Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Trọng Sinh Tôi Muốn Sống Một Cuộc Đời Bình Dị

Chương 4

Ngày cập nhật : 2025-12-05 18:36:19
Đêm đó, sau khi đưa Tô Lăng về khu trọ cũ, Trầm Uyên không nói gì thêm. Trước khi rời đi, anh chỉ hỏi ngắn:

“Vào được chứ?”

Tô Lăng gật đầu.

Trầm Uyên nhìn cậu một giây, rồi quay xe, bóng dáng hòa vào bóng tối. Động cơ xa dần, để lại tiếng vang trầm đục còn vương trong hẻm.

Tô Lăng đứng đó rất lâu.

Kiếp trước anh luôn là người quay lưng đi trước. Kiếp này cậu có cơ hội nhìn bóng lưng đó mà không phải chìm trong máu.

Cảm giác đó… kỳ lạ đến mức khiến cậu muốn cười mà lại thấy cay mắt.



SÁNG HÔM SAU

Trời còn chưa sáng hẳn, bầu trời mờ mịt như phủ một lớp sương xám. Gió se lạnh, báo hiệu biến cố đã đến gần hơn một bước.

Trầm Uyên dắt xe ra khỏi gara nhỏ dưới chung cư. Lẽ ra anh sẽ đi thẳng, nhưng đôi chân đột ngột dừng lại.

Ở ngay đúng vị trí hôm qua anh gặp cậu—

Tô Lăng đang đứng đó.

Vẫn dáng vẻ gầy gầy, tay áo khẽ nắm, mái tóc bị gió thổi rối.

Cậu nhìn anh, không cười nhưng ánh mắt lại bình tĩnh đến lạ.

Trầm Uyên đứng im vài giây rồi bước đến.

“Em… đến đây làm gì?” – anh hỏi, giọng có chút ngạc nhiên thật sự.

Tô Lăng đáp chậm:

“Tôi nghĩ… hôm qua anh bảo buổi sáng sẽ đi ngang đây.”

Trầm Uyên khẽ nhíu mày.

“Vậy em đứng đợi sao?”

“Vâng,” cậu nói thật. “Tôi muốn gặp anh.”

Không có quanh co. Không có che giấu. Sự thẳng thắn này khiến ánh mắt Trầm Uyên hơi đổi.

Anh im một lúc, rồi hỏi câu mà lẽ ra phải hỏi từ hôm qua:

“Em tên gì?”

Câu hỏi rất bình thường, nhưng với Tô Lăng, tim như ngừng một nhịp. Cậu cúi nhẹ đầu, giọng nhỏ nhưng rõ:

“Tô Lăng.”

Trầm Uyên lặp lại, giọng trầm:

“Tô Lăng.”

Tên cậu trong miệng anh nghe quen đến lạ, tựa như một đoạn ký ức cũ bị ai khẽ chạm vào.

Một lúc sau, anh hỏi tiếp:

“Hôm qua tôi đưa em về… đó là nhà em sao?”

Tô Lăng im lặng một giây.

“…Không. Chỉ là nơi tạm ở.”

Trầm Uyên nhìn cậu kỹ hơn.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/trong-sinh-toi-muon-song-mot-cuoc-oi-binh-di&chuong=4]


“Vậy em có nơi nào khác để về không?”

Gió thổi qua khiến tóc Tô Lăng lay động.

Cậu nhìn anh, ánh mắt không né tránh, chỉ mang chút mệt mỏi mà anh không giải thích được.

“Không còn,” Tô Lăng đáp nhẹ.

“Tôi… thật sự không có nơi nào để về.”

Câu nói đơn giản, nhưng lại làm không khí lắng xuống.

Trầm Uyên không nói gì trong vài giây. Nhìn cậu đứng trong gió sáng sớm, gầy mỏng, mặc chiếc áo không đủ ấm—bản năng bảo vệ quen thuộc trỗi dậy như phản xạ.

Anh hít nhẹ một hơi rồi hỏi, giọng thấp hơn:

“Hôm nay em định làm gì?”

“Tôi không biết…” Tô Lăng nhìn anh. “Nhưng nếu được… tôi muốn đi cùng anh.”

Đến đây, Trầm Uyên mới thật sự đối diện câu nói ấy.

Anh chậm rãi hỏi lại:

“Tại sao muốn đi theo tôi?”

Tô Lăng không tránh, đáp thẳng:

“Vì một mình tôi không an toàn.”

Trầm Uyên nhíu mày:

“Vậy vì tiện nên chọn tôi?”

“Không.”

Lần này Tô Lăng ngẩng lên nhìn anh thật sâu.

“Vì tôi tin anh.”

Một câu ngắn ngủi, nhưng lại như đè nặng lên lồng ngực Trầm Uyên.

Anh im vài giây lâu hơn bình thường, rồi quay mặt đi một chút như để suy nghĩ.

Cuối cùng, anh nói:

“Nếu em đi với tôi… sẽ phải nghe lời tôi. Không tự ý rời đi. Không tự làm theo ý mình.”

Tô Lăng không do dự:

“Tôi đồng ý.”

Trầm Uyên nhìn cậu, ánh mắt hơi dịu lại dù giọng vẫn lạnh:

“Đi cùng tôi… nghĩa là em sẽ không quay về đó nữa.”

“Không quay về,” Tô Lăng lặp lại.

“Vì tôi vốn không có nơi để quay về.”

* Khúc này tui xin giải thích một chút vì thụ ở chung với mẹ nuôi nên sau khi gặp lại công thì thụ đã nói với mẹ nuôi rằng cậu sẽ không về nhà một thời gian và mong bà giữ sức khoẻ *

Ngực Trầm Uyên siết lại một chút—cảm xúc này anh cũng không lý giải được.

Anh quay người, đội mũ bảo hiểm lên.

“Được,” anh nói ngắn gọn. “Lên xe.”

Tô Lăng bước đến. Khi bàn tay chạm vào tay anh lần thứ hai, cậu không nói gì… nhưng ánh mắt cậu như sáng hơn.

Trầm Uyên khởi động xe.

Khi cậu ngồi yên phía sau, anh hỏi thêm một câu, giọng không lớn nhưng rõ ràng:

“Từ giờ trở đi… tôi sẽ để mắt tới em.”

Tô Lăng cúi đầu, môi khẽ cong:

“Vâng. Tôi sẽ đi với anh.”

Xe lao đi trong làn gió lạnh.

Tô Lăng tựa nhẹ vào lưng anh, ánh mắt bình yên một cách kỳ lạ.

Kiếp này, từ khoảnh khắc này—cậu đã ở bên anh sớm hơn cả định mệnh.

Bình Luận

0 Thảo luận