Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

NHƯ Ý TRUYỆN CHI LANG HOA VI HẬU

Chương 31: Cơ Hội Của A Nhược

Ngày cập nhật : 2026-05-13 11:11:59
Thanh Anh ở Diên Hi Cung chờ A Nhược trở về, không ngờ người đến lại là Lý Ngọc tới truyền chỉ.
Trong đầu Thanh Anh nhất thời lóe lên một tia sáng. Chẳng lẽ A Nhược nàng ta... nàng ta đã lọt vào mắt xanh của Hoàng thượng? Tất cả những khoảnh khắc A Nhược cố tình tiếp cận Hoàng thượng trước đây bỗng chốc xâu chuỗi lại thành nguyên nhân kết quả trong đầu nàng.
Thế nhưng, lời Lý Ngọc thốt ra lại là: "A Nhược cô nương ở ngự tiền va chạm Hoàng thượng. Hoàng thượng nể tình hôm nay là ngày Trừ tịch không muốn đánh chết nàng ta, đã giáng A Nhược đến Hoán Y Cục làm khổ sai, liên lụy đến a mã của A Nhược cũng bị tạm thời cách chức."
"Sao lại như vậy? Ta không tin! A Nhược làm sao có thể va chạm Hoàng thượng được?" Thanh Anh đi tới đi lui trong điện, miệng không ngừng lẩm bẩm.
Ngược lại, Nhị Tâm là người lên tiếng hỏi trước: "Lý Ngọc công công, chủ tử nhà chúng ta quả thực không biết rõ sự tình. Xin ngài báo cho biết tình hình lúc đó, để ngày sau Hoàng thượng có hỏi tới, chúng ta cũng biết đường ứng đối."
Lý Ngọc thở dài một hơi, đem ngọn nguồn sự việc kể lại tường tận.
Hóa ra, khi A Nhược bưng canh giải rượu đến Dưỡng Tâm Điện, Hoằng Lịch đang ngồi hờn dỗi một mình.
"Hoàng thượng, chủ tử nhà chúng ta thấy ngài long thể bất an, cố ý sai nô tỳ nấu canh giải rượu mang tới ạ." A Nhược mang vẻ mặt thẹn thùng. Trước khi bước vào, nàng ta còn cố ý nới lỏng búi tóc, soi mình trước gương đồng ngoài cửa Dưỡng Tâm Điện, dáng vẻ vẫn diễm lệ vô cùng.
Hoằng Lịch không đáp lời. Trong đầu hắn lúc này toàn là hình ảnh Lang Hoa vui vẻ giới thiệu món sủi cảo trong bữa tiệc, cùng nụ cười rạng rỡ của nàng khi nâng ly cùng Hi Nguyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/nh-truy-n-chi-lang-hoa-vi-h-u&chuong=31]

Hoằng Lịch cũng biết mình chưa chắc đã thật sự yêu Lang Hoa, nhưng hắn là vua của một nước, là chủ của thiên hạ, thân là Hoàng hậu, nàng đáng lẽ phải xoay quanh hắn mới đúng.
Đang mải suy nghĩ, hắn chợt thấy bát canh trong tay A Nhược càng nâng càng cao, càng ngày càng tiến sát lại gần. Thậm chí, đầu của A Nhược còn định tựa lên đùi hắn. Hoằng Lịch đột ngột đứng phắt dậy, bát canh giải rượu đổ ụp hết lên y phục của hắn.
"Đồ phế vật!" Hoằng Lịch tung một cước đá văng A Nhược. "Làm việc bất cẩn như vậy, sao có thể hầu hạ bên cạnh Nhàn phi? Đưa đến Hoán Y Cục giặt quần áo đi!"
Lý Ngọc vội vàng hầu hạ Hoằng Lịch thay y phục, nhưng A Nhược vẫn chưa từ bỏ ý định, gắt gao nắm chặt góc áo Hoằng Lịch.
"Hoàng thượng, nô tỳ là A Nhược đây! Hôm nay ngài còn khen nô tỳ thanh lệ mà. A mã của nô tỳ là Tác Xước Luân..." A Nhược chưa kịp nói hết câu, đã bị tiểu thái giám đứng cạnh kéo ra.
"Tác Xước Luân thị sao? Người đâu, truyền chỉ cách chức a mã của A Nhược, bắt ở nhà đợi lệnh!" Hoằng Lịch cởi bỏ áo ngoài. "Thay y phục khác cho trẫm, trẫm muốn đi đón giao thừa cùng Hoàng hậu."
Trên cung đạo, Hoằng Lịch nhìn thấy những chiếc đèn lồng đỏ rực treo dọc đường. Đặc biệt là hai chiếc đèn lồng trước cửa Trường Xuân Cung, bên trên thêu họa tiết "Hỉ tước báo xuân", trông vô cùng hân hoan vui vẻ.
Bên trong cánh cửa Trường Xuân Cung, các cung nữ đang náo nhiệt quây quần bên lò than đón giao thừa. Họ ăn sủi cảo do Lang Hoa chuẩn bị, tay cầm phong bao lì xì dày cộm, cười đến vô cùng mãn nguyện.
Nhìn thấy loan giá của Hoằng Lịch, mọi người vội vàng đặt bát xuống hành lễ. Xuyên qua lớp lụa mỏng trên cửa sổ, Hoằng Lịch thấy bóng dáng mờ ảo của mấy nữ tử đang ngồi quây quần bên nhau giữa ánh nến leo lét. Đêm khuya thanh vắng, lại mang đến cảm giác náo nhiệt, ấm áp như những gia đình bình thường.
Các nữ tử trong phòng nghe thấy tiếng động đều bước ra tiếp giá. Lang Hoa, Hi Nguyệt, Lục Quân, Hải Lan, Uyển Nhân, Tĩnh Bình, A Phù... nhìn lướt qua, quả thật là người thì tươi tắn rạng rỡ, người thì đạm nhã thanh tao, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
"Đứng lên cả đi. Trẫm nghĩ hôm nay là đêm Trừ tịch, nên đến đón giao thừa cùng Hoàng hậu. Không ngờ tiệc tàn rồi mà các nàng vẫn chưa hồi cung, lại tụ tập hết ở đây." Hoằng Lịch bước vào nhà trước, ra hiệu cho mọi người đi theo.
"Thần thiếp biết hôm nay Hoàng thượng vì lời nói của Thư tần mà trong lòng không vui. Nhưng dẫu sao việc làm mất mặt nàng ấy trước đám đông cũng không hay, nên thần thiếp đã nán lại trấn an nàng ấy một lát. Các vị muội muội lại bảo về cung một mình thì cô quạnh quá, nên thần thiếp liền gọi tất cả đến đây." Lang Hoa đỡ Hoằng Lịch ngồi lên sập ấm.
"Nếu Hoàng thượng đến thăm Hoàng hậu nương nương, vậy bọn thần thiếp xin phép lui xuống trước." Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Hi Nguyệt quyết đoán lựa chọn dẫn các tỷ muội rút lui.
"Ừm, canh giờ cũng không còn sớm, các nàng cũng mau về nghỉ ngơi đi." Hoằng Lịch bưng chén trà sữa lên, nhấp một ngụm.
Lang Hoa sai Tố Luyện và Liên Tâm đi tiễn các vị nương nương, tiểu chủ. Trong phòng nhất thời chỉ còn lại Hoằng Lịch và Lang Hoa.
"Hoàng thượng đã thấy khá hơn chút nào chưa? Ngài phất tay áo bỏ đi giữa bữa tiệc, làm thần thiếp lo lắng lắm đấy." Lang Hoa nhận lấy chén trà từ tay Hoằng Lịch, rót thêm từ trong ấm ra, rồi cho thêm một muỗng mật hoa quế.
"Hoàng thượng nếm thử xem, pha thế này sẽ ngon hơn đấy ạ." Lang Hoa cười ngọt ngào. Hoằng Lịch rất hiếm khi thấy Lang Hoa cười tươi đến mức lộ cả lúm đồng tiền như vậy.
"Nàng thật lòng quan tâm trẫm sao? Trẫm rời đi đến giờ đã hơn một canh giờ rồi, nàng cũng chẳng phái người tới hỏi han lấy một tiếng." Hoằng Lịch rốt cuộc cũng mở miệng chất vấn.
"Vậy có vị muội muội nào phái người đi hỏi han ngài không?"
"Nhàn phi có phái A Nhược qua đó."
"Vậy sao Hoàng thượng lại đến chỗ thần thiếp?" Lang Hoa chỉ mỉm cười.
"Tên nô tài đó va chạm trẫm, trẫm đã đày ả đến Hoán Y Cục rồi." Hoằng Lịch tuy đang tức giận, nhưng Lang Hoa hỏi gì, hắn vẫn thành thật trả lời.
Lang Hoa đứng dậy, nhẹ nhàng bước ra sau lưng Hoằng Lịch, đấm bóp vai cho hắn: "Hoàng thượng bất mãn với thần thiếp chắc chắn không chỉ có lần này, đúng không? E là từ lúc ngài bệnh, đã bắt đầu oán trách thần thiếp rồi."
"Nàng đã biết, vậy sao không đến thăm trẫm?" Hoằng Lịch nhẹ nhàng nhắm mắt lại, tận hưởng đôi bàn tay thon thả của Lang Hoa đang xoa bóp trên vai mình.
"Hoàng thượng, lúc ngài lâm bệnh, thần thiếp cũng sốt ruột lắm chứ. Nhưng thần thiếp biết, thần thiếp không thể hoảng loạn. Ngài xem, tuy thần thiếp không đích thân hầu bệnh, nhưng từ việc trấn an Thái hậu, chăm sóc Gia tần bình an sinh nở, trông nom các hoàng tử công chúa, cho đến sắp xếp phi tần phụng dưỡng ngài, thần thiếp không bỏ sót một việc nào, đều lo liệu chu toàn cho ngài." Lang Hoa dừng đôi tay đang mỏi nhừ, vung nhẹ chiếc khăn. "Thế nhưng khi ngài tỉnh lại, ngài sủng ái Thanh Anh, thăng vị phân cho Thư tần, chỉ duy nhất lạnh nhạt với thần thiếp. Trong lòng thần thiếp cũng thấy tủi thân chứ." Lang Hoa hiếm khi oán trách, nhưng những lời này lại khiến Hoằng Lịch nghe mà chua xót trong lòng.
"Nhưng thần thiếp biết, ngài là quân vương, là phu quân của thần thiếp. Cho nên thần thiếp đã tự tay lo liệu bữa tiệc này. Vậy mà ngài lại không nể mặt thần thiếp, bỏ đi giữa chừng. Thực ra mấy vị muội muội vừa nãy, đều là đến để an ủi thần thiếp đấy." Lang Hoa rơi vài giọt nước mắt, trực tiếp khiến Hoằng Lịch áy náy vô cùng.
Hoằng Lịch xoay người nắm lấy tay Lang Hoa: "Trẫm trách oan nàng rồi, Lang Hoa." Hắn nhẹ nhàng ôm Lang Hoa vào lòng.
"Thần thiếp hiểu ngài mà. Ngài vừa mới khỏi bệnh, trong người vẫn còn một cỗ tà hỏa chưa phát tiết ra được. Đợi qua một thời gian nữa, ngài sẽ ổn thôi." Lang Hoa tựa đầu lên vai Hoằng Lịch, không nói thêm gì nữa.
Bên này, Thanh Anh nghe Lý Ngọc kể lại ngọn nguồn sự việc thì sốt ruột vô cùng. Lại nghe nói Hoàng thượng đã đến chỗ Hoàng hậu, nàng vội vã muốn sang đó để gặp ngài.
"Chủ tử, việc cấp bách bây giờ là phải thu dọn chút đồ dùng gửi qua cho A Nhược tỷ tỷ đã." Nhị Tâm lên tiếng nhắc nhở.
"Vậy Nhị Tâm, em đi giúp A Nhược thu dọn chút đồ dùng thường ngày đi. Lý Ngọc, vất vả cho ngươi đã tới báo tin cho ta." Thanh Anh nhìn theo bóng Lý Ngọc bước ra ngoài, sau đó thẫn thờ ngã ngồi xuống ghế. A Nhược cứ thế bị Hoằng Lịch đày đi làm khổ sai, giờ phải làm sao đây?
Thực ra Nhị Tâm rất muốn hỏi xem có cần chuẩn bị chút bạc vụn cho A Nhược không, nhưng chung quy vẫn không dám mở miệng. Nàng đành lấy chút tiền từ túi của mình bỏ vào, vội vã mang đi cho A Nhược.

Bình Luận

0 Thảo luận