậu thêm một lần nữa. Biết đâu đấy, cậu cũng có thể hội ngộ với những người bạn cùng phòng đại học của mình.

Đây có lẽ chính là khái niệm 'lá rụng về cội' trong truyền thuyết chăng, Mẫn Sơ trầm tư suy nghĩ.

Ngay đúng lúc này, Mẫn Sơ bỗng nhiên bị một trận tiếng động cắt đứt dòng suy nghĩ.

Chiếc giường khẽ phát ra tiếng cọt kẹt nho nhỏ, tựa hồ như có người vừa trở mình. Tiếp theo đó, phần nệm ngay bên cạnh cậu lại lún xuống một chút ——

Ngay sau đó, một luồng nhiệt độ nóng bỏng áp sát vào tấm lưng của cậu.

Mẫn Sơ mở to hai mắt trong bóng tối, hơi thở nghẹn lại. Cậu chậm rãi cụp mắt xuống, trong màn đêm đen kịt nhìn thấy một cánh tay đang vòng qua ôm lấy vòng eo của mình.

Bình Luận

0 Thảo luận