Sáng / Tối
Cố Diệu nói hai ngày nữa sẽ về, không ngờ đúng là hai ngày sau - đây không phải Liễu Nguyệt Lan cố ý dò hỏi, mà là động tĩnh của người này quá lớn.
Cố Diệu cũng không phải người quá phô trương, nhưng mọi thứ liên quan đến y đều là bí mật công khai trong trường, có thể biết ở khắp mọi nơi.
Ngày y trở về, mỗi quầy trong căng tin đều làm rất nhiều món ăn thịnh soạn, và miễn phí cả ngày.
Liễu Nguyệt Lan đến trường mới nghe tin này, anh chạy đến căng tin, không thèm để ý đến việc sắp muộn tiết tự học buổi sáng.
Anh hoa mắt nhìn các món ăn sáng tinh xảo, không chắc chắn hỏi lại một lần nữa: "Miễn phí? Cả ngày?"
Bác đầu bếp căng tin cười tủm tỉm nói: "Đúng vậy!"
"..." Liễu Nguyệt Lan rất ngại ngùng hỏi lại: "Cháu có thể đóng gói mang về không?"
Bác đầu bếp căng tin vẫn cười tủm tỉm: "Được chứ!"
Khi rời căng tin, Liễu Nguyệt Lan hai tay xách đầy hộp đóng gói.
Anh đã đóng gói tất cả những gì có thể đóng gói. Mấy bác đầu bếp căng tin còn tự giới thiệu, đóng gói thêm mấy phần món tủ cho anh.
Liễu Nguyệt Lan khó nhọc xách những hộp cơm này trên đường về lớp, trong lòng khá vui.
Những món này đủ cho họ ăn cả tuần.
Có thể tiết kiệm được tiền ăn cả tuần.
Nhưng rất nhanh, anh lại có vấn đề mới.
Mặc dù bây giờ đã vào đông, nhưng... đây dù sao cũng là thức ăn, để một ngày có bị hỏng không?
Liễu Nguyệt Lan không biết nấu ăn, việc nấu ăn trong nhà luôn do anh trai anh làm, anh không thể nói rõ liệu những món ăn này có bị hỏng khi không có tủ lạnh hay không.
Hơn nữa... đây dù sao cũng là đồ ăn, ít nhiều cũng có mùi, phải mang những thứ này ở trong lớp cả ngày, Liễu Nguyệt Lan cảm thấy hơi xấu hổ.
Anh suy nghĩ một chút, quyết định bỏ tiết cuối cùng buổi sáng, về nhà một chuyến.
Đội ngũ giáo viên của trường Diệu Phúc rất tốt, nhưng việc quản lý không quá nghiêm ngặt - cũng không thể nghiêm ngặt được.
Liễu Nguyệt Lan rất thuận lợi bỏ học, giữa trưa hơn 11 giờ đứng dưới nắng gắt chờ xe buýt.
Vào đông rồi, mặc dù nắng gắt, thời tiết vẫn lạnh.
Liễu Nguyệt Lan mặc đồ mỏng, mới chờ vài phút đã lạnh đến chảy nước mũi.
Anh chưa từng đi chuyến xe buýt đó vào giờ này, không biết chuyến này mấy giờ mới đến, đành dậm chân tiếp tục chờ.
Đang chờ, anh đột nhiên ngửi thấy một mùi nước hoa quen thuộc.
Quay đầu nhìn lại -
...Người ta thật sự sẽ cười khi không nói nên lời.
Liễu Nguyệt Lan nhìn người phía sau, thật sự không biết nói gì cho phải: "Thiếu gia, cậu ngày nào cũng tuần tra trường học à? Cậu là bảo vệ của trường này à?"
Người đến nghe vậy cũng cười: "Đúng vậy, tôi là bảo vệ của trường này."
Lại là Cố Diệu.
Sau khi cười xong, Cố Diệu nhìn đống hộp cơm trong tay Liễu Nguyệt Lan, nói: "Cậu định về nhà à? Mang những thứ này về nhà?"
Y hỏi rất trực tiếp, nhưng giọng điệu không mang theo cảm xúc gì khác, tự nhiên như chỉ hỏi một câu "Hôm nay trời có lạnh quá không".
Liễu Nguyệt Lan không cảm thấy việc mình đóng gói một đống đồ ăn miễn phí ở căng tin về ăn cùng anh trai có gì sai, nhưng người ở tuổi anh ít nhiều có lòng tự trọng và kiêu hãnh khó giải thích bằng lời, cộng thêm, người trước mặt chính là người đã hào phóng mời họ ăn cơm, mấy yếu tố này chồng chất lên nhau, trong lòng Liễu Nguyệt Lan vẫn có chút khó chịu.
Liễu Nguyệt Lan khẽ đáp một tiếng, đồ vật trong tay vô thức giấu ra sau lưng.
Cố Diệu không biết có để ý đến hành động nhỏ này không, y suy nghĩ một lát, nói: "Tôi nhớ cậu về nhà phải đi xe khá lâu."
"Nhanh nhất cũng phải bốn mươi phút."
"Vậy đi đi về về, ít nhất cũng phải một tiếng rưỡi nhỉ."
"Ừm."
Cố Diệu lại suy nghĩ một lát.
Trong lúc đó y rút điện thoại ra, hình như định gọi điện, nhưng cuối cùng không gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=11]
Y cất điện thoại đi, lại nhìn Liễu Nguyệt Lan.
Vài phút sau, y nói: "Cậu có phải sợ những món này bị hỏng không?"
Liễu Nguyệt Lan: "...Ừm."
Cố Diệu lại có cảm giác như trút được gánh nặng: "Ồ, tôi còn tưởng nhà cậu có chuyện gì lớn. Cậu để ở ký túc xá của tôi đi, ký túc xá của tôi có tủ lạnh."
Liễu Nguyệt Lan: "...?"
Anh không có tiền ở ký túc xá, đương nhiên không thể tưởng tượng được điều kiện ký túc xá của trường Diệu Phúc xa hoa đến mức nào. Trong khái niệm của anh, ký túc xá sinh viên chỉ có một cái giường, một cái bàn học, một cái tủ quần áo. Tủ lạnh làm sao có thể xuất hiện trong ký túc xá, Liễu Nguyệt Lan không hiểu.
Thật trùng hợp, đúng lúc này, chuyến xe buýt mà Liễu Nguyệt Lan định đi đã đến.
Cố Diệu dùng ngón cái chỉ về phía ký túc xá sinh viên trong trường, nghiêng đầu: "Đi không?"
Trên đường đến ký túc xá, Cố Diệu còn rất tốt bụng giúp Liễu Nguyệt Lan xách hộp cơm.
Liễu Nguyệt Lan nhìn bóng lưng y, lại hỏi lại câu hỏi mà mình thắc mắc: "Cậu không đi học à? Sao cậu ngày nào cũng lang thang khắp các ngóc ngách trong trường vậy."
Cố Diệu quay đầu lại bất lực nói: "Tôi đang giúp cậu đấy, cậu có thể nói chuyện lịch sự với tôi một chút không."
Liễu Nguyệt Lan không phải là người lịch sự, anh "Ồ" một tiếng, nói: "Vậy cảm ơn cậu."
Đến ký túc xá, Cố Diệu thử rất nhiều lần mật khẩu, rất khó khăn mới mở được cửa.
"..." Y giải thích, "Lần cuối cùng tôi đến đây là ngày khai giảng."
Liễu Nguyệt Lan bắt đầu hối hận: "Tủ lạnh này của cậu còn dùng được không?"
Cố Diệu nói: "Cái này không dùng được thì còn cái khác, một trường học lớn như vậy, không thể nào không tìm được một cái tủ lạnh dùng được."
Ký túc xá sinh viên quanh năm không có người ở vẫn được cô lao công dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi, tủ lạnh và điều hòa không sử dụng cũng luôn bật, Liễu Nguyệt Lan vừa bước vào, luồng khí lạnh quanh người đã bị gió ấm từ điều hòa trong phòng thổi tan.
Cái tủ lạnh đó rất lớn, sau khi sắp xếp tất cả các hộp cơm gọn gàng vào vẫn còn rất nhiều không gian. Sau khi đặt đồ xong, Liễu Nguyệt Lan thất vọng đóng cửa tủ lạnh lại, nói với người đang âm thầm giúp đỡ bên cạnh: "Đôi khi tôi, đặc biệt..."
Cố Diệu rất đáng ghét tiếp lời: "Muốn đấu với những người giàu có như chúng tôi."
"Đúng vậy," Liễu Nguyệt Lan gật đầu, lại nói, "Tôi có thể hỏi một câu không? Ký túc xá sinh viên này của các cậu, một học kỳ bao nhiêu tiền?"
Thật sự làm Cố Diệu bí lời: "Cái này tôi thật sự không biết."
Liễu Nguyệt Lan: "Muốn đánh cậu quá."
Cố Diệu cũng không biết là nghiêm túc hay chỉ trêu chọc anh: "Tôi đã tập tán thủ, tập quyền anh, cậu không đánh lại tôi đâu."
Y càng nói Liễu Nguyệt Lan càng tức giận: "...Có ai nói với cậu là cậu hơi thiếu nợ không."
Cố Diệu nói: "Thật sự không có, họ đều -"
Cố Diệu dừng lại nửa giây ở đây, khi nói lại mang theo một chút giọng điệu không biết là tiếc nuối hay đáng tiếc: "Sợ tôi."
Liễu Nguyệt Lan ngẩn người trong hai giây ngắn ngủi.
Lúc này anh cuối cùng cũng nhớ ra, Cố Diệu không hề thân thiện và dịu dàng như y thể hiện, ngược lại, y có một mặt cực kỳ lạnh lùng và bạo lực - bất kể nguyên nhân của sự lạnh lùng và bạo lực này là gì.
Trong ký túc xá đột nhiên im lặng, không khí dần dần tràn ngập sự ngượng ngùng.
Vài giây sau Cố Diệu vỗ tay, nói: "Về đi học đi."
Y lại nói một dãy số, là mật khẩu cửa ký túc xá, nói: "Tối cậu tự đến lấy đi."
Liễu Nguyệt Lan đáp một tiếng, lại cứng nhắc nói một câu "Cảm ơn": "Chúc mừng sinh nhật em gái cậu. Cảm ơn các cậu. Thật lòng."
Cố Diệu nhìn anh cười như không cười, nói: "Lời cảm ơn của cậu tôi nhận rồi, nhưng..."
Y khá là không nói nên lời: "Là chị tôi sinh nhật, tôi không có em gái. Lời cảm ơn này của cậu, một chút cũng không thành thật, một chút cũng không thật lòng."
"..." Liễu Nguyệt Lan thật sự không nhớ, Cố Diệu nói vậy, anh thật sự chột dạ: "Chúc mừng sinh nhật chị cậu."
"Sau này cậu gặp chị ấy, tự nói với chị ấy đi."
Hai người lần lượt rời khỏi ký túc xá.
Mất nửa tiếng đồng hồ, khi ra ngoài, nhiệt độ bên ngoài hình như không còn thấp như vậy nữa.
Liễu Nguyệt Lan ngẩng đầu nhìn, bị mặt trời treo trên không trung chiếu vào làm nheo mắt.
Đi được vài bước, Cố Diệu đột nhiên dừng lại, quay đầu nói với Liễu Nguyệt Lan: "Không đúng, vừa nãy cậu chỉ nói cảm ơn chị tôi, nhưng người giúp cậu rõ ràng là tôi."
Liễu Nguyệt Lan: "...Vậy tôi cũng cảm ơn cậu, cảm ơn cả nhà cậu."
Cố Diệu thật sự hết cách với anh: "Liễu Nguyệt Lan, cậu đúng là người này."
Liễu Nguyệt Lan khẽ cười một cái, có một sự khoái trá khi trò đùa thành công: "Cuối cùng cũng nhớ tên tôi rồi."
"Cậu thật thù dai, đùa một chút cũng không được sao?"
"Tôi cũng chỉ đùa thôi mà."
Cố Diệu có lẽ thật sự chưa từng bị ai cãi lại như vậy, nhất thời lại có chút nghẹn lời.
Sau khi cười xong, Liễu Nguyệt Lan lại cảm thấy rất kỳ lạ.
Cố Diệu trước mắt này, và dáng vẻ đêm hôm đó hoàn toàn khác, và dáng vẻ ở văn phòng Tống Dĩ hôm đó cũng không giống lắm.
Sự tương phản quá lớn thậm chí khiến Liễu Nguyệt Lan có chút hoảng hốt, rốt cuộc Cố Diệu nào mới là thật.
Nghĩ đi nghĩ lại, Liễu Nguyệt Lan lại có chút áy náy, bất kể Cố Diệu nào gần với tính cách thật của y hơn, trong suốt thời gian dài như vậy, người đó dù sao cũng luôn giúp đỡ mình.
Trên người mình có lợi ích gì để Cố Diệu có thể lợi dụng không? Liễu Nguyệt Lan tự hỏi lòng, có lẽ là không có.
Luôn nhận sự tốt bụng của người khác, không có gì để báo đáp thì thôi, lúc này còn suy đoán tính cách của người khác, trong lòng Liễu Nguyệt Lan hiếm khi dâng lên một tia áy náy.
Anh nhanh chóng đi hai bước đuổi kịp Cố Diệu, nói: "Này, hay là, tôi mời cậu ăn cơm đi."
Anh mím môi, mang theo một chút ý cười mà chính mình cũng không nhận ra: "Nhưng cậu cũng biết, tôi không có nhiều tiền, chỉ có thể ăn những thứ rất rẻ."
Cố Diệu thật không khách sáo: "McDonald's, ngay tối nay."
Yêu cầu này của y thật sự khiến Liễu Nguyệt Lan rất ngạc nhiên.
Liễu Nguyệt Lan đương nhiên cũng không thể thường xuyên ăn McDonald's, nhưng... khi Cố Diệu nói ra ba chữ này, anh thật sự đã bật cười.
Tối hôm đó sau khi tan học hai người ngượng ngùng đến cửa hàng McDonald's gần trường, Cố Diệu mới hắng giọng, giải thích: "Khi tôi còn nhỏ... khoảng tám hay chín tuổi. Lúc đó tôi luôn ở Anh, ở nước ngoài mà, không có gì ngon, tôi nghe người ta nói, đồ ăn trong nước ngon hơn nhiều, ngay cả đồ ăn nhanh cũng rất ngon. Sau khi về nước tôi nói với bố tôi, tôi muốn ăn McDonald's."
Y vừa nói, vừa đẩy cửa McDonald's ra, quay đầu nhìn Liễu Nguyệt Lan.
"Kết quả là bố tôi bắt tôi quỳ trong phòng cả buổi chiều."
Y nói câu này, trên mặt mang một biểu cảm mà Liễu Nguyệt Lan không thể hiểu được.
Nói là tức giận, cũng không quá tức giận. Giống như đang than phiền, nhưng giọng điệu lại rất bình thản. Nói là tủi thân, thì lại hoàn toàn không có.
Là gì vậy? Liễu Nguyệt Lan cũng không nói rõ.
Liễu Nguyệt Lan từ khi có ký ức đã là người không cha không mẹ chỉ có anh trai, anh hoàn toàn không biết cách hòa hợp với bố mẹ, nhưng cũng ít nhiều biết không nên tự ý đánh giá mối quan hệ gia đình của người khác, liền chỉ mơ hồ nói: "...Có nguyên nhân gì không?"
Cố Diệu cười khẩy một tiếng: "Quỷ mới biết ông ấy. Lúc đó tôi chỉ nghĩ -"
Giọng điệu của y đột nhiên trầm xuống.
Liễu Nguyệt Lan quay đầu nhìn y, đột nhiên cảm thấy người đó tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo đáng sợ.
Nhưng y chớp mắt, giây tiếp theo Cố Diệu lại nở nụ cười, như thể sự u ám vừa rồi chỉ là ảo giác của Liễu Nguyệt Lan.
"Lúc đó tôi chỉ nghĩ, sau này tôi sẽ ăn McDonald's mỗi ngày." Cố Diệu lười biếng nói, "Ăn mỗi ngày, ăn sáng, trưa, tối."
Y không đợi Liễu Nguyệt Lan trả lời, vươn tay gọi một nhân viên: "Người đẹp, gói combo mà cô vừa gọi cho người khác, phiếu giảm giá lấy ở đâu vậy?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận