Sáng / Tối
Bọn chúng lao vào hỗn chiến, tạo nên cuộc chiến đẫm máu giữa màn mưa trút nước mờ đặc trong rừng. Những tiếng máy cưa giờ không phải để cưa cây nữa mà là vũ khí dùng để chém người.
Khôi nhanh như cắt, hắn vung rựa một nhát chí mạng hạ gục ngay một tên gần nhất.
Làm cho tên trưởng nhóm và hai tên lâm tặc còn lại phải hốt hoảng lùi lại một bước.
Trưởng nhóm ra lệnh:
- Lên, giết được chúng sẽ có thưởng lớn.
Tên lâm tặc có mái tóc dài liền lao đến, vác máy cưa đang quay tít, tiếng xích sắt nghiến đến rợn người dí thẳng vào ngực Khôi. Tên còn lại là tóc ngắn, vung rựa mà lao vào ông Trường.
Gã trưởng nhóm lúc này nhìn thấy lão Lực đang đứng một mình. Hắn nhăm nhe để tiến tới chỗ lão.
Lúc này hai cặp Khôi đấu tên tóc dài, Trường đấu tên tóc ngắn, vẫn đang hỗn chiến quyết liệt. Do sức nặng của máy cưa, Khôi chỉ biết đưa cây rựa lên chống đỡ, tiếng thép của cây rựa va chạm với xích máy cưa, bắn ra những tia lửa vàng choé giữa màn mưa rừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=13]
Nhưng cây rựa của Khôi không thể chống cự nổi máy cưa lâu được.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, ông Trường do muốn giải nguy cho Khôi, liền tung một đạp khiến tên tóc ngắn ngã nhào, rồi nhanh chóng chạy đến yểm trợ Khôi. Chiếc máy cưa trên tay ông gầm rú, chém lia lịa vào tên lâm tặc tóc dài. Hắn không kịp né tránh, đổ gục xuống trong tiếng gào thét đau đớn. Tên tóc ngắn đứng dậy, liền lao tới, Khôi thấy vậy liền ra tiếp chiêu chống đỡ.
Gã trưởng nhóm đang chuẩn bị tiến tới đấu với lão Lực thì thấy đàn em mình bị hạ thêm một người nữa. Bực tức, gã đứng lại quan sát, lợi dụng lúc ông Trường vừa dứt đòn và chưa kịp thu thế, gã lao tới như một bóng ma. Lưỡi rựa trên tay gã vung lên một đường vòng cung lạnh lẽo, chém gục ông Trường ngay phát một.
Khôi lúc này đang kẹt trong cuộc giao đấu với tên tóc ngắn. Cả hai kẻ tám lạng người nửa cân, rựa va vào rựa chát chúa, máu và mồ hôi văng tung tóe. Vừa chém xong ông Trường, gã trưởng nhóm lén lút vòng ra sau lưng Khôi, tính đâm lén anh ta.
Thế nhưng, lão Lực hô lớn "Khôi! Cẩn thận".
Khôi nghe xong thì liền xoay người né sang một bên. Cú đâm cực mạnh của tên trưởng nhóm không kịp thu đà, lưỡi rựa đâm thẳng vào người của tên tóc ngắn.
Trong khoảnh khắc gã trưởng nhóm bàng hoàng vì vừa tự tay hạ sát thuộc hạ thân cận, lão Lực giờ mới chạy tới, dùng cây dao dài đâm liên tiếp vào vai và hông của hắn.
Bị đâm lén đau đớn, gã trưởng nhóm gầm lên một tiếng đầy thú tính, gã dùng chút tàn lực cuối cùng quay người chém trả, lưỡi rựa lướt qua vai lão Lực khiến lão ngã nhào. Tình huống diễn ra rất nhanh, Khôi nhạy bén từ phía bên cạnh mà vung rựa, tung một nhát chém sắc lẹm, kết liễu tên trưởng nhóm.
Gã đại ca đổ rầm xuống như một cây đại thụ bị đốn hạ. Ánh mắt oán thán như chẳng thể tin được hắn có thể chết dưới tay của lão Lực và Khôi.
Sát khí tan biến, khu rừng trở lại với tiếng mưa xối xả, chỉ còn Khôi và lão Lực đứng lặng giữa những xác người, tay vẫn nắm chặt cán rựa run lên bần bật. Khôi lặng người bên xác của ông Trường.
Mùi rừng, mùi đất ẩm sau cơn mưa nhanh chóng bị lấn át, biến thành mùi máu tanh nồng nặc, những dòng máu kinh hoàng chảy khắp một vùng rừng như những con suối máu. Từ những đồng nghiệp, từng gọi nhau là huynh đệ, nay lại tương tàn nhau chỉ vì những tờ tiền bị vấy bẩn bởi lòng tham. Một bi kịch vừa được vẽ nên bởi một luồng gió lạ nhập vào người Khôi, để cố ý khơi mào cho lòng tham của những kẻ lâm tặc, rồi khiến cho bọn chúng tự diệt lẫn nhau.
Khôi giờ mới cảm nhận được sự đau đớn những vết chém, nằm bò trên những màn đất phủ máu. Hắn ngước nhìn ra phía gốc cây cổ thụ, thấy một người phụ nữ mặc áo trắng, tóc xoả che hết mặt, nhưng vẫn thấy rõ hàm răng trắng bốc đang nở một nụ cười đầy khoái chí. Điều này làm cho Khôi nhớ lại bóng đen hôm trước hắn gặp ở nhà lúc đang đánh răng, sợ quá nên đành ngất xỉu đi. Còn lão Lực lúc này tay ôm vết thương ở vai, chạy vào bên trong cái lều bạt, lấy điện thoại về nhà cầu cứu.
Người phụ nữ mà khôi thấy đó chính là hồn ma của Hạnh, hôm nọ đã doạ cho lão Bảo sợ chạy mất dép, cũng chính cô đã hù doạ thằng Khôi lúc nó đang đánh răng. Cô rất căm ghét những kẻ đã phá hoại chốn thiêng liêng này. Khu rừng không chỉ là nơi mà cô đã tự vẫn, mà còn là nơi giữ lại phần linh hồn cuối cùng của cô. Cô không hại ai, nhưng nếu ai dám đụng tới khu rừng thì cô sẽ khiến bọn chúng sẽ khó mà sống yên.
Nhưng trong khu rừng này, không chỉ có mình cô mà còn vài linh hồn khác cũng đang vất vưởng chờ ngày đầu thai.
Và thứ thiêng liêng, ẩn sâu dưới những tầng rễ chằng chịt và tán lá kia là sự hiện diện của các vị thần rừng. Họ tồn tại từ rất lâu, chứng kiến bao đời người đến rồi đi, bao lần rừng bị xâm phạm rồi lại được che chở. Các vị thần ấy hiếm khi ra mặt, không cần hiện hình, cũng chẳng cần lên tiếng. Chỉ khi con người vượt quá giới hạn, luật rừng bị phá vỡ, thì tai ương tự khắc tìm đến kẻ có tội. Đó gọi là lời phán quyết của rừng xanh.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận