Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Mạt Thế] Sống Lay Lắt Trên Đảo Greenland Đến Ngày Tận Thế

❄️ Chương 3 Bão tuyết

Ngày cập nhật : 2026-05-30 22:18:13

⋆⋆⋆

Ngọn lửa trong lò sưởi bốc cháy hừng hực, ánh lửa màu vàng cam hắt lên vách đá.

Người phụ nữ gục đầu xuống, hai bím tóc rủ xuống hai bên mặt, đôi bàn tay đặt trên đầu gối, tựa hồ như chỉ đang ngủ thiếp đi.

Thế nhưng Mẫn Sơ lại nhìn thấy được hơi thở của cái chết tỏa ra từ người bà.

Trong cô nhi viện có không ít những đứa trẻ gặp vấn đề về sức khỏe. Có những đứa trẻ mới ngày hôm trước còn chúc cậu ngủ ngon, ngày hôm sau Mẫn Sơ đã nhìn thấy cơ thể nhỏ bé của chúng bị người ta khiêng ra ngoài.

Do đó Mẫn Sơ rất giỏi trong việc phân biệt các thi thể. Cậu bước tới gần vài bước, nhỏ giọng gọi: “…… Bà ơi?”

Cậu đi đến bên cạnh lò sưởi, vươn tay ra, chạm nhẹ vào tay của người phụ nữ —— nơi đó còn lạnh lẽo hơn cả những tảng băng trôi trên mặt hồ.

Sau khi xác nhận Isua đã qua đời, Mẫn Sơ không nói thêm lời nào nữa, Isua đã không còn nghe thấy gì, có mở miệng cũng chẳng còn ý nghĩa gì.

Người phụ nữ ngồi trên chiếc ghế bập bênh mà bà yêu thích nhất, thần sắc vô cùng an tường.

Ít nhất Isua cũng đã hơn tám mươi tuổi, thậm chí là chín mươi tuổi rồi, ở bất kỳ quốc gia nào độ tuổi này cũng được xem là trường thọ. Mẫn Sơ nghĩ như vậy, cảm thấy trong lòng cũng vơi bớt phần nào đau buồn.

Ánh mắt cậu dời xuống phía dưới, nhìn thấy đôi bàn tay của người phụ nữ đặt trên đầu gối, bên dưới đôi bàn tay đó đang đè lên một mảnh vải nhỏ. Mẫn Sơ rút nó ra, thì thấy đó là một đôi găng tay.

Đôi găng tay vô cùng mềm mại, được khâu từ loại da tuần lộc quý giá. Khúc da tuần lộc này là do mấy năm trước Isua đã dùng nguyên một bộ da gấu Bắc Cực để đổi lấy. Isua vẫn luôn muốn dùng khúc da này để làm cho cậu một món đồ gì đó, ban đầu định làm một đôi giày, nhưng do tuổi cao sức yếu, không còn đủ tinh lực, nên cuối cùng đành chuyển sang làm một đôi găng tay.

Và vào ngày hôm nay, đôi găng tay rốt cuộc cũng đã hoàn thành.

Mẫn Sơ nắm chặt đôi găng tay kia, cái bóng hắt lên vách đá dưới ánh lửa dần dần chùng xuống, cuối cùng cuộn tròn thành một cục bên chân Isua.

·

Kể từ khi Isua qua đời, thị trấn nhỏ rốt cuộc chỉ còn sót lại duy nhất một mình Mẫn Sơ.

Không còn được nghe khúc hát ru của người Inuit do Isua hát, Mẫn Sơ đã mất ngủ mấy đêm liền. Khi ra khỏi nhà cũng không còn ai cất lời tạm biệt cậu, sẽ không bao giờ còn câu nói dịu dàng "Nguyện Tổ thần phù hộ cho cháu" ấy nữa.

Thế nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, Mẫn Sơ ủ rũ mấy ngày, liền xốc lại tinh thần, tiếp tục đi tìm kiếm những ngôi làng biết đâu chừng vẫn còn người sinh sống ở gần thị trấn.

“Từng đứa một thôi!”

Mẫn Sơ đứng ở trong sân, đang phân phát đồ ăn vặt cho bầy chó —— những lát cá đông lạnh thơm ngon.

Lũ chó kích động nhảy nhót loạn xạ, con nào con nấy đều vươn cổ sủa ầm ĩ, ồn ào đến mức làm Mẫn Sơ nhức cả tai.

“Đừng có sủa nữa!” Mẫn Sơ bị làm ồn đến mức phát bực, sầm mặt lại nghiêm khắc trừng mắt nhìn chúng: “Mook, tránh ra cho tôi!”

Một chú chó Husky đang nhảy nhót dẫn đầu bị điểm danh, tiếng tru lập tức biến thành tiếng rên rỉ uất ức, cái đầu to đùng với lớp lông dày cộm rụt cổ xuống, rên ư ử rồi lùi lại sang một bên.

Thấy nó còn tỏ vẻ tủi thân như vậy, Mẫn Sơ có chút dở khóc dở cười. Cậu đút cho chú chó lớn một lát thịt cá đông lạnh, tiện tay xoa xoa cái đầu chó của nó: “Nhóc nôn nóng như vậy để làm gì? Có phải là không cho nhóc ăn đâu.”

Chú chó lớn lúc này mới thôi rên rỉ, vội vàng ngấu nghiến miếng cá.

Mẫn Sơ tiếp tục đem những lát cá còn lại chia cho mấy chú chó có thân hình nhỏ hơn.

Cả một sân đầy chó Husky đều cúi đầu bắt đầu ăn cá. Con cá hồi béo ngậy được thái thành từng lát to hơn cả bàn tay người lớn, đông cứng ngắc trong băng tuyết. Mẫn Sơ nhìn chúng nhai mấy lát cá rau ráu, chỉ nhìn thôi cũng đã thấy ê cả răng.

Thế nhưng những chú chó kéo xe trượt tuyết này vô cùng khỏe mạnh, chúng đã sớm quen với cuộc sống giữa trời băng đất tuyết. Lúc Mẫn Sơ vừa mới tiếp nhận đàn chó này, Mook vẫn chỉ là một chú cún con mới hai tháng tuổi, vậy mà đã có thể ngủ trực tiếp ở ngoài trời dưới cái lạnh âm mười mấy độ. Người Inuit luôn nuôi chó ở ngoài nhà, rèn luyện khả năng chịu rét cho chúng từ khi còn nhỏ. Thường thường chỉ cần đào một cái hố trên nền tuyết đã là ổ cho chó con rồi. Mẫn Sơ nhìn không đành lòng, còn lấy ván gỗ và vải vụn để dựng một cái ổ ở góc nhà. Thế nhưng đợi đến khi chú chó con lớn cao bằng eo cậu, thì cái ổ ấy chó cũng chẳng buồn chui vào ngủ nữa.

Ăn uống no say xong xuôi, một người năm con chó lên đường.

Trên cánh đồng tuyết rộng lớn quang đãng, bầy chó kéo xe trượt tuyết vui sướng lao đi vun vút. Mẫn Sơ ngồi trên xe trượt tuyết, đưa tay giữ chặt chiếc mũ và cặp kính râm đang chực chờ bay mất của mình:

“Chậm một chút! Chậm một chút thôi!”

Trên xe trượt tuyết chỉ có một người quá đỗi nhẹ cân, lại chẳng chở theo hàng hóa gì, cậu sắp bay lên tới nơi rồi!

Năm chú chó sải bước chạy như bay, kéo theo Mẫn Sơ nhẹ tựa lông hồng giống như đang chơi đùa vậy, chưa đến giữa trưa bọn họ đã đến được ngôi làng gần thị trấn nhỏ nhất. Thế nhưng điều khiến Mẫn Sơ phải thất vọng chính là, đây là một ngôi làng trống không. Mọi người đều đã rời đi, trên cánh đồng băng nguyên chỉ còn sót lại những ngôi nhà trống không cùng vài túp lều tuyết.

Bởi vì thiếu sự chăm sóc, toàn bộ ngôi làng gần như đã bị tuyết đọng vùi lấp, một số ngôi nhà đã bị đè sập. Không khó để tưởng tượng chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, ngôi làng này sẽ hoàn toàn biến mất trong lớp băng tuyết.

Mẫn Sơ chỉ đành thất vọng quay trở về.

Điều may mắn duy nhất của ngày hôm nay là chân trước Mẫn Sơ vừa mới bước vào nhà, chân sau trên bầu trời liền đổ trận tuyết lớn.

Mẫn Sơ vừa nhìn đã biết trận tuyết này một sớm một chiều không thể tạnh được, liền vội vàng đi xuống hầm băng lấy một ít đồ ăn mang vào nhà.

Quả nhiên, trận bão tuyết kéo dài suốt một tuần liền, vẫn không có dấu hiệu ngừng lại.

Tuyết lớn trắng xóa phủ kín thị trấn nhỏ, rất nhanh sau đó, những bức tường nhà rực rỡ sắc màu trở thành thứ màu sắc duy nhất có thể nhìn thấy được từ ngoài cửa sổ. Không có những tòa nhà cao tầng chọc trời làm nền, bầu trời có vẻ như gần sát lại, bức màn trời đen kịt tựa như một tấm rèm che kín mít bao phủ lên trên vùng băng nguyên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=3]

Ở phía xa xa, những tảng băng trôi khổng lồ nhấp nhô giữa những con sóng, khi màn đêm buông xuống lại hóa thành từng mảnh bóng đen khổng lồ tĩnh lặng.

Greenland dần chìm vào mùa đông đã lột bỏ đi lớp vỏ bọc cổ tích, phơi bày ra sự lạnh lẽo tàn khốc của vùng đất cực hàn.

Đến ngày thứ bảy, trên đảo bắt đầu nổi trận gió lớn.

Cuồng phong và tuyết lớn khiến tầm nhìn gần như giảm xuống bằng không, dường như thiên nhiên đang cảnh cáo mọi sinh vật trên mặt đất rằng, mùa đông giá rét sắp ập đến.

Mẫn Sơ ngược lại không mấy bị phiền lòng bởi trận bão tuyết kéo dài nhiều ngày liền. Sống trên đảo nhiều năm như vậy, cậu gần như đã quen với kiểu thời tiết mưa tuyết gió giật này. Bức tường đá kiên cố dày dặn ngăn cách tiếng gió gào thét bên ngoài, ngọn lửa trong lò sưởi cháy rừng rực ấm áp, Mẫn Sơ mặc một chiếc áo len dày mềm mại, đi một đôi tất lông cừu êm ái, đang cặm cụi nấu ăn trong phòng bếp.

Cậu đầu tiên dùng xương cá và thịt cá hầm ra một nồi canh cá nóng hổi, sau đó lấy mấy cái bánh bao to bị đông cứng ngắc dưới hầm băng lên hấp, lại lấy thêm một tảng thịt cừu làm món sườn cừu áp chảo thơm lừng. Trên đảo vô cùng khan hiếm rau xanh, nên cậu đành dùng dưa chua, khoai tây cùng với đậu nành đông lạnh để ăn tạm.

Khoai tây làm tăng thêm hương vị đậm đà cho món canh cá. Lấy chiếc bánh bao to trắng nõn chấm ngập vào nước canh, ăn vào khỏi phải nói là thơm ngon cỡ nào. Những dẻ sườn cừu nhỏ xíu được ướp gia vị đậm đà, sau khi áp chảo chín tới thì rắc thêm bột thì là và bột ớt lên trên. Lớp mỡ quyện cùng mùi thơm của đủ loại gia vị cháy xèo xèo, chỉ ngửi thôi cũng đã khiến người ta thèm thuồng muốn ăn ngay.

Tay nghề nấu nướng của Mẫn Sơ là do học được từ vị bếp trưởng của một nhà hàng hồi cậu còn làm phụ bếp kiếm thêm lúc học đại học. Trước kia, để rời khỏi hòn đảo Greenland, cậu đã từng nhiều lần chạy đôn chạy đáo giữa thủ đô Nuuk và thị trấn nhỏ, đáng tiếc lần nào cũng chỉ nhận được thông báo bến cảng vẫn đang bị phong tỏa. Vào lần cuối cùng cậu rời khỏi Nuuk, ông chủ của một siêu thị người Hoa trong thành phố đã tặng toàn bộ hàng tồn kho trong tiệm cho cậu.

"Chú em à, mấy thứ này chú cầm đi hết đi." Vị đại ca là ông chủ nói với cậu bằng giọng Đông Bắc đặc sệt: "Toàn là đồ để lâu không hỏng đâu, cứ cầm về mà ăn dần. Cái nơi quái quỷ này càng ngày càng lạnh, bọn anh đã tìm được người rồi, chuẩn bị thuê máy bay bao chuyến để về nước đây."

Nghe xong những lời này, tuy Mẫn Sơ có chút kinh ngạc nhưng cậu vẫn tỏ ý thấu hiểu. Quả thực những năm gần đây đảo Greenland ngày càng trở nên lạnh giá. Lớp băng trước kia tan chảy do hiện tượng Trái đất nóng lên nay đã đóng băng trở lại toàn bộ, ngay cả vào mùa hè cũng hiếm khi tan ra, gần như bao trùm cả những khu vực mà trước đây vào mùa hè vẫn có thể tự nhiên trồng trọt và chăn nuôi. Có lẽ cũng chính vì nguyên nhân này mà cư dân ở phía Bắc đều lũ lượt di cư xuống phía Đông Nam của hòn đảo nơi có khí hậu tương đối ấm áp hơn.

Bản thân Mẫn Sơ cũng rất muốn về nước, nhưng ngặt nỗi cậu chẳng có đủ tiền để thuê máy bay bao chuyến. Bù lại việc cậu nhận được toàn bộ gia tài của siêu thị người Hoa cũng được coi là một niềm may mắn, bằng không bây giờ đến món sườn cừu tẩm gia vị cay xé lưỡi cậu cũng chẳng có mà ăn.

Tay trái Mẫn Sơ cầm bánh bao, tay phải cầm miếng sườn cừu, chuẩn bị đánh chén no nê với tư thế của một chiến binh Viking. Nhất định phải quét sạch sành sanh cả một bàn thức ăn thơm lức này!

Tuy nhiên, trên thực tế cậu chỉ ăn hết một cái bánh bao, gặm một dẻ sườn cừu là đã no căng bụng rồi.

Mẫn Sơ no nê ợ một cái rõ to, nhìn bàn thức ăn: ……

Mẫn Sơ thích nấu ăn, nhưng lại không mấy mặn mà với việc ăn uống.

Lúc bắt tay vào nấu thì hăng hái nhiệt tình, hận không thể bày biện ra cả một bàn tiệc Mãn Hán Toàn Tịch, thế nhưng đợi đến khi nấu xong dọn ra rồi thì lại no con mắt đói cái bụng, chỉ ăn được vài miếng là đã nuốt không trôi nữa.

Cho nên Mẫn Sơ đặc biệt thích nhồi nhét đồ ăn cho bạn bè xung quanh mình. Mấy người bạn cùng phòng đại học của cậu cơ bản là do cậu nuôi béo bằng món cơm chiên với mì nước. Từ khi lên đảo, cậu dứt khoát mở luôn một nhà hàng Trung Quốc. Mỗi lần nhìn thấy người Inuit trong thị trấn kinh ngạc trợn tròn hai mắt trước những món ăn cậu nấu, không ngừng thốt lên những tiếng xuýt xoa tán thưởng, Mẫn Sơ liền cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

Thế nhưng hiện tại khách hàng cũng chỉ còn lại mỗi mình cậu. Mẫn Sơ ngồi trước một bàn toàn đồ ăn ngon, hiếm khi cảm thấy sự cô đơn trống trải.

Nhưng cậu rất nhanh liền xốc lại tinh thần. Thức ăn dư thừa cũng chẳng sao, với nhiệt độ trên đảo như thế này thì để vài ngày cũng không bị hỏng. Nếu thực sự không ăn hết thì cứ tiện tay quăng cho bầy chó trong sân là xong.

Ăn tối xong, Mẫn Sơ ôm chú chó Mook lông lá rậm rạp ngồi trên chiếc sô pha cạnh lò sưởi. Nói là ôm, nhưng thực ra là chú chó ngồi chình ình trước mặt cậu như một ngọn núi nhỏ, Mẫn Sơ vòng tay ôm lấy nó từ phía sau, vùi mặt vào bộ lông dày cộm của nó.

Đáng tiếc là Mook rất nhanh liền rên rỉ, quay đầu dùng cái chân đầy lông lá khều khều Mẫn Sơ —— nó nóng quá.

Mẫn Sơ đành phải thả nó ra sân, quay sang bật chiếc tivi cạnh lò sưởi. Chiếc tivi đời cũ to đùng nhấp nháy, phát ra một tràng tiếng rè rè của dòng điện. Màn hình không lớn lắm lóe lên những hình ảnh bông tuyết, một lúc sau mới chầm chậm hiện lên hình ảnh.

Trên màn hình, hai người mặc áo bông đỏ chót đang nhảy điệu múa ương ca.

Thị trấn nhỏ không có tín hiệu truyền hình, Mẫn Sơ chỉ đang phát băng ghi hình lại chương trình Gala Tết Âm Lịch từ những năm trước —— cũng là những cuốn băng mà cậu thừa kế được từ chỗ ông chủ siêu thị người Hoa. Những đoạn băng ghi hình chương trình Gala Tết Âm Lịch này Mẫn Sơ đều đã xem qua rất nhiều lần. Cậu thành thạo với tay lấy một nắm hạt dưa, cầm chiếc điều khiển từ xa lên bấm tít tít vài cái, tua nhanh đoạn băng ghi hình đến phần tiểu phẩm hài.

Thực ra cậu cũng đã xem đến phát ngán rồi, Mẫn Sơ vừa nhìn vị diễn viên đầu trọc trên màn hình vừa nghĩ thầm, người này sắp nói câu gì cậu đều có thể học thuộc lòng luôn rồi ——

Mười phút sau.

"Ha ha ha ha ha ha ——"

Tiếng cười vang dội xuyên thấu qua màn mưa tuyết truyền từ trong phòng ra ngoài. Mấy chú chó kéo xe đang nằm bò ở góc tường dựng đứng đôi tai đầy lông, ngẩng đầu nhìn vào trong phòng một cái, rồi lại tiếp tục nằm bẹp xuống đất.

Chúng biết thừa, hiện tại tâm trạng chủ nhân đang rất vui vẻ, mà chủ nhân hễ cứ vui vẻ là sẽ trở nên ồn ào như thế đấy.

Bên trong nhà, Mẫn Sơ cười ngửa tới ngửa lui, vỏ hạt dưa vương vãi đầy trên sàn nhà. Chẳng biết là do cậu có điểm gây cười quá thấp hay là do những tiểu phẩm Gala Tết thời xưa quá kinh điển, mà Mẫn Sơ cứ xem lần nào là lại cười ngặt nghẽo lần đấy. Đợi xem xong một cuốn băng Gala, cậu liền đổi sang cuốn khác, cực kỳ thành thạo tua thẳng đến phần tiểu phẩm hài, rồi lại tiếp tục cười đến rung cả người.

Lũ chó bên ngoài cũng đã quen với chuyện này. Đối mặt với thứ mà chủ nhân tự gọi là tiếng cười đáng sợ, chúng chẳng có lấy một chút phản ứng nào, cứ nằm im lìm trong ổ tuyết không nhúc nhích.

Mẫn Sơ vừa xem vừa cắn hạt dưa, lúc xem đến cuộn băng thứ tư bỗng nhiên biến sắc mặt, vội cầm chiếc điều khiển từ xa lên bấm nút tạm dừng.

Không ổn rồi, nếu cứ tiếp tục cười nữa e rằng sẽ vãi cả ra quần mất.

Mẫn Sơ vội vàng đứng dậy chạy ra phòng vệ sinh phía sau. Giải quyết xong xuôi quay trở lại tháp canh, liền thấy bên ngoài cửa sổ đã tối đen như mực.

Trận bão tuyết dường như ngày càng dữ dội hơn. Tiếng tivi vừa tắt, Mẫn Sơ liền nghe rõ tiếng gió rít gào bên ngoài. Gió thổi quá mạnh, nhìn ra bên ngoài thậm chí chẳng thể nhìn rõ hình thù của những bông tuyết, chỉ có thể thấy một mảng trắng xóa bao trùm.

Đúng lúc này, bên ngoài nhà bỗng nhiên vang lên tiếng chó sủa.

Giọng của loài Husky rất lớn, Mẫn Sơ giật nảy mình, vội vàng chạy ra ngoài xem sao:

"Chuyện gì thế, chuyện gì thế này?"

Vừa mới ra tới sân, cậu liền thấy ba chú Husky cùng hai chú Alaska trong sân chẳng biết đã đứng dậy từ lúc nào, tụ tập trước cổng sân, đang sủa inh ỏi về phía màn mưa tuyết.

Mẫn Sơ ngẩng đầu lên, nhìn về phía trận bão tuyết.

Ban đầu cậu gần như không nhìn thấy gì cả, một lúc sau, Mẫn Sơ mới mơ hồ nhìn thấy một bóng đen xuyên qua màn mưa tuyết. Cái bóng ấy đứng sừng sững trên cánh đồng tuyết một cách vô cùng đường đột, và đang tiến sát về phía bọn họ.

Bình Luận

0 Thảo luận