Loading...
Ba Năm Lặng Thầm
Tác giả: Cổ Đạo Nhân
Thể loại:
Hiện Đại, Học Đường
Miễn PhíTình trạng:
Đang ra
Chương
7
Lượt đọc
27
Đánh giá
0.00/5
Giới thiệu truyện:
Lúc ấy, cậu bạn ngồi cạnh tôi lên tiếng hỏi nhỏ:
“Bạn tên gì? Học trường nào vậy? Mình là Hoàng Phúc, chuyển lên từ lớp chuyên A1.”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Quang Đại, trường C.”
Thật ra, tôi không quen kiểu xưng hô như vậy. Ở trường cũ, tụi tôi thường hỏi nhau một cách thẳng thắn và có phần cộc lốc, nhưng lại thân thiện, đại khái như: “Ê, mày tên gì? Tao tên là…”
...
“Bạn tên gì? Học trường nào vậy? Mình là Hoàng Phúc, chuyển lên từ lớp chuyên A1.”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Quang Đại, trường C.”
Thật ra, tôi không quen kiểu xưng hô như vậy. Ở trường cũ, tụi tôi thường hỏi nhau một cách thẳng thắn và có phần cộc lốc, nhưng lại thân thiện, đại khái như: “Ê, mày tên gì? Tao tên là…”
...
Lúc ấy, cậu bạn ngồi cạnh tôi lên tiếng hỏi nhỏ:
“Bạn tên gì? Học trường nào vậy? Mình là Hoàng Phúc, chuyển lên từ lớp chuyên A1.”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Quang Đại, trường C.”
Thật ra, tôi không quen kiểu xưng hô như vậy. Ở trường cũ, tụi tôi thường hỏi nhau một cách thẳng thắn và có phần cộc lốc, nhưng lại thân thiện, đại khái như: “Ê, mày tên gì? Tao tên là…”
Còn kiểu nói “bạn – mình” thế này nghe sao mà giả trân.
Khi nghe tôi nói mình học trường C, hắn bỗng nhếch môi cười, ánh mắt hiện rõ vẻ xem thường:
“Nghe nói trường đó toàn dân anh chị, bạn giỏi ghê.”
Tôi hiểu hắn đang mỉa mai. Cái kiểu khinh khỉnh đó khiến tôi chỉ muốn tát cho hắn một cái. Nhưng tôi biết rõ, ở ngôi trường này, việc đánh nhau là cực kỳ nghiêm trọng — thậm chí chỉ cần chửi thề thôi cũng đã bị xử lý.
“Bạn tên gì? Học trường nào vậy? Mình là Hoàng Phúc, chuyển lên từ lớp chuyên A1.”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Quang Đại, trường C.”
Thật ra, tôi không quen kiểu xưng hô như vậy. Ở trường cũ, tụi tôi thường hỏi nhau một cách thẳng thắn và có phần cộc lốc, nhưng lại thân thiện, đại khái như: “Ê, mày tên gì? Tao tên là…”
Còn kiểu nói “bạn – mình” thế này nghe sao mà giả trân.
Khi nghe tôi nói mình học trường C, hắn bỗng nhếch môi cười, ánh mắt hiện rõ vẻ xem thường:
“Nghe nói trường đó toàn dân anh chị, bạn giỏi ghê.”
Tôi hiểu hắn đang mỉa mai. Cái kiểu khinh khỉnh đó khiến tôi chỉ muốn tát cho hắn một cái. Nhưng tôi biết rõ, ở ngôi trường này, việc đánh nhau là cực kỳ nghiêm trọng — thậm chí chỉ cần chửi thề thôi cũng đã bị xử lý.
Chương Mới
Xem tất cả
CÙNG ĐĂNG BỞI Cổ Đạo Nhân
xem thêmĐánh Giá
Không có đánh giá nào.
Hâm mộ...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận