Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

[Mạt Thế] Sống Lay Lắt Trên Đảo Greenland Đến Ngày Tận Thế

❄️ Chương 7 Em thích con trai

Ngày cập nhật : 2026-05-30 22:19:43

⋆⋆⋆

Mẫn Sơ: ……

Mẫn Sơ: ??

Cơn buồn ngủ khó khăn lắm mới kéo đến được trong nháy mắt đã tan thành mây khói.

Trong bóng đêm, Mẫn Sơ 'bật' một tiếng mở choàng mắt.

Chuyện, chuyện này là sao đây?!

Mẫn Sơ cảm nhận được nhiệt độ nóng rực dán sát vào lưng, tròng mắt liều mạng đảo quanh —— trên cái giường này chỉ có mỗi hai người, ai đang áp sát vào lưng cậu không cần nói cũng biết.

Tiếp theo, Mẫn Sơ bỗng nhiên cảm thấy vòng eo mình bị siết chặt.

Cậu cứng đờ cả người, trong bóng tối chậm rãi cụp mắt xuống, liền nhìn thấy một cánh tay vắt ngang qua eo mình.

Cánh tay ban nãy vừa mới làm cậu thèm thuồng đến mức chảy dãi, cánh tay với những đường nét cơ bắp mượt mà khỏe khoắn ấy, lúc này đang yên vị ngay trên eo cậu.

Mẫn Sơ: !!!

Mẫn Sơ theo bản năng giãy giụa, thế nhưng cậu vừa mới cử động, cánh tay trên eo đã đột nhiên siết chặt lại.

Ngay sau đó, Mẫn Sơ liền cảm thấy bản thân mình bị kéo 'xoạch' một cái trượt đi một đoạn ngắn trên giường, tấm lưng va phải một lồng ngực nóng rực và rắn chắc. Mẫn Sơ thậm chí còn cảm nhận được hơi thở ấm áp của người đàn ông phả vào bên tai, tựa hồ như vô cùng thỏa mãn mà phát ra một tiếng thở dài.

Cậu bị Ngụy Trường Xuyên ôm trọn cả người vào trong lòng.

Mà lại còn không phải là kiểu ôm hờ hững, mà là ôm chặt cứng y như đang ôm một con gấu bông cỡ bự vậy. Một cánh tay vắt ngang qua eo, một cánh tay ôm trọn bờ vai, cố định Mẫn Sơ thật chặt chẽ trong vòng tay anh.

Mẫn Sơ cảm giác lông mày lông mi trên người mình sắp dựng ngược hết cả lên rồi!

Cái, cái tình huống gì thế này!

Đây lại là chiêu trò gì của mấy anh giai thẳng sao?!

Mặt Mẫn Sơ đỏ bừng bừng, cảm nhận được cơ ngực rắn chắc của người đàn ông tì sát vào lưng mình. Nhiệt độ cơ thể anh rất cao, quả thực chẳng khác nào một cái lò sưởi, nóng hầm hập bao bọc lấy cậu. Đây là lần đầu tiên Mẫn Sơ thấu hiểu được câu nói 'ấm ổ chăn' của người xưa mang ý nghĩa gì.

Hoàn toàn trái ngược với sự luống cuống tay chân của cậu, Ngụy Trường Xuyên lại ngủ vô cùng say sưa. Thân hình anh phập phồng theo từng nhịp thở dài, phát ra tiếng hít thở hơi nặng nề.

Nhưng đó cũng không phải là tiếng ngáy. Tiếng hít thở hơi trầm đục của người đàn ông khiến Mẫn Sơ nhớ tới chú chó Golden Retriever mà người chủ nhà trọ hồi cậu đi làm thêm hay nuôi. Lúc nó nằm phơi nắng ngủ một giấc thật ngon lành thoải mái cũng sẽ phát ra thứ âm thanh y hệt như thế này.

Mẫn Sơ căng cứng người một lúc lâu, vùng vẫy cũng không thoát ra được, nhúc nhích cũng không xong. Một lát sau, thế mà cơn buồn ngủ lại dần dần kéo đến.

Vòng tay của Ngụy Trường Xuyên quả thực quá đỗi ấm áp, làm cho tay chân quanh năm lạnh ngắt của cậu cũng được ủ ấm lên theo.

Khi ở trong một môi trường ấm áp, ý chí của con người ta thường trở nên rất mỏng manh. Chẳng bao lâu sau, Mẫn Sơ liền chìm vào giấc ngủ.

·

Chẳng ngờ Mẫn Sơ lại ngủ vô cùng say giấc.

Mấy ngày nay kể từ khi Isua qua đời, giấc ngủ của cậu vẫn luôn không được tốt cho lắm, thường xuyên thức trắng đêm không chợp mắt nổi. Cho dù có ngủ được, đôi khi cậu cũng sẽ mơ màng nghe thấy tiếng hát ru văng vẳng bên tai, lúc tỉnh dậy lại phát hiện xung quanh chẳng có bóng dáng một ai, sau đó liền hoàn toàn mất ngủ luôn.

Vậy mà hôm nay, giấc ngủ của cậu lại đặc biệt sâu và êm ái, một giấc mộng mị cũng không có.

Sáng sớm, cậu bị đánh thức bởi một trận tiếng động sột soạt nho nhỏ.

Mẫn Sơ mở mắt ra, trong phòng vẫn còn tối om. Cậu liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện trận bão tuyết vẫn chưa hề ngớt.

Tiếp theo đó, cậu nghe thấy tiếng hít thở đều đều vang lên bên tai.

Ánh mắt Mẫn Sơ dừng lại trên khuôn mặt với những đường nét góc cạnh rõ ràng của người đàn ông.

Chẳng biết từ lúc nào, cậu đã từ tư thế nằm quay lưng lại với Ngụy Trường Xuyên biến thành đối mặt với anh. Cánh tay người đàn ông vẫn đang ôm trọn lấy lưng và vai cậu, thần sắc vô cùng thư thái, vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ.

Thấy anh ngủ say sưa đến vậy, Mẫn Sơ thế nhưng lại nảy sinh một tia khó chịu vi diệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-song-lay-lat-tren-ao-greenland-en-ngay-tan-the&chuong=7]

Bỗng nhiên cậu nhớ tới một câu nói vô cùng thịnh hành trên mạng trước kia —— giai thẳng hững hờ tung thính, để lại cho tôi cả một đời đau khổ.

Cái người này bị làm sao vậy chứ, tùy tùy tiện tiện ôm ấp người khác như thế, trai thẳng ai lại hành xử như vậy sao?

Đúng lúc này, Ngụy Trường Xuyên bỗng nhiên mở mắt ra.

Đôi mắt anh rất sâu, hàng lông mi dài khẽ chớp động, ánh mắt dần dần trở nên tỉnh táo rõ ràng. Khi nhìn rõ tư thế của hai người lúc này, trong đáy mắt anh xẹt qua một tia kinh ngạc, lập tức buông Mẫn Sơ ra, lùi lại một chút. Nhưng ngặt nỗi đây vốn dĩ là một chiếc giường đơn, có lùi cũng chẳng có chỗ nào để lùi cả.

Ngụy Trường Xuyên thoạt nhìn có vẻ vô cùng hoang mang. Anh cau mày, cúi đầu nhìn nhìn tay mình, lại nhìn Mẫn Sơ: “…… Xin lỗi cậu.”

Anh đưa tay xoa xoa thái dương, lúc mở mắt ra lần nữa, thần sắc đã khôi phục lại vẻ nghiêm túc thường ngày:

“Tối hôm qua là do tôi mạo phạm.” Anh lên tiếng.

Mẫn Sơ cũng có chút ngại ngùng, vội nói: “Cũng không hẳn là mạo phạm đâu anh.” Cậu là kiểu người không chịu nổi khi thấy người khác rơi vào tình cảnh khó xử. Chút oán trách nhỏ nhoi trong lòng vừa nãy đã sớm bị cậu quăng ra sau đầu từ đời nào rồi. Cậu chủ động lên tiếng giải vây: “Dù sao thì đều là đàn ông con trai với nhau cả, ôm nhau một cái cũng chẳng mất mát gì đâu, anh đừng để trong lòng.”

Thần sắc Ngụy Trường Xuyên vẫn vô cùng nghiêm túc. Anh dường như có chút bực bội, đưa tay vuốt ngược mái tóc lòa xòa trước trán ra sau: “Đêm nay tôi sẽ ngủ dưới sàn nhà.”

Nghe vậy Mẫn Sơ ngẩn người ra, vội tiếp lời: “Như vậy sao được chứ?”

Chỗ cậu chỉ có mỗi một bộ chăn đệm này thôi, vả lại trong phòng cũng chẳng có hệ thống sưởi sàn. Bên dưới sàn nhà là một tầng đất băng giá buốt lạnh, ngày thường đi chân trần giẫm lên đó thôi cũng đã bị lạnh cóng đến phát run rồi, càng đừng nói đến chuyện ngủ trên đó.

Thị trấn nhỏ của bọn họ làm gì có bệnh viện, nếu như bị lạnh đến sinh bệnh thì chẳng phải chuyện đùa đâu.

“Tuyệt đối không được đâu.” Mẫn Sơ nhíu mày phản đối: “Ngủ dưới sàn nhà sẽ bị ốm đấy, em không để ý đâu, anh cứ ngủ trên giường đi.”

Ngụy Trường Xuyên nghe xong, chỉ nhíu mày lại không tỏ rõ thái độ đồng ý hay phản đối.

Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, Mẫn Sơ bỗng nhiên nhớ tới việc bản thân mình là người đồng tính. Cậu không để ý, không có nghĩa là người khác cũng không để ý, chuyện này vẫn nên nói rõ cho Ngụy Trường Xuyên biết thì hơn.

Thế là cậu bèn cất lời: “Đúng rồi anh, nãy em quên chưa nói với anh, em thích con trai. Nếu như anh cảm thấy để ý chuyện này thì ——”

Mẫn Sơ nói đến đây, bỗng nhiên khựng lại.

Khoan đã nào, nói ra vào lúc này, chẳng phải sẽ làm cho người ta có cảm giác cậu đang trăm phương ngàn kế tìm cách để được ngủ chung giường với Ngụy Trường Xuyên sao? Mẫn Sơ thầm cắn rứt.

Cùng lúc đó, Ngụy Trường Xuyên nghe thấy lời cậu nói, liền ngẩng đầu lên nhìn cậu.

Mẫn Sơ vừa chạm phải ánh mắt anh, lập tức cứng đờ cả người. Cậu đột nhiên nhận ra bản thân mình lại đi come out ngay trước mặt một người hoàn toàn xa lạ thế này.

Thật sự là quê chết đi được!!

Mẫn Sơ nháy mắt cứng họng vì quá xấu hổ. Thấy Ngụy Trường Xuyên cứ nhìn mình chằm chằm, cậu vội vàng luống cuống tay chân bắt đầu giải thích loạn xị ngầu: “Em không có ý đó đâu, em chỉ muốn nói là, tuy rằng em thích con trai, nhưng em không thích anh đâu ——”

Nghe được ba chữ “không thích anh”, cái nhíu mày của Ngụy Trường Xuyên khẽ giãn ra một chút, biểu cảm trên khuôn mặt có chút vi diệu.

Mẫn Sơ nhận ra mình lại lỡ lời mất rồi: “Không, không phải ý đó đâu! Cũng không phải là em không thích anh!”

“Anh rất tốt, lại còn đẹp trai nữa…… Ý em, ý em là muốn nói, mặc dù em thích con trai, nhưng cho dù chúng ta có ngủ chung trên một chiếc giường, em cũng sẽ không làm gì anh đâu, anh thật sự không cần phải lo lắng đâu!”

Cậu luống cuống tay chân giải thích một hồi dài ngoằng. Ngụy Trường Xuyên ngồi bên cạnh lắng nghe, ngược lại cũng chẳng nói thêm lời nào, chỉ là ánh mắt nhìn Mẫn Sơ dần dần trở nên có chút vi diệu khó tả.

Ánh mắt anh dừng lại trên người chàng thanh niên đang ngồi thu lu trên giường với vẻ mặt vô cùng quẫn bách, khẽ dời xuống dưới một chút, sau đó liền quay đầu đi chỗ khác:

“Ừm.” Mẫn Sơ nghe thấy anh lên tiếng: “Tôi không lo lắng.”

Nghe vậy, Mẫn Sơ ngẩn ra một lúc, tiếp đó cũng cúi đầu nhìn xuống thân hình nhỏ bé tay chân khẳng khiu của mình, rồi lại nhìn sang cánh tay rắn chắc của Ngụy Trường Xuyên, rồi chìm vào trầm mặc.

Mẫn Sơ bỗng nhiên ý thức được rằng, dường như cả cái buổi sáng nay cậu nói chẳng được một câu nào ra hồn cả.

Chẳng lẽ ở cái nơi lạnh giá này lâu quá nên đến cả não bộ cũng bị đóng băng luôn rồi sao? Tại sao chỉ số IQ của cậu cứ như cái điện thoại bị lạnh cóng đến sập nguồn cứ thế mà bay biến đi đâu mất tiêu vậy nhỉ?

Mẫn Sơ hoàn toàn bị chính những hành động của mình làm cho ngượng chín mặt, quẫn bách đến mức không thốt nên được lời nào.

Ngụy Trường Xuyên cũng im lặng không nói gì, hai người cứ thế ngượng ngùng đối mặt với nhau.

Đúng lúc này, một trận tiếng động sột soạt vang lên, so với âm thanh Mẫn Sơ nghe được lúc nãy còn lớn hơn rất nhiều. Mẫn Sơ cảnh giác quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tuyết đọng trên mái nhà nhiều quá rồi……”

Những ngôi nhà trên đảo Greenland đều được làm bằng gỗ, khả năng chịu lực có hạn, nếu tuyết đọng quá dày rất có khả năng sẽ đè sập cả ngôi nhà. Mẫn Sơ có chút lo lắng, thế nhưng cậu vừa mới định ngồi dậy, liền nghe thấy Ngụy Trường Xuyên nói:

“Để tôi đi xem sao.”

Anh đứng dậy liền bước thẳng ra ngoài, Mẫn Sơ cản không kịp. Cậu vội vàng tròng đôi tất lông giữ ấm vào chân, khoác chiếc áo len rộng thùng thình, mặc thêm một chiếc quần lót nỉ mặc nhà, rồi vội vã chạy theo sau.

Mẫn Sơ vừa mở cửa ra, mấy chú chó mới tỉnh ngủ đã xúm xít vây lại gần. Chúng cọ sát bộ lông dính đầy bông tuyết vào chân Mẫn Sơ, rên ư ử làm nũng.

Mẫn Sơ tiện tay lấy mấy lát cá đông lạnh đút cho chúng ăn. Đúng lúc này, cậu nghe thấy tiếng một đống tuyết dày cộp rơi huỵch xuống sân.

Một lát sau, Ngụy Trường Xuyên đã đi tới —— trên người anh chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ của Mẫn Sơ, bộ đồ ngủ vốn dĩ phải rất rộng rãi lùng thùng giờ lại bó sát chặt cứng lấy cơ thể vạm vỡ của người đàn ông. Khi anh tiến lại gần, bầy chó thế mà lại tự động dạt ra nhường đường cho anh. Ngụy Trường Xuyên với động tác vô cùng tự nhiên đã kéo theo Mẫn Sơ đang đứng chôn chân ở cửa vào trong nhà, tiện tay đóng luôn cửa lại.

“Anh trai ——” Mẫn Sơ kinh ngạc mở to hai mắt: “Anh cứ mặc mỗi bộ đồ này mà đi ra ngoài đó hả?”

Bên ngoài bão tuyết vẫn đang gào thét ầm ầm, người đàn ông thế mà lại chỉ mặc độc một bộ đồ ngủ đi ra ngoài?

“Ừm.” Ngụy Trường Xuyên dường như hoàn toàn không để ý tới sự khiếp sợ của cậu, mà chỉ liếc nhìn cánh cửa một cái, quay đầu lại hỏi: “Không cần cho mấy con chó vào nhà sao?”

Mẫn Sơ lắp bắp: “Không cần đâu anh……”

Ngụy Trường Xuyên gật gật đầu, xoay người đi về phía phòng tắm, chắc hẳn là đi rửa mặt đánh răng.

Mẫn Sơ đứng sững sờ một mình ngay tại chỗ. Chẳng lẽ do cậu ốm yếu bệnh tật quá lâu rồi, nên đã quên mất người khỏe mạnh bình thường thì sẽ trông như thế nào rồi sao? Nhưng cho dù có là đàn ông tộc Inuit đi chăng nữa, vào cái kiểu thời tiết như thế này muốn ra khỏi cửa ít nhất cũng phải mặc một lớp quần áo da thú thật dày chứ. Hơn nữa bộ đồng phục mà Ngụy Trường Xuyên mặc lúc mới xuất hiện vào ngày hôm qua trông cũng chẳng có vẻ gì là giữ ấm tốt cho lắm……

Mẫn Sơ chợt nhớ tới cái ổ chăn ấm áp dễ chịu đêm qua. Biết đâu đấy, có một số người trời sinh nhiệt độ cơ thể đã cao hơn người bình thường chăng?

Mẫn Sơ có chút hoang mang, nhưng nghĩ mãi không ra nên cũng chẳng buồn nghĩ ngợi thêm nữa. Sau khi rửa mặt đánh răng xong xuôi, cậu lên tiếng hỏi Ngụy Trường Xuyên: “Anh trai, bữa sáng anh muốn ăn gì?”

Ngụy Trường Xuyên đáp lời: “Gì cũng được.”

Mẫn Sơ liền bảo: “Vậy em cứ tùy tiện nấu chút gì đó ăn tạm nhé.”

Tối qua đã ăn mì rồi, nên Mẫn Sơ muốn làm một món khác. Cậu xuống hầm băng lấy ra một ít hoành thánh đông lạnh đã gói sẵn từ trước. Trên đảo thịt lợn rất khan hiếm, nên Mẫn Sơ đã đem băm luôn chỗ thịt lợn tươi mới để gói sẵn cả một tủ lạnh sủi cảo và hoành thánh. Trước đó cậu còn sợ tự mình ăn không hết để lâu sẽ bị hỏng, cũng may là Ngụy Trường Xuyên đã tới.

Hoành thánh được chia sẵn vào từng túi giữ tươi vô cùng tiện lợi. Mẫn Sơ nấu cho mình một túi, còn nấu cho Ngụy Trường Xuyên tận hai túi. Lúc hoành thánh sắp chín, cậu liền cho thêm một muôi mỡ lợn vào trong bát, lại cho thêm nước tương, giấm cùng các loại gia vị khác, tinh túy nhất chính là một thìa đường trắng để tăng thêm vị ngọt thanh cùng ba thìa sa tế. Thế là một bát hoành thánh vị chua cay sa tế váng dầu đỏ au thơm ngon đã hoàn thành.

Sợ Ngụy Trường Xuyên ăn chưa đủ no, Mẫn Sơ còn lấy bột nếp nặn thêm một bát bánh trôi nước, cho thêm rượu nếp than tự ủ ở nhà vào nấu thành bát chè trôi nước rượu nếp than, lại rán thêm một chiếc bánh trứng gà, ăn kèm với món dưa chua giòn rụm chua cay hấp dẫn. Một bữa sáng vô cùng thịnh soạn và ngon miệng đã sẵn sàng.

Đợi đến khi cậu dọn đồ ăn lên bàn, lại chẳng thấy bóng dáng Ngụy Trường Xuyên đâu.

Đang định đi tìm người, Mẫn Sơ liền thấy cửa chính mở ra, Ngụy Trường Xuyên bước vào, trên tay đang cầm chiếc xẻng sắt chẳng biết đã lấy từ dưới hầm lên từ lúc nào.

Mẫn Sơ hơi mở to hai mắt, liền thấy người đàn ông ngẩng đầu lên, nhìn cậu một cái, nói: “Tôi vừa dọn bớt tuyết rồi.”

Nghe vậy Mẫn Sơ liền ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên nhìn thấy lớp tuyết đọng dày cộp cả thước trước cửa đã được dọn sạch bong tạo thành một lối đi kéo dài từ tận cửa nhà ra tới cổng sân.

Lối đi vô cùng rộng rãi thoáng đãng, tuyết đều được vun gọn sang hai bên, mặt đường lộ rõ cả phần đất đen xì bên dưới, sạch sẽ hơn gấp vạn lần so với lúc Mẫn Sơ tự dọn những ngày trước.

Hơn nữa một mình cậu dọn thì phải mất nguyên một ngày trời, trong khi người đàn ông này chỉ tốn vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ là đã giải quyết xong xuôi tất cả.

Mẫn Sơ có chút sửng sốt ngẩn người, bỗng nhiên cậu cảm thấy người mà mình tình cờ nhặt được xem ra cũng không tệ lắm nhỉ?

Bình Luận

0 Thảo luận