Chiếc mô-tô rẽ vào một khu căn hộ cũ nhưng yên tĩnh.
Không giống khu trọ tạm bợ của Tô Lăng, nơi này ít người qua lại, hành lang sạch sẽ, cửa nẻo chắc chắn.
Trầm Uyên dừng xe trước bãi giữ xe riêng của cư dân, tháo mũ bảo hiểm rồi nhìn Tô Lăng:
“Đi theo tôi.”
Tô Lăng nhảy xuống xe, bước theo sau anh vào tòa nhà.
Mùi của nơi này rất quen—lạnh, sạch, mang chút hơi kim loại.
Kiếp trước, cậu từng đến một nơi giống vậy:
anh dẫn cậu đến trú tạm sau một trận chiến ác liệt… nhưng lúc đó anh đã đầy máu, còn cậu thì kiệt sức.
Lần này, không có máu.
Không có tiếng gào.
Chỉ có bước chân đều của anh dẫn đường.
⸻
Trầm Uyên mở cửa căn hộ.
Một tiếng “cạch” vang lên.
Bên trong là không gian gọn gàng đến nghiêm ngặt:
sàn gỗ lạnh, bàn ghế đơn giản, tủ súng treo ở góc tường (khóa cẩn thận), phòng khách gần như trống, chỉ có một chiếc sofa dài và giá để giày được sắp ngay ngắn.
Tô Lăng nhìn một vòng, trong lòng dâng lên cảm giác quen thuộc đau nhói.
Kiếp trước anh cũng sống như vậy:
đơn độc, sạch sẽ, chẳng có gì ngoài vũ khí và một ít đồ dùng thiết yếu.
“Vào đi.” – Trầm Uyên nói, giọng tự nhiên như thể việc đó là hiển nhiên.
Tô Lăng bước vào, nghe cửa đóng lại sau lưng.
Anh đặt mũ bảo hiểm xuống bàn, rồi hỏi thẳng:
“Em ăn gì chưa?”
Tô Lăng hơi ngẩn, không nghĩ anh sẽ hỏi câu đó.
“Chưa.”
Câu trả lời làm ánh mắt Trầm Uyên trầm xuống.
“Ngồi đợi. Tôi làm cái gì đó đơn giản.”
Anh đi vào bếp.
Động tác dứt khoát, quen thuộc.
Trong không gian tĩnh, tiếng xoong nồi chạm nhau nghe rõ bất thường.
Tô Lăng đứng im vài giây rồi hỏi nhỏ:
“Anh thường sống một mình à?”
“Ừ.” – Trầm Uyên không quay lại. “Một mình quen rồi.”
“Không cô đơn sao?”
“Không.”
Anh đáp ngay, giọng bình thản.
“Nhưng phiền phức thì nhiều.”
“…Phiền phức?”
“Người đến gần tôi đều gặp chuyện.” – giọng anh trầm hơn.
“Đi với tôi, em phải chịu được điều đó.”
Tô Lăng nhìn bóng lưng rộng lớn kia, đáy mắt khẽ dịu lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/trong-sinh-toi-muon-song-mot-cuoc-oi-binh-di&chuong=5]
“Không sao. Tôi chịu được.”
Trầm Uyên không nói gì nữa, nhưng động tác nhẹ đi một chút.
Như thể câu trả lời đó chạm vào nơi anh không muốn ai động đến.
⸻
Khoảng hơn mười phút sau, anh mang ra hai tô mì nóng, đặt xuống bàn.
“Ăn đi.”
Tô Lăng ngồi xuống. Mùi nước dùng đơn giản nhưng ấm, khiến tim cậu dịu lại lạ thường.
“Cảm ơn anh.”
Trầm Uyên dùng đũa, ăn rất chậm. Anh quan sát cậu một lúc rồi hỏi:
“Tối qua em ngủ được không?”
“Không.”
Tô Lăng không giấu. “Tôi sợ đêm nay sẽ có chuyện.”
Trầm Uyên ngẩng lên, ánh mắt sâu thẳm:
“Chuyện gì?”
Tô Lăng không thể trả lời thẳng.
Cậu chỉ nói:
“Trong thành phố… đang có thứ gì đó rất không ổn.”
Trầm Uyên im vài giây.
Cậu thấy rõ từ đáy mắt anh thoáng lên sự cảnh giác bản năng—anh luôn nhạy cảm với nguy hiểm.
“Em nói trước tôi đi làm sẽ xảy ra chuyện?”
“Tôi không biết lúc nào.” – Tô Lăng khẽ nắm tay.
“Nhưng tôi cảm thấy… mọi thứ sắp thay đổi.”
Cậu nói rất thật.
Và linh cảm của người từng chết trong mạt thế luôn đúng.
Trầm Uyên không phủ nhận. Anh đặt đũa xuống, giọng trầm đều:
“Ba ngày nay tai nạn nhiều bất thường. Người bị cắn chuyển viện liên tục.”
Tô Lăng siết tay.
Đúng rồi.
Điểm bắt đầu.
“Tin tức chưa đưa?” – cậu hỏi.
“Có đưa.” – Trầm Uyên đáp. “Nhưng đều nói là bệnh dại biến chủng.”
Đúng như kiếp trước.
Tô Lăng hạ giọng:
“Anh đừng tin.”
Trầm Uyên nhìn cậu lần thứ hai trong ngày với ánh mắt sâu như đang đoán suy nghĩ cậu.
“…Tô Lăng.”
Giọng anh thấp đi.
“Em biết điều gì mà tôi không biết?”
Tô Lăng cắn môi.
Không thể nói thật.
Nhưng cậu có thể cảnh báo trước.
“Anh chỉ cần tin tôi.” – cậu nói khẽ.
“Không ra nơi đông người. Không đến bệnh viện. Không đến trung tâm.”
Ánh mắt Trầm Uyên sắc lại.
“Em chắc chứ?”
Tô Lăng gật đầu, từng chữ chắc chắn:
“Rất chắc.”
Không khí trầm xuống vài giây.
Trầm Uyên chống tay lên bàn, hơi cúi người về phía cậu.
Khoảng cách gần đến mức Tô Lăng nghe rõ hơi thở của anh.
“Được,” anh nói chậm.
“Từ hôm nay tôi nghe theo em.”
Tô Lăng ngẩng lên, mắt hơi mở lớn.
Trầm Uyên nhìn thẳng vào cậu:
“Không phải vì em nói gì.”
Anh dừng một chút.
“Vì tôi thấy em… đang thật sự sợ.”
Tô Lăng run nhẹ.
Anh tiếp:
“Tôi sẽ không để em gặp chuyện.”
Không phải lời hứa.
Mà là mệnh lệnh.
Ngay khoảnh khắc ấy—
Tivi trong phòng khách đột ngột bật cảnh báo khẩn.
“—KHU VỰC TRUNG TÂM XUẤT HIỆN NGƯỜI BỊ NHIỄM TẤN CÔNG Y TÁ—”
“—Nghi ngờ lây qua vết cắn—”
“—Khuyến cáo người dân không ra khỏi nhà—”
Âm thanh gấp gáp, tiếng la hét lẫn trong nền phát sóng.
Tô Lăng đặt đũa xuống bàn, tay khẽ run.
Trầm Uyên siết chặt tay lại.
Cả hai không cần nhìn nhau cũng hiểu—
Mạt thế đã bắt đầu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận