Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 55  ·  38.2%

Ngồi trên chiếc ghế sofa, Trì xoắn chặt các ngón tay nhau.

​Cố Trì vừa hỏi cô một hỏi, nhưng vì quá sốc kinh ngạc nên cô không thể ra được một chữ

​Thế là nơi thẩm vấn được từ nhà kính sang phòng Cố Trì.

​Cô ngồi không yên, nhưng Cố lại không hề vội vã, chí còn có tâm trạng pha chanh.

​Anh cắt hai quả chanh thành lấy một cái cốc thủy rỗng, trực tiếp cho tất cả lát chanh vào, rồi nước.

​Cái cốc thủy tinh không lớn, trong đầy ắp những lát nhất thời không biết là đang chanh để pha nước dùng nước để ngâm chanh.

​Anh đưa cốc nước qua.

“Cảm ơn.”

​Trì Anh nhận lấy, rất tự nói lời cảm ơn, sau cầm cốc lên uống một ngụm

“!!”

​Răng cô sắp rụng luôn rồi!

“Ngon không?” Cố Trì hỏi một vô tình.

“...Ng…ngon lắm.”

​Anh nhếch khóe môi, thản nhiên “Thêm một cốc nữa?”

​Trì Anh lập tức đặt cốc nhanh chóng lắc đầu: “Không chua lắm.”

​Lúc này Cố Trì mới dừng

​Anh ngồi xuống đối diện Trì lạnh nhạt nhướng mày: “Dị hệ Phong?”

“...Ừm.”

“Ở siêu thị lần đầu tiên cô, vết thương của hai zombie bên trong rõ ràng có đó không ổn.” Anh mắt lên, “Tôi còn tưởng dị năng giả nào đó đã hóa ra là cô.”

​Trì Anh chột dạ: “...Ừm.”

“Cũng khá thành thật.” Cố Trì lại một chút, “Dị năng Phong có thể khống chế đến độ này, thực lực cô chắc phải trên tôi.”

​Trì Anh gật đầu, khẳng định hề khách sáo: “Ừm.”

​Không phải là chắc phải trên mà là nhất định trên hơn nữa còn vượt xa.

​Cố Trì: “...”

​Thật sự không hề khiêm tốn nào.

​Anh xoa xoa thái dương, đau nói: “Vậy còn dị năng gian của cô? Rốt cuộc là thức tỉnh trước đó, là sau khi bị Trương đâm bị thương?”

​Trì Anh mím môi, biết rằng lẽ không thể giấu được nên thành thật nói: “Có từ rồi.”

“Ưm... Vậy tôi đã hiểu.” Cố thở ra một hơi dài.

“Trong thời mạt thế, biết giấu khả năng để bảo vệ thân là điều tốt. Tôi có hiểu được, cô cũng cần cảm thấy áy náy.”

​Anh nhìn Trì Anh, vẻ mặt tĩnh.

“Dù là việc phát hiện ra sư Lâm, hay cô đề những điểm đáng ngờ của Trương đều đã giúp chúng rất nhiều. Cô không phải viên đội tôi, có thể làm đến mức này, tôi vô cùng kích.”

​Trì Anh im lặng, một lúc sau mới không chắc chắn “Thật sao?”

​Cố Trì khẳng định gật đầu.

“...Vậy tại sao anh lại đưa uống cốc nước đó?”

​Chua đến mức cô suýt sặc, hoàn toàn có lý do nghi ngờ người này đang cố trả thù.

“...”

​Ánh mắt Cố Trì hơi mất nhiên liếc nhìn sang chỗ

“Cảm ơn là một chuyện, nhưng cũng nên có quyền được giận chứ.” Anh nghiêm mặt.

​Trì Anh tức giận nhưng không nói ra, hoàn toàn không phản bác.

​Cô là người có lỗi trước, này im lặng là tốt

“Cô về trước đi. Chúng tôi không ở tổng bộ quá có lẽ hai ngày nữa sẽ đường. Nếu cô vẫn đến Khu B, tôi sẽ cô đi cùng, đây là lời trước đó. Tuy nhiên…” Anh đứng “Với năng lực như cô, lại tổng bộ sẽ mái hơn nhiều.”

​Nhưng suy nghĩ của anh lại hề bình tĩnh như vẻ Không hiểu sao, anh rất hy Trì Anh có thể lại tổng bộ. Cứ như anh còn mong chờ có thể lại cô.

“Tôi không đến khu an toàn, tôi muốn đi theo các Đầu ngón tay Trì Anh siết vô thức kéo nhẹ áo, “Tôi rất mạnh, hơn tôi có dị năng không gian, thiếu vật tư…”

​Cố Trì kinh ngạc ngẩng đầu không nói gì.

“Tôi có thể tham gia cùng anh không?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=21]

“...”

​Cố Trì cụp mắt xuống.

“Xin lỗi, không được.”

​Trì Anh sững sờ.

“Cô quả thực rất mạnh, nhưng đội của tôi là những có thể tin tưởng lẫn nhau.” nhìn vào đôi mắt ngác của Trì Anh, “Cô quá nhiều bí ẩn, tôi không để cô gia nhập được. Tôi phải có trách nhiệm với người khác.”

​Anh rời khỏi chỗ ngồi, quay lại thu dọn chiếc giỏ đựng chanh mang từ nhà kính

​Thực ra chẳng có gì để cả, mấy quả nhỏ đặt giỏ thì có thể dọn ra trống gì được? Chỉ vì anh vừa từ chối ta nên không hiểu sao không nhìn cô.

​Qua một lúc lâu, khi Cố ôm chiếc giỏ chanh đã anh lật đi lật lại hai sắp bóng loáng như cổ, tự mình thấy lúng Trì Anh cuối cùng cũng đứng

“Về sao?” Anh hỏi.

​Nhưng Trì Anh không trả lời hỏi của anh. Cô lấy can đảm, trịnh trọng nói: “Nếu sự tin tưởng, tôi thể làm được.”

“Nhưng... chỉ tiết lộ với một anh, có được không?”

​Cố Trì sững sờ tại chỗ, tim anh bị câu nói khẽ chạm vào một cách kỳ

​Khi đại não anh còn chưa phản ứng, anh đã vô gật đầu.

​…

​Mười phút sau.

​Cố Trì nhìn chằm chằm vào loại năng lượng dị năng năm màu sắc khác nhau đang Trì Anh đặt trong bàn tay, đôi mắt anh hồn.

​Phong, Thủy, Hỏa, Thổ, Mộc…

“Thế nào?”Trì Anh mắt lấp lánh, chờ nhìn anh.

“...Ừm, ừm. Thì, cũng rất tốt.”

​Đây là lần đầu tiên trong Cố Trì có cảm giác ngờ về cuộc sống, ngay cả virus zombie bùng phát cũng chưa từng có cảm này.

​[Nhìn xem, dọa đứa nhỏ thành dạng gì rồi?] Hệ thống chí trong đầu Trì Anh, sự mừng không thể che qua giọng điện tử.

​Cảm giác kinh ngạc tột độ lần đầu tiên nó thấy lực của Trì Anh, cuối cùng có người đồng cảm

​Trì Anh tiếp tục một cách nhân đạo: “Tôi còn có năng chữa trị, nhưng nó không nhiều tác dụng, chỉ thể tự chữa lành vết trên người mình, và cũng sẽ bị nhiễm virus zombie.”

​Hóa ra là vậy, Cố Trì thầm.

​Thảo nào khi bị Trương Bân bị thương cô lại chắc rằng mình sẽ không sao.

​Giải thích xong tất cả, Trì nhẹ nhõm nói: “Đây là cả.”

​Cố Trì hít sâu một hơi, mắt lại chuẩn bị bình lại.

​Anh là người từng trải, phải tĩnh!

​”Tất cả những dị năng này cô, đều cùng nhau thức sao?”

​Trì Anh gật đầu.

​Đúng là cô đã sở hữu ngay từ khoảnh khắc cô tạo ra.

​Cố Trì cố gắng tự trấn anh nghiêm nghị nói: “Tuyệt không được nói cho bất kỳ khác biết về những năng này của cô.”

“Tại sao?”

“Trong hồ sơ hiện có của minh Nhân Loại về dị giả, cao nhất là dị năng hệ. Mà những dị giả song hệ thì rất để nâng cấp dị năng, ví như Mục Vũ. Cô ấy đã kẹt ở dị năng cấp gần hai năm rồi.”

“Còn năm loại dị năng, cộng hệ chữa trị và dị không gian mà cô nói, tổng là bảy loại…” Cố hít một hơi, khi nói câu này, đầu óc anh đau

​Anh thậm chí còn không chắc có đang tỉnh táo không.

“Đây không chỉ là việc phá kỷ lục của Liên minh rồi.”

Anh nghiêm túc nói: “Nếu cô muốn bị những kẻ có đồ xấu lợi dụng, thì nhất không được để người phát hiện ra bí mật người cô.”

​Trì Anh gật đầu, bày tỏ cô đã ghi nhớ.

“Vậy bây giờ anh đã đồng cho tôi gia nhập đội các anh chưa?”

​Cố Trì: “...Ừm. Ngày mai tôi tìm cơ hội thông báo những người khác, cô cũng đi luôn.”

​Trì Anh cuối cùng cũng thấy nhõm.

“Được.”

“Vậy tôi đi trước đây?” Mọi đã giải quyết xong, cô nên quay về.

“Khoan đã.”

​Cố Trì gọi cô lại, lại chiếc giỏ chanh vàng tươi bên cạnh lên.

​Sắc mặt Trì Anh đột nhiên đổi.

“Không cần!”

​Cố Trì không nhịn được cười một tiếng.

“Ngâm với đường một chút, sẽ hơn nhiều…”

​Lúc anh nói câu này, Trì đã đẩy cửa chạy mất

​Căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh, chỉ còn lại một cười rất nhẹ.

​Sáng hôm sau, chín giờ.

​Trì Anh đã sớm sửa soạn tất để đi ăn sáng. qua Cố Trì đã dẫn cô một lần, giờ đã đường, cô không cần làm anh nữa.

​Chưa bước vào cửa chính nhà Trì Anh đã nhìn thấy xa một bóng người toát ra tiên khí, đang bưng khay thức ăn đứng chờ cửa.

​Không cần phải nói, người này là Vân Linh. Vì vẻ quá nổi bật, cộng thêm vị cô đứng rất bắt khiến người qua đường thường phải ngoái lại nhìn.

[Là nữ chính!]

​Kể từ khi điểm thánh mẫu Trì Anh quét sạch, giờ hệ thống nhìn thấy Vân Linh mắt lại sáng lên xanh.

​Dường như nhận ra Trì Anh, Linh nghiêng người, ánh mắt thoảng liếc về phía cô, nhưng đứng thẳng tại chỗ, có động tác quay người

​Sau khi Trì Anh đến gần, thân thiện chào hỏi.

“Chào buổi sáng.”

​Vân Linh lập tức xoay người, kính nói: “Chào buổi sáng!”

​Giọng nói vang dội.

​Trì Anh giật mình trước ánh đột nhiên dâng lên trong cô ấy.

​Sao cô ấy có vẻ phấn đột ngột thế nhỉ…

​Vân Linh nhìn về phía sau cái, hỏi: “Người đi cùng cô hôm qua đâu rồi? Sao nay không thấy anh

Đây là đang nói về Cố

“Ồ, anh ấy không có ở Tôi tự đi một mình.”

​Không hiểu sao, Trì Anh dường thấy được sự vui mừng lút trên mặt Vân Linh.

“Tôi cũng đi một mình, hay chúng ta cùng đi ăn

​Trì Anh vui vẻ đồng ý.

​…

​Lúc lấy thức ăn, Trì Anh hiện ra một chuyện. Hình cô muốn lấy món nào, Vân cũng theo đó lấy ít món đó.

​Cô hơi do dự hỏi: “Những này, cô đều thích sao?”

​Cô nhớ hôm qua, trong đĩa nữ chính hình như chỉ vài cọng rau thôi…

“Món ăn được cô chọn, nhất phải có sự độc đáo nó!” Vân Linh quả quyết nói.

​Trì Anh há hốc miệng.

​Luôn cảm thấy, hình như có đó không ổn?

“Ồ…”

​Thôi vậy, cô sẽ lấy ít một chút. Lỡ nữ chính không hết thì cô còn có giúp giải quyết.

​Hầu hết mọi người trong căn đều rất bận rộn, chỉ số ít người được thong thả sáng như Trì Anh, phần lớn đều tùy tiện theo một chút đồ ăn và làm việc của mình.

​Tìm được chỗ ngồi và ngồi Trì Anh chậm rãi bắt ăn.

​Vân Linh ngồi đối diện cô, đũa gắp một hạt ngô, bên môi một lúc lâu, rồi run rẩy đưa vào

​Trì Anh ăn được một nửa, phát hiện ra tốc độ của cô ấy thực sự quá

​Cô ngẩng đầu quan sát hồi Vân Linh luôn tỏ vẻ đầu vào ăn uống, nhưng năm trôi qua, trong đĩa vơi đi ba hạt ngô…

​Cô không nhịn được thử dò “Cái đó, cô ăn có không?”

​Cơ thể Vân Linh cứng đờ.

​Không quen... Cô ấy không quen.

​Đồ ăn ở đây thật khó hoàn toàn khác biệt một một vực so với linh thực trồng trong không gian Tuyền của cô ấy…

“Tôi hiểu mà…” Cô ấy siết đôi đũa trong tay, với kiên quyết không sợ chết, “Con trở thành cường giả định sẽ gập ghềnh, không mài giũa bản thân qua gian đây chính là lý do cô được cảnh giới như vậy!”

​Trì Anh: “...”

​Ừm... cô đã xác nhận, nhất là có gì đó không

​…

​Mười phút sau.

​Trì Anh ăn hết sạch đĩa mình, lặng lẽ đặt đũa Ánh mắt cô chuyển sang Vân người đang run tay mắc bệnh Parkinson nhưng đĩa ăn vẫn đầy ắp.

“...”

​Cô không đành lòng nói: “...Hay tôi ăn giúp cô một nhé?”

​Vân Linh cứng đờ ngẩng đầu đôi mắt ngấn lệ.

​Cô ấy hình như, rất khó trở thành cường giả rồi…

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận