Hoàng Phúc đưa phiếu điểm lại cho tôi, mặt tối sầm bỏ đi về chỗ ngồi. Thanh Mai liếc nhìn qua, rồi ngạc nhiên thốt lên:
"Hạng mười, đỉnh thật đấy, bất ngờ nha! Có nên ăn mừng không, mình không cần nhiều đâu, chỉ một cây kem thôi."
Tôi mỉm cười gật đầu:
"Chỉ đơn giản vậy thôi sao?"
Thanh Mai chỉ nói đùa, nhưng không ngờ tôi lại đồng ý. Cô ấy cười tươi:
"Đúng là thanh niên nghiêm túc mà, hì hì. Nhưng mình không ngại nếu bạn mua hai cây đâu."
Gần trường có một cửa hàng bán kem, học sinh thường tụ tập rất đông, muốn mua phải xếp hàng. Chuông báo kết thúc tiết học vang lên, tôi nhanh chóng lao ra khỏi lớp, không quên nói vọng lại:
"Chờ ở cổng trường nhé."
Thanh Mai nhìn theo bóng lưng tôi, khóe miệng cong lên thành nụ cười.
Tôi phải chờ mất mười phút mới mua được hai cây kem, sau đó vội vã quay lại cổng trường. Học sinh từ trong trường ùn ùn kéo ra, trong đám đông, tôi nhanh chóng nhận ra bóng dáng cao gầy của Thanh Mai, mắt cô ấy vẫn đang nhìn ngó xung quanh để tìm tôi.
"Đây kem của bạn."
Tôi đưa hai cây kem cho Thanh Mai, trên mặt có vài giọt mồ hôi. Cô ấy nhìn tôi rồi hỏi:
"Cho mình cả hai à, bạn không ăn sao?"
"Không, mình không ăn."
Thanh Mai không ngần ngại cầm lấy hai cây kem, miệng cười tươi:
"Vừa là thanh niên nghiêm túc, vừa là đầu gỗ, không biết khi nào mình nói đùa à?"
Sau đó, cô nàng tự lẩm bẩm:
"Hiền queo thế này, lại có hơi ngốc, làm sao có thể học được ở ngôi trường quậy đó chứ, chắc là bị người ta bắt nạt thường xuyên."
Tôi nghe rõ lời cô ấy nói nhưng không thanh minh. Dù sao thì chuyện cũ của tôi cũng chẳng có gì hay ho.
Đúng lúc này, một chiếc xe đạp dừng lại chỗ chúng tôi đang đứng. Người trên xe là một cô gái mặc đồng phục trung học cơ sở, tóc buộc đuôi ngựa, chân mày thanh tú, ánh mắt to tròn nhìn tôi:
"Anh Đại, nay em tự đi xe đạp rồi này, thấy em giỏi không?"
Thanh Mai chăm chú nhìn cô bé, rồi quay sang nhìn tôi như muốn hỏi:
"Ai đấy?"
Tôi từ tốn đáp:
"Một cô nhóc ở trường cũ, từng là bạn."
"Dì không đưa đón em đi học à?"
"Em tự muốn đi một mình, em lớn rồi."
Cô nhóc cong môi hờn dỗi, như thể muốn nói "Tại sao anh không khen em, để đi được xe đạp em đã ngã rất nhiều đấy."
Kỳ thực, cô bé là một tiểu thư của gia đình giàu có, đi học luôn có người làm đưa đón.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ba-nam-lang-tham&chuong=3]
Cô bé học rất giỏi, nhưng tính tình khá hiếu động và có phần nổi loạn. Việc thi vào trường C khiến ba mẹ cô ấy sốc. Cả gia đình định hướng cô vào một trường chuyên, nhưng cô bé phản loạn, muốn tự mình đăng ký nguyện vọng, chỉ vì cô nghĩ rằng ở một ngôi trường quậy có tiếng sẽ có nhiều điều thú vị.
Một lần, cô bé bị bạn bè bắt nạt, tôi đã xuất hiện và vả mặt từng đứa một. Khi đó, cô bé đã nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh ánh sao.
"Anh ngầu thật, không ngờ một học sinh giỏi như anh lại là một tay anh chị của trường."
Lúc đó tôi chỉ nhàn nhạt đáp:
"Nhóc con, có muốn một dịch vụ bảo kê không, giá chỉ một trăm nghìn cho một tháng, sẽ luôn có đàn em theo bên như vệ sĩ."
Cô bé hơi khựng lại, rồi cười toe toét:
"Thuê anh chỉ ít tiền vậy à?"
"Không, anh sẽ không làm vệ sĩ cho em, chỉ những cậu nhóc cùng trang lứa với em thôi."
Nét mặt cô bé có chút thất vọng, nhưng khi nghĩ tới chuyện mình có đàn em, cô vui vẻ đáp ứng ngay:
"Được, trả tiền trước luôn."
Nói xong, cô bé lấy từ trong ba lô ra mấy tờ tiền, lẩm nhẩm đếm rồi đưa cho tôi:
"Một trăm nghìn, bắt đầu từ ngày mai."
Tôi sửng sốt thầm nghĩ: "Oh, con bé này là đại tiểu thư à, nói đưa tiền là đưa ngay."
Một trăm nghìn đối với tôi không phải là con số nhỏ, giá như vậy tôi chỉ nói bừa, một tô mì chỉ có giá hai nghìn đồng, ổ bánh mì thịt chỉ có giá một nghìn. Mỗi ngày đi học, học sinh chúng tôi chỉ được cho hai nghìn, đủ để ăn một ổ bánh mì và hai ly nước mía.
Từ lúc trở thành "trùm trường", tôi đã tự mình lập ra cái dịch vụ này. Trùm trường trước đó lấy việc bắt nạt và buộc các học sinh khá giả phải nộp tiền mỗi tháng, khiến nhiều người bất mãn và các trận đánh nhau thường xuyên xảy ra. Đến khi tôi thay thế, việc đánh nhau đã giảm dần, quy tắc cũ bị tôi thay đổi. Mặc dù thỉnh thoảng tôi có kích động các băng nhóm đấu đá với nhau, nhưng việc đó chỉ để đám nhỏ không mất đi tính nổi loạn. Ở độ tuổi dậy thì, đám con trai đứa nào cũng như những con gà chọi, không náo động thì thật nhàm chán.
Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi giọng nói trong trẻo vang lên:
"Anh có đi về với em không?"
Tôi quay lại nhìn cô nhóc, nhẹ nhàng đáp:
"Anh với em chỉ chung đường một đoạn ngắn thôi. Anh còn chút việc, em về trước đi."
Cô nhóc nhìn tôi rồi liếc sang Thanh Mai, ánh mắt lập tức tối sầm lại.
"Đẹp đấy! Yêu sớm à? Không về thì thôi, không thèm, hứ!"
Nói xong, cô nhóc đạp mạnh bàn đạp, chiếc xe vọt đi như tên bắn, để lại sau lưng một vệt bụi mờ.
Thanh Mai nhìn theo bóng lưng cô bé, rồi quay sang cười trêu:
"Con bé hình như hiểu lầm rồi đó. Bạn yêu sớm à? Ê ê đừng có yêu mình nhé, mình biết mình đẹp nhưng mà không dễ dãi đâu nha, hì hì."
Tôi vừa định phản bác, còn chưa kịp mở lời, thì Thanh Mai đã nhanh miệng cắt ngang:
"Thôi, kem ăn xong rồi, mình về đây nhé. Bái bai!"
Nói rồi cô ấy xoay người rảo bước, dáng vẻ nhẹ nhàng như gió thoảng.
Tôi đứng lặng một lúc, rồi cũng quay người rời đi. Khi đi ngang qua một quán nước xập xệ ở góc phố, hai thanh niên đội nón lưỡi trai, áo sơ mi sờn cổ, bước ra chắn đường.
Một đứa cười nhếch mép:
"Anh Đại, sang trường mới nhìn ra dáng trò ngoan lắm nha... Ha ha."
Đứa còn lại vỗ vai tôi, giọng cợt nhả:
''Làm học trò ngoan có quen không anh hai''
"Nay ngán cơm thèm cháo rồi hả?"
Tôi cười nửa miệng, ánh mắt lạnh băng, khí lạnh phả ra như muốn đông cứng cả không khí xung quanh.
"Ậy ậy... Đừng nóng, giỡn tí thôi mà!" một tên lập tức xua tay, giọng điệu lập tức đổi thành nịnh nọt.
Đúng lúc đó, Hoàng Phúc từ xa chầm chậm chạy xe cup 50 qua trước mặt. Tôi nheo mắt, nụ cười càng thêm lạnh lẽo.
Tôi thản nhiên đưa tay chỉ về phía chiếc xe:
"Nhớ mặt nó cho kỹ. Ngày mai, tao muốn thấy hai mắt nó bầm như gấu trúc."
Hai thằng liếc theo hướng tay tôi, ánh mắt sáng lên, rồi gật đầu cái rụp, tay làm dấu OK, miệng cười hềnh hệch.
Chúng phóng lên chiếc xe 67 cà tàng, hú lên một tiếng dài như sói tru, rồi rú ga lao vút đi, để lại tiếng ống bô vang vọng giữa con phố nhá nhem tối.
Gió đêm thổi qua, cuốn theo mùi bụi đất và mùi thuốc lá thoảng trong không khí.
Tôi nhét hai tay vào túi quần, lững thững bước đi, trong lòng chợt dấy lên một cảm giác vừa hoang mang, vừa mơ hồ... như thể biết rằng, có những chuyện mình vừa châm ngòi, rồi cũng sẽ đến lúc phải trả giá.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, tôi bước chậm rãi, tiếng gió rít bên tai. Cơn lạnh luồn qua lớp áo đồng phục mỏng, len lỏi vào da thịt, nhưng lòng tôi lúc này lại bình thản đến lạ.
Mọi thứ đều đã an bài.
Ngày hôm sau, trường học náo loạn. Tin tức Hoàng Phúc bị phục kích lan nhanh như lửa gặp cỏ khô.
Đám học sinh tụm năm tụm ba bàn tán rôm rả, vẻ mặt nửa hả hê, nửa hiếu kỳ.
Hoàng Phúc xuất hiện trong sân trường với một bộ dạng thảm hại: hai mắt bầm tím, môi sưng vù, bước đi khập khiễng.
Ánh mắt hắn lườm quét xung quanh như tìm kiếm ai đó, nhưng khi bắt gặp tôi đang bình thản ngồi trong lớp, ánh mắt đó khựng lại, rồi vụt đi chỗ khác, như con chó bị rút mất nanh vuốt.
Thanh Mai cũng nghe được tin đồn, cô nàng hí hửng chạy tới, lén thì thầm:
"Nghe nói Hoàng Phúc bị đánh cho ra bã đó. Bộ... bộ có liên quan tới bạn không vậy?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận