Sáng / Tối
Vừa dứt lời, Liễu Nguyệt Lan liền cảm thấy cổ tay đau nhói.
Cố Diệu nắm chặt tay anh.
Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của y không nắm Liễu Nguyệt Lan giơ lên——
Liễu Nguyệt Lan không nhìn rõ động tác của y, chỉ thấy một vật bay ra từ tay y, thẳng tắp lao về phía Cố Đỉnh Quân!
Vật thể màu bạc được đèn chùm chiếu sáng phát ra ánh bạc yếu ớt.
Cố Đỉnh Quân hơi nghiêng đầu sang trái, nhẹ nhàng tránh được đòn tấn công này.
Mãi đến khi vật đó đập vào cây cột tường phía sau người đàn ông, Liễu Nguyệt Lan mới nhìn rõ, đó là một con dao găm.
...đã cắm sâu vào tường.
Chưa kịp sợ hãi, Cố Đỉnh Quân lại mở miệng: "A Diệu, ở nhà mà động dao động súng, thật là bất lịch sự."
Nói rồi, ông ta từ từ đi xuống lầu.
Cây gậy chống màu đen gõ xuống tấm thảm dày, âm thanh càng thêm trầm đục, nhưng cảm giác chấn động trực tiếp vào tim lại không hề suy giảm chút nào.
Chớp mắt một cái, Cố Đỉnh Quân đã đến trước mặt hai người.
Cố Diệu nghiêng người chắn trước Liễu Nguyệt Lan, nhưng Cố Đỉnh Quân lại nhanh hơn y một bước, người vừa đứng vững, cây gậy chống đã chỉ vào Liễu Nguyệt Lan.
Đầu gậy cứng rắn không lệch chút nào, xuyên qua lớp áo dày cộm, chính xác ấn vào ngực Liễu Nguyệt Lan.
Tiếng kêu kinh hãi của Liễu Nguyệt Lan nghẹn lại trong cổ họng, anh khom người, gần như không thể kìm nén tiếng rên rỉ.
Cố Đỉnh Quân còn muốn nói gì đó, nhưng bị Cố Diệu ngăn lại.
Y vươn tay nắm lấy cây gậy chống, ống tay áo rộng rãi trượt lên, để lộ cánh tay nổi gân xanh.
Y gần như nghiến răng nghiến lợi nói: "Cố Đỉnh Quân, ông muốn chết phải không."
Cố Đỉnh Quân hơi dùng sức, không rút được cây gậy chống về, liền cười cười nói: "A Diệu, con vẫn như hồi nhỏ, chẳng biết đùa gì cả."
Sau vài phút giằng co, Cố Diệu buông tay.
Lực đột ngột thả lỏng khiến cây gậy chống trượt nhanh về phía sau, Cố Đỉnh Quân cũng đồng thời buông tay, phía sau ông ta, một người đàn ông trung niên cùng tuổi vươn tay đỡ lấy cây gậy chống.
Cố Đỉnh Quân lại nhìn Liễu Nguyệt Lan một cái, ánh mắt rõ ràng rất lạnh lẽo, nhưng khi rơi xuống người lại như mang theo lửa, Liễu Nguyệt Lan chỉ cảm thấy ngực mình sắp bốc cháy.
"A Diệu," Cố Đỉnh Quân thu hồi ánh mắt, "có tiến bộ, không tệ."
Cố Diệu không trả lời, chỉ bước thêm một bước sang bên cạnh, hoàn toàn ngăn cách Cố Đỉnh Quân và người yêu phía sau.
Cánh cửa lớn của sảnh trong kẽo kẹt mở ra.
A Fin mặc một bộ đồ đen, trên tay còn xách vài bộ quần áo mới. Anh ta đi đến sau lưng Cố Diệu, nói nhỏ: "Thiếu gia, quần áo."
Đó là quần áo đã chuẩn bị cho tối nay.
Cố Đỉnh Quân lại nhìn A Fin, sau khi đánh giá vài lần thì nói với người đàn ông phía sau: "A Sơn, con trai ông lớn thế này rồi sao? Tôi nhớ, nó lớn hơn A Diệu năm tuổi phải không?"
Vệ Sùng Sơn nói: "Vâng, lớn hơn năm tuổi."
A Fin hơi gật đầu chào Cố Đỉnh Quân: "Tiên sinh, đã lâu không gặp."
Cố Diệu nhận lấy quần áo kẹp vào khuỷu tay, tay vẫn không buông Liễu Nguyệt Lan. Anh cười lạnh một tiếng với Cố Đỉnh Quân, nói: "Khó cho Cố tiên sinh vẫn còn nhớ chuyện này, tôi còn tưởng ông chỉ nhớ sinh nhật của mấy tình nhân của mình thôi chứ."
Cố Đỉnh Quân không hề tỏ vẻ hổ thẹn: "Đối xử dịu dàng và kiên nhẫn với tình nhân, đó là phẩm chất cơ bản nhất của một người đàn ông."
Liễu Nguyệt Lan: "..."
Người này có thể nói ra những lời như vậy mà không đổi sắc mặt, da mặt thật sự dày đến một mức độ nhất định rồi.
Anh đứng sau lưng Cố Diệu, gần như có thể cảm nhận được sự khinh bỉ ngút trời của người yêu.
Nhưng Cố Diệu có lẽ cũng không muốn nói thêm lời vô nghĩa với Cố Đỉnh Quân, y nắm chặt tay Liễu Nguyệt Lan, quay đầu lại nói nhỏ: "Đi theo tôi."
Sảnh trong này là nơi chuyên dùng để tiếp đãi khách, phòng của Cố Diệu không ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=25]
Y dẫn Liễu Nguyệt Lan rời khỏi sảnh trong, rẽ trái rẽ phải, đến một biệt thự nhỏ khác.
Cố Diệu dẫn anh lên tầng ba, đẩy anh vào một phòng ngủ rồi khóa cửa lại.
"Tối nay cậu cứ ở đây, tôi giải quyết một số việc, xong việc tôi sẽ đến tìm cậu." Cố Diệu ấn vai anh ngồi xuống giường, "Tối nay... tối nay sẽ không có ai đến tìm cậu, ngoài tôi, nên cậu nhớ kỹ——"
Vẻ mặt Cố Diệu vô cùng nghiêm túc: "Bất cứ ai gõ cửa cậu cũng đừng mở, tôi có chìa khóa, tôi sẽ tự mình vào."
Y dặn dò kỹ lưỡng: "Nhớ kỹ, bất cứ ai gõ cửa cậu cũng đừng mở. Cánh cửa này rất an toàn, cậu cứ ở đây, không ai có thể vào được."
Liễu Nguyệt Lan không biết y đã lên kế hoạch gì, nhưng cũng không có ý định hỏi đến cùng. Anh suy nghĩ một lát, nói: "Nhưng mà, A Diệu, hôm nay tôi đến đây, không phải vì cậu sinh nhật sao?"
"Đúng vậy." Cố Diệu nói, "Tôi không muốn cậu ở cùng những người khác, tôi cũng không muốn ở cùng những người khác. Cho nên, đợi tôi về, chỉ có hai chúng ta đón sinh nhật."
Nói xong, sắc mặt Cố Diệu trầm xuống, giọng điệu đột nhiên trở nên nguy hiểm: "Còn nữa——"
Y đột nhiên nắm lấy cằm Liễu Nguyệt Lan, giọng nói khàn khàn: "Không được nhìn ông ta, cũng không được nói chuyện với ông ta nữa."
Liễu Nguyệt Lan "ừm" một tiếng, nói nhỏ: "Đau."
Lực nắm trên cằm không hề giảm đi chút nào, vẻ mặt Cố Diệu lạnh lẽo, lòng bàn tay gần như che kín nửa khuôn mặt Liễu Nguyệt Lan: "Cậu mà nhìn ông ta nữa, tôi sẽ——"
Liễu Nguyệt Lan không nhịn được vươn tay đánh y. Cậu gạt tay Cố Diệu ra, lẩm bẩm nhỏ: "Đồ thần kinh, ai nhìn ông ta? Tôi nhìn ông ta làm gì? Cậu bị bệnh à, cút đi cút đi!"
Vài giây sau, vẻ mặt Cố Diệu cuối cùng cũng dịu đi. Y thả lỏng lực, chuyển sang xoa nắn cằm Liễu Nguyệt Lan, khóe miệng nở nụ cười: "Cậu mà nhìn ông ta nữa, tôi sẽ móc mắt ông ta ra."
Liễu Nguyệt Lan chỉ coi y đang phát điên, đấm mạnh hai cái vào vai y.
Cố Diệu lại không biết nhớ ra điều gì, vẻ mặt vừa mới dịu đi lại đột nhiên căng thẳng.
Y kéo Liễu Nguyệt Lan ôm vào lòng, bàn tay từ cổ áo trực tiếp luồn vào, ngón tay thô ráp xoa nắn chỗ mà Cố Đỉnh Quân vừa chạm vào.
Cơ thể nhạy cảm không chịu nổi sự vuốt ve quen thuộc, trán Liễu Nguyệt Lan tựa vào vai y, tay yếu ớt nắm chặt cổ tay Cố Diệu, đứt quãng gọi tên y.
"A Diệu, A Diệu!"
Khoái cảm tích tụ đến đỉnh điểm rồi dần biến thành đau nhói, Liễu Nguyệt Lan đột nhiên cảm thấy tủi thân. Anh dùng sức đẩy người trước mặt ra, tay phải giơ cao——
Nhưng cái tát này lại không giáng xuống.
Mắt Cố Diệu đỏ ngầu, trên mặt không có chút dục vọng nào. Y vuốt tóc, rồi lại ôm Liễu Nguyệt Lan vào lòng, nói nhỏ một câu "xin lỗi".
Liễu Nguyệt Lan chưa bao giờ thấy y như vậy, nhất thời cũng có chút mềm lòng.
Cố Diệu mà anh quen biết, Cố Diệu mà anh yêu, không nên có một mặt thất bại như vậy. Anh nghĩ, cũng ôm chặt eo người yêu trước mặt, nhẹ giọng nói: "A Diệu, tôi biết cậu đang lo lắng điều gì."
Anh tựa vào vai Cố Diệu, môi hôn lên cằm người đó, suy nghĩ rất lâu, nói: "…Tôi không có yêu người già, tôi sẽ không thích ông già đâu."
Cố Diệu khẽ cười.
Y lại xoa nắn làn da của Liễu Nguyệt Lan, kỹ thuật điêu luyện nhanh chóng che lấp đi chút đau nhói đó.
Ngay trước khi sắp sửa "cháy nhà", Cố Diệu cuối cùng cũng chịu buông tay Liễu Nguyệt Lan ra.
"Vậy tôi đi trước đây, nhớ những gì tôi vừa nói." Hai người trán chạm trán, Cố Diệu nói, "Đợi tôi về."
Liễu Nguyệt Lan khoác tay qua vai y, gật đầu.
Trong sảnh, Cố Đỉnh Quân nhìn quanh, hỏi người phía sau: "Tống Dĩ đâu?"
Vệ Sùng Sơn nói: "Phu nhân vừa bị rượu vang làm ướt quần áo, đi thay rồi. Khoảng nửa tiếng trước."
Cố Đỉnh Quân lại hỏi: "A Hy và A Chiêu đâu?"
Vệ Sùng Sơn khẽ cười: "Thiếu gia A Hy..."
Chưa nói hết câu đã bật cười thành tiếng, nụ cười của Vệ Sùng Sơn rất tự nhiên: "Thiếu gia A Hy chê sảnh trong quá ngột ngạt, đi... đi nhà bếp hóng mát rồi. Đại tiểu thư đi cùng cậu ấy."
Cố Đỉnh Quân cũng cười. Ông ta lắc đầu: "Thằng nhóc tham ăn này."
Sau khi cười xong, ông ta lại hỏi: "Con trai ông, tên là Vệ Phong phải không?"
"Đúng vậy."
"Nó đã theo A Diệu bao nhiêu năm rồi?"
Vệ Sùng Sơn hơi suy nghĩ: "Mười năm rồi, đến năm nay, vừa tròn mười năm."
"Nhanh thật," Cố Đỉnh Quân cảm thán, "chưa từng nghe A Diệu phàn nàn về nó, xem ra là một đứa trẻ thông minh."
Vệ Sùng Sơn cười hiền hòa: "Thiếu gia khoan dung thôi."
Cố Đỉnh Quân dùng ngón trỏ chỉ vào ông: "A Sơn, ông này, chính là quá khiêm tốn."
Vệ Sùng Sơn vẫn chỉ cười, không nói gì.
Trong lúc hai người nói chuyện, Cố Diệu đã thay quần áo xong và quay lại.
Áo khoác gió màu xanh lá cây không thay, chỉ thay chiếc áo len dệt kim màu nhạt ban đầu bằng một chiếc áo khoác chống gió màu xanh đậm.
Trang phục này của y vẫn không làm Cố Đỉnh Quân hài lòng, ông ta nhíu mày, nói với Vệ Sùng Sơn: "Con cái lớn rồi, không quản được nữa."
Vệ Sùng Sơn "ừm" một tiếng.
Tính cách của Vệ Sùng Sơn là như vậy, ít nói, nói nhiều nhất là những từ phụ họa như "ừm", "phải".
Ông đã theo Cố Đỉnh Quân gần hết đời, Cố Đỉnh Quân đã quen với tính cách của người này, cũng không nghĩ nhiều, chỉ ngẩng đầu gọi to với Cố Diệu: "A Diệu, đợi con nửa ngày rồi."
Ông ta vừa nói, những người đàn ông và phụ nữ đang tụ tập trong sảnh trong đều im lặng.
Cố Diệu đi đến giữa tầng hai, bắt chước dáng vẻ của Cố Đỉnh Quân vừa rồi, tựa vào lan can nhìn xuống.
Những khuôn mặt của những người đàn ông và phụ nữ đó Cố Diệu đều ghi nhớ trong lòng—— đó là những đứa con riêng của Cố Đỉnh Quân.
Hôm nay ông ta đưa những người này đến đây, ý nghĩa cũng rất rõ ràng, ông ta chỉ muốn nói với Cố Diệu rằng, cái nhà họ Cố này, có rất nhiều người thừa kế.
Ông ta chưa chắc đã thực sự muốn giao nhà họ Cố cho một trong số những người này, hơn nữa, chỉ muốn cho Cố Diệu một lời cảnh cáo.
Nhưng dù là như vậy, cũng đủ để khiến Cố Diệu ghê tởm.
Những người đàn ông và phụ nữ đó, lớn nhất 16 tuổi, nhỏ nhất, Cố Diệu nhớ chỉ mới 8 tuổi.
Cố Diệu chống hai tay lên lan can, nói lớn với những người dưới lầu: "Thưa quý vị, chào mừng mọi người hôm nay đến tham dự buổi——"
Cố Diệu dừng lại một chút: "Lễ thừa kế."
Nói xong, y dùng ngón tay chỉ vào một cậu bé đang đứng giữa sảnh trong, ra hiệu cho cậu bé đứng sang một bên.
Cậu bé không hiểu, nhìn trái nhìn phải một lúc lâu, xác nhận Cố Diệu đang chỉ mình, liền do dự bước một bước sang trái.
Nhưng Cố Diệu vẫn không hài lòng, y mỉm cười nhìn cậu bé, không nói gì, cũng không làm thêm động tác nào khác, chỉ im lặng nhìn cậu bé như vậy.
Cậu bé lại đã cảm nhận được áp lực từ tư thế này.
Cậu bé nuốt nước bọt, vô thức đi sang một bên.
Những người khác bên cạnh cậu bé cũng vô thức cảm nhận được áp lực vô hình này, nhường đường sang hai bên.
Chỉ trong vài giây, những người đang tụ tập trong sảnh trong đã chia thành hai hàng, nhường ra khoảng trống ở giữa.
Cố Diệu hài lòng gật đầu.
Sau đó, y nhanh như chớp rút ra một khẩu súng lục ổ quay từ thắt lưng và giơ cao lên phía trước!
Bùm bùm bùm bùm bùm bùm——
Sáu viên đạn bắn ra ngay lập tức!
Chiếc đèn chùm khổng lồ bị đánh rơi khỏi móc treo, thân đèn rơi xuống đất với tiếng động lớn.
Mảnh vỡ của thân đèn văng tung tóe, trong sảnh trong lập tức vang lên vô số tiếng la hét.
Những vệ sĩ của Cố Đỉnh Quân như ma quỷ từ mọi ngóc ngách ùa ra, trong chốc lát, vô số nòng súng đen ngòm chĩa vào những người trên tầng hai.
Cố Diệu lại không hề bận tâm. Y cười như không cười ném khẩu súng đã hết đạn trong tay, thong thả từ thắt lưng lại lấy ra hai khẩu súng khác, "cạch cạch" hai tiếng lên đạn.
Cùng lúc đó, cánh cửa lớn của sảnh trong bị người ta đạp tung!
A Fin mặc đồ đen, cầm một khẩu M1□□ xông vào sảnh trong.
Phía sau anh ta, những vệ sĩ của Cố Diệu lần lượt bước vào.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận