Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Niệm Niệm Bất Vong

Chương 90

Ngày cập nhật : 2026-06-03 15:37:50

 

Uống xong “trà dâu”, không khí căng thẳng lập tức trở nên thoải mái, Giang Phủ bị Minh Nhất và Minh Niệm kẹp ở giữa, hai người mỗi người một tay đỡ lấy cái bụng tròn vo, những hành động ân cần đó khiến Giang Phủ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

“Rất xin lỗi, đến thăm các con muộn như vậy, để các con phải chịu nhiều khổ sở.”

Minh Nhất nhìn Minh Lâm vẫn luôn quấn quýt lấy mình bên cạnh, nói: “Thật ra phụ vương các con là người lo lắng cho các con nhất, chỉ là ta vẫn không cho phép y đến chỉ điểm, giúp đỡ các con.”

“Minh Nhất…”

Minh Nhất an ủi mỉm cười với Minh Lâm, rồi nói: “Hai người có thể đến với nhau là duyên phận kiếp trước tu luyện mà thành, nhưng quá trình này chắc chắn sẽ có nhiều trắc trở, những trắc trở này sẽ khiến các con bị tổn thương nhưng cũng sẽ khiến các con càng trân trọng nhau hơn, những điều này ta đã từng trải qua, vì vậy ta hy vọng trên con đường này các con tự mình đi qua. Bây giờ các con có thể ở bên nhau chờ đợi đứa bé ra đời, ngay cả ta nhìn vào cũng cảm thấy ghen tị.”

Giọng Minh Nhất mang theo một chút buồn bã, có lẽ những chuyện cũ đã gợi lại những ký ức không mấy hạnh phúc của ông, và lúc này, một bàn tay lại vuốt lên vầng trán nhíu chặt của ông, nhẹ nhàng xoa bóp cho ôbg.

“Niệm Nhi rất khó khăn mới đến được thế gian này, sau khi ra đời lại chịu nhiều khổ sở, vì vậy Niệm Nhi rất sớm đã hiểu chuyện, bảo vệ ta là cha, một lòng một dạ, lúc đó ngay cả phụ vương của nó, nó cũng không thèm nhìn một cái. Sau này có một ngày, nó lén chạy đến nói với ta rằng nó đã thích một người, lúc đó nó chưa đầy mười tuổi, nhưng ta biết Niệm nhi nhất định cũng một lòng một dạ, muốn cưới người đó về tay."

"Cha!"

Mặt Minh Niệm đã ửng hồng, bị cha nhắc đến chuyện thời thơ ấu trước mặt Thái phó khiến hắn có chút xấu hổ, nhưng nhìn Giang Phủ với vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc, hắn lại mong Thái phó có thể nghe thêm một chút, yêu hắn thêm một chút.

"Con cũng đừng trách Chân nhi, đứa bé đó một mình canh giữ ở đó, lại là người đáng thương nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/niem-niem-bat-vong&chuong=90]

Tộc nhân của con đã an toàn, những kẻ phạm tội đều là những người đã mưu tính và lên kế hoạch lúc trước, còn phụ mẫu con ta đã hợp táng cho họ, đợi sau khi về kinh con có thể đi tế bái, đừng lo lắng."

"Minh đại nhân!"

"Phủ nhi gọi ta là gì?"

"...Cha," Giang Phủ vừa xấu hổ vừa vội vàng, tim đập nhanh, giọng nói không khỏi nghẹn ngào, "Đa tạ cha."

"Đều là người một nhà, còn nói gì lời cảm ơn."

"Đúng vậy, Thái phó, chúng ta đã là người một nhà rồi, bây giờ Thái phó có cha, phụ vương và ta, sau này còn có con cái, Thái phó Thái phó, người nói sinh mấy đứa con thì tốt hơn? Ừm... con gái đáng sợ quá, vẫn là con trai tốt hơn, người nói xem? ...Thái phó?"

"Thái phó, có phải người khó chịu ở đâu không?"

"Không, không sao... ưm!"

Một cơn đau quặn thắt đột ngột ập đến, như bóp nghẹt cổ họng, không thở nổi. Mặt Giang Phủ lập tức tái mét, năm ngón tay nắm chặt vạt áo, khớp ngón tay trắng bệch. Minh Nhất cũng biến sắc, vội vàng đưa tay sờ vào quần của Giang Phủ, không khỏi thất sắc.

"Minh Niệm, mau đi gọi Phượng Dương đến!"

"Gọi Phượng Dương?" Minh Niệm vẫn vẻ mặt mơ hồ.

"Đứa bé sắp ra đời rồi con còn không mau đi!"

Minh Nhất quát lớn một tiếng, như tiếng sét giữa trời quang giáng thẳng vào đầu Minh Niệm, hai mắt lập tức đờ đẫn, môi cũng run rẩy, chân run lẩy bẩy, vừa bước một bước đã vấp phải chân bàn, mọi khinh công võ nghệ đều trở thành mây trôi cuối trời, Minh Niệm ngã thẳng cẳng xuống đất.

Khi Minh Niệm tỉnh lại lần nữa, trong phòng đã không còn Thái phó, cũng không có cha và phụ vương, chỉ có một mình Minh Tí Liên đang đi đi lại lại trước mặt cậu.

"Thái phó sắp sinh rồi sắp sinh rồi!"

"Ta biết mà, tất cả mọi người không phải đều ở trong đó sao! Á á á tại sao ta không giúp được gì cả!"

"Thái phó mới mang thai chưa đầy chín tháng sao có thể sinh bây giờ!"

"Ngươi hỏi ta ta làm sao biết được á á á!"

Minh Tí Liên đau khổ túm tóc, ôm đầu ngồi xổm ở góc tường, còn Minh Niệm thì như gió xông ra ngoài, theo tiếng động đến phòng sinh, vừa đẩy cửa ra thì Minh Lâm lại vừa vặn ôm một đứa bé mềm mại nhỏ xíu. Cả hai đều ngẩn người, nhưng Minh Lâm lại đưa đứa bé trong lòng cho Minh Niệm, "Con trai của con."

"Con trai? Con trai!"

Minh Niệm suýt nữa thì nhảy dựng lên, "Đã sinh ra rồi sao? Thái phó, con muốn đi gặp Thái phó!"

"Đừng ồn ào! Là song sinh, trong bụng Thái phó của con còn một đứa nữa!"

"Cái gì───"

Minh Niệm tim đập loạn xạ, hai mắt tối sầm, lập tức trời đất quay cuồng, lại ngất đi.

Hết

============================

 

Bình Luận

0 Thảo luận