Liễu Nguyệt Lan đứng cách đó không xa, hai chân như bị đổ chì, đóng chặt xuống đất.
Anh lùi lại vài bước rất chậm rãi, muốn lập tức rời khỏi nơi này, nhưng dù thế nào cũng không thể nhấc chân lên được.
Anh gần như có thể ngửi thấy mùi máu tanh từ không xa.
Và ngoài mùi máu tanh, anh còn hoảng loạn vì một chuyện khác.
Cần sa, thứ mà Tưởng Húc vừa hút... lại là cần sa.
Không phải chưa từng chứng kiến những người và việc vi phạm pháp luật. Trong mười sáu năm đầu đời nghèo khó của anh, trộm cắp, cướp giật anh đã thấy quá nhiều, nhưng những thứ bẩn thỉu đó dường như trở nên quá nhỏ bé trước cần sa.
Chỉ cần nghe thấy hai từ đó, cũng đủ khiến Liễu Nguyệt Lan run rẩy toàn thân.
Anh lại một lần nữa nhớ đến lời Tạ Lâm Phong đã nói.
...Ở trường học này, không ai có thể đắc tội.
Cách đó không xa, Cố Diệu lại dùng đế giày nghiền đầu Tưởng Húc. Sau khi người kia cam đoan không còn ma túy thừa trên người, Cố Diệu cuối cùng cũng buông tha cho hắn.
Điếu cần sa đó bị Cố Diệu thu đi. Y cầm trong tay, ghét bỏ liếc nhìn một cái.
Khi ngẩng đầu nhìn Liễu Nguyệt Lan lần nữa, Cố Diệu lại trở về vẻ bình thản thường ngày.
Y đi đến trước mặt Liễu Nguyệt Lan, hơi cúi đầu, nói: "Không phải tôi đã nói với cậu rồi sao, nếu có chuyện cần giúp đỡ, có thể tìm tôi."
Y đưa tay ra, dường như muốn giúp Liễu Nguyệt Lan chỉnh lại chiếc cặp sách đang lung lay, nhưng lại nhớ ra trong tay còn đang cầm điếu thuốc cuốn cần sa, liền đổi tay, giúp Liễu Nguyệt Lan vuốt tóc - chạy quá nhanh, tóc đều dựng lên rồi.
Liễu Nguyệt Lan run lên bần bật, như bị bỏng mà né sang một bên!
Cố Diệu chớp chớp mắt, dường như có chút ngượng ngùng mà rụt tay về.
Y cúi mắt nhìn Liễu Nguyệt Lan, trong mắt mang theo chút nghi hoặc: "Cậu sợ tôi?"
*
Đêm hôm trước lại quậy phá đến nửa đêm, sáng hôm sau thức dậy, mắt Liễu Nguyệt Lan đều sưng húp.
Anh vừa ngáp vừa tắm, trên lưng và eo đầy những vết hôn.
Cố Diệu đang đứng bên cạnh nặn kem đánh răng, sau khi ngắm một lúc, bị Liễu Nguyệt Lan ném thẳng vào mặt một chai sữa tắm rỗng.
Y cười tránh đi, nói: "Không cho xem à?"
Liễu Nguyệt Lan nhắm mắt gội đầu, nói: "Không cho."
Cố Diệu buồn cười nói: "Tối qua ai lấy đùi cọ anh? Bây giờ lại không cho xem."
Liễu Nguyệt Lan lười để ý đến y.
Sau khi tắm nhanh, Liễu Nguyệt Lan vừa sấy tóc vừa nói: "Sau này thật sự không thể đợi đến deadline mới vội viết bản thảo nữa. Thức khuya nhiều quá, em cảm thấy mình bị rụng tóc rồi."
Anh nhìn vào gương vuốt tóc mình, rồi nói: "Em đi cắt ngắn một chút đi, dài quá rồi."
Thật sự là bận rộn quá lâu, đến cả tóc cũng không kịp chăm sóc, đuôi tóc đã chạm vai rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=7]
Cố Diệu vẫn đang đánh răng, nghe vậy mơ hồ nói một câu: "Đừng cắt, đẹp mà."
"Thật không?" Liễu Nguyệt Lan bán tín bán nghi.
Anh rút máy sấy tóc ra, hai tay buộc tóc sau gáy, phát hiện ra đã có thể buộc một cái đuôi ngựa ngắn rồi.
Cố Diệu đánh răng xong, lại lau mặt, đi đến sau lưng Liễu Nguyệt Lan ôm anh vào lòng, cằm hạ xuống, tựa vào vai anh.
"Thật mà." Y nói.
Cố Diệu không mặc áo, vai lộ ra ngoài cũng rất "tuyệt vời", mấy vết móng tay đều rướm máu.
Cố Diệu rất đáng ghét mà cố tình hỏi: "Tối qua không đến mức kịch liệt như vậy chứ."
Bị Liễu Nguyệt Lan dùng khuỷu tay thúc một cái mới chịu thành thật.
Chủ nhật hiếm hoi, đã nói là không nghĩ đến công việc nữa, chỉ chuyên tâm ở bên Liễu Nguyệt Lan.
Cố Diệu tắt tiếng tất cả các điện thoại, còn cho Liễu Nguyệt Lan xem: "Hôm nay dù trời có sập cũng không ai tìm được anh."
Liễu Nguyệt Lan cười mắng y: "Đồ thần kinh."
Buổi trưa, Cố Diệu còn lâu lắm mới tự mình vào bếp nấu ăn.
Cố Diệu không có nhiều cơ hội vào bếp, y quá bận. Nhưng tay nghề của y khá tốt, theo lời y nói là tự mình mày mò học được khi bị bố ném sang Anh lúc mười mấy tuổi.
Liễu Nguyệt Lan cũng không rảnh rỗi, ở bên cạnh giúp y một tay, rồi lén ăn một chút rau đã được thái sẵn.
Sau bữa ăn, Liễu Nguyệt Lan nằm trên đùi Cố Diệu lướt Weibo, xem người chơi game di động có kỳ vọng gì về skin lần này. Cố Diệu ở bên cạnh tiếp tục đọc cuốn sách tiếng Anh chưa đọc xong, chỉ dùng một tay nắm lấy Liễu Nguyệt Lan, ngón trỏ thỉnh thoảng lại vuốt ve vài cái trên đầu ngón tay trắng nõn thon dài của người kia.
Sau khi yên tĩnh một lúc như vậy, Liễu Nguyệt Lan đột nhiên nắm lấy tay Cố Diệu.
"Vết sẹo này của anh, sao mãi không lành vậy?" Anh sờ lòng bàn tay trái của Cố Diệu, nghi hoặc nói, "Nhiều năm như vậy rồi, vết sẹo của em đã lành từ lâu rồi."
Nói xong anh lại cảm thấy không đúng: "Không đúng, lúc đó em còn không để lại sẹo, chỉ có vài vết thương nhỏ, mấy ngày là lành rồi."
Cố Diệu không mấy để tâm giơ lòng bàn tay lên nhìn, nói: "Không biết, có thể là khi tập bắn cung luôn bị cọ vào chỗ này."
Liễu Nguyệt Lan đôi khi cũng đi xem y bắn cung, nhưng những dịp như vậy luôn khiến anh không thoải mái, cộng thêm anh không biết gì về bắn cung, số lần đi cũng không nhiều.
Anh cảm thấy lời giải thích của Cố Diệu rất kỳ lạ, nhưng lại thực sự không biết phản bác thế nào, liền lẩm bẩm một câu "Em nghi ngờ anh đang qua loa với em".
Còn thị uy mà khép mấy ngón tay lại vỗ vỗ miệng Cố Diệu.
Cố Diệu phản tay nắm lấy anh, đặt lên môi hôn một cái, nói: "Em đừng ngày nào cũng muốn sống muốn chết là được rồi."
Liễu Nguyệt Lan liếc y một cái, không nói gì.
Mấy năm trước - khoảng mười năm rồi - anh trai anh bị một căn bệnh rất nặng, lúc nghiêm trọng nhất, Liễu Nguyệt Lan mỗi ngày phải ký hơn mười tờ thông báo bệnh nguy kịch.
Liễu Nguyệt Lan vốn không phải là người có tâm lý kiên cường, nhiều chuyện dồn dập, trong khoảng thời gian tuyệt vọng nhất, anh còn nghĩ đến việc cùng anh trai mình chết đi.
Cố Diệu phòng ngừa mọi cách, mỗi ngày chỉ cho anh hai giờ tự do hoạt động, nhưng vẫn không ngăn được anh nhặt được một nắm kim tiêm.
Nắm kim tiêm nhỏ đó đã làm xước tay Liễu Nguyệt Lan, cũng làm rách tay Cố Diệu, cứ thế để lại vài vết sẹo mờ.
Nhiều năm trôi qua, Liễu Nguyệt Lan chưa bao giờ nhắc đến chuyện lúc đó, đây là lần đầu tiên.
Cố Diệu cũng không nói nhiều, chỉ đưa tay gãi cằm Liễu Nguyệt Lan.
Trước khi ngủ, Cố Diệu đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Sắp đến tháng 12 rồi. Sinh nhật năm nay muốn đón thế nào?"
Sinh nhật của Liễu Nguyệt Lan rất dễ nhớ, ngày 12 tháng 12.
Anh không có chấp niệm gì với sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới hay những ngày tương tự, có hay không cũng không sao, đón thế nào cũng không sao.
Anh nhắm mắt nằm trên đùi Cố Diệu, điện thoại đặt sang một bên, chỉ nắm tay Cố Diệu, nói: "Đón bình thường thôi, đón giản dị thôi."
Cố Diệu vuốt tóc anh , thấy anh nhắm mắt, lại dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn thái dương anh, khẽ nói: "Được, vậy năm nay vẫn là hai chúng ta đón."
Liễu Nguyệt Lan lại đột nhiên nghĩ đến điều gì: "Cái ban công này của chúng ta, anh trang trí cho em đi. Cứ làm thành kiểu như nhà cổ của nhà họ Cố ấy."
Trong sân nhà cổ của nhà họ Cố, Cố Diệu đã trồng đầy một mặt hoa.
Người này nói, khi còn nhỏ sống ở nhà cổ rất áp lực và đau khổ, để tĩnh tâm, y đã đặc biệt đi học cắm hoa, dần dần trồng đầy hoa trong sân.
Cố Diệu cười bất lực: "Được rồi, tổ tông nhỏ của anh. Em thật biết sai khiến."
Thảnh thơi hai ngày, ngủ một giấc dậy, lại là thứ Hai.
Liễu Nguyệt Lan mỗi thứ Hai đều có lịch học kín mít, từ sáng đến tối. Nghĩ đến thứ Hai anh thật sự đau đầu.
A Fin đến đón anh từ sáng sớm.
Liễu Nguyệt Lan ban đầu nói không cần.
Yêu Cố Diệu nhiều năm như vậy, anh đã quen với cái bóng ma quái bên cạnh Cố Diệu. Nhưng anh dù sao cũng không phải Cố Diệu, không thể an tâm sai khiến A Fin như vậy.
"Em cứ để anh ấy đưa đi," Cố Diệu vừa mặc quần áo vừa nói một địa điểm, "Trưa nay anh ấy phải đến đây, ngay con phố cạnh Học viện Mỹ thuật, tiện đường."
Liễu Nguyệt Lan "ồ" một tiếng, trêu chọc nói: "Anh Phong, tiên sinh của anh lại để anh thay mặt rồi."
Địa điểm mà Cố Diệu nói Liễu Nguyệt Lan biết, đó là một câu lạc bộ tư nhân rất nổi tiếng ở thành phố Chiếu Hải.
Cố Diệu hầu như không tham gia những dịp này, nhưng không có nghĩa là tất cả các cuộc xã giao y đều có thể từ chối, những cái không thể từ chối, khó từ chối, y đều để A Fin thay mặt.
Khi Cố Diệu không xuất hiện, A Fin chính là người phát ngôn của y.
Nhưng cuộc xã giao hôm nay, khi Cố Diệu nhắc đến lại còn tức giận.
"Phương Dương Minh, vừa về đã gây chuyện cho anh." Cố Diệu nói một câu không mặn không nhạt, "Để A Fin đi dạy dỗ hắn."
Phương Dương Minh, chính là anh rể không ra gì của Cố Diệu.
Hôn nhân của bố mẹ Cố Diệu chỉ còn trên danh nghĩa. Y bất chấp mọi ý kiến phản đối, kiên quyết không cho phép hôn nhân của chị gái Cố Chiêu trở thành vật hy sinh của cuộc hôn nhân liên minh.
...Nhưng không ngờ, Cố Chiêu lại yêu phải một kẻ vô dụng như vậy.
Cố Diệu đã nói riêng với Liễu Nguyệt Lan rất nhiều lần.
Y hiếm khi nghi ngờ những việc mình đã làm, duy chỉ có chuyện hôn nhân của chị gái, y thực sự cảm thấy mình đã làm sai.
Liễu Nguyệt Lan không muốn quản những chuyện này, chỉ lắc đầu, nói: "Anh cũng đừng quá... như vậy. Dù sao anh ấy cũng là chồng của chị A Chiêu."
Cố Diệu hừ một tiếng, không nói gì nữa.
A Fin kịp thời lên tiếng: "Nguyệt Lan thiếu gia, ngài yên tâm đi, tôi biết chừng mực."
*
Trên đường đến trường, A Fin đột nhiên hỏi: "Tôi nhớ, sinh nhật của ngài sắp đến rồi."
Liễu Nguyệt Lan vui vẻ: "Sao ai cũng hỏi chuyện này vậy?"
A Fin nói: "Sao lại không hỏi được chứ? Cảm giác nghi lễ cần có vẫn phải có chứ. Ngài có muốn món quà gì không?"
Nói xong lại lập tức bổ sung một câu: "Trừ những món mà tiên sinh tặng ngài."
Liễu Nguyệt Lan chống tay vào cửa sổ xe, nói: "Không có, không muốn gì cả, đừng làm phiền."
A Fin cười cười, nói "Được rồi".
Sau khi đưa Liễu Nguyệt Lan đến trường, A Fin nói: "Tối nay tôi vẫn đến đón ngài. Ngài ăn tối thế nào? Tìm một chỗ ăn trước, hay về thẳng nhà?"
Dù sao cũng đã ở bên Cố Diệu nhiều năm như vậy, A Fin rất bạo dạn, thường xuyên nhân lúc Cố Diệu không có mặt mà trêu chọc y với Liễu Nguyệt Lan: "Hoặc, ngài gọi món, để tiên sinh nấu cho ngài."
Một câu nói đùa, đã làm lộ rõ địa vị của hai người trong nhà.
Liễu Nguyệt Lan cũng cười: "Chỉ có anh là nói nhiều nhất. Thôi được rồi, anh đi làm việc của anh đi."
A Fin thu lại nụ cười, gật đầu với Liễu Nguyệt Lan, rồi lái xe rời đi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận