Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Vì Ánh Trăng Mà Đến

Chương 38

Ngày cập nhật : 2026-04-11 21:01:24



Thoáng cái, kỳ nghỉ Tết đã trôi qua gần một nửa.


Sáng hôm đó, Cố Diệu hiếm khi không dậy sớm. Y nằm ườn trên giường ôm chăn, thà gối đầu lên đùi Liễu Nguyệt Lan còn hơn là dậy.


Liễu Nguyệt Lan dùng chân kia đá vào vai y: "Cố tiên sinh, nói là mỗi ngày chỉ ngủ hai tiếng thôi mà?"


Cố Diệu nói: "Thế thì sẽ đột tử, anh phải điều chỉnh lịch sinh hoạt của mình. Anh không thể chết được, anh chết rồi thì em sẽ thành góa phụ đấy."


"Đi chết đi." Liễu Nguyệt Lan vốn thẳng thắn lại cũng có kiêng kỵ, "Đầu năm mà nói linh tinh gì vậy."


Cố Diệu cười một tiếng, vỗ vỗ miệng mình, nói: "Được được được, xì xì xì."


Nói xong, y nhích từng chút một đến bên Liễu Nguyệt Lan, lười biếng nói: "Sau này anh sẽ đặt giờ làm việc của công ty là 10 giờ, mỗi sáng vẫn có thể quấn quýt với em một lúc ở nhà."


Liễu Nguyệt Lan nói: "...Anh gần ba mươi tuổi rồi có thể trưởng thành và chín chắn hơn một chút không?"


Cố Diệu: "Trưởng thành và chín chắn là để người khác nhìn, trước mặt vợ anh không cần trưởng thành và chín chắn."


Quấn quýt một lúc, Cố Diệu chợt nhớ ra một chuyện: "Cái vé của Tạ Lâm Phong, anh đã lấy được cho cậu ấy rồi, hai vé vị trí tốt nhất, cứ quên không nói với em."


Liễu Nguyệt Lan trêu chọc y: "Cố tiên sinh à, chuyện này đã nửa năm rồi, bây giờ anh mới nhớ ra à."


Cố Diệu nói thẳng thừng: "Không phải chuyện của em thì anh không để tâm."


Bao nhiêu năm rồi, Liễu Nguyệt Lan vẫn rất thích cách này. Anh đẩy đẩy mặt Cố Diệu, rồi lại rúc vào lòng u, tìm một vị trí quen thuộc trên ngực người kia tựa vào.


Anh lấy điện thoại của mình ra nhắn tin cho Tạ Lâm Phong: [Vé của cậu đã có rồi nhé.]


Tạ Lâm Phong hỏi: [Mấy vé? Vị trí?]


Liễu Nguyệt Lan trêu anh ta: [Vị trí tốt, một vé.]


Tạ Lâm Phong: [Chặn số rồi. Tạm biệt.]


Liễu Nguyệt Lan dở khóc dở cười, dứt khoát gọi điện thoại. Anh còn chưa mở lời, Tạ Lâm Phong đã la làng lên: "Tiểu Nguyệt Lan, cậu thật là vô vị! Ngay ngày mua được vé tôi đã nhận được mail rồi! Lâu như vậy rồi cậu mới nhớ ra nói cho tôi biết! Cậu căn bản không quan tâm tôi!!!"


Ba dấu chấm than cuối câu "cộp cộp cộp" đập vào đầu Liễu Nguyệt Lan, làm anh bật cười.


Anh chọc chọc eo Cố Diệu, nói: "A Diệu mới nhớ ra nói cho tôi biết, tôi có cách nào đâu."


Tạ Lâm Phong vừa nghe thấy tên Cố Diệu liền ngoan ngoãn: "Thôi thôi thôi, tôi không chấp nhặt với cậu."


Cố Diệu thở dài thườn thượt, kéo dài giọng nói: "Được, hai người cứ nói chuyện, tôi đi, tôi đi."


Liễu Nguyệt Lan cười đi tới hôn y, rồi lại cù vào lòng bàn tay y.


Cố Diệu vẫn chưa hài lòng. Y dùng lòng bàn tay áp vào má Liễu Nguyệt Lan, ngón cái luồn vào khóe môi anh.


Liễu Nguyệt Lan vẫn đang gọi điện thoại, bực bội lườm y một cái.


Cái lườm đó mang theo sự bực bội, sự ngượng ngùng, và cả một chút hờn dỗi, khiến Cố Diệu rất muốn làm gì đó ngay tại chỗ, nhưng bị Liễu Nguyệt Lan vừa đá vừa đẩy đi.


Cuối cùng vẫn phải dùng ngón cái quét một vòng trong miệng anh mới chịu dừng tay. Khóe mắt Liễu Nguyệt Lan ửng đỏ, lông mi dính hơi nước, cắn một vết răng nông trên đầu ngón tay Cố Diệu.


Cố Diệu hài lòng, lớn tiếng nói một câu "Tôi đi đây, hai người cứ nói chuyện nhé", rồi lật người xuống giường.


Tạ Lâm Phong ở đầu dây bên kia nghe thấy vậy, cuối cùng cũng dám nói lớn tiếng: "Này tiểu Nguyệt Lan, tôi nói cho cậu biết, hai ông già nhà tôi tìm tôi muốn phát điên rồi! Hahahahahahaha!"


Liễu Nguyệt Lan hắng giọng, xác nhận giọng mình không có gì bất thường rồi mới trả lời anh ta: "Hai ông già bất tử đó vẫn chưa bỏ cuộc à."


Anh chưa từng nói những lời như vậy với Cố Đỉnh Quân, nhưng lại không hề khách sáo khi gọi hai ông già nhà họ Tạ - sau khi biết chuyện của Tạ Lâm Phong, thực sự rất khó để khách sáo.


"Lão chó già đó chir cần tiền của tôi, mơ đi!" Tạ Lâm Phong lẩm bẩm nói, "Bây giờ mới nhớ đến tôi à? Sớm làm gì rồi."


Tạ Lâm Phong này cũng rất kỳ lạ. Khi đi học thành tích không xuất sắc, tốt nghiệp cũng chưa từng làm công việc gì nghiêm túc, nhưng đầu óc đầu tư cực kỳ nhạy bén.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=38]

Thời đại học đầu cơ Bitcoin, tốt nghiệp đại học đầu cơ bất động sản, bây giờ chuyên tâm đầu cơ chứng khoán, những năm qua đã tích lũy được một khối tài sản đáng kể.


Gia đình họ Tạ... luôn rất khó đánh giá.Tạ Lâm Phong sinh ra trong một gia đình giàu có như vậy, nhưng khi thực sự cần tiền, anh ta thậm chí không thể lấy ra 10 vạn tệ—lúc đó Liễu Tinh Nghiên bị bệnh, Liễu Nguyệt Lan… đang chiến tranh lạnh với Cố Diệu, để giúp Liễu Nguyệt Lan giải quyết khó khăn, Tạ Lâm Phong đã bán một chiếc mô tô ngay trong đêm, miễn cưỡng gom được 10 vạn tệ cho vay.


“Nếu không nói như vậy, số phận đôi khi thật thú vị.”


Liễu Nguyệt Lan ngửi thấy mùi thơm từ bếp, hơi đói. Anh xuống giường rửa mặt, rồi vào bếp ăn vụng một chút, sau đó ngồi trên ghế sofa gọi điện cho Tạ Lâm Phong: “Cậu xem, hai ông già nhà cậu chỉ thích anh trai và em trai cậu, nhưng kết quả thì sao, không ai kiếm tiền giỏi bằng cậu.”


Tạ Lâm Phong cười hì hì: “Đặt cược sai rồi! Hai lão chó đó chưa bao giờ nhìn đúng.”


Anh ta lại không biết nhớ ra điều gì, cũng đồng tình với lời Liễu Nguyệt Lan vừa nói: “Bây giờ tôi cũng cảm thấy, những khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua lúc đó, sau này nhìn lại, ngược lại lại trở thành vô tâm cắm liễu.”


Anh ta còn lấy Liễu Nguyệt Lan làm ví dụ: “Cậu cứ nói cậu xem, Tiểu Nguyệt Lan, nếu lúc đó cậu thực sự đi học vẽ sơn dầu, liệu có tốt hơn bây giờ không?”


Liễu Nguyệt Lan không ngờ chủ đề này lại kéo đến mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn vào bếp—


Cố Diệu đang chuyên tâm hầm canh trong bếp, lúc này còn nhận một cuộc điện thoại.


Anh vội vàng hạ giọng: “Cái gì vậy, sao lại kéo đến tôi?”


Rồi nhẹ nhàng chạy về phòng ngủ, khép hờ cửa, ngồi xuống ghế sofa nhỏ, nói: “Chuyện cũ rích rồi, còn nhắc làm gì.”


Chuyện Tạ Lâm Phong nói cũng là một trong những phản ứng dây chuyền do Liễu Tinh Nghiên bị bệnh gây ra.


Lúc đó anh không biết Liễu Tinh Nghiên bị bệnh, chỉ thấy lạ tại sao anh trai cứ sốt mãi. Một lần trước kỳ thi thử, Liễu Tinh Nghiên đã sốt đến 40 độ.


Liễu Tinh Nghiên là người đặc biệt chịu đựng, nếu không phải Liễu Nguyệt Lan tự mình phát hiện, anh trai ước chừng còn có thể chịu đựng thêm.


Lần đó cũng không ngoài dự đoán là một trận cãi vã lớn, Liễu Tinh Nghiên kiên quyết không cần chăm sóc, Liễu Nguyệt Lan gần như tức điên.


Cuối cùng anh vẫn xin nghỉ nửa ngày, ở nhà chăm sóc anh trai.


Nửa ngày nghỉ phép đó là kỳ thi thử cuối cùng của họ ở trường cấp ba.


Lúc đó có một cơ hội, khoa sơn dầu của Học viện Mỹ thuật có một đợt tuyển thẳng, cần tham khảo điểm trung bình của các kỳ thi thử này. Liễu Nguyệt Lan vắng một môn, đương nhiên cũng bỏ lỡ cơ hội này.


Lúc đó có chút tiếc nuối, nhưng nói vì chuyện này mà đau lòng đến mức nào… thực ra cũng không.


“Tiếc nuối thì tiếc nuối, nhưng…” Liễu Nguyệt Lan nằm dài trên ghế sofa, khẽ nói, “cũng không hoàn toàn là như vậy. Dù lúc đó được nhận, tôi có thực sự đi không? Tôi nhớ hình như đã nói với cậu rồi phải không, Lâm Phong.”


Tạ Lâm Phong liên tục “ay” nói: “Nói rồi, nói rồi. Được nhận cũng sẽ không đi, chỉ tiếc nuối bỏ lỡ một cơ hội như vậy. Liễu Nguyệt Lan, cậu đúng là cứng đầu.”


“Haizz.” Liễu Nguyệt Lan không thể phản bác cái miêu tả “cứng đầu” này, chỉ nói, “học phí nghệ thuật thuần túy đắt như vậy, tốt nghiệp cũng chưa chắc kiếm được tiền, tôi sẽ không đi. Tôi không có tình cảm cao thượng như vậy, tôi vẽ tranh là vì sở thích, nhưng tôi cũng phải kiếm tiền.”


Không biết là sự ăn ý hay ngẫu nhiên, tóm lại, cả hai đều tránh chủ đề về Cố Diệu.


Lúc đó vì chuyện này, cũng đã cãi nhau một trận kịch liệt với Cố Diệu.


Cố Diệu… Cố Diệu đôi khi cũng không thể hiểu được sự “cứng đầu” của Liễu Nguyệt Lan. Y không mấy để tâm: “Học phí đắt? Không sao cả, tôi giúp cậu trả là được.”


Liễu Nguyệt Lan đương nhiên từ chối.


Lý do từ chối không phải vì lòng tự trọng, sự bình đẳng hay địa vị gì. Anh từ chối đơn thuần vì… không muốn cả đời mình cứ thế bị trói buộc vào Cố Diệu.


Đúng, anh và Cố Diệu yêu nhau, và Cố Diệu rất giàu, số tiền học phí ngành sơn dầu đối với Cố Diệu chẳng qua chỉ là một khoản tiền nhỏ.


Nhưng, lỡ như họ chia tay thì sao? Anh sẽ trả lại bằng cách nào?


Điều này khác với một chiếc điện thoại, một bộ quần áo, hay bất kỳ món quà nào khác, đây là cả cuộc đời anh, đây là lựa chọn có thể thay đổi tương lai của anh nhất.


Liễu Nguyệt Lan không muốn và cũng không dám đánh cược tương lai của mình và Cố Diệu vào chuyện này.


Sau vài ngày chiến tranh lạnh, Cố Diệu có lẽ đã hiểu ra, hoặc có lẽ y vẫn không hiểu, chỉ là không muốn tiếp tục chiến tranh lạnh nữa. Tóm lại, Cố Diệu đã nhượng bộ.


…Nhưng hướng nhượng bộ lại sai.


Lúc đó Cố Diệu nói: “Thôi, không học sơn dầu thì không học, tôi thấy cậu cũng không có ý thức muốn làm nghệ sĩ gì, vậy thì thôi.”


Y ôm Liễu Nguyệt Lan, rồi chỉ cho anh một con đường mà y cho là tốt hơn: “Dù sao cậu muốn học ngành nào ở Học viện Mỹ thuật cũng được, không thi cũng được, tôi giúp cậu tìm cách. Nếu không được nữa—”


Y không biết là nói đùa hay nghiêm túc: “Tôi sẽ xây cho cậu một trường đại học, đợi cậu tốt nghiệp, đảm bảo nó sẽ trở thành một trường nghệ thuật vượt qua Học viện Mỹ thuật.”


Liễu Nguyệt Lan đã không còn nhớ rõ phản ứng của mình lúc đó. Cuộc đối thoại lần đó, đương nhiên lại kết thúc bằng một cái tát.


Đó dường như là lần đầu tiên Liễu Nguyệt Lan nhận ra, anh và Cố Diệu, căn bản là người của hai thế giới khác nhau.


Cố Diệu 17 tuổi nóng tính hơn Cố Diệu bây giờ rất nhiều. Sau trận cãi vã đó, Cố thiếu gia trực tiếp sang Mỹ ở năm ngày.


Không ai ngờ, chỉ trong năm ngày ngắn ngủi đó, bên Liễu Nguyệt Lan đã xảy ra biến cố lớn.


*


“Nói những chuyện đó làm gì?” Liễu Nguyệt Lan vuốt tóc, nói, “Bây giờ thế này rất tốt—tôi có năng khiếu nghệ thuật hay không thì tôi tự biết rõ, nếu tôi đi học vẽ sơn dầu, bây giờ đã chìm vào đám đông rồi.”


Tạ Lâm Phong nói: “Chìm vào đám đông hay không thì tôi không biết, nhưng con đường hiện tại thực sự phù hợp với cậu. Phải nói là, con đường A Diệu chọn cho cậu, thực sự… rất tốt.”


Liễu Nguyệt Lan sau này học chuyên ngành thiết kế nghệ thuật trò chơi, vẫn là do Cố Diệu chọn.


“Cái này có thể kiếm tiền, phù hợp với cậu, đồ keo kiệt.” Cố Diệu lúc đó nói.


“Cậu xem, bây giờ cậu vừa có tiền vừa có danh tiếng, còn nuôi một studio.” Tạ Lâm Phong cười hì hì nói, “ Liễu phu nhân à, cậu thật là phong quang.”


Liễu Nguyệt Lan: “Cút đi, ngày nào cũng nói nhiều lời vô nghĩa.”


Sau đó hai người lại nói chuyện khác.


Tạ Lâm Phong lại than phiền Liễu Nguyệt Lan cho anh ta leo cây: “Tôi nói cho cậu biết Liễu Nguyệt Lan, năm nay nếu cậu không đến Thụy Điển nữa, chúng ta sẽ tuyệt giao.”


Liễu Nguyệt Lan: “Đến đây, đến đây.”


“Cậu rất qua loa. Cậu đang qua loa với tôi.”


“Không qua loa,” Liễu Nguyệt Lan cười, “Xem xong F1 tôi sẽ đi Thụy Điển với cậu, được chưa!”


Tạ Lâm Phong lại than phiền vài câu, rồi mới cúp điện thoại.


Sau khi cúp điện thoại, Cố Diệu lớn tiếng nói trong phòng khách: “Có ai ra ăn sáng không?”


Liễu Nguyệt Lan mở cửa phòng ngủ, thò một khuôn mặt nhỏ ra từ khe cửa, mắt cong lên cười: “Có, ở đây, ở đây.”


Cố Diệu cười đi đến véo má anh.


Thời gian trôi qua, bây giờ nhắc lại những chuyện năm xưa, Liễu Nguyệt Lan phát hiện mình đã bình tâm như nước.


Anh thậm chí có thể hiểu một chút suy nghĩ và cách làm của Cố Diệu lúc đó, mặc dù anh vẫn không thể nói là đồng tình lắm.


Trận cãi vã hai ngày trước dường như chỉ là một viên đá nhỏ ném vào hồ nước, sau khi tạo ra một vòng sóng gợn thì biến mất.


Và những gì còn lại, vẫn chỉ là dấu vết của tình yêu bao nhiêu năm qua.


Tuy nhiên, một ngày bình yên như vậy lại bị phá vỡ vào ban đêm.


Lúc hai giờ sáng, cánh cửa số 36 đột nhiên bị đập mạnh, một giọng nói hơi xa lạ lo lắng gọi Cố Diệu bên ngoài.


“Tiên sinh! Tiênsinh  Có chuyện rồi!!”


Liễu Nguyệt Lan mơ màng tỉnh dậy từ giấc ngủ, người bên cạnh đã khoác áo, đang định xuống giường mở cửa.


Cố Diệu thấy Liễu Nguyệt Lan tỉnh dậy, ấn anh trở lại giường, rồi cúi xuống hôn lên trán anh một nụ hôn an ủi, khẽ nói: “Đừng sợ, anh đi xem sao.”


Sau khi mở cửa, bên ngoài đứng sững là thư ký của Cố Diệu.


Thư ký này họ Lâm, thường ngày xử lý những việc vặt trong công việc của Cố Diệu, ít khi xuất hiện ngoài giờ làm việc, Liễu Nguyệt Lan đã gặp cậu ta vài lần, chỉ biết có người này, không có nhiều ấn tượng khác.


Thư ký Lâm, người thường ngày có thể sắp xếp mọi việc vặt vãnh một cách ngăn nắp, lúc này lại vô cùng lo lắng. Trong đêm đông, trên mặt cậu ta thậm chí còn lấm tấm mồ hôi.


“Tiên sinh, đại tiểu thư gặp chuyện rồi!” Thư ký Lâm vội vàng nói, “Anh A Fin đã vội vàng đến bệnh viện trước rồi, anh ấy nói không kịp đón ngài, bảo tôi đến đón ngài!”


Cố Diệu nhíu mày, dường như khó tin, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên và không thể tin được: “…Ai gặp chuyện rồi?”


Thư ký Lâm lo lắng nói: “Đại tiểu thư Cố Chiêu gặp chuyện rồi!”


-----------------------


Lời tác giả: Nếu không có gì sai sót, đây có lẽ là một chút tình tiết ngọt ngào cuối cùng.


Hai người họ rất yêu nhau, nhưng, trước đó đã nói, khi hai người ở bên nhau có rất nhiều mâu thuẫn, cũng có rất nhiều vấn đề, là một trạng thái không thể chia lìa, cũng không thể hòa hợp. Nhiều lần cãi vã tưởng chừng đã giải quyết được vấn đề, nhưng thực ra hoàn toàn không phải, những mâu thuẫn tích tụ như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn.

Bình Luận

0 Thảo luận