Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 12 / 55  ·  21.8%

Rời khỏi khu an được ba ngày, mấy nay trọng tâm của Trì Anh từ việc ngồi trên gọt thánh giá chuyển dần quan sát Trương Bân.

Mấy ngày nay, cô lúc càng cảm thấy này rất kỳ lạ…

Đầu tiên là tối đầu tiên, khi bát cơm cho anh ta, cô hiện nhiệt độ anh ta không giống người thường, lạnh đến mức như… nhiệt độ của một người chết được một thời

Sau đó nữa là của anh ta. Tuy Bân giải thích rằng gần đây cảm nên giọng nghe khàn…

Nhưng theo quan sát Trì Anh, giọng anh dù rất giống tiếng nghẹt mũi người khi bệnh, vẫn một điểm nhỏ khác thường. dụ, trong tiếng khàn dường như lẫn một loại tiếng “hơ hơ” kỳ quái.

Sau khi nhận ra này, cô bắt đầu động theo dõi trạng thái của Bân. Ban đầu không nghĩ sâu xa, cho tối hôm qua…

Ban ngày khi ở với mọi người, Trương vẫn rất bình thường. Nhưng tối khi mọi người đã hành vi của anh ta có thể nói là… dị.

Nửa đêm, Trương Bân bò dậy, rời khỏi trại tạm. Còn cô thì thính nghe động là tỉnh, im lặng theo sau.

Họ vẫn còn ở rìa thành phố, xe trên một con đường nhỏ khá lánh. Cố Trì bảo là con đường tắt gần sở nhất.

Dù đường có cây Trì Anh vẫn theo tim đập thót từng nhịp. Vì Bân cực kỳ cảnh đi vài bước lại nhìn xem có ai dậy

Anh ta đi rất như sợ người khác thấy. Mãi đến khi đi cả mét anh ta mới lỏng, quan sát trái phải, như sắp thực hiện thức thần bí nào đó.

Trì Anh núp sau thân cây. Ánh trăng rọi qua tán lá, chiếu đúng phần mũi giày của khá dễ thấy. Cô vội chân lại.

May mà Trương Bân chuyên chú, không phát phía sau còn bám theo một “đuôi nhỏ”.

Anh ta dang hai ngửa đầu lên, đến đầu gần như song song với đất mới dừng lại.

Trì Anh không khỏi ngờ: đốt sống cổ anh ta… còn nguyên không?

Vì đây hoàn toàn phải độ cong người bình thường có thể uốn.

Cô nghiêm túc nghĩ: lẽ người này thật theo một tôn giáo kỳ lạ đó nên mới nửa chạy ra đây tạo tư chẳng giống con người làm nghi lễ?

Sự thành kính này… Mẹ chắc cũng phải vị trí cho anh ta!

Cô còn đang nghĩ thì Trương Bân đột há to miệng, cổ họng bị phát ra âm thanh nhọn rất nhỏ.

Trì Anh kinh ngạc anh ta giữ nguyên thế đó suốt năm phút.

Cô nhíu mày.

Cảm giác… không giống lễ, mà giống đang đi một dạng thông tin nào Nhưng con người truyền tin như vậy sao? sao cô chưa từng

Đang nghĩ, tư thế dị kia của Trương đã khôi phục như thường. Anh lại liếc nhìn bốn rồi quay về khu trại xe.

Sợ bị phát hiện, Anh đứng yên thêm lúc. Đợi hơn mười phút trôi cô mới lặng lẽ lại.

Người này thật sự ổn… Cô nghĩ ngợi lúc, quyết định ngày mai tìm điểm nói với Cố Có lẽ anh ấy sẽ được ý nghĩa của tượng vừa rồi.

* Ngày hôm sau.

Buổi sáng, Trì Anh nhọc lắm mới sớm được.

Trước kia khi còn game thì không thấy nhưng bây giờ thật sự trở con người rồi, cảm nhận rõ ràng, được thêm một chút đúng hạnh phúc lớn nhất đời người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=12]

Cô và Cố Trì đi chung xe. Bữa của họ chỉ là đồ ăn tiện lợi, ăn tạm trên xe. Nghĩa là, nếu không túm được anh buổi sáng, thì có khi cả cũng chẳng có cơ nói riêng với Cố Trì về đêm qua.

Buổi sớm mùa hè, là trong tận thế, đẹp của nó cũng chẳng giảm chút nào. Tiếng cuốc “gù gù gù gù” hòa tiếng dế, đúng là thanh độc nhất vô nhị của hè trước khi tận đến.

Nhưng giữa thời đại sống hoành hành, nhân nguy khốn, được nghe lại thứ thanh quen thuộc ấy… khiến người ta thoáng ngẩn

Tiếng kêu thì ồn nhưng hiếm hoi lắm Trì mới cảm thấy… tận thế dường như cũng yên bình.

“Cố Trì!”

“…” Cố Trì nghiến răng hàm, tâm trạng hơi không thoải mái.

Hơn nữa, bao nhiêu rồi anh vẫn chưa được việc Trì Anh gọi thẳng mình.

“Ừ.”

“Tôi muốn nói với một chuyện.” Trì Anh Trương Bân chợt tỉnh, nên hạ

“Trước khi nói, tôi hỏi cô một câu.”

Trì Anh ngẩn ra, vẫn gật đầu.

“Cô bao nhiêu tuổi?”

Hả?

Trì Anh bối rối. tự nhiên hỏi cái

“… Tôi mười tám.” ra trong thiết lập ban đầu, cô là một lão tinh hai trăm tuổi

Nhưng mà, cô mãi mười tám tuổi, xinh như hoa! Vả lại, game mở đến giờ cũng mới hai chục năm, nói cô tám cũng đâu quá.

Khóe miệng Cố Trì nhẹ, sắc mặt nghiêm “Nói thật.”

“… Hai mươi.”

Tính từ lúc cô ý thức đến giờ, là chừng hai mươi năm thật.

Hai mươi…

Cố Trì mím môi chặt. Nhỏ hơn anh mười tuổi.

Bảo sao anh luôn hiểu nổi hành vi cô gái này, lúc nào cũng như đang làm nghệ trình diễn vậy.

Anh thầm nghĩ rất Thì ra đây chính cái “khoảng cách thế hệ” cách mười tuổi sao?

Quả nhiên, người ta khoảng cách thế hệ mà vượt qua, giờ xem ra thật.

“Sao vậy?” Trì Anh

“Cô gọi thẳng tên nhưng tôi lớn hơn gần mười tuổi.”

Trì Anh nghiêng đầu. thấy cách gọi của không lễ phép sao?

“Vậy… anh Cố?” Cô dự vài giây, “Chú…

“…”

Cố Trì hít một thật sâu: “Thôi, không gì, coi như tôi chưa nói."

Vốn dĩ anh muốn Anh đổi cách xưng Một cô gái nhỏ hơn anh mười tuổi gọi thẳng nghe sao cũng thấy lấn

Nhưng “anh Cố” thì nghe rất kỳ, nhất kể từ khi Tống Thi gọi như thế.

Thật lòng mà nói, vốn không thích Tống gọi mình như vậy…

Còn “chú Cố”…

Nghĩ đến cái cách hô lúc nãy Trì gọi, tim Cố Trì lại nhói cái.

“Cô vừa nói muốn chuyện gì?”

“À! Là về người các anh đưa ra phòng thí nghiệm đó, Trương Bân. cảm thấy anh ta không bình thường.

Cố Trì nhướng mày.

“Chỗ nào không bình

“Là tối hôm qua, có đi theo anh ra ngoài…”

Trì Anh kể lại bộ những gì vào đêm hôm qua.

Nghe xong, Cố Trì nghĩ rất lâu, không tiếng.

“Còn gì khác nữa Anh hỏi.

“Ừm, thêm chuyện nhiệt người anh ta hơi giọng thì kỳ lạ.”

“Trương Bân từng nói ta không khỏe. Hai này đều là triệu chứng của nặng, không thể xem vấn đề.”

Điểm này Trì Anh ý. Lý do đó cũng hợp lý. Hơn nữa, tạm cô cũng không nghĩ nguyên nhân nào khác khiến Bân thay đổi như

“Còn điều gì khác không?” Cố Trì hỏi.

Trì Anh lắc đầu.

Cố Trì gật nhẹ.

“Được, tôi biết rồi. ơn cô đã nói tôi.”

“Anh Cố? Hai người làm gì thế?”

Tống Thi bước tới, tươi như thể rất tâm, nhưng sự cảnh giác và địch trong đáy mắt cho Trì Anh thì chẳng giảm chút nào.

Trong lòng cô ta nghĩ: Khó khăn lắm tống được người phụ nữ này lại khu an toàn, mà cô ta lại trơ bám theo… Bám theo thôi, mới vài hôm đã muốn rũ Cố Trì rồi

Tống Thi lạnh lùng trong lòng.

Cô ta cũng không lại xem Cố Trì người thế nào, mà cũng dám tưởng?

“Không có gì.” Cố đáp lạnh nhạt.

Tống Thi vẫn không buông: “Không có hai người sáng sớm đã đứng còn nói chuyện lâu vậy?”

Khóe môi Trì Anh cong, bật cười rất

Pfft, chua thật.

Cố Trì nhìn ý nơi môi cô hai hơi khó hiểu.

Có gì đáng cười

“Chỉ là tình cờ nói chuyện vài câu

“Anh Cố, đến cả anh cũng phải giấu Tống Thi cuối cùng không nhịn quên luôn việc che tình cảm của mình, chỉ vào mặt Trì Anh: ta mới tới có mấy ngày?”

Cố Trì nhíu mày, hiểu: “Điều đó liên gì đến cô ấy?”

Chuyện Trì Anh kể Trương Bân, khi chưa định rõ, anh không muốn nói người khác. Một khi ngờ đã khởi lên, muốn phục lại quan hệ dễ. Đó là lý do anh nói thật với Tống

“Dọn đồ trước đi. nào có cơ hội sẽ nói rõ với mọi người.”

Tống Thi cố nén tuông, miễn cưỡng nặn một nụ cười, đành bỏ cuộc.

Trên đường đi, Cố cảm thấy hôm nay gì đó không bình thường. Số xác sống họ gặp một cách khác lạ, hơn dường như tất cả lao thẳng về phía bọn họ.

Việc bầy zombie có đích rõ ràng, phối tấn công theo nhóm, đây là huống trước nay chưa xảy ra.

Không, cũng có một là ở căn cứ nghiệm số 36.

Ở phía trước, mấy Lâm Huân đã bắt chống đỡ không nổi, gần như sức, thì trong bộ vang lên giọng Cố Trì: vị trí. Các cậu ra phía sau.”

Mục Vũ dùng chút năng cuối cùng dọn đám zombie đang chen chúc trước xe, Lâm Huân lập giảm tốc, chờ xe của Vân Phi đuổi kịp vượt lên.

Sau khi đổi vị tình hình đúng thiện hơn hẳn. Có Cố Trì phía trước, đám zombie toàn không có cơ hội sát, vừa lao tới bị lưỡi băng xuyên thẳng qua

Lâm Huân không khỏi thán.

May mà có đội Cố, dị năng cấp nếu không lần này bọn họ sự sẽ vì cạn năng lực mà bị bầy bao vây tiêu diệt.

Nhưng thực ra Cố cũng chẳng thoải mái họ nghĩ.

Tuy anh là dị cấp bảy, nhưng đối với bầy zombie quy mô lớn này, liên tục tiêu suốt mấy tiếng đồng hồ khiến anh đuối sức.

“Vân Phi, xem các đường trong thành phố đây.” Cố Trì nói.

“Hả? Không đi đường về tổng bộ nữa

Cố Trì không thể tâm, không quay đầu chỉ đáp: “Tìm nơi trú ẩn đã. Đám này không thường.”

Nghe vậy, sắc mặt Vân Phi nghiêm lại.

*

Từ cửa sổ tầng nhất nhìn xuống, Lục Phi nhìn thấy đám zombie chen dày đặc dưới lầu, một cảnh tượng đó thôi khiến da đầu anh dại. Anh vô cùng may mắn đã nghe theo phán của Cố Trì. Bọn họ bị zombie bao vây suốt bốn tiếng hồ. May mà anh kịp đổi hướng, tìm được chỗ trú trước khi dị năng của người cạn sạch.

“Đội trưởng, rốt cuộc chuyện gì vậy?”

Cố Trì lắc đầu.

Mục Vũ vẫn còn hãi nói: “Đáng sợ tôi chưa bao giờ thấy một zombie lớn như vậy. lý thuyết thì trên đường thể xuất hiện nhiều tụ lại thế này. Nhưng các nhìn xem chuyện vừa đi… chẳng khác nào bọn chúng hành trình của chúng ta, cố chặn sẵn trên đường…”

“Cố Trì?” Trì Anh đầu ra, nhỏ giọng anh.

Cố Trì nghiêng người sang cô.

Trì Anh vẫy vẫy ý bảo anh lại

Cô hạ giọng nói: cảm thấy… có thể do Trương Bân làm.”

Cố Trì liếc cô cái, không nói gì, trên mặt cũng không hề xuất chút cảm xúc kinh nào.

Một lúc sau, anh mở miệng: “Lý do cô là gì?”

Trì Anh mím môi: nhớ là… trước đó phòng thí nghiệm, anh từng nói thuyết của giáo đã được chứng thực gì

“Đúng vậy. Giáo sư từng nói, trong quá tiến hóa, zombie sẽ lựa chọn có sức mạnh tuệ cao nhất làm thủ Tất cả zombie cấp khác sẽ hoàn toàn nghe lệnh lĩnh. Lần trước ở cứ thực nghiệm số 36, đám mà chúng ta gặp hẳn thủ lĩnh điều khiển.”

“… Các anh đã hết toàn bộ bọn cấp thấp ở căn cứ rồi.”

Trì Anh nhìn anh.

“Vậy… còn thủ lĩnh sao?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận