Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Niệm Niệm Bất Vong

Chương 87

Ngày cập nhật : 2026-06-03 15:37:34

 

Giang Phủ chậm rãi đi dạo hai vòng ở hậu sơn nhưng vẫn không thấy bóng dáng ai, trong lòng không khỏi có chút thất vọng. Khi vào phòng, lại thấy Minh Tí Liên, người đã bế quan nhiều ngày, đang ngồi trên ghế uống trà với vẻ mặt u sầu. Minh Tí Liên vừa nhìn thấy Giang Phủ, càng kinh ngạc hơn, đặt mạnh chén trà xuống bàn── “Ngay cả người cũng bị y đuổi ra ngoài sao?!”

“Cái gì?”

Giang Phủ ngơ ngác, đang định nói thì thấy Minh Tí Liên “choang” một tiếng đứng dậy, phồng má giận dỗi nói: “Không phải là tên quan chó đó đưa mấy mỹ nhân đến sao, Minh Niệm hắn dám vì mấy mỹ nhân đó mà đuổi ta ra khỏi phòng ngủ của hắn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/niem-niem-bat-vong&chuong=87]

Hắn, hắn hắn quá không tôn trọng người già yêu trẻ rồi, oa oa oa oa…”

“……”

Mặc dù rất muốn đưa hai công chúa về Thái Học Phủ để học lại những thành ngữ uyên thâm của quốc túy, nhưng lời nói của Minh Tí Liên khiến Giang Phủ cảm thấy cơn ốm nghén đã không xuất hiện trong mấy tháng qua lại trào lên cổ họng.

“A a, A Niên, không không… Thái phó đừng buồn, buồn bã không tốt cho sức khỏe, cũng không tốt cho em bé đâu!”

Minh Tí Liên nước mắt lưng tròng tiếp tục an ủi Giang Phủ bằng những lời lẽ hoàn toàn lạc điệu của mình, “Ngưowif cũng biết đấy, nam nhân thì luôn khao khát hơn, nửa năm nay để hắn nhìn thấy mà không ăn được thì tự nhiên sẽ bức bối, giờ có mỹ nhân đưa lên giường thì tự nhiên sẽ có chút không kiềm chế được… Nhưng Thái phó yên tâm, sáng mai ta sẽ bảo hắn đưa mỹ nhân ra khỏi sơn trang!”

Minh Tí Liên vỗ vỗ ngực, hào khí ngút trời nắm chặt tay, “Ta đảm bảo!”

Với ý nghĩ “muốn đuổi ngay những mỹ nhân đó ra khỏi sơn trang”, Giang Phủ mượn ánh trăng mò vào phòng ngủ của Tần Vương, bụng to y cẩn thận khép cửa lại, rồi rón rén từng bước một tiến về phía giường.

Vừa vào phòng không nghe thấy tiếng động gì khiến người ta liên tưởng, điều này khiến Giang Phủ khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng căn phòng quá yên tĩnh khiến y vội vàng nín thở, không dám thở mạnh, trợn tròn mắt nhìn về phía giường── trên giường quả thật có một mỹ nhân, chỉ có mỹ nhân một mình nằm nghiêng trên giường, càng thêm thê lương.

Trái tim vừa rồi cứ như bị gặm nhấm bỗng chốc nhẹ nhõm, chỉ là nhìn bóng lưng cô độc của mỹ nhân, khẽ dâng lên nỗi đau. Giang Phủ lại tiến thêm vài bước, nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường, cởi giày mềm, đang định nằm xuống thì một mùi hương nồng nặc xộc vào mũi khiến y choáng váng.

Nhìn lại, mỹ nhân áo quần xộc xệch, môi đỏ khẽ hé, đâu phải là lạnh lùng cô độc, rõ ràng là đêm dài đằng đẵng gối chiếc khó ngủ!

“Thái phó!”

Mỹ nhân giật mình, ôm chầm lấy Giang Phủ đang đi chân trần ra ngoài, “Đất lạnh, Thái phó sao có thể làm hại thân thể mình như vậy.”

“……”

Giang Phủ giãy giụa không thoát, đành quay mặt đi. Minh Niệm lại cười rạng rỡ, ôm ngồi lên giường, dụi mặt vào mặt Thái phó, như một chú mèo con làm nũng, “Thái phó, người ghen sao?”

“Ta không có!” Vừa nói xong Giang Phủ mới giật mình nhận ra mình trả lời quá nhanh, vừa hận vừa ngượng, bên tai lại truyền đến tiếng cười khẽ.

“Ngoài Thái phó ra ai có thể vào phòng ngủ của bổn vương, đó đều là ý của đại tỷ, Thái phó người đã mắc bẫy rồi. A, làm sao đây, Thái phó vì ta mà ghen, ta vui đến chết mất…”

Bàn tay của thanh niên từng chút một vuốt ve khuôn mặt Giang Phủ, mỗi lần đều như dốc hết tất cả tình yêu, đột nhiên nhìn chằm chằm vào mặt Giang Phủ, thở dài, “Thái phó, sao người vẫn còn đỏ mặt, còn đỏ hơn lúc nãy, thật là xấu hổ.”

 

Bình Luận

0 Thảo luận