Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 17  ·  29.4%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 5 Vấn đề cá nhân phải được giải quyết
19/04/2025 16:48· 2,082 từ

Nhân viên tàu đưa Ninh vào phòng nghỉ cho nhân viên.

Cô ấy đỡ xuống giường: “Đồng chí, sợ, cứ nghỉ ngơi đây cho tốt. Tôi đứng canh ngoài cửa. nửa ngày nữa mới thủ đô.”

“Cảm ơn.” Ôn Ninh dần tỉnh táo lại, là cơ thể vẫn rất yếu.

Cô cũng không dám thật, chỉ nằm đó ngơi.

Trong đầu liên tục lên cảnh tượng vừa trong nhà vệ sinh, xấu hổ đến mức muốn mất trí nhớ tại chỗ. Cô thật không ngờ gã đeo kính hạ loại thuốc đó, không ngờ mình lại làm ra như thế với một người đàn xa lạ.

Y như một con phụ nữ háo sắc khát.

May mà lúc lại lý trí, anh mặt lạnh kia đã đi.

Nếu không thì sự không biết phải mặt với ân nhân mạng ra sao.

Sự việc xảy ra cuối toa tàu.

Lúc đó Lương Uy ngồi ở đầu toa. nghe tin, anh ta mồ hôi lạnh sau vội vàng đi tìm viên tàu để hỏi

Thấy anh ta mặc phục, nhân viên tàu yên tâm dẫn anh đến phòng nghỉ của viên.

“Doanh trưởng Lương!”

Thấy Lương Uy, Ôn liền ngồi dậy khỏi

Lương Uy quan sát từ đầu đến chân, mặt căng thẳng xen sợ hãi: “Đồng chí Ôn, cô không sao Còn thấy khó chịu đâu không?”

Ôn Ninh lắc đầu: không sao, doanh trưởng anh đừng lo.”

Lương Uy thở phào, hộp cơm trong tay cô: “Ăn chút gì Cô cứ ở đây ngơi, tôi sẽ nói đồng chí Tiểu Diệp tiếng rồi quay lại trông

Không để cô từ anh ta đã vội rời đi.

Ôn Ninh cũng đang nhìn hộp cơm trên rồi mở ra ăn.

Chẳng bao lâu sau, Uy quay lại cùng Diệp Kiều.

Với sự giúp đỡ nhân viên tàu, ba chuyển sang cùng một

Quãng đường còn lại thuận lợi, không bất ngờ gì xảy

Ở một nơi khác.

Cục Cảnh sát Đường

Sau quá trình thẩm xác định đám người ông đeo kính là băng nhóm chuyên buôn phụ nữ, thường xuyên động trên các chuyến

Những nữ đồng chí đẹp là mục tiêu đầu của bọn chúng.

Sau khi chọn được tiêu, chúng sẽ dùng nghĩa đoàn văn công dụ dỗ, lừa các gái xuống tàu với do khám sức khỏe phỏng vấn, rồi đánh thuốc và bán đi.

Nếu trên tàu dụ dỗ được, chúng dựng màn kịch vợ cãi nhau như hôm với Ôn Ninh: một đóng vai mẹ chồng, người làm em chồng, khiến gái không thể phân rồi nhân cơ hội kéo xuống

Lục Tiến Dương Trường Chinh rời khỏi cảnh sát đường sắt.

Chuyến tàu khi nãy rời đi từ lâu. đó là căn cứ phi đội không quân, người liền đi nhờ bay huấn luyện của vị để quay về thủ thậm chí còn về nhóm Ôn Ninh nửa ngày.

Về đến căn cứ.

Lục Tiến Dương mới cái gọi là nhiệm khẩn cấp chính là cầu anh đi khám khỏe toàn diện tại viện quân khu.

Sau khi kiểm tra Lục Tiến Dương trở ký túc xá, bắt nghiêm túc viết báo tổng kết nhiệm vụ thử bí mật lần

Đang chăm chú viết, phòng vang lên tiếng cửa.

“Tiến Dương, đang bận Chính ủy Trương mặc phục màu xanh bước hay tay chắp sau

“Vâng, đang viết báo Lục Tiến Dương buông đứng dậy kéo ghế ông ta, “Mời chính ngồi.”

Chính ủy Trương thuận ngồi xuống, liếc nhìn bàn, ánh mắt đầy ý: “Chuyện báo cáo cần vội, cho cậu một tuần, cứ về nghỉ ngơi cho tốt, viết cũng được.”

Ông ta biết cậu trẻ này rất cầu vừa về đến đơn đã lao vào công

Thông minh lại chăm người như vậy nổi trội thì ai trội?

Chính ủy Trương thu cảm khái, tiếp tục “Tôi nghe nói hai em gái mà nhà nhận nuôi sắp quay đại viện không quân, thủ nghỉ phép về thăm đi.”

Ai ở trong đại cũng biết, Lục nhận nuôi hai cô gái của đồng đội hy sinh.

Nhắc đến chuyện này, Tiến Dương bất giác đến cuộc trò chuyện mẹ con nhà họ trạm y tế.

Ánh mắt anh lóe tia lạnh lùng khó ra.

Dù sao anh cũng không cho cô ta hội tiếp cận mình.

Muốn anh giả vờ thiết với cô em giả Ôn Ninh? Không nào.

Anh là người yêu rõ ràng, đã không thì khuôn mặt có lạnh lùng đến mức chết người, không thể vờ nổi.

Chi bằng sau này chế về nhà, tránh mặt với người phụ đó, không cho bất kỳ cơ hội

Nghĩ vậy, Lục Tiến dứt khoát nói: “Chính tôi không sao, có tiếp tục huấn luyện Nghỉ phép thì để sau này nghỉ cũng

Chính ủy Trương cũng tính anh, đã quyết khó thay đổi: “Được, quyết định là được. cuối tháng này đơn sẽ có buổi giao với đoàn văn công không cậu nhất định phải gia, hai mươi lăm tuổi rồi, cá nhân cũng không thể kéo mãi được.”

Nói xong, ông ta vã rời đi, sợ thấy lời từ chối.

Giao lưu… Lục Tiến không hiểu sao lại đến người phụ nữ cứu trên tàu.

Người đã lao vào anh, gọi anh

Còn dám chủ động anh.

Anh nhíu mày, ép dứt khỏi suy nghĩ tiếp tục viết báo

Sắp viết xong, điện viên lại đến “Đội trưởng Lục, có thoại của anh.”

“Cảm ơn, tôi đến

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=5]

Lục Tiến Dương cất tay vào ngăn kéo, lại, rồi sải bước đến phòng điện thoại.

“Tôi là Lục Tiến

Anh đứng nghiêm, cầm nghe lên, giọng lạnh như chính con người

Đầu dây bên kia, Diệu đã sớm quen giọng điệu ấy: “Anh, chúng ta có thêm em gái, anh không đấy chứ? Cha mẹ cả nhà phải về sớm hai người họ. Khi anh về?”

Lục Tiến Dương vẫn nguyên giọng điệu: “Tuần và tuần sau anh có nhiệm vụ huấn không về được.”

Lục Diệu: “Ơ, anh về à? Mẹ còn muốn cả nhà ăn một bữa cơm. Vậy anh không về thì chuẩn bị quà gặp cho hai em gái không? định mua hai hộp dưỡng da Nhã Sương, nghe nói đồng chí thích loại này, đến đó sẽ tặng mỗi người hộp.”

Lục Tiến Dương cũng đạo lý đối nhân thế.

Anh suy nghĩ hai rồi nói: “Anh cũng bị rồi, em giúp đưa cho họ nhé. ngăn thứ ba dưới học trong phòng anh, máy cho Diệp Kiều, còn thì đưa cho người

Bút máy là quà niệm mà tổ chức trước khi anh đi luyện ở Liên Xô, anh ở trong nước xuyên được khen thưởng, phần thưởng lại thường máy, chắc phải có năm, mười cây, nên lúc về tiện tay ném vào ngăn kéo, bao giờ mở ra.

Còn sách, tặng cho em gái có ý kia là quá hợp

“Được rồi anh, còn dò gì nữa không? có thì em cúp đây.”

Điện thoại trong đơn là công khai, ai nói gì, tổng đài rõ.

Lục Tiến Dương không nói rõ, chỉ nhắc em trai: “Lục Diệu, cũng mười tám rồi, biết giữ khoảng cách nữ đồng chí, suy cho kỹ, đừng để bị dụng.”

“Nói xong rồi.” Lục Dương gác máy.

Tại nhà họ Lục.

Lục Diệu ngẩn người điện thoại xuống.

Một lúc sau vẫn hiểu rõ câu cuối anh trai là có gì.

Mẹ Lục, Tần Lan luôn đứng bên cạnh hỏi: “Sao rồi? Anh có về không?”

Lục Diệu lắc đầu: nói còn nhiệm vụ luyện, không về. Nhưng có chuẩn bị quà hai em gái.”

“Vậy cũng được, con anh đưa là được.”

Tần Lan cũng chẳng ý kiến gì với con trai cả lấy việc làm trọng. chồng bà là Lục Quốc cũng như vậy.

Nhưng không phàn nàn con lại không không có ý kiến chồng.

Hai cô con gái sắp tới, chồng đang họp ở quân tất cả công việc nhà đều đổ lên bà.

Bà còn phải đi ở bệnh viện, tại mọi chuyện trong nhà có một mình

“Anh về rồi đây.”

Tần Lan đang tức thì nghe thấy một nói trầm ổn và mẽ từ dưới lầu lên, là Lục Chấn

Tần Lan thu lại nghĩ, từ trên lầu xuống.

Lục Chấn Quốc ngẩng nhìn bà: “Sắp xếp chưa?”

Thấy chồng kịp về tâm trạng của lên đôi chút: “Em chuẩn bị phòng trong dãy hành lang tầng Đợi hai đứa đến xem còn thiếu gì thì sung.”

Lục Chấn Quốc gật “Cũng được, mấy hôm vất vả cho em

Tần Lan ngồi xuống uống ngụm nước, rồi kìm được mà phàn “Anh nhận nuôi Diệp thì em không có kiến. Con bé mồ cả cha mẹ lẫn ông thật sự đáng thương. Ôn Ninh còn mẹ và cha sao lại để nó vào nhà

Trên bàn trà trà nóng do thím vừa pha.

Lục Chấn Quốc ngồi vợ, liếc nhìn cầm tách trà lên nhẹ: “Chẳng phải em muốn có con gái Nói hai thằng con nghịch ngợm, giờ có hai con gái một lúc, phải vừa lòng em rồi à?”

Tần Lan quay sang, tối nhìn chồng: “Một là đủ rồi, anh định phải rước cả về. Danh tiếng của thì tốt rồi, người là em đây.”

“Còn nữa, đừng tưởng không biết mẹ con Ninh có ý đồ Rõ ràng muốn để vào đại viện không để trèo cao. Còn là quá xinh đẹp nên quê không có ai vệ? Để xem đẹp đến mức

Không phải Tần Lan bừa, đoàn văn công gì người đẹp? Một gái nhà quê như Ninh thì làm sao tranh trong đại diện? trèo cao cũng chưa chắc lượt!

Lục Chấn Quốc biết vợ miệng cứng tim không để tâm: “Được đừng giận nữa. Cha Ninh là cấp dưới anh, đã hy sinh Tổ quốc, anh là cấp thì phải có trách chăm lo cho con cái của

Hai người đang nói thì nghe thấy tiếng cơ xe từ sân vọng lên.

Lương Uy đã đưa về rồi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận