Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 17  ·  52.9%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 9 Giặt ga giường
20/04/2025 11:45· 1,762 từ

Ba giờ sáng.

Tôn Trường Chinh bị cơn tiểu đánh thức, mơ màng kéo đi giải quyết xong, đi ngang qua phòng rửa thì nghe thấy tiếng nước róc rách bên trong.

Nửa đêm ai lại không mà dậy giặt đồ thế? Chăm thật đấy!

Tôn Trường Chinh bước vào, hiện người bên trong lại là—

“Đội trưởng Lục?!”

Trước bồn rửa, Lục Tiến mặc áo ba lỗ màu trắng quần đùi bộ đội xanh, mặt lạnh tanh, tay tục vò cái gì đó. lần cử động, cơ bắp cánh tay anh lại lên, các đường gân mạch máu hiện rõ.

Tôn Trường Chinh tiến lại nhìn kỹ, không phải quần áo là… ga giường!

Lầm bầm nói: “Thói của đội trưởng Lục nghiêm trọng rồi, nửa đêm còn giặt ga giường.”

Giặt ga giường…

Lỗ tai Lục Tiến Dương đỏ lên.

Anh bất giác nhớ lại mơ kiều diễm vừa rồi, thân mềm mại của người gái, tiếng rên rỉ khiến ta mặt đỏ tim đập...

Anh sống thanh tâm quả bao năm, đây là lần đầu mơ thấy chuyện đó.

Vừa tỉnh dậy thì… ga đã…

“Cút về ngủ đi.” Lục Dương lạnh lùng lườm anh ta cái.

Tôn Trường Chinh vẫn còn ngủ, nhìn thêm một cái rồi lủi mất.

Nhà họ Lục.

Ôn Ninh và Diệp Kiều chung một phòng.

Mỗi người một giường tường, ở giữa là lối đi.

Buổi tối sau khi nằm Ôn Ninh kéo chăn chuẩn bị

Diệp Kiều lên tiếng: “Ninh cô ngủ chưa?”

Biết thừa còn hỏi, Ôn lườm một cái trong bóng tối, chuyện gì?”

Diệp Kiều cảm thán: “Tôi chúng ta thật may mắn, gặp người tốt như chú và dì Tần, thật lòng chúng ta như con gái chăm sóc, anh Lục Diệu rất tốt. Không biết Tiến Dương tính cách nào, nhưng nhìn ảnh chụp đúng là đoan chính, chắc rất nhiều nữ đồng mến mộ anh ấy.”

Ôn Ninh không rõ muốn nói gì, chỉ “ừ” một cho có lệ.

Diệp Kiều bỗng đổi giọng chị gái tâm lý: “Thật ra biết tại sao dì lại đưa cô lên thủ cha dượng cô muốn ép gả cho thằng ngốc kia không? Nếu mà biết trốn lên đây, có ông ta sẽ đuổi theo.”

“Chuyện hôn nhân là do mẹ quyết định. Dù sao cha cũng là cha cô danh nghĩa, lỡ ông ta quyết lôi cô đi thì họ Lục cũng chẳng can thiệp, cô không xem lúc đó phải sao à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=9]

Ôn Ninh giả vờ sợ “Chị Diệp Kiều, vậy tôi phải sao bây giờ?”

Diệp Kiều khuyên nhủ: “Bà tôi nói, phụ nữ thì xuân có hạn, phải tranh thời gian đẹp nhất mà đi. Cô xinh đẹp như nam đồng chí trong đại còn không phải cô chọn ai thì chọn. cấp bách nhất là tìm đối tượng trong đại viện, vậy mới thật sự bám ở thủ đô, trở thành người đô. Dù cha dượng cô có thì cũng vô ích, cô là gái có chồng

“Đừng chần chừ quá lâu, cho đêm dài lắm mộng.”

Ôn Ninh cong môi cười, cùng cũng hiểu Diệp Kiều đang trò gì.

Hèn chi nguyên chủ vừa nhà họ Lục đã vội vàng hỏi tình hình nam chí độc thân trong đại chỉ thiếu việc viết chữ leo cao” lên mặt, khiến tượng đầu với mọi trong đại viện cực tệ.

Hóa ra ngay từ đầu do Diệp Kiều âm thầm xúi

Ôn Ninh không vạch trần, mỉm cười nói: “Cảm ơn chị Kiều, tôi biết rồi, đúng là chị ruột của

Diệp Kiều tưởng thật, vui trong bụng: “Cô biết tự lo tốt, đừng lãng phí hội sống trong đại viện.”

Ôn Ninh trong bóng tối môi, bà nội nó, tin cô là lạ!

Sáng hôm sau, trời mới sáng.

Diệp Kiều mở mắt, tay nhẹ nhàng lật chăn rồi xoay xuống giường.

Nhìn Ôn Ninh đang ngủ cô ta khẽ cười khinh bỉ đi giày rón rén khỏi phòng, đóng cửa nhẹ

Vào bếp, Diệp Kiều đeo dề, bắt đầu nấu bữa sáng. tiên nấu nồi cháo rồi rán bánh hành.

Tối qua cô ta cố lang thang trong bếp, tình cờ thím Trương, tiện thể hỏi khẩu vị của nhà Lục.

“Diệp Kiều đấy à?”

Thím Trương dụi mắt, thấy người trong bếp còn tưởng mình mắt.

Diệp Kiều cầm vá quay mỉm cười chào: “Chào buổi sáng Trương.”

Thím Trương ngại ngùng nhận vá từ tay cô ta: “Sao lại dậy sớm vậy, việc này để tôi làm được, các cô còn trẻ, ngủ thêm đi.”

Diệp Kiều: “Không sao đâu hồi ở quê cháu toàn dậy này, quen rồi.”

Thím Trương tiếp tục nấu Diệp Kiều lại quay ra dọn nhà cửa.

Khi mọi người trong nhà Lục và Ôn Ninh xuống lầu, tượng họ thấy là Kiều đang lau bàn trà.

Thím Trương đang dọn bát thấy thế liền khen với Tần “Bữa sáng nay là Kiều làm đấy, làm xong giúp đỡ dọn dẹp, con này đảm đang thật.”

Tần Lan nhìn bàn ăn phú, chắc mất khá nhiều thời “Tiểu Diệp, cháu dậy mấy giờ vậy?”

Diệp Kiều: “Hơn năm giờ không sao đâu dì Tần, cháu rồi.”

Ôn Ninh thầm thở dài, gì nguyên chủ bị mang tiếng biếng, vốn tưởng rằng dậy lúc bảy giờ đã sớm lắm, ai ngờ Diệp còn chịu khó hơn.

Nhưng Ôn Ninh không muốn cuốn theo, chẳng lẽ mỗi ngày dậy từ năm giờ nấu ăn? Làm việc nhà cũng được, nhưng ai bảo làm buổi sáng?

Chẳng khác gì mấy người làm cứ tăng ca để lấy với sếp.

Ôn Ninh cười với Diệp giọng đầy ngưỡng mộ pha chút náy: “Chị Diệp Kiều, còn dậy sớm hơn cả Trương nữa. Lần sau chị thì gọi em với, em học nấu ăn với Tuy tay nghề kém phụ chị làm chút việc không thành vấn đề.”

Ôn Ninh vừa nói xong, Trương đang cười lập tức khựng Hai cô gái cùng nấu bữa sáng, vậy bà làm gì?

Ánh mắt lướt nhanh qua Lan và Lục Chấn Quốc, thím vội nói: “Tôi già nên hay dậy sớm, bữa để tôi chuẩn bị là hai người không cần bận

Tần Lan gắp bánh hành cả Diệp Kiều và Ôn Ninh: đấy, thanh niên các ngủ thêm chút đi, mau xuống ăn cơm đi.”

Mọi người ngồi xuống, bắt ăn sáng.

Lục Chấn Quốc uống miếng nếm thử bánh, gật đầu với Kiều: “Tay nghề không đâu, Tiểu Diệp.”

Diệp Kiều khiêm tốn: “Mọi ăn hợp miệng là cháu vui Cô ta nhìn sang Ninh, “Ninh Ninh có hợp vị không? Chúng ta cùng chắc là khẩu vị cũng nhau.”

Ôn Ninh chân thành khen “Vâng, tay nghề của chị Diệp giỏi quá! Sau này phải học chị nấu ăn.”

Tần Lan uống ngụm cháo, “Hai đứa đừng chỉ lo nấu mới đến thủ đô, thủ thời gian này đi chơi một vòng đi. Tiểu

Tần Lan định nhờ con dẫn hai cô gái đi chơi.

Nhưng thấy Lục Diệu ngồi ra, gắp cháo mà như không, nuốt lại nửa câu thôi để bà dẫn đi hơn.

Diệp Kiều xem mặt đoán tầm mắt rơi xuống người Lục “Bữa sáng anh Lục thích ăn gì, ngày mai nấu cho.”

Lục Diệu chỉ là chưa ngủ, bị cha kéo dậy sớm, ngáp vừa nói: “Không đâu, em nấu gì anh ăn được.”

Lục Chấn Quốc không chịu thái độ uể oải của con quở trách: “Con nhìn Diệp đi, rồi nhìn lại đi, mười tám tuổi rồi chưa từng bước chân vào

Tần Lan cũng thở dài: vậy, vẫn là con gái chu hơn.”

Lục Diệu không ngờ sáng cũng bị dạy dỗ, nuốt miếng rồi nói: “Cha, con vào bếp là vì nghĩ cha mẹ đấy. Con mà thì cha mẹ dám ăn

Thím Trương cười hòa giải: mà, phòng bếp là địa bàn phụ nữ, sau này Diệu tìm cô vợ biết ăn là được.”

“Có nữ đồng chí nào ý nó đâu.” Lục Chấn Quốc một tiếng, mặt đầy ghét bỏ, dùng khăn lau rồi đứng dậy: “Tôi đến khu đây, mọi người cứ từ ăn.”

Lục Chấn Quốc đi chưa

Mọi người cũng ăn xong.

Thím Trương vào bếp dọn Lục Diệu lên lầu ngủ bù.

Tần Lan gọi Ôn Ninh Diệp Kiều lại: “Hôm nay dì làm, dẫn hai đứa cửa hàng Hữu Nghị mua bộ quần áo nhé.”

Hai người bọn họ đều áo vải chàm quê mùa, ở thì ổn, nhưng lên đô thì trông khá lạc

Diệp Kiều còn mặc đồ Ôn Ninh thì cũng không khá may mà có nhan gỡ lại.

Giờ cả hai đang sống nhà họ Lục, ra ngoài cũng diện cho thể diện này. Nếu còn mặc đồ nông thôn thì không khiến người ngoài chê cười họ Lục.

Vì vậy, khi Tần Lan nghị mua đồ, cả hai đều phản đối.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận