Sáng / Tối
Từ trên mái nhà hội trường, một gã tiên ông mặc tà áo trắng thướt, mái tóc bạc phơ, râu dài tới ngực. Ông ta không nhảy xuống, chỉ đứng trên đó rồi ôn tồn cười, tiếng cười vang vọng, đúng chất khí thế của một tiên ông.
Dân làng ai nấy đều thấy, tất cả đều quỳ xuống chắp lạy. Tiên ông bắt đầu nói:
- Tất cả dân làng Khởi này, từ xưa đến nay đều có công giữ rừng qua bao đời, thế hệ. Ta đây, chính là Thần cai quản cánh rừng Khởi Nguyên này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/canh-rung-cam&chuong=21]
Chứng kiến sự tham lam của lão Lực, dẫn đội lâm tặc vào cưa lấy nhiều cây gỗ quý, cổ thụ ngàn năm mà lòng ta chẳng thể nhắm mắt làm ngơ.
Trưởng làng này, nãy ông hỏi cái Hạnh vấn đề gì?
Lão Phùng vẫn đang quỳ, tôn kính trả lời:
- Thưa ngài, con muốn biết cái Hạnh nhập vào bà My để có muốn bà con ở đây giúp đỡ gì không?
Tiên ông xua tay, cười cười nói:
- Cái Hạnh là đệ tử của ta. Những vụ việc gần đây mà các ngươi đang gặp đều là do ta bảo nó làm đấy.
Lão Lực giọng run run, ngước mặt lên nói.
- Dạ thưa ngài, con biết con có tội, muôn lần xử tội cũng không thỏa đáng. Xin ngài thứ tội cho sự nông cạn và ngu muội của con.
Tiên ông lấy cây phất trần quơ một làn phép như một cây roi, quết vào mông của lão khiến lão điếng nhẹ người.
- Coi như cây roi đó ta đánh cho ngươi tỉnh ngộ. Ngươi có biết vợ ngươi là do ai giấu không? Con trai ngươi là do ai dọa dìm nước không?
Tất cả đều là ta sai cái Hạnh hù dọa ngươi để cho ngươi có suy nghĩ mà tỉnh ngộ. Ta sai cái Hạnh trừng phạt tụi nó. Khiến cho cái thằng lâm tặc kia, đứa thì tự nhúng tay vào chảo dầu, đứa thì đánh răng ra nước máu đặc sệt như nhựa cây.
Còn vụ hỗn chiến trong rừng thì ban đầu cái Hạnh chỉ nhập vào thằng Khôi để gây ra cãi vả để bọn chúng đừng cưa nữa thôi. Nhưng mà lòng tham của chúng nổi lên, tự biến lòng tham, giá trị lợi ích cá nhân thành chém giết lẫn nhau, nghĩ thì thật đáng trách nhưng cũng đáng buồn. Linh hồn chúng nó cũng đã được gia đình làm lễ gọi hồn nên cũng đã thoát khỏi cánh rừng này mà trở về nhà rồi.
Lão Phùng quay sang cái Hạnh mà hỏi:
- À cái Hạnh, sao cháu không đi đầu thai làm kiếp người mới đi cháu.
Hạnh nghe xong thì ngấn dòng lệ, rưng rưng như muốn khóc, mếu máo nói:
- Có lẽ gia đình cháu không quan tâm đến cháu đâu. Ông không cần lo, cháu theo sư phụ tu tập một thời gian tiêu bớt nghiệp thì cháu sẽ có cơ hội đầu thai mà.
Lão Phùng gật đầu như đồng cảm với Hạnh, quay sang tiên ông hỏi thêm:
- Dạ vậy cơn lốc hôm trước ở đình làng, có phải cũng do sự trừng phạt của ngài dành cho tụi con không ạ?
Tiên ông nói:
- Vụ giông lốc là ta không quản nha, giông lốc là việc của thời tiết. Có lẽ cũng là sự nổi giận của tự nhiên thôi.
Lão Bảo cũng tò mò, chắp lạy hỏi tiên ông:
- Phải chăng ngài đã báo mộng cho con ở trong giấc mơ để giúp con nhận ra, đi giải cứu trưởng làng và thằng Bình không ạ?
Tiên ông gật đầu:
- Đúng vậy. Ta không thể can thiệp trực tiếp vào nhân quả của con người. Ta chỉ được phép gợi ý vài mật mã để các con tự tìm cách. Cũng như ta chỉ sai cái Hạnh hù dọa một vài người để răn đe, hoàn toàn không có ý diệt tận. Đây là bài kiểm tra lòng tin và sự nhạy bén của người dân làng Khởi. Nếu lão Bảo không tin vào giấc mơ, sự thật về lão Lực có thể đã bị chôn vùi mãi mãi.
Tất cả đều nhận ra, không khí bỗng im lặng một lúc như đang suy ngẫm điều gì đó.
Hạnh thấy khá yên lặng thì lên tiếng, như trêu chọc lão Phùng và lão Bảo:
- Ông trưởng làng và ông Bảo có còn nhớ cô gái trong rừng không?
Lão Phùng nói:
- Thì ra là cháu sao, bảo sao mà đi nhanh thế!
Lão Bảo ngớ người: - À, thì ra là con bé này. Nó hỏi tôi có sợ ma không, xong nó hù tôi làm tôi chạy mất dép, vứt xe đầu làng chạy bộ về nhà.
Ai nấy đều được một phen cười nghiêng ngả.
Hạnh đáp rồi cười tủm tỉm:
- Thì ông bảo ma rừng này thì toàn ma tốt nên không sợ còn gì.
Bình cũng cười chêm vào:
- Mà cũng may là nhờ cái Hạnh hù ông Bảo, vứt xe ngay đầu làng. Sáng đó tôi thấy xe ổng nên dẫn vào gửi ở quán cháo lòng, vừa hay lại phanh phui được sự thật của phó làng đấy chứ.
Lão Lực liếc nhìn Bình với vẻ ái ngại:
- Thôi mà, cậu đừng nhắc nữa mà.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận