Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 17  ·  58.8%

Ba người ra khỏi cửa.

Rẽ một cái, đập vào là con đường nhựa thẳng tắp, bên đường trồng từng hàng ngân hạnh, gió thổi vàng bay lả rơi xuống, trải khắp mặt đường dát vàng, đẹp tựa như cảnh phim điện ảnh.

“Đẹp quá.” Diệp Kiều cảm

Ở kiếp sau, Ôn Ninh từng thấy đại lộ ngân hạnh thủ đô, nhưng không yên như nơi này, đâu cũng là người đến chụp ảnh.

Tần Lan có chút tự nói: “Ngoài khu Điếu Ngư Đài thì đại lộ ngân hạnh khu đại viện không chúng ta là đẹp

Vừa đi về phía trước, Lan vừa chỉ các tòa nhà quanh giới thiệu: “Kia hành chính, kia là sinh hoạt, có nhà cho gia đình, nhà ăn, trạm tế, trường học và nhà tắm. giữa là khu hoạt động, hội sân vận động ở đó.”

Ôn Ninh ghi nhớ kỹ đi, thỉnh thoảng gật đầu phụ

Còn Diệp Kiều thì mở mắt nhìn quang cảnh trong đại ánh mắt tràn ngập ngạc và thích thú.

Lúc này đang là giờ làm, người trên đường không ít.

Mấy hôm nay, chuyện nhà Lục nhận hai đứa con gái đã sớm truyền đi khắp Vừa thấy Tần Lan hiện, bên cạnh lại hai cô gái trẻ, mọi người tức lên tiếng chào hỏi.

“Ồ, bác sĩ Tần, đây hai đứa con gái nuôi mới cô à? Xinh thật đấy!” chính ủy, Phương Bình, chiếc xe đạp cũ thấy Tần Lan liền phanh lại trước mặt bà.

“Đúng vậy.” Tần Lan cười thiệu với Phương Bình, rồi quay nói với Ôn Ninh Kiều: “Đây là dì của các cháu.”

Ôn Ninh chỉnh lại bím trên vai, ngoan ngoãn chào: “Cháu dì Phương ạ.”

Ánh mắt Phương Bình dừng trên người Ôn Ninh mấy giây, bà ấy sáng lên, này quá xinh đẹp! như minh tinh trong điện ảnh, da vừa trắng vừa như đậu hũ non, khiến người yêu thích không thôi.

Phương Bình hỏi: “Con gái, nay cháu bao nhiêu tuổi rồi, có bạn trai chưa?”

Ôn Ninh lắc đầu: “Cháu tròn mười tám, vẫn chưa có trai ạ.”

Phương Bình nhìn sang Diệp hỏi tương tự, câu trả lời y như vậy.

Phương Bình hài lòng gật trong lòng thì phấn khởi, trong vị của chồng bà ấy khá nhiều nam đồng độc thân, đang lo biết giải quyết vấn đề cá ra sao, mà hai cô gái thì vừa mắt thật.

“Ôi chao bác sĩ Tần, thật là có phúc, có hai con trai vừa đẹp vừa giờ lại thêm hai con gái xinh xắn, nào dẫn hai đứa đến nhà chơi nhé.”

“Được thôi, hôm khác sẽ nhà cô.” Tần Lan cười đồng

Phương Bình rời đi với mặt đầy hâm mộ.

Lại có thêm vài người chào hỏi, phần lớn là tò về Ôn Ninh và Diệp

Chẳng bao lâu sau, cả đại viện đều đồn rằng hai con gái nuôi mới của họ Lục ai cũng đẹp, đặc biệt là gái tên Ôn Ninh, thật sự như tiên nữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=10]

Một quãng đường ngắn, Tần phải mất gần nửa tiếng mới hết khu đại viện.

Tần Lan chỉ về phía xe không xa: “Đi cửa hàng Nghị thì ngồi xe tuyến 455, đi năm tới.”

Ba người đi đến trạm lại có người gọi: “Bác sĩ

Tần Lan quay đầu, lần là Trưởng khoa Lý trong phòng đạp xe đạp đến với mặt vội vàng.

“Bác sĩ Tần, mau theo về bệnh viện, có bệnh nhân phẫu thuật gấp, nhưng tình rất phức tạp, chúng lên đường rồi nói

Trưởng khoa Lý nhảy xuống tay vẫn nắm chặt vành xei.

“Được, đợi tôi chút.”

Chuyện bệnh nhân không thể trễ, Tần Lan quay người, nhét và phiếu mua hàng vào hai cô gái: “Bây phải về bệnh các cháu cầm lấy tiền và này, vào cửa hàng chọn lấy bộ quần áo, còn thiếu gì hôm khác dì đưa mua tiếp.”

Sắp xếp ổn thỏa xong, Lan đi theo Trưởng khoa Lý.

Ôn Ninh và Diệp Kiều xe buýt.

Xuống trạm, cách đó không là một tòa nhà năm tầng, tường đề bốn chữ lớn hàng Hữu Nghị”, trông oai nghiêm.

Diệp Kiều thân thiết khoác Ôn Ninh cùng bước vào, Ôn thấy da gà nổi hết lên. Nghĩ đến tình trong nguyên tác, cô khó chịu, nhưng cuộc đời như vở kịch, tất cả dựa vào năng diễn xuất. Bề ngoài cô giữ vẻ thân mật chị em tốt.

Cửa hàng Hữu Nghị lúc đã có bố cục giống trung thương mại ở tương lai, tầng bán một loại hóa khác nhau. Tầng bán tạp hóa và đường rượu, nơi là các quầy kính, hàng đều được bày trong đó.

Mỗi quầy đều có một viên bán hàng mặc đồng phục, trách lấy hàng cho khách.

Ôn Ninh và Diệp Kiều thẳng lên tầng hai.

Tầng hai chuyên bán quần đủ loại từ trong ra ngoài, có nhiều thương hiệu, Cung xã ở nông thôn thể so được. Diệp hoa cả mắt, nghĩ một chút, ta nói với Ôn Ninh: “Ninh ở đây nhiều đồ quá, hay ta tách nhau ra, chọn đồ mình thích đi.”

“Được.” Ôn Ninh không nghĩ gì, đồng ý ngay.

Hai người tách ra, Ôn đến quầy quần áo nữ, nhanh chọn hai bộ.

Một bộ là áo sơ vải tổng hợp màu hồng phối chân váy dài màu xám, còn lại là váy thân màu vàng nhạt.

Nhân viên bán hàng thấy chọn như vậy, váy vàng thì hàng bán chạy, còn phối váy thì chưa ai mặc.

Cô bán hàng không nhịn nói: “Đồng chí, hay là cô thử quần dài đi? Áo mi hồng phối quần mẫu bán chạy ai cũng mặc thế cả.”

Nói xong còn đưa cho một chiếc quần, chỉ vào màn bên cạnh: “Cô có thể đó mặc thử.”

Ôn Ninh không muốn phụ người ta: “Được thôi, tôi sẽ phối với quần và váy, xem cái nào đẹp

Cô cầm quần áo đi phòng thay đồ.

Bên cạnh có khách đang mua sơ mi hồng với quần đen, gần đây mấy trẻ trong đơn vị mặc kiểu này. Thấy Ninh mang đồ đi thử, khách cũng đứng một bên, hay tay ngực chờ xem kết quả.

Ôn Ninh thay đồ xong ra.

Sơ mi với quần dài, dáng phổ thông, nhưng da cô mặt lại xinh, hiệu quả nhiên nổi bật, nhân bán hàng và khách cạnh gật đầu lia lịa: “Đẹp Bộ này hợp thật đấy!”

Ôn Ninh thấy trên giá chiếc thắt lưng nữ mặt kim màu bạc, liền lấy một “Vậy tôi thử phối váy nữa nhé.”

Vào lại phòng thử, cô quần dài, thay váy dài, áo mi được sơ vin gọn thắt lưng ở eo, kèm giày vải và trắng.

Thay xong, cô bước ra, nhẹ một vòng, cười hỏi: “Thế cái nào đẹp hơn?”

Bộ này là phong cách hiện đại, vừa có vẻ học vừa như tiểu thư nhà Nếu phối thêm giày thì càng hoàn

Nhân viên bán hàng và khách kia ngây ra vài giây mới hoàn hồn:

“Phối với váy đẹp hơn! là duyên dáng!”

“Đúng đúng, váy đẹp hơn Nhìn như tiểu thư đi du về ấy!”

Ôn Ninh cười, đưa tiền phiếu cho nhân viên: “Vậy tôi bộ này, thêm cái váy kia nữa.”

“Được rồi,” Nhân viên nhận cảm thán: “Đồng chí à, bộ đẹp hơn cái áo vải thẫm ban nãy nhiều mặc luôn đi cho

Ôn Ninh cũng lười thay gật đầu đồng ý: “Vậy tôi luôn vậy.”

Chọn đồ xong, cô tiếp đi dạo mấy quầy khác.

Phía Diệp Kiều.

Vừa đi dạo được một cô ta bỗng thấy đau bụng.

Không còn cách nào, cô chỉ có thể ra ngoài tìm vệ sinh, đi một đoạn thấy một nhà xí cộng ở đầu ngõ.

Cô ta vội vàng đi xong xuôi, đang định bước ra nghe bên nhà vệ sinh có tiếng nói:

“Hai cô gái vào cửa Hữu Nghị lúc nãy ngon thật đặc biệt là cô gái hai bím, khuôn mặt thân hình kia, thật làm ông đây ngứa ngáy hết người... Không biết khi ngủ thì giác thế nào nhỉ...”

“Cảm giác thế nào thì thử là biết. Lát nữa chúng nấp gần đó, chờ họ là…”

Diệp Kiều lập tức nhận hai gã đó đang nói về và Ôn Ninh.

Lúc vào cửa hàng, cô cũng vô tình nhìn thấy hai đàn ông nhìn chằm chằm họ.

Ban đầu không để ý, nghe đoạn đối thoại thì lập hiểu được ý đồ của họ.

Diệp Kiều dỏng tai nghe tĩnh bên kia, xác nhận hai đó đã đi ra ngoài, ta mới thò đầu khỏi nhà vệ sinh

Ra ngoài mới phát hiện, dù chỉ cách cửa hàng Hữu khoảng trăm mét, nhưng khu ngõ ngách đan xen, lớn người dân đã làm nên vắng người qua lại.

Diệp Kiều càng nhìn càng vội vàng chạy nhanh về phía lớn.

May mà không biết hai đó đã đi đâu, đến khi ta chạy vào cửa hàng cũng không thấy bóng họ nữa.

Về lại cửa hàng, Diệp chỉnh lại quần áo, trấn tĩnh thân rồi đi lên tầng

Trước khi đau bụng cô đã chọn xong đồ cần mua, giờ chỉ cần thanh toán lấy đồ.

Ôn Ninh cũng dạo xong, tìm cô ta: “Chị Diệp Kiều, xong chưa?”

Diệp Kiều tỏ ra bình “Ừ, mua xong rồi, đi thôi.”

Hai người rời khỏi cửa thấy Ôn Ninh định đi về trạm xe buýt, Diệp Kiều lại: “Hay là mình bộ về đi, tiện ngắm thủ đô, ngồi xe tốn hai hào lận.”

Ôn Ninh nghĩ cô ta tiết kiệm, lại nghĩ bản thân sống nhờ nhà họ Lục, là nên tiết kiệm, đồng ý.

Diệp Kiều khẽ nhếch môi dẫn Ôn Ninh đi về phía nhỏ lúc nãy.

Sắp đến đầu ngõ, “Ối,” Kiều chợt sờ túi, “Túi nhỏ tiền rơi trong cửa hàng

“Ninh Ninh, cô đợi tôi đây, đừng đi đâu nhé, tôi lại tìm đã!”

Không đợi Ôn Ninh phản Diệp Kiều vội vã quay đầu về phía cửa hàng.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận