Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 17  ·  5.9%

Năm 1974. Trạm y tế phía đông thôn Tiền Phong. xa nhìn lại, dãy nhà tranh gian xây bằng đất vàng, ngoài được sơn đỏ với khẩu hiệu của Chủ tịch: sợ khó khăn, anh dũng lên.” Một người phụ trung niên vội vã đi vén rèm cửa, chui vào đặt chiếc túi đeo khuỷu tay lên giường, rồi đưa tay đẩy đang nằm trên giường bệnh: “Con nhanh lên nhanh lên!” họ Lục cử người đón con rồi!” “Xe ô tô đỗ sẵn ở đầu thôn rồi đó!” Ôn Ninh đẩy đẩy kéo kéo, mơ màng mắt ra. Nhìn rõ phụ nữ trước mặt mặc quần áo vải thô màu xanh tóc ngắn đến tai, phong cách mặc đậm chất thời đại, hơi nghi hoặc: “Dì dì đang nói gì vậy “Gọi dì cái gì? Con ngã đến ngốc luôn rồi à? là mẹ của con đây!” phụ nữ sốt ruột lấy cánh tay Ôn Ninh, đỡ ngồi dậy, rồi cúi nhặt đôi giày vải đen đất, đi vào chân cô. “Mau hành lý mẹ đã chuẩn sẵn cho con rồi, nếu cha dượng và thằng kia nhìn thấy thì con sẽ đi được đâu!” “Mẹ nói con nghe này, vào nhà họ Lục rồi đừng có sống lơ mơ phải biết tận dụng mọi cơ để trèo lên trên. Mẹ nghe hai anh em nhà họ đều tuấn tú lịch sự, con chọn đại một người để nửa đời sau sẽ hưởng vinh hoa phú quý.” thì trong khu đại viện quân cũng có khối đồng chí kiện tốt, với nhan sắc con, mê hoặc bọn họ dễ trở bàn tay. Đến đó chọn lấy người nhất mà cưới, sau khi lại để nhà chồng sắp cho một công việc cả đời chẳng phải lo nữa.” “Còn nữa, con phải cẩn con nhỏ Diệp Kiều là người cùng thôn, nhưng mẹ nó mất sớm, vào họ Lục rồi thì nó chẳng có đường lui, việc con cũng phải nhanh tay hơn “Thôi, đi mau lên Ôn Ninh còn chưa kịp gì thì người phụ nữ đã trái cầm túi xách trên giường, tay phải kéo cô một mạch về phía đầu thôn. người vừa rời đi, người ông nằm nghỉ trên bệnh trong căn phòng cách từ từ mở mắt ra. tận dụng mọi cơ để trèo lên, rất tốt... tính toán với nhà Lục, đời này đừng mơ còn hội gì nữa.] Trong đôi mắt của người đàn ông thoáng vẻ giễu cợt, gương mặt tú lạnh lùng như đang nằm cũng không che được khí chất nghiêm nổi bật . Chiều cao vai rộng chân dài, bộ quân phục không quân kiểu màu xanh đậm, thắt lưng da siết chặt eo nhỏ, chân đi ủng lính đen bóng, khiến giường bệnh trong trạm y càng thêm chật hẹp. chính là một trong hai người trai nhà họ Lục mẹ Ôn Ninh nhắc – Lục Tiến Dương. Ban đầu ở tận thủ đô, nhưng ngày trước đang làm nhiệm bí mật, máy bay đấu gặp sự cố bay qua vùng gần Tiền Phong, sau khi tín hiệu cho trạm kiểm soát, lập tức nhảy dù thân. Phi công không phép có bất cứ thương nào, vừa tiếp đất, đầu tiên anh làm là đến trạm y tế. May chỉ bị trầy xước, sau khi thuốc xong, anh nằm nghỉ dưỡng chờ đơn vị cử đến đón. Không ngờ nghe được cuộc đối đầy kịch tính giữa mẹ con phòng bên. Lục Tiến biết rõ thân phận của Tháng trước, gia đình anh điện báo đến đơn vị, rằng cha anh định nhận hai cô con gái của cấp dưới đã hy Một người tên là Diệp một người là Ôn Ninh. Rõ người vừa mưu tính trèo nhờ đàn ông, chính là Ninh. … Đầu thôn Tiền Chiếc xe jeep quân sự màu đậm đỗ yên bên vệ Chiếc xe này là BJ212 nhà máy sản xuất tô thủ đô sản xuất, dùng cho lãnh đạo quân Ôn Ninh bị mẹ kéo theo một mạch đến trước Lúc này Lương Uy đã đứng sẵn. Vừa thấy hai người, gương vuông vức nở nụ cười: dâu, đồng chí Tiểu Lương Uy là vệ sĩ Lục Trấn Quốc, cha Lục Tiến Dương, lần này cử đến đón người. Trước đó Ôn đã nói chuyện với anh bây giờ vẫn không yên tâm: chí Lương, con bé tôi chưa từng đi dọc đường phải nhờ cậu chăm nhiều nhé.” Lương Uy: dâu yên tâm, tôi nhất sẽ đưa đồng chí Tiểu đến thủ đô an Mẹ Ôn nói lời ơn, quay sang đeo vải lên vai Ôn Ninh, không nỡ rời xoa con gái: “Nhớ thủ đô thì gửi thư mẹ đấy.” Ôn Ninh mở mắt đã bị gọi lại bị kéo theo chạy đoạn đường dài, đầu óc còn choáng váng. Nhưng cô cảm nhận được tình cảm vừa đắc dĩ, vừa quyến luyến của phụ nữ này. Như bị điều bởi bản năng, Ôn Ninh cửa kính xe, vẫy tay với phụ nữ đang đứng ngoài: “Mẹ, bảo trọng.” đi, đi đi…” Mẹ Ôn mũi cay cay, giơ lên lại vẫy thêm lần Chiếc xe jeep từ từ lăn rời đi. Mẹ Ôn ở đầu thôn, nhìn hướng chiếc xe khuất mắt đỏ hoe. … Xe nảy trên con đường đất. Ninh ngồi ghế sau, cạnh còn có một nữ đồng khác. “Ôn Ninh.” Nữ chí vừa kéo bím nhỏ trên vai, vừa cô. Ôn Ninh nghiêng đầu đối phương, không nhận ra: là…?” Nữ đồng chí ngạc “Tôi là Diệp Kiều mà, nhận ra tôi sao?” Diệp Kiều? đầu Ôn Ninh như nổ lớn, cuối cùng hiểu ra hoàn cảnh mình Cô đã xuyên vào sách Thôn Tiền Phong, nhà họ đại viện không quân, Diệp Kiều… cả đều giống y hệt với tiểu thuyết “Nhóm đối chiếu của viện những năm 70” bạn cùng phòng cô từng Có người từng lén nói cho Ninh biết, bạn cùng của cô đã đăng một cuốn tiểu thuyết mạng để xả giận, còn cô vào truyện, khuyên nên đọc qua, rồi luôn cả đường link. Ôn Ninh vào đọc, suýt nữa chết! Nữ phụ trong truyện không tên giống cô, mà ngoại hình, khí chất cũng y Đáng giận hơn nữa nữ phụ Ôn Ninh là hình đối lập hoàn hảo của chính Diệp Kiều. Diệp Kiều là thân của “chân – – mỹ”, còn Ôn Ninh là ác – xấu”. hai đều là con sĩ, được nhà họ Lục nuôi, cùng sống trong đại viện khu. Tại nhà họ Lục, Kiều siêng năng, cầu tiến, khéo léo, ai ai cũng khen Sau này cô ta đỗ trường đại học danh giá nhất, phân công vào đơn vị cưới được người chồng tưởng, con đàn cháu đống, cha chồng yêu thương, nhà Lục che chở, cả đời phúc. Còn Ôn Ninh là nhân bị hạ thấp IQ cách trắng trợn. Vào nhà Lục, cô không biết xử, lại lười biếng, lam, cố tình giở trò hơn với Diệp Kiều, nhưng nào cũng tự rước lấy thảm Cô ỷ vào nhan sắc muốn cao, quyến rũ khắp nơi trong viện, kết quả bị bóc phốt, xấu vang xa. Trái lại, Kiều đoan trang giữ mình, trở nữ thần trong lòng người. Cú trượt dốc cùng của Ôn Ninh là tìm cách quyến anh em nhà họ Lục. định “gạo nấu thành cơm” với trai Lục Diệu sau thất bại với anh cả Tiến Dương. Kết quả là cả nhà họ Lục toàn thất vọng và ghét. Sau khi bị đuổi ra nhà họ Lục, cô cưới một người từng dây trước đó. Nhưng gã không chỉ bạo lực còn khốn nạn, cha chồng và cô em cũng không phải dạng cô bị hành hạ mức chưa tới 40 đã tiều như bà già, cuối cùng chết mùa đông năm 46 tuổi. Đúng ứng với câu nói: “Có gái chẳng cần cố gắng, cưới được người tốt, cả hạnh phúc.” “Còn có cô càng vùng vẫy, càng cực.” Sau khi đọc xong truyện, Ninh tức đến mức ngày không ăn nổi. Nhà họ quyền thế như vậy, đến ngốc cũng biết phải bám lấy họ, vậy mà nữ phụ bị tác giả dìm xuống không tiếc, thua cả người ngốc. ngày làm loạn trong nhà họ như sợ bản thân yên ổn thì không được vậy. Và rồi cục là: Ôn Ninh vai quá sâu, tuyến vú tắc mà chết. Sau đó, xuyên vào truyện, trở nữ phụ Ôn Ninh. tại, gương mặt nhỏ nhắn của Ninh phồng lên ngực phập phồng, cô kỳ muốn… chửi thề! “Ôn Ninh? sao vậy?” Diệp Kiều đưa tay vẫy trước mặt cô. Ninh như bừng tỉnh, giơ nhẹ đầu mình: “Xin lỗi mấy hôm trước tôi không bị ngã, bác sĩ nói bị chấn động nhẹ, nên hơi tập trung.” Diệp Kiều thoáng qua đầu cô, khóe cong cong: “Không sao, cô ngẩn người, tôi còn cô không nỡ rời lên thủ đô.” Ôn Ninh chẳng chút cảm tình nào với Kiều. Cô bạn cùng viết cô vào truyện trút giận cũng tên Kiều. Cả trong truyện ngoài đời, Diệp Kiều đều một kiểu người. Ôn Ninh không gì, nhắm mắt nghỉ ngơi. Vài sau, xe cuối cùng cũng ga xe lửa thành phố. Tiếp họ còn phải đi thêm một một đêm bằng tàu mới được thủ đô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=1]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận