Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 17  ·  94.1%
Xuyên Sách Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Đêm Đêm Giặt Ga Giường
Chương 16 Dùng ma pháp để đánh bại ma pháp
24/04/2025 14:16· 4,025 từ

Sau khi hoàn thành một ca thuật, còn chưa kịp nghỉ Tần Lan đã nhận được cuộc từ trong nhà báo Ôn Ninh bị lạc. tức gác máy và vội chạy về. Khi gần cửa nhà, thì đúng lúc Ninh cũng vừa về đến. Hai chạm mặt nhau ngay cửa. “Ninh “Dì Tần.” Thấy Ôn Ninh an vô sự đứng Tần Lan vỗ vỗ mình, rõ ràng là phào nhẹ nhõm: “Ôi trời ơi, mà cháu đã về! Vừa nãy nhận được cuộc gọi của Diệu nói cháu bị chưa về nhà, làm dì sợ chết. Cháu mà gì thì dì biết ăn nói nào với mẹ cháu Trời mới biết khi được cuộc gọi đó, đã lo lắng và hoảng sợ mức nào. Ôn Ninh xách một giữ nhiệt trong tay, tay kia nhàng vỗ lưng dì Tần như trấn an: “Xin lỗi dì đã làm dì lo lắng.” Lan lắc đầu: “Cháu trở là tốt rồi, chúng ta vào thôi.” Trong phòng khách. Diệu và Diệp Kiều đang chuẩn ra ngoài tìm người. “Ôn Ninh?!” vừa mở ra, Diệp vừa nhìn thấy người bước thì trong mắt thoáng qua vẻ nhiên. Cô ta sững người một rồi vội vàng chạy đến lấy tay Ôn Ninh, vẻ mặt sắp khóc đến nơi: “Ninh Ninh, đi đâu vậy? Chị chỉ lại lấy cái ví, em đợi ở đầu không ngờ quay lại thì đã biến mất, làm lo chết đi được. Tìm mãi thấy, chị chỉ còn cách về báo tin.” Chưa để Ninh kịp mở miệng, ánh cô ta lại liếc thấy hộp nhiệt có dòng chữ “Nhà hàng doanh”, liền tiếp lời: “Hóa ra đi ăn ở nhà quốc doanh à? Em nói với chị một tiếng thì có tốt hơn không, lần sau đừng một mình như vậy, mọi người không tìm được sẽ lo lắng đấy.” Tần Lan và Diệu ban đầu chỉ Ôn Ninh bị lạc, chưa kỹ lý do. Bây nghe Diệp Kiều nói vậy, ánh cả hai liền đổ vào hộp giữ nhiệt, mặt lộ rõ sự xét. Ôn Ninh thật sự vỗ tay khen ngợi Diệp Giỏi thật đấy, chỉ vài mà đã phủi sạch nhiệm khiến cô bị còn xoay ngược tình đổ lỗi cho cô ý đi ăn một mình? Không danh là nữ chính trong nguyên Nhưng Ôn Ninh cũng đâu dạng vừa, cô thản đặt hộp giữ nhiệt lên bàn nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc lên tiếng: “Vốn dĩ em không nói vì sợ mọi lo, nhưng hình như Kiều hiểu lầm em rồi.” rưng rưng, giọng uất ức nhìn về phía Kiều: “Chị nói là chỉ quay cửa hàng lấy ví rồi về bảo em đứng đợi đầu hẻm. Em đợi chị rất mà không thấy chị lại, còn bị hai tên du quấy rối… hu hu “Nếu không phải em may, có hai anh bộ đi ngang qua cứu giúp, em đã bị… bị…” Nước lặng lẽ rơi xuống, đỏ ửng, vẻ mặt đáng thương người khác không khỏi xa. Tần Lan đau tiến lên ôm lấy cô: con bé này, chịu khổ như sao không nói ra từ đầu?” Diệu thì nghiến răng tức giận, chặt nắm đấm: “Ôn đừng khóc nữa, lũ khốn Nếu để anh bắt được chúng, định phải đánh cho trận!” “Em không sao.” Ôn Ninh nước mắt, gượng cười rồi quay Diệp Kiều: “Chị à, khi được cứu, em quay lại tiệm tìm chị, nhân bán hàng nói chị ví xong còn nán lại xem một lúc rồi mới rời đi. biết rõ em đang mà lại bỏ đi, suýt nữa…” Một câu nói, đẩy trách nhiệm về cho Kiều. Diệp Kiều giật mình, theo xạ nhìn sang Tần Lục Diệu. Thấy ánh mắt người đầy trách móc, cô lập tức giơ tay tát vào mặt mình, vang lên tiếng “bốp bốp” giòn “Ninh Ninh, chị xin lỗi của chị! Chị ngờ em lại gặp như vậy… xin lỗi em!” Rồi một tiếng, cô ta quỳ xuống mặt Ôn Ninh, nước mắt nước giàn giụa. Ôn Ninh không ngờ ta lại dốc hết vốn liếng, tát vừa quỳ, chẳng học từ phim Dao? Cô suy nghĩ một giây, cũng quỳ xuống trước Diệp Kiều, khóc như Tử trong phim: “Chị Kiều đừng đánh đừng đánh nữa, là xui xẻo mới gặp phải côn, không liên quan đến chị… không trách chị đâu… thật “Là em không tốt… không Nói rồi cũng tự vả mặt hai cái. Dùng pháp để đánh bại ma Quả nhiên, Diệp Kiều sững không theo kịp tiết tấu. Diệp, Tiểu Ôn, hai làm gì vậy, mau đứng dậy Tần Lan thấy hai đứa đang vừa tát vừa khóc, vội vàng dậy. Sau đó vỗ vai hai an ủi: “May mà Tiểu Ôn sao, Tiểu Diệp cũng không cố để con bé lại mình. Chuyện lần này như là bài học cả hai.” Chuyện này coi như thúc tại đây. Ôn Ninh cũng dây dưa, gật đầu, dậy lau nước mắt, rồi vào hộp giữ nhiệt: “À rồi, dì Tần, hôm qua nói muốn uống canh gà, còn Lục thì thích ăn giò. Trên đường về cháu nhà hàng quốc doanh có món nên mua về luôn.” Hóa ra mua cho họ, Tần nghe vậy vừa cảm vừa xót xa, xoa đầu cô: bé này, gặp chuyện lớn như còn nghĩ cho dì.” Ninh ngoan ngoãn đáp: vẫn luôn nghĩ cho cháu, còn mua quần áo cháu nữa.” Nhắc đến quần Tần Lan muốn thay đổi không vui vẻ hỏi: “Hôm nay đứa có mua được bộ nào ý không?” Ôn Ninh đầu, định lấy ra khoe dì, thì Diệp Kiều đã tay lấy túi trên ghế, rút bên trong ra. Ôn Ninh màu sắc những bộ đó, màu sắc u tối, rõ không phù hợp với tuổi của cô ta, đoán Diệp Kiều lại giở trò. Quả nhiên, cô mang đồ tới trước mặt Lan như dâng bảo vật: “Dì đồ cũ của cháu vẫn được, cháu ít ra ngoài nên cần đồ mới. Dì thì phải làm mỗi ngày, nên chọn hai bộ cho dì, có thích không?” Diệp Kiều không kinh nghiệm, chọn quần theo phong cách của bác gái lớn tuổi thôn, không phải màu xanh thẫm cũng là xám đậm, dáng cứng nhắc. Ôn Ninh chỉ bật cười. Trong nguyên tác, tuy có đoạn cô bị lạc, nhưng đoạn tặng đồ. Tần mua đồ cho cả hai, nguyên chọn đúng đồ mình thích, Diệp Kiều lại mua Tần Lan khiến nguyên có vẻ vô tâm. đó Tần Lan rất cảm nhưng vẫn không nhận bảo Diệp Kiều đổi đồ trẻ trung để cô ta mặc. Giờ đây, Tần Lan cũng như trong nguyên tác, mỉm cười “Dì nhận tấm lòng của được rồi, cảm ơn cháu nghĩ cho dì. Nhưng nhiều đồ lắm, hai này cháu cứ giữ lại, đổi cái cháu thích mà mặc.” Cửa Hữu Nghị vẫn cho đồ, miễn là đồ chưa hỏng còn mới. Diệp Kiều đành cưỡng đồng ý. Hôm Diệp Kiều dậy sớm, thủ làm bữa sáng trước thím Trương thức dậy. Thím không có việc gì, đành đi việc khác để làm. Bữa bánh kếp có nhân. Chấn Quốc thích ăn bánh, vừa vừa khen ngon. Diệp cười nói: “Nếu chú Lục thích, mai cháu lại làm Lục Chấn Quốc ngạc “Tiểu Diệp, bánh này cháu làm à?” Diệp Kiều gật Tần Lan cũng khen: ngờ tay nghề nấu của cháu cũng giỏi đấy.” Kiều khiêm tốn: “Trước kia quê cháu hay giúp mấy bác cơm, chắc nhờ quen tay thôi Ăn xong, hai vợ nhà họ Lục ra ngoài làm Lục Diệu lại lên lầu ngủ giấc nữa. Diệp Kiều không rửa bát với thím Trương, lên lầu lấy quần hôm qua mua, định mang đi Vừa cầm đồ xuống lầu, đến chuyện hôm qua bị đau sợ ra ngoài lại phải nhà vệ sinh, cô ta để trên ghế sô pha rồi đi sinh. Khi ra ngoài, ta phát hiện quần áo biến mất. “Lạ thật, của mình đâu rồi?” Cô ta quanh nhà, rồi nghe thấy giặt giũ ngoài sân, vội chạy thì thấy thím Trương đang ngồi đồ trước chậu nước. ta nhìn kỹ, đúng là đồ ta định mang đi đổi. “Thím Diệp Kiều giật lấy bộ trong tay thím Trương, vội “Thím giặt quần áo của làm gì?” Thím Trương ngơ ngác cô ta. Cô ta ấm chỉ vào bộ quần áo tay: “Đây là bộ cháu định mang đi thím giặt rồi thì làm sao được nữa?” Thím Trương hiểu ra, bẩm: "Tiểu Diệp, nếu là quần mới, sao cô lại để vào quần áo bẩn? Mà đâu có biết đó áo của cô, còn là áo mới muốn đổi.” “Cháu để ghế sô pha mà, một bộ khác nữa…” “Thế này có phải của không?” Thím Trương đưa ra chiếc thứ hai. Hai món đồ bị dính nước, đã không còn quần áo mới nữa, người bán chắc chắn sẽ nhận ra, khó đổi được nữa. Diệp Kiều phát cáu nhưng không nổi giận với thím Trương, nghẹn không biết nói gì. Thím còn vô tư: “Vẫn mặc mà, cô đừng đổi Tôi đã giặt rồi, phơi khô mặc được. Vải tốt, dáng đứng đắn, mặc 5–10 năm không lỗi mốt đâu!” Kiều: … Nghĩ đến áo của Ôn Ninh tối qua, sơ mi hồng, váy điệu đà, còn mình thì phải hai bộ đồ già nua này… ta đành vớt hai đồ ra khỏi chậu, vắt ngày mai thử mang ra hàng xin xỏ xem sao. Tầng nhà họ Lục. Ôn Ninh tựa cửa sổ nghe toàn bộ đối thoại dưới sân, khóe khẽ cong lên. Cô người nhân lúc Kiều đi vệ sinh lén ném quần áo của cô vào giỏ đồ bẩn. biết rõ thói quen thím Trương, bà ấy rửa xong thì sẽ giặt hôm qua của nhà luôn. Ban đầu khi vào truyện, cô không đối đầu với Diệp Kiều, nhưng việc hôm qua khiến hiểu rằng, cô không sự không có nghĩa khác sẽ không hãm mình. Chuyện đụng phải du là bài học rõ ràng. Kiều rõ ràng cố ý bỏ lại trong hẻm, muốn gặp chuyện không may. nhà còn muốn đổ ngược cho cô. Ôn không gây sự, nhưng cũng chẳng mẫu đến mức bị ta tát mà còn phải tươi Chuyện cái áo này, coi là thu chút "lãi" Ở miền Bắc, thời khô ráo, quần áo khô nhanh, quần áo giặt vào sáng, đến hai ba giờ chiều đã khô. Mặt trời ở trên sân nhà họ Lục có một cây lớn, bóng cây vừa che khuất một góc Thím Trương mang một cái ghế ngồi dưới bóng cây, nhặt rau, rổ rau để bên bên trong chứa đậu chuẩn bị nấu cho bữa tối. Ninh và Diệp Kiều đang ở trong sân, giúp dọn quần áo giặt buổi sáng. Cả ba người đều lặng bận rộn, thì bỗng có cửa ngoài sân. Trương đứng dậy mở là Tiểu Triệu từ bộ hậu cần đến giao hải sản: Trương, đây là hải sản dành thủ trưởng Lục, vừa mới vận từ tỉnh Sơn qua, tươi đấy! Tối nay chưa ăn thì ngâm nước, ngày ăn cũng được, nhưng không được quá hai ngày, để lâu sẽ còn tươi nữa.” Tiểu Triệu đưa lưới cho thím Trương. Trong túi có nghêu, tôm trắng cua, chân tôm còn nhích, cua thì gồng mình đầy lực, rõ ràng là rất Thím Trương nhận lấy, cười cười đầu với Tiểu Triệu: lắm, tôi sẽ tìm một cái để ngâm ngay đây, ơn cậu đã vất vả chạy chuyến.” Tiểu Triệu ngượng vẫy tay: “Tôi đi thím Trương.” Sau khi tiễn Triệu, thím Trương vội túi hải sản vào bếp, tìm cái chậu để đổ nước vào, thả túi lưới vào trong nước. xuôi, thím Trương tiếp tục ngoài vườn hái rau, thấy Ôn Diệp Kiều, bà cười nói: “Vừa nãy bộ phận cần gửi đến một hải sản, vừa khéo kia nhà mình có khách, tôi đang lo không biết chuẩn bị gì, vậy là vừa “Những món ăn hàng ngày của ta đều được cung đặc biệt, thỉnh thoảng cũng có nguyên liệu tươi gửi đến, đó ưu điểm của việc người nhà quân khu, lâu các cô cũng sẽ thôi.” Diệp Kiều tò mò hỏi: Trương, ngày kia có đến vậy?” Thím Trương: “Là thân nhất của dì các cô, quen biết từ nhỏ, nói bà ấy có thêm hai con gái nuôi nên đến xem thử.” “À,” Diệp gật đầu. Quần áo khô rồi, Kiều không quên việc đi cửa hàng, nói với Trương và Ôn Ninh một tiếng ôm quần áo ra ngoài. Kiều đi rồi, Ôn Ninh cũng nhàn rỗi, lấy một cái nhỏ ngồi cạnh thím cùng nhặt rau. Nhặt một không biết thím Trương nghĩ đến gì, thở dài: “Ôn Ninh, nói xem hải sản nên làm nào cho ngon nhỉ? Trước đây chỉ biết hấp, nhưng hấp dễ bị tanh, chú và dì Tần của cô không thích ăn hải Ôn Ninh cứ tưởng chuyện gì, ra là lo lắng này, “Thím Trương chờ một cháu lên lầu lấy đồ.” Ôn lên lầu lấy giấy bút, xuống bên cạnh thím Trương, tập giấy lên đầu gối, đầu viết viết. Thím ngạc nhiên: “Ôi Ôn chữ cô viết đẹp đấy!” “Cũng thường thôi.” Ninh khiêm tốn nói, tiếp tục chẳng bao lâu đã viết xong trang giấy. Ôn Ninh giấy ra đưa cho Trương: “Đây, thím xem hai món hải sản này nào?” Thím Trương biết chữ, lấy xem, đọc: “Hải sản ngâm tôm chanh chua cay…” khi xem xong, ánh thím Trương từ nghi ngờ thành kinh ngạc. “Ôi, thực đơn tuyệt quá! Không ngờ sản còn có thể làm món trộn, làm như vậy chắn sẽ rất ngon, lại bị tanh, Ôn Ninh, biết cách này từ thế, giỏi ghê!” Ôn Ninh tốn cười: “Tổ tiên ông ngoại cháu là bếp cung đình, gia đình truyền một số thực đơn cho cung đình, hồi nhỏ mẹ thường dùng thực đơn để cháu biết chữ, cháu gần như lòng hết rồi.” Ôn Ninh hoàn bịa chuyện, không ngờ thím Trương chân thành cảm thán: “Thật ngờ vua chúa trước lại thích ăn như vậy, sản cũng ăn món Ôn Ninh nhịn cười, tục lừa gạt: “Thím Trương, tay nấu ăn của cháu không chị Diệp Kiều, không thể thím nấu ăn, nhưng biệt rất nhiều thực sau này nếu thím không biết món gì, cháu có thể viết vài cái cho thím.” Nói việc Diệp Kiều nấu ăn, vẻ thím Trương vốn đang vẻ bỗng cứng lại vài không nhịn được mà nàn với Ôn Ninh: “Cô xem Tiểu Diệp cũng thật ngày nào cũng lẩn quẩn trong làm việc thì chăm thật đấy, nhưng khiến cả ngày không có việc gì trong lòng khó tránh khỏi an.” Thím Trương làm ở nhà họ Lục, mỗi tháng 25 đồng tiền lương, bao ăn ở. Trước đây làm việc thuận lợi, nhưng khi Diệp Kiều ngày nào cũng tranh việc với ấy, bà ấy lo một ngày nào đó nhà họ sẽ cảm thấy có một người giúp việc là dư rồi đuổi bà ấy nếu vậy thì bà ấy đi đâu tìm việc? Ôn Ninh ra suy nghĩ của Trương, như tìm thấy tri kỷ, động nắm tay bà ấy: Trương, không giấu gì thím, cháu lo lắng lắm! Thấy Diệp Kiều giỏi giang vậy, cháu cũng muốn gia đình làm gì không thể cứ ở ăn không ngồi rồi mãi Ăn không ngồi rồi, đúng là giác này, thím Trương cảm vỗ vai Ôn Ninh: "Tôi cảm giác của cô, sống dưới nhà của người khác mà, nhưng cũng thấy công việc trong nhà chỉ có nấu ăn, dọn dẹp, giũ, một người làm vừa đủ, thêm một nữa thì gọi là nhỉ, lãng phí nhân lực.” Ôn gật đầu thật mạnh: “Đúng Cháu đã quyết định mấy hôm nữa cháu sẽ ngoài đi dạo, xem có tìm việc gì không.” “Ôi, tìm việc dễ đâu,” Thím Trương nhìn gương xinh đẹp của Ôn bỗng nhớ ra, “Mấy trước tôi nghe nói đoàn văn đang tuyển người, không cô nhờ bà chủ giúp cô hiểu xem có thể vào đoàn văn công không?” Ôn ngay lập tức nhớ lời mụ lừa đảo trên nói, đoàn văn công ăn bao ở, mỗi còn được nhận lương, trước khi phục kỳ thi đại nếu có thể vào đoàn văn làm việc thì đúng sự lựa chọn tốt. Ninh là người có khả năng thi cao, nói: “Nếu đoàn văn có tuyển, chắc chắn sẽ thông báo, vậy mai cháu đi xem thử.” “Được, cứ đi xem thử đi, tôi phải đi chuẩn bị bữa đây.” Thím Trương đứng dậy vỗ mông, cầm ghế nhỏ trở lại Ôn Ninh theo bà vào bếp. Khi vào bếp, Ninh thấy trong chậu, cua đã không còn động mấy, thời này không có sục khí, cứ để vậy thì ngày mai chắn sẽ chết, đến đó sẽ bị ươn, Ôn Ninh một lúc, quyết định nhở thím Trương: “Thím Trương, hải ngâm tương tốt nhất làm xong rồi để một ngày, như vậy sẽ gia vị hơn, dù sao giờ chúng ta cũng rảnh, bằng cùng nhau xử lý số sản này đi?” Thím nhìn chậu nước, rồi phòng khách, trong nhà tĩnh, chỉ có hai người, không cảm giác khủng hoảng như khi mặt với Diệp Kiều, vẻ nói: “Được, vậy tôi phải chóng chuẩn bị gia vị.” người cùng bận rộn trong bếp. Trương chuẩn bị gia cho tôm chanh chua cay hải sản ngâm tương, Ninh giúp làm sạch đường chỉ rửa nghêu, rồi nấu cua. nhanh đã làm xong, chanh và hải sản ngâm đã được ướp xong. Thím Trương vào bình sứ lớn, đậy lại, đặt vào tủ lạnh. Hai vừa làm xong không Diệp Kiều đã về Ôn Ninh thấy vẻ mặt rũ của cô ta, biết rằng ta không đổi được áo. Chẳng ngờ Diệp Kiều từ bỏ, nói ngày mai đi tiếp, muốn xin xỏ quản lý cửa hàng. Ninh không muốn bình cứ làm theo ý mình, cô không theo chân Diệp Kiều. Sáng sau, ăn sáng xong, Kiều quả nhiên ra ngoài. nay Ôn Ninh cũng việc, hẹn gặp Lục Dương và Tôn Trường Chinh ăn đồng thời định ăn xong đi hỏi thăm về việc dụng của đoàn văn công. Chấn Quốc và Tần không có ở nhà, Diệu ra ngoài chơi cùng bạn, Ôn Ninh cần chào ai, chỉ nói thím Trương một tiếng rồi chuẩn ra ngoài. “Tiểu Ôn, đợi Thím Trương thần thần gọi cô lại. “Sao vậy thím Thím Trương dẫn cô vào nhìn xung quanh, xác nhận có ai, rồi mở lạnh, lấy ra một hộp bằng nhôm từ sau đống “Cái này cho cô, lén nhé, đừng để Diệp thấy.”” Ôn Ninh mở ra, bên là tôm chanh và hải ngâm tương mà hai người hôm qua. Thím Trương Ôn Ninh không nhận, lại nói: qua cô lột nhiều tôm ngón tay cũng bị thương, tôi xót, hôm nay cô ra ăn ở ngoài rồi về.” Ôn bỗng dưng cảm động, qua cô lột tôm thật sự mệt, lúc làm cua thì tay kẹp, lúc đó không nói không ngờ thím Trương đã nhìn nhưng, “Thím Trương, thím cho cháu một phần, mai khách đến lỡ không đủ sao?” Thím Trương cười “Yên tâm, nhiều lắm, hai lớn như vậy, hơn nữa tôi phải xào thêm hai món Ôn Ninh nhận lấy, tươi với thím Trương: “Cảm ơn Thím Trương cảm thấy mình ngọt ngào: “Ôi, được không làm mất thời của cô nữa, mau ngoài đi.” Ôn Ninh tìm cái túi lưới trong cho bình giữ nhiệt hộp cơm nhôm mượn từ quán quốc doanh lần trước đó, rồi ra ngoài. Tại đội

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-sach-thap-nien-70-quan-thieu-mat-lanh-moi-em-giat-ga-giuong&chuong=16]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận