Sáng / Tối
Khi Liễu Nguyệt Lan tỉnh dậy, Cố Diệu đang ngồi dưới đất sắp xếp quà sinh nhật của mình.
Nói là sắp xếp, thực ra chỉ là xem qua loa - Cố Diệu muốn gì cũng có, những món quà bình thường, căn bản không thể khiến y nhìn thêm một lần.
Liễu Nguyệt Lan ôm chăn nằm trên giường nhìn một lúc, nói: “À đúng rồi, Lâm Phong cũng chuẩn bị quà cho cậu, nhưng không ở nhà cũ, mà ở nhà.”
Anh nói về chỗ ở tạm thời của Cố Diệu, nơi họ đang sống cùng nhau.
Cố Diệu ngạc nhiên: “Cậu ấy còn biết chỗ đó sao?”
“…” Liễu Nguyệt Lan chớp chớp mắt, “Toio nói cho cậu ấy biết.”
Anh nhanh chóng thì thầm: “Cậu ấy ban đầu định gửi đến nhà cũ, sau đó tôi nói cậu không thường xuyên ở đây, cậu ở… nên cậu ấy gửi đến đó rồi.”
Cố Diệu cũng không sắp xếp quà nữa, hai tay chống xuống đất, cười tủm tỉm nhìn Liễu Nguyệt Lan.
Liễu Nguyệt Lan: “…Này!”
Cố Diệu rất thích thỉnh thoảng ghen tuông để thể hiện sự hiện diện của mình, đặc biệt là khi đối tượng là Tạ Lâm Phong.
Nhưng hôm nay Cố Diệu có lẽ đã thay đổi tính nết, y nhìn Liễu Nguyệt Lan một lúc, lắc đầu nói: “Thôi, không quản cậu nữa.”
Liễu Nguyệt Lan cũng là người hay trêu chọc, anh lề mề đến mép giường, dùng chân chạm vào Cố Diệu.
Bị Cố Diệu nắm lấy chân, cù lét lòng bàn chân một cái.
Liễu Nguyệt Lan cười tránh y: “Cút đi.”
Sau một lúc đùa giỡn, Cố Diệu nghiêm túc hơn một chút: “Gần đây vẫn còn liên lạc với Tạ Lâm Phong à?”
Chuyện gì thế này, cái giọng điệu thẩm vấn bạn trai cũ của vợ. Liễu Nguyệt Lan đá y: “Cauaj đổi giọng đi.”
Cố Diệu véo bắp chân anh, rất hiếm khi nhắc đến Tạ Lâm Phong mà có vẻ mặt tốt: “Tạ Lâm Phong này, tuy tôi không thân với cậu ta lắm, nhưng… nếu cậu muốn, cậu ta là người có thể kết giao sâu sắc.”
Liễu Nguyệt Lan cũng nghiêm túc lại: “…Sao tự nhiên lại nói chuyện này?”
Cố Diệu lắc đầu cười, có vẻ không thể tin được: “Cậu thật sự không biết sao?”
“Biết gì?” Liễu Nguyệt Lan rất nghiêm túc thắc mắc.
Cố Diệu suy nghĩ một lát, đơn giản nói: “Không có gì, cũng không phải chuyện lớn, chỉ là… cậu còn nhớ trước đây ở trường không?”
Liễu Nguyệt Lan: “…Thiếu gia, chúng ta mới tốt nghiệp mấy tháng, cậu nói tôi có nhớ hay không.”
Cố Diệu xua tay: “Tôi không nói cái đó, tôi nói là, cậu có cảm thấy, khi ở trường, cậu khá… nổi tiếng không?”
“Tôi?”
Mặc dù biết Liễu Nguyệt Lan có phần hơi vô tư trong một số khía cạnh, nhưng Cố Diệu vẫn bất lực: “Đúng, là cậu. Khi cậu mới đến trường, rất nhiều người đứng ở cửa lớp cậu để nhìn cậu, cậu không biết sao?”
“Hả?”
“Thiếu gia à, mức độ nổi tiếng của cậu ở trường chỉ đứng sau tôi thôi.” Cố Diệu rất cạn lời.
Y thấy Liễu Nguyệt Lan vẻ mặt khó tin, liền nói thêm: “Họ… một số người, đã đánh một ván cược, cược—”
Cố Diệu dừng lại một lát, tiếp tục nói: “Ai sẽ đưa cậu lên giường trước.”
Liễu Nguyệt Lan: “…”
Anh nheo mắt nhìn Cố Diệu: “Ừm? Cậu?”
Cố Diệu bất lực nói: “Đương nhiên không bao gồm tôi, tôi không nhàm chán đến thế.”
Liễu Nguyệt Lan chợt hiểu ra: “Thảo nào. Lúc đó… người đó tên gì ấy nhỉ, tôi không nhớ nữa, cái người hút cần sa ấy.”
“Tưởng Húc. Cậu ta là một trong số đó, nhưng không chỉ có mình cậu ta. Cậu không cảm nhận được, là vì nhiều người nghĩ cậu và Tạ Lâm Phong là một cặp. Người trong trường chúng ta,” Cố Diệu cười khẩy một tiếng, nói, “giả vờ đứng đắn.”
Nói đến đây, Cố Diệu lại bắt đầu khó chịu - lần này là ghen thật.
Y kéo dài giọng, có vẻ rất mỉa mai: “Tạ Lâm Phong còn đặc biệt đến tìm tôi, cố ý giải thích với tôi, nói không phải chuyện đó, hai người không phải quan hệ yêu đương. Nhưng…”
Y thu lại vẻ mỉa mai, lại nghiêm túc nói: “Cậu ta nhờ tôi… bảo vệ cậu. Cậu ta nói, cậu ta không có năng lực gì, ở trường này, chỉ có thể nhờ tôi chăm sóc cậu nhiều hơn một chút. Mặc dù tôi không qua lại gì với cậu ta, nhưng, cậu ta đối xử với cậu thực sự rất tốt, là một người bạn có thể kết giao sâu sắc.”
Liễu Nguyệt Lan hoàn toàn không biết những chuyện này. Nhưng lúc này nghe Cố Diệu nói vậy, trong đầu y lại lập tức hiện ra cảnh tượng đó.
Tạ Lâm Phong… quả thực là người như vậy.
“Tuy nhiên,” Cố Diệu lại nói, “tôi bảo vệ cậu, không liên quan gì đến cậu ta. Cậu ta không nói, tôi cũng rất để ý đến cậu.”
Tai Liễu Nguyệt Lan đỏ bừng, anh nằm lại trên giường cuộn mình trong chăn, giọng nói nghèn nghẹn từ trong chăn truyền ra: “Cậu nói nhiều quá, Cố Diệu.”
Nói xong những lời nghiêm túc, Cố Diệu lại kéo chăn của Liễu Nguyệt Lan: “Tôi kiểm tra xem, cậu đã mặc quần áo chưa?”
Sau đó, lại đi đòi quà của y.
Liễu Nguyệt Lan chui ra khỏi chăn, tóc mềm rũ xuống sau tai, cố gắng đánh trống lảng: “Còn đòi quà nữa à?”
Cố Diệu nhìn anh.
“…” Liễu Nguyệt Lan chớp chớp mắt, xuống giường.
Anh lục trong túi ra một thứ gì đó rồi đưa bừa cho Cố Diệu: “Tặng cậu một món đồ bỏ đi.”
Đó là một bức tranh cuộn tròn.
Cố Diệu mở ra xem—
Cảnh trong bức tranh là một ban công lớn, trên ban công trồng đầy các loại hoa tươi.
Người đàn ông cao lớn chống tay ngồi trên ban công, ống tay áo xắn lên đến khuỷu tay, bắp tay rất săn chắc, bóng lưng rất đáng tin cậy.
Hoàng hôn từ cửa sổ chiếu vào, rơi xuống chân người đàn ông.
Cố Diệu nhìn mà lòng mềm nhũn, quay đầu hỏi: “Sao chỉ có một mình?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/toi-vi-nh-trang-ma-en&chuong=28]
Cậu đâu?”
“…” Liễu Nguyệt Lan hắng giọng, không tự nhiên nói, “Tôi có bao giờ vẽ mình đâu? Tôi chưa bao giờ vẽ mình cả.”
Cố Diệu nhìn vẻ mặt đó của anh là biết còn có chuyện khác. Y cuộn bức tranh lại đặt vào tay Liễu Nguyệt Lan, nói: “Nếu chỉ có mình tôi, vậy thì cái này tôi không nhận, cậu tặng cái khác đi.”
Liễu Nguyệt Lan nhảy dựng lên: “Cậu! Vậy thì cậu đừng lấy nữa! Không còn cái nào khác đâu!”
Nói rồi, vẫn lại… tìm ra hai cuộn tranh.
Cảnh tượng tương tự, nét vẽ tương tự, chỉ khác biệt ở chỗ… có thêm một người.
Trong một bức, người đàn ông khác đứng sau người đó.
Trong bức còn lại, thì tựa vào vai y.
Anh vòng tay ôm eo người đàn ông cao lớn, rất quyến luyến tựa vào vai y.
Cố Diệu nhìn bức tranh rất lâu, ngay cả hơi thở cũng rất nhẹ nhàng.
Liễu Nguyệt Lan như ngồi trên đống lửa, anh không ngừng xoay vòng phía sau Cố Diệu, vài phút sau, anh giật lấy món quà mình đã tặng, lớn tiếng nói: “Trả lại cho tôi! Không tặng nữa!”
Cố Diệu nhanh tay hơn một bước ôm vào lòng: “Cậu này, làm gì có chuyện đã tặng rồi còn đòi lại?”
Hành động này lại khiến Cố Diệu phát hiện ra một điều mới.
Y tránh tay Liễu Nguyệt Lan, nhẹ nhàng vuốt ve tờ giấy.
Y lật bức tranh lại, ở mặt sau của tờ giấy, nhìn thấy nét chữ thanh tú của Liễu Nguyệt Lan.
“Trong ngàn vạn người, gặp được người mình muốn gặp, không sớm một bước, cũng không muộn một bước.” (1)
Má Liễu Nguyệt Lan đỏ bừng như muốn rỉ máu. Anh đưa tay ra giật lại, lại bị Cố Diệu giữ chặt, ôm vào lòng.
Lâu sau, Cố Diệu khẽ nói: “Lan Lan, vài ngày nữa, tôi cũng tặng cậu một thứ. Sau đó…”
Y dùng cằm cọ vào trán Liễu Nguyệt Lan: “Đợi tôi tốt nghiệp từ Mỹ về, chúng ta kết hôn nhé.”
Liễu Nguyệt Lan mím môi, mặt vùi vào vai Cố Diệu cười thầm. Anh chọc chọc eo Cố Diệu, nhỏ giọng nói: “Điên à, tôi mới 18 tuổi mà cậu đã muốn trói buộc tôi rồi.”
Cố Diệu cũng cười: “Đúng vậy, đúng vậy.”
Y ôm chặt Liễu Nguyệt Lan, lại nói: “Thật sự phải trói buộc cậu lại.”
*
Khi rời khỏi nhà cũ đã là buổi chiều.
Cố Diệu ghét cay ghét đắng nhà cũ, ngay cả một bữa tối ở đó cũng không muốn ăn.
Không mang theo món quà sinh nhật nào, chỉ mang theo bức tranh Liễu Nguyệt Lan tặng.
Khi xuống lầu, A Fin đã đợi sẵn.
Anh ta mở cửa xe cho Liễu Nguyệt Lan, rồi sang bên kia mở cửa cho Cố Diệu: “Tien sinh, chúng ta ăn cơm trước, hay về nhà trước?”
“Ôi chao!” Liễu Nguyệt Lan trợn tròn mắt, “‘Tiên—sinh—’! Ôi chao, ôi chao!”
Cố Diệu ôm cổ anh kéo vào lòng: “Chỗ này nóng chân cậu à?”
Liễu Nguyệt Lan giãy giụa, nói lung tung: “Tiên sinh! Tiên sinh! Tiên sinh! Oai phong quá!”
A Fin đứng một bên lặng lẽ cười.
Khoảng nửa năm sau, Liễu Nguyệt Lan nhận được món quà của Cố Diệu.
Đó là một thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.
Cố Diệu đã chuyển 5% cổ phần của mình cho Liễu Nguyệt Lan.
*
Cố Đỉnh Quân chết đột ngột, lại bị tang lễ trì hoãn, sinh nhật của Liễu Nguyệt Lan cũng không được tổ chức.
May mắn thay, bản thân Liễu Nguyệt Lan không quá coi trọng nghi thức sinh nhật, chỉ cần bù đắp một chiếc bánh kem là coi như đã qua. Sau khi hoàn thành công việc này, Liễu Nguyệt Lan dành thời gian ghé thăm Liễu Tinh Nghiễn.
Đã hẹn trước là sẽ ăn mì ở chỗ Liễu Tinh Nghiễn vào ngày sinh nhật, nhưng cuối cùng lại bị chuyện của Cố Đỉnh Quân làm lỡ mất cả một tuần.
Liễu Tinh Nghiễn nấu ăn rất ngon, cũng không cần ai giúp đỡ, Liễu Nguyệt Lan vừa vào cửa đã nằm vật ra giường, vẽ linh tinh những bức tranh đơn giản trên điện thoại.
Anh trai anh cũng có một nghề phụ nhỏ, là một cửa hàng trực tuyến nhỏ, bán đồ thủ công tự may. Nhưng mắt anh trai không tốt, làm không được nhiều, mỗi tháng chỉ nhận được hơn mười đơn hàng - chiếc gối ôm hình ngôi sao trên giường bây giờ chính là do anh trai anh tự may.
Liễu Nguyệt Lan vươn tay lấy chiếc gối ở đầu giường xuống xem. Một ngôi sao mập mạp, còn chu môi đòi hôn, rất đáng yêu.
Liễu Nguyệt Lan nằm chán, cậu nhìn ngôi sao trong tay, rồi nửa ngồi dậy nhìn người trong bếp, tưởng tượng ra vẻ mặt anh ấy khi nấu ăn, tiện tay vẽ một ngôi sao mập mạp trên điện thoại.
Anh chụp màn hình ngôi sao mập mạp này, ban đầu định đăng lên tủ trưng bày, nhưng lại thấy bức tranh đơn giản này quá sơ sài, liền đăng thẳng lên Weibo.
Vài giây sau, điện thoại của Liễu Tinh Nghiễn đặt trên bàn reo lên.
…Là thông báo đặc biệt trên Weibo.
Liễu Nguyệt Lan sững sờ.
Anh khóa điện thoại, từ từ nằm lại trên giường, chỉ dựng tai lắng nghe động tĩnh trong bếp.
Không lâu sau, mì đã nấu xong.
Liễu Tinh Nghiễn khẽ nói "nóng quá nóng quá", bưng hai bát lớn từ bếp ra.
Liễu Nguyệt Lan hiếm khi có mắt nhìn, liền đi qua giúp anh trai, nhưng vừa cúi đầu, những sợi tóc mai bên tai đã rớt xuống trước.
Anh vẫn chưa cắt tóc, mái tóc dài ngang vai trước đây giờ đã dài gần đến lưng.
Anh lười chăm sóc, bình thường chỉ tùy tiện túm lại buộc lên, miễn là không che khuất tầm nhìn thì thế nào cũng được.
Nhưng điều đó lại khiến anh trai anh rất khó chịu.
Liễu Tinh Nghiễn tìm đi tìm lại trong căn phòng nhỏ có thể nhìn thấy mọi thứ, cuối cùng cũng tìm thấy một sợi dây buộc tóc. Anh trai ấn Liễu Nguyệt Lan ngồi ngay ngắn trên ghế, mình đứng phía sau anh, dùng tay chải mái tóc dài lộn xộn của anh, nhanh chóng buộc thành một búi tóc củ tỏi.
Sau đó, anh trai do dự véo nhẹ búi tóc này.
Liễu Nguyệt Lan: “…Anh đang làm gì vậy?”
Liễu Tinh Nghiễn: “Hì hì.”
Nói rồi, lại vươn tay véo thêm một cái.
Liễu Nguyệt Lan cười đánh anh trai.
Khi ăn cơm, Liễu Tinh Nghiễn hỏi vài câu về công việc của Liễu Nguyệt Lan.
“Gần đây em ở trường, dạy học có vui không?”
-----------------------
Lời tác giả: (1) Mượn ý từ bài của Trương Ái Linh
Người khác đều mong bạn thành tài, chỉ có gia đình quan tâm bạn có vui không
Liễu Tinh Nghiễn cũng đã hỏi câu tương tự ở chương 10, hỏi anh ở trường mới có vui không
Ngọt ngào hơn hai mươi chương rồi, nên thu lại thôi
Gương vỡ sẽ vỡ rất chậm, cãi nhau rồi làm hòa, làm hòa rồi lại cãi nhau, mâu thuẫn giữa họ rất nhiều, không thể nói rõ trong một lần, cảm ơn mọi người đã kiên nhẫn theo dõi, moah moah
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận