Thầy cười, khoái chí vì đã dọa được tôi:
"Muốn điểm 10 thì phải trả lời thêm một câu hỏi ngoài lề. Mà thầy chưa nghĩ ra câu nào để hỏi. Thôi, em nhận điểm 9 nhé, con số phong thủy đẹp đấy."
Cả lớp lúc đầu còn căng thẳng, thấy thầy chỉ đùa thì liền bật cười, không khí nhẹ nhõm hẳn.
Khi tôi vừa trở về chỗ ngồi, thầy hỏi tiếp:
"Lớp mình có ai mê xem đá gà không?"
Lớp trưởng Anh Tú hào hứng giơ tay: "Dạ có em, xóm em lâu lâu lại có nhóm tổ chức đá gà!"
Thầy nghiêm mặt: "Xóm em ở đâu, để thầy báo công an. Hôm nay thầy sẽ phê sổ đầu bài: Lớp trưởng Anh Tú thường tụ tập đá gà trái phép."
Anh Tú đơ người, lắp bắp: "Dạ... em đâu có tụ tập gì đâu thầy..."
Thầy phá lên cười: "Thầy đùa thôi, đừng căng thẳng. Hồi trẻ thầy cũng mê xem đá gà lắm. Nhưng các em biết không, có một người mê đá gà đến nỗi dựa vào đó mà sáng tạo ra một môn võ công độc đáo, đưa nó vào huấn luyện quân đội, khiến cho kẻ thù phải khiếp sợ. Đó là Hùng Kê Quyền, do Đông Định Vương Nguyễn Lữ sáng tạo ra. Và hôm nay, chúng ta sẽ học về phong trào Tây Sơn."
Suốt tiết học thầy dẫn ra các câu chuyện hết sức sinh động, và như thường lệ, tôi lại bị thầy bắt làm nhân vật ví dụ
''Hôm đó ba Bình mang quân chạy thẳng ra Bắc, dẹp luôn nhà Trịnh. Ông anh hai Nhạc ở nhà lo sốt vó - sao thằng em mình nó liều vậy, ngoài đó binh cường, nước mạnh, nhân tài không thiếu, đi chuyến này có khi tan tác mà chạy về, hỏng bét, thiệt là hỏng bét...Phải chạy ra lôi nó về mới được
Ông anh hai không quản ngày đêm chạy ra, nhưng chưa kịp tới thì ba Bình đã dẹp xong Bắc Hà...còn chuẩn bị cưới luôn cô vợ đẹp như tiên nữ về nhà. Trước khi cưới, anh ba Bình nói với Đô đốc Hữu Chỉnh rằng:
Vì dẹp loạn mà ra, để rồi lấy vợ mà về; bọn trẻ nó cười cho thì sao. Tuy nhiên, ta mới chỉ quen gái Nam Hà, chưa biết con gái Bắc Hà, nay cũng nên thử một chuyến xem có tốt không... Hữu Chỉnh thấy kế đã thành, trong lòng thầm tính toán cách trở về cố hương, gây dựng binh quyền, lần nữa đông sơn tái khởi. Nhưng chưa kịp thao túng triều chính thì đã bị anh ba Bình dụng kế tá đao sát nhân, khiến Hữu Chỉnh phải bỏ của chạy lấy người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ba-nam-lang-tham&chuong=2]
Muốn biết kết cục ra sao, hồi sau sẽ rõ ''
Thầy mỉm cười, nhìn xuống lớp một lượt: ''Về nhà nhớ học bài, lần sau ai có tên giống tướng lĩnh Tây Sơn sẽ lên trả bài, uhm, Thất hổ tướng sẽ được ưu tiên, Ngũ Phụng Thư cũng nằm trong danh sách''
Tiếng chuông vang lên báo hiệu kết thúc tiết học. Tôi chậm rãi thu dọn sách vở, trong khi Thanh Mai thì hấp tấp, vừa vội vàng vừa không ngừng thúc giục:
"Nhanh lên đi, mình chạy trước đây! Chậm là chen lấn nhau xuống cầu thang đó. Ai dà, sao mà lề mề quá vậy, để tôi làm cho, hừ hừ."
Tôi hơi ngớ người, nhưng cũng không ngăn cản cô ấy. Chỉ là, tôi không vội đứng dậy đi cùng.
"Ơ, sao bạn không về?" - Thanh Mai ngạc nhiên hỏi.
"Nhanh vài phút cũng chẳng để làm gì, chậm một chút đỡ chen chúc mệt mỏi," tôi đáp.
Thanh Mai ngẩn người một lúc, rồi sau vài giây đắn đo, cô ấy ngồi xuống:
"Vậy hôm nay thử về trễ chút xem sao."
Đợi đến khi lớp học gần như trống trơn, tôi mới từ tốn đứng dậy:
"Đi thôi."
Thanh Mai gật đầu, sánh bước cùng tôi ra về.
"Ê, về trễ thế này cũng hay phết, vừa yên tĩnh đi dạo, vừa có thể nói chuyện mà không bị chen lấn. Tới giờ mình mới nhận ra điều này đó," cô ấy líu lo.
Tôi mỉm cười khẽ:
"Thực ra đây là thói quen của tôi, một phần vì không thích bon chen."
Còn một lý do khác tôi không nói ra: ở trường cũ, sau mỗi tiết học, tôi thường tụ tập với bạn bè để căn dặn vài chuyện, với tư cách là một tên trùm trường.
Ở học kỳ hai, tôi đã quen dần với môi trường mới, phần nhiều nhờ cô bạn cùng bàn. Điểm số của tôi cải thiện rõ rệt, không còn những con số 5, 6 thường trực, mà thay vào đó là những con số 8, 9 tròn trịa.
Thanh Mai thấy vậy thì tròn mắt kinh ngạc:
"Bạn thông minh thật đấy! Thầy chủ nhiệm đánh giá sai bạn rồi. Người cần giúp là mình, chứ đâu phải bạn."
Cô ấy ngồi ngẫm lại những chuyện đã qua, thầm nghĩ: [Hình như từ trước tới giờ bạn ấy chưa từng không thuộc bài, đặc biệt là môn Toán, lúc mình còn đang loay hoay thì bạn ấy đã hiểu thấu đáo và có thể giảng lại một cách dễ hiểu.]
"Bạn sẽ giúp mình học thuộc mấy môn cần ghi nhớ chứ? Như môn Sử ấy, dài quá trời đất! Với cả Văn nữa, mấy bài thơ Hán Việt đúng là cực hình."
Tôi nhẹ gật đầu:
"Không khó đâu."
Rồi tôi chậm rãi đọc bài Thuật Hoài của Phạm Ngũ Lão.
Thanh Mai sửng sốt:
"Bạn đọc qua một lần mà thuộc luôn à? Sốc thật đó!"
Tôi ngơ ngác quay sang:
"Mấy cái này chỉ cần đọc vài lần là nhớ thôi mà. Bạn từng học lớp chuyên, mình tưởng ai cũng như vậy."
"Không có đâu! Không bình thường chút nào! Khả năng này hiếm lắm đó nha. Hehe, biết rồi, đây sẽ là bí mật giữa mình với bạn, mình sẽ giữ chặt ông thần hộ mệnh này!"
Cô ấy cười tít mắt, vừa đi vừa líu lo không ngừng. Tôi lắng nghe, thỉnh thoảng chỉ khẽ ậm ừ đáp lại.
"Bạn có thể ghi ra 40 vật dụng trong lớp này không? Tôi chỉ cần nhìn qua một lần là có thể nhớ hết, đúng thứ tự."
Thanh Mai trợn mắt:
"Không thể nào! Nhớ tốt thì được, chứ nhớ một lần đọc thì bất khả thi!"
"Cứ thử đi, rồi tôi sẽ giải thích. Có thủ thuật cả đấy."
"Okay, thử luôn."
Thanh Mai bắt đầu ghi: 1. Cây chổi, 2. Viên phấn, 3. Bảng đen, 4. Cái bàn...
Một lúc sau, tờ giấy trắng đã kín đầy 40 vật dụng. Tôi cầm lên, đọc lướt một lượt rồi trả lại và bắt đầu ghi lại.
Khi tôi đưa tờ giấy cho Thanh Mai, cô ấy tỉ mỉ dò từng dòng. Dò đến đâu, ánh mắt càng thêm rực sáng:
"Bạn là thần đồng hả? Sao có thể nhớ chỉ sau một lần đọc!"
Tôi mỉm cười, từ tốn giải thích:
"Thật ra có phương pháp hết. Từ nhỏ tôi đã luyện rồi nên thành quen. Não bộ rất khó nhớ các thứ đơn lẻ, nhưng nếu gắn chúng vào một câu chuyện, thì lại dễ dàng. Ví dụ, theo thứ tự này, tôi hình dung: tôi bước vào lớp, thấy bạn cầm cây chổi quét hai viên phấn dưới đất, rồi lên bục lau bảng đen, lau xong lại ngồi xuống chiếc ghế bốn chân... Cứ thế, từng vật được xâu chuỗi trong một câu chuyện. Chỉ cần nhớ chuyện là nhớ luôn vật dụng."
"Vậy còn công thức toán học thì sao?" - Thanh Mai hỏi.
"Với công thức, tôi tưởng tượng mình cất chúng vào từng ngăn trong căn nhà quen thuộc. Khi cần nhớ, tôi chỉ việc 'dạo quanh' nhà để tìm lại."
"Nghe hay đó, nhưng mình vẫn hơi mơ hồ..."
"Không sao, từ từ tôi sẽ chỉ cho."
Hôm nay là ngày phát phiếu điểm giữa kỳ, cả lớp rộn ràng bàn tán. Hoàng Phúc tươi cười cầm bảng điểm của mình, tiến lại gần tôi:
"Lần này bạn còn nằm trong top không? Tôi thì lên được 3 hạng thôi, tiếc thật."
Tôi thầm nghĩ: [Vậy là hắn hạng 17. Cũng không tệ. Nhưng tới đây là để chế giễu tôi à?]
Thanh Mai trừng mắt nhìn Hoàng Phúc, giọng đầy khó chịu:
"Quang Đại không theo kịp lớp là do không đi học thêm, không có ai kèm cặp. Cậu thì được nhà chăm sóc tận răng mà chỉ có thành tích vậy, còn khoe nỗi gì."
''Bạn được hạng bao nhiêu'' Hoàng Phúc giữ nguyên nụ cười công nghiệp nhìn Thanh Mai
''Hạng 14, cao hơn 3 hạng nhỉ''
''Không tăng thêm được chút nào à, tôi sẽ theo kịp bạn cho xem, chờ đi''
''Hừ, không có cửa đâu, tôi có thần hộ mệnh, lần sau chắc chắn sẽ nằm trong top 10''
Lớp trưởng từ phía trước đi tới trao phiếu điểm cho tôi, ánh mắt có phần bất ngờ:
"Bất ngờ đấy! cậu bạn ít nói."
Bỏ qua ánh mắt không mấy thiện cảm của Thanh Mai, Hoàng Phúc nhanh tay giật lấy phiếu điểm của tôi:
"Để xem nào, ha ha, chắc lần này đứng đầu... từ dưới lên quá!"
Tôi hiểu ý hắn ta, hắn muốn thấy tình trạng thảm hại của tôi để thấy mình thành tựu. Tôi không đá động gì đến hắn, nhưng tại sao hắn cứ thích nhắm vào tôi, có lẽ tôi nên dạy hắn một bài học.
Nụ cười hớn hở trên mặt Hoàng Phúc bỗng đông cứng lại khi hắn đọc hết bảng điểm. Sắc mặt hắn chậm rãi trở nên khó coi như vừa nuốt phải ruồi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận