Tôi ngước nhìn cô ấy, nửa cười nửa không:
"Bạn nghĩ sao?"
Thanh Mai nhìn tôi một lúc lâu, bỗng nhiên che miệng cười khúc khích:
"Hiền queo như bạn thì làm gì được người ta."
Tôi không trả lời, chỉ nhẹ nhàng lật sách ra như chẳng có gì xảy ra.
Giờ ra chơi, khi tôi vừa bước ra hành lang, một bóng người đã chắn trước mặt.
Là Hoàng Phúc.
Ánh mắt hắn đỏ ngầu, tràn ngập oán hận. Tôi liếc sơ, lạnh nhạt hỏi:
"Chuyện gì?"
Giọng Hoàng Phúc khàn khàn:
"Chuyện hôm qua, là mày làm phải không?"
Tôi nheo mắt, ánh nhìn sắc như dao:
"Chuyện của bạn liên quan gì đến tôi."
''Ở trường này tao không gây hấn với ai ngoại trừ mày, thằng nghèo kiếp xác, thằng học sinh ở trường tai tiếng, mẹ kiếp''
Ngay lúc tình hình tưởng như sẽ bùng nổ, từ cuối hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Một giọng nói trầm ổn, mang theo uy áp lạnh lẽo, vang lên:
"Thiếu gia Phúc, nghe nói mày ve vãn con bồ của tao!"
Hoàng Phúc quay đầu lại. Một nam sinh mặc đồng phục chỉnh tề, tóc cắt ngắn, vẻ mặt lạnh như băng đang tiến tới.
Tôi khẽ nhướng mày -- không ngờ hắn cũng tới đây.
Tên hắn là Việt, "lão đại" nửa ngầm nửa lộ ở trường này.
Khác với đám con nít chỉ biết đánh đấm, Việt chơi đầu óc, thủ đoạn âm thầm nhưng tàn nhẫn. Trong cái thế giới ngầm nửa học sinh nửa giang hồ này, Việt mới thật sự là người nguy hiểm nhất.
Ánh mắt Việt lướt qua tôi, rồi dừng ở Hoàng Phúc, khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai:
"Chỉ là một thằng tép riu cũng đòi gây chuyện ở địa bàn của tao?"
Hoàng Phúc tái mặt, vội vàng cúi đầu:
"Anh Việt... em... em không biết là anh cũng ở đây..."
Việt phất tay, giọng khinh thường:
"Biến. Từ nay đừng để tao thấy cái mặt mày lảng vảng bên con bồ của tao nữa."
Không dám chần chừ, Hoàng Phúc liền xoay người bước đi vừa đi vừa ngoái nhìn tôi với ánh mắt đầy uất hận.
Việt quay sang tôi, khóe môi nhếch thành nụ cười khó đoán:
"Quang Đại, lâu rồi không gặp, cũng ra dáng lắm."
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, bình thản đáp:
"Gác kiếm lâu rồi, chuyện cũ đừng nhắc lại."
Việt bật cười, tiếng cười trầm thấp vang vọng giữa hành lang vắng:
"Đời nào dễ vậy? Một khi đã nhúng tay vào, muốn rút ra... đâu có dễ."
Ánh mắt hắn sắc như dao, như muốn mổ xẻ từng suy nghĩ trong đầu tôi.
Hắn từng là đối thủ của tôi ở trường cũ. Con nhà giàu, sẵn tiền vung ra để mua sự phục tùng, lôi kéo một lũ đàn em bám gót như ruồi bu mật. Nghe nói ba mẹ hắn đã ly dị từ lâu, mẹ hắn sau đó tái hôn với một ông Việt kiều lắm tiền nhiều của. Rồi bà ta có con riêng với chồng mới, còn hắn thì bị đẩy ra rìa. Dẫu vậy, tiền tiêu xài thì chưa từng thiếu. Chính vì được nuông chiều mà không được yêu thương đúng cách, đầu óc hắn bắt đầu méo mó. Hắn khát khao được người ta coi trọng, và bất kỳ ai cản đường đều bị hắn dùng tiền mà đè bẹp.
Còn tôi? Một thằng nghèo kiết xác, không có tiền, cũng chẳng có địa vị. Muốn ai nể phục, chỉ còn cách dùng đến nắm đấm. Người ta thường bảo: "Thứ nhất sợ kẻ anh hùng, thứ nhì sợ kẻ khốn cùng liều thân." Tôi thì có một phần anh hùng, nhưng tới chín phần là liều.
Tôi vẫn nhớ rõ lần đầu đụng độ với Thông -- một trong những tay chân trung thành nhất của thằng Việt. Trước khi hắn vào lớp, mẹ hắn đã nói riêng với cô giáo:
"Con trai chị lúc nhỏ bị xe tông, đầu óc có hơi không bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ba-nam-lang-tham&chuong=4]
Nếu nó làm gì quá đáng, nhờ cô báo ngay, chị đội ơn cô lắm."
Bà thương hắn đến mức mù quáng, nuông chiều như một đứa trẻ không thể sai. Nhưng theo tôi, cái sự "khùng" của hắn không phải do tai nạn, mà do chính sự nuông chiều của mẹ hắn tạo thành. Một con ngựa bất kham, tưởng mình là vua chuồng.
Trong một lần tôi ra tay dằn mặt đám nịnh hót quanh thằng Việt, hắn liền sai Thông kéo người chặn tôi ở một con hẻm nhỏ. Cả đám hơn chục đứa bao vây, tôi đứng giữa vòng vây, tay khẽ run. Thú thật, tôi không phải dạng gan lì, trong lòng luôn có chút sợ hãi. Nhưng oái oăm thay, càng sợ tôi lại càng hưng phấn -- một thứ tâm lý quái đản, tôi đã phát hiện ra từ nhỏ.
Thông bước lên, mặt vênh váo, giọng khinh người:
"Anh Việt bảo tao xử mày. Gặp mặt làm quen, ha!"
Rồi hắn quay lại hét với lũ đàn em:
"Đập nó! Tối anh Việt dẫn đi chơi!"
Chúng gào lên như bầy chó săn được xổng xích, nhào vô đấm đá tôi túi bụi. Tôi cúi đầu, lấy hai tay che lấy đầu, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo dán chặt vào Thông. Đúng lúc hắn đang đứng nhìn, cười đắc ý, tôi bất ngờ lao tới, hai tay siết chặt cổ hắn. Lực tay tôi khỏe kinh người, hắn vùng vẫy, cào cấu, nhưng không thoát nổi. Chỉ vài giây, mặt hắn đỏ bừng rồi tím tái.
Cả đám hoảng loạn, túm lấy tôi kéo ra, nhưng bốn thằng cũng không kéo nổi. Một thằng liều cắn mạnh vào tay tôi, máu rỉ ra. Tôi giật mình tỉnh lại, lập tức buông cổ hắn. Hắn ngã vật xuống, ho khan từng cơn, nước mắt nước mũi tèm lem.
"Mày... mày giết tao... đồ điên... đồ chó... ác quỷ..."
Hắn vừa thở hổn hển vừa lảm nhảm không dứt. Tôi đứng đó, ánh mắt lạnh tanh.
"Lần này tao tha. Lần sau, không may mắn vậy đâu."
Nói rồi tôi lao tới, tung một cú đấm thẳng vào mặt thằng tóc vàng đang đứng đực ra. Hắn ngã vật xuống, nằm im như chết. Tôi quay người bỏ đi, mặc kệ bọn kia đứng run như cầy sấy.
Khi đã khuất tầm mắt chúng, tôi mới nhăn mặt, xoa tay xoa chân:
"Đau thật... mai chắc bầm tím hết."
Tối về, ăn cơm xong tôi chuồn ngay sang nhà thằng Cò -- đứa bạn thân -- sợ ở nhà lâu mẹ phát hiện vết thương. Gặp nó, tôi nói liền:
"Nhà có dầu không? Tao vừa bị chặn đường."
Nó không hỏi han nhiều, lẳng lặng đi lấy dầu cho tôi thoa. Vừa bôi vừa hỏi:
"Đám nào làm?"
"Thằng Thông khùng. Tao nghĩ sớm muộn gì cũng phải dằn mặt thằng Việt, chứ kiểu này sống sao nổi."
Thằng Cò gõ tay xuống giường, nghĩ một lúc rồi nói:
"Thằng đó lớn hơn tụi mình, đàn em toàn lớp 9. Với lại, nhà nó giàu... mày chắc chơi lại không?"
Tôi nhếch mép:
"Liều thôi, sợ cách đách."
Một tuần sau, tôi kéo theo bảy thằng bạn, đến thẳng nơi tụ họp của thằng Việt. Trận chiến diễn ra ác liệt, đấm đá không chừa tay. Bọn tôi tuy thắng, nhưng đứa nào cũng mặt mũi sưng vù như đầu heo. Chỉ tiếc thằng Việt không ra mặt -- thấy tình thế bất lợi là chuồn mất dạng. Kể từ sau trận đó, ánh mắt nó nhìn tôi đầy dè chừng, không còn dám hó hé gây chuyện nữa.
Tôi tưởng sau trận đó, mọi chuyện sẽ lắng xuống. Nhưng hóa ra, với những kẻ quen sống bằng sự áp đặt và cái tôi ngất trời như Việt, thất bại không phải là dấu chấm hết - mà chỉ là điểm bắt đầu của một mưu toan khác.
Một buổi sáng thứ Hai, tôi vừa đến cổng trường thì thấy không khí có gì đó lạ lạ. Đám học sinh bát hảo tụm năm tụm ba bàn tán rì rào. Khi tôi bước qua, vài đứa liếc nhìn tôi rồi lập tức quay mặt đi, như thể đang giấu điều gì. Linh cảm chẳng lành nổi lên trong đầu.
Thằng Cò chạy đến, vẻ mặt căng thẳng:
- "Mày nghe tin gì chưa?"
- "Chưa. Gì?"
- "Nghe nói Việt gọi người ngoài trường. Học sinh trường nghề ở khu công nghiệp... toàn dạng đánh thuê, máu mặt."
Tôi lặng người. Tụi đó không giống mấy thằng choai choai thích thể hiện. Chúng biết đánh, biết ra tay chừng mực hoặc tàn độc - tùy giá tiền. Việt không chỉ muốn phục thù, hắn muốn tôi phải cúi đầu, phải sợ hắn.
Chiều hôm đó, tôi nhận được một mảnh giấy nhét trong ngăn bàn:
"Ra sân bóng sau giờ tan học. Có chuyện cần nói."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận