Tiếng mưa rơi dồn dập xuống mái tôn rỉ sét của tầng ngầm, từng giọt nước hòa cùng mùi ẩm mốc và vị tanh của máu, tạo thành cái lạnh buốt len lỏi vào xương tủy.
Trong gian phòng tối om chỉ có ánh đèn vàng nhấp nháy loang lổ, Tô Lăng bị trói quỳ giữa nền xi măng nứt nẻ, cả người đầy vết thương. Máu từ trán chảy xuống, hòa với nước mưa tạo thành vệt dài trên gương mặt tái nhợt.
Đôi mắt bị bịt kín khiến cậu chỉ cảm nhận được thế giới bằng hơi lạnh và mùi tử khí. Nhưng tiếng bước chân của những kẻ từng gọi là “đồng đội” thì quen thuộc đến mức khiến dạ dày cậu thắt lại.
“Đừng lãng phí thời gian nữa, xử lý nó đi!”
Giọng Trạch Vân vang lên, đầy sốt ruột, xen lẫn chút run rẩy khó nhận ra. Gã ta là đội phó của ban hội, người kiếp trước Tô Lăng từng tin tưởng và cố gắng hết sức bảo vệ.
Lời nói đó khiến những người còn lại như được tiếp thêm can đảm.
“Đúng đấy! Nó kéo cả đội xuống!”
“Nếu không phải nó ném thuốc giảm đau cho tên đó thì nhiệm vụ đã không thất bại!”
“Loại vô dụng này giữ lại chỉ thêm vướng chân!”
Lâm Dao to giọng hơn cả, giọng cô ta the thé, đầy oán ghét:
“Thằng nhãi này ngoài khuôn mặt có chút dễ nhìn thì còn gì? Dị năng cấp thấp mà cũng đòi làm anh hùng cứu thế. Buồn cười!”
Những tiếng cười nhạo lập tức vang lên. Trong mạt thế, yếu đồng nghĩa với chết. Người như Tô Lăng lúc nào cũng nhường nhịn, lúc nào cũng tin người càng dễ trở thành vật hi sinh.
Tô Lăng im lặng, không phản bác. Cậu từng vì những người này mà liều mạng. Kiếp trước, cậu luôn nghĩ: chỉ cần mình tốt một chút, nỗ lực một chút, thì họ cũng sẽ đối xử tử tế.
Nhưng lúc này, khi bị trói, bị đánh đập, bị chửi rủa như chó chết, cậu mới hiểu ra:
Trong mạt thế, lòng người mới là thứ ghê tởm nhất.
Một tiếng “két” rợn người vang lên, cửa kim loại nặng nề được mở ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/trong-sinh-toi-muon-song-mot-cuoc-oi-binh-di&chuong=1]
Gió đêm lạnh lẽo tràn vào, mang theo tiếng gào rú của vô số xác sống ngoài kia.
Mùi thối rữa xộc vào mũi khiến Tô Lăng suýt ngạt thở.
Một kẻ quát lớn:
“Giết nó bẩn tay lắm, quăng cho zombie xử lý!”
Ngay sau đó là một cú đá mạnh vào lưng. Cơ thể cậu bị đạp ngã, đập mạnh xuống mặt đất, rồi bị kéo lê ra ngoài. Nước mưa lạnh lẽo xối thẳng lên da thịt rách nát.
Cánh cửa phía sau lập tức đóng sập lại, nhốt đám người an toàn bên trong, bỏ mặc cậu ở bãi hoang đầy xác sống.
Tiếng bánh xe kim loại vang lên, mưa đêm dày đặc khiến tầm nhìn gần như trắng xóa.
“GÀO——!!”
Một con zombie lao lên đầu tiên, răng nanh sắc nhọn đâm thẳng vào vai trái Tô Lăng. Cơn đau tê dại xuyên thẳng vào tim. Cậu hét lên, nhưng tiếng hét nhanh chóng bị mưa nuốt trọn.
Thịt bị xé. Xương bị nghiền. Máu trào ra nóng hổi.
Nhưng sự đau đớn ấy vẫn không thể nào so được với những gì cậu đã trải qua từ lúc mạt thế bắt đầu: phản bội, tuyệt vọng, bị lợi dụng đến chết.
Ý thức mơ hồ dần. Tầm nhìn tối sầm lại. Trong khoảnh khắc ý thức tan rã, có một cái tên bật lên từ sâu trong linh hồn:
“…Trầm… Uyên…”
Người từng đứng chắn trước mặt cậu, dùng thân thể che từng cú tấn công cho cậu…
Người duy nhất đã liều mạng cứu cậu đến hơi thở cuối cùng.
Nếu có thể sống lại… Tô Lăng nghĩ…
Nếu có cơ hội…
Cậu nhất định sẽ không khiến người đó chết vì mình nữa.
Nhưng ý nghĩ ấy còn chưa dứt, trong đầu cậu đột nhiên vang lên một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng hệ thống máy móc khởi động:
[Đột phá giới hạn sinh tử… Tinh thần hệ thức tỉnh…]
[Khởi động lại… Chuẩn bị tái cấu trúc ý thức…]
Tô Lăng không hiểu điều đó nghĩa là gì.
Cậu chỉ cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, linh hồn như bị kéo ra khỏi vực sâu.
Mưa ngừng lại.
Đau đớn biến mất.
Tiếng zombie gào cũng chìm dần.
Thế giới đột ngột tối đen—
rồi sáng bừng lên.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận