Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 15 / 55  ·  27.3%

Sắc mặt Tống Thi khó coi, nhưng nghĩ đến độ của Cố Trì lúc này, ta đành tạm thu lại thành kiến của mình. Cô ta cưỡng nở một nụ hoàn toàn khác với vẻ lạnh công việc ban nãy, giọng dịu “Là tôi nghĩ nhiều rồi.”

Chỉ một câu nhẹ hẫng gạt phăng tất cả những trách móc vừa rồi.

Thấy Cố Trì thu lại mắt, cô ta mới yên thở ra một hơi.

Thôi vậy. Dù sao cái tên Trì Anh kia cũng nhiễm virus rồi, sống không nổi lâu. Không đáng để vì kẻ sắp biến thành quái vật khiến Cố Trì mất

Mà Trì Anh thì hoàn không biết trong lòng cô xoay bao nhiêu vòng.

Cô đang vô cùng khoái nhìn vài điểm Giá trị Mẫu mới tăng trên bảng hệ

Có lẽ do lời nói rồi của Cố Trì khiến người khác hiểu lầm rằng liều mạng cứu anh ta, giá trị thánh mẫu cũng tăng mấy điểm.

“Vậy bây giờ… phải làm

Mộc Vũ nhìn mọi người, nói cũng mất hết tự

Làm sao ư?

Kết cục của Trì Anh sớm được định rồi. Ai đều hiểu rõ. Ngoài việc chờ còn có thể làm gì?

Cố Trì im lặng rất rồi khàn giọng nói: “Trước chữa thương đã.”

“Thời gian biến dị ngắn chỉ vài giờ là hoàn thành zombie. Nhưng cũng có trường zombie, thậm chí từng có bị nhiễm ba ngày sau mới dị.”

“Vết thương của cô ấy nhỏ, muốn tự lành thì Nếu thời gian biến dị kéo e là sẽ chịu không đau đớn.”

“Chữa thương sao…”

Lục Vân Phi bật cười

Còn chữa để làm

Cố Trì mím môi, vẫn “Tống Thi, nhờ cô.”

“Nhưng…” Tống Thi khẽ nhíu có chút do dự.

Cô ta mỉm cười xin “Các anh cũng biết đấy, năng của tôi không phải loại công. Nếu cô ấy đột biến dị, tôi sợ mình không lại nổi.”

“Yên tâm, tay cô ấy bị trói rồi. Còng tay đội trưởng đặc chế, rất khó

Lục Vân Phi vừa dứt thì một giọng nói trầm vang lên: “Tôi sẽ trông chừng.”

Tống Thi kinh ngạc nhìn phía người nói, là Cố

“Tôi đứng cạnh quan sát. không có chuyện gì.” …

Trì Anh đi theo hai đến một bên.

Cố Trì tháo còng tay cô. Hai cánh tay vừa giải phóng liền nhẹ bẫng, chí muốn xoay xoay cổ cho đỡ tê. Nhưng nghĩ đến trong mắt hai người cô là “tân binh chuẩn bị hóa”, cô lại ngoan ngoãn nén

Ánh mắt Cố Trì rơi lên vết thương rõ rành trên cánh tay cô.

Da Trì Anh rất trắng, đến mức ánh đèn cũng thể phản chiếu lên. Bởi thế, rách dài, còn đang rỉ kia trông càng ghê người bật.

Tống Thi đưa tay đến trên vết thương, nhắm mắt Lòng bàn tay cô ta dần phát ra ánh sáng xanh bao phủ lên cánh tay Trì

Vết thương vẫn còn rỉ phút chốc liền ngừng lại. thịt lòi ra bên trong cũng từ khép lại, chậm rãi da. Chẳng mấy chốc, làn da đó lại trở về nõn như trước.

“Xong rồi.” Tống Thi thở quay sang nói với Cố

“Cảm ơn.” Trì Anh ngoan nói lời cảm ơn.

Cô giơ hai cổ tay dẻ lên: “Có cần còng không?”

Hai vòng kim loại của tay bị Cố Trì cầm tay, nhẹ nhàng chạm vào nhau ra tiếng “keng” rõ giòn.

Anh định đưa tay còng nhưng trong khoảnh khắc ánh vô thức rơi xuống cổ tay hơi đỏ, vì vừa nãy còng siết.

Một thoáng dừng lại.

“…Tạm thời không cần. trông.”

Tống Thi vốn định rời nghe vậy, bước chân khựng

“Anh Cố, anh định suốt sao?”

Cô ta liếc nhìn bầu ngoài cửa sổ.

“Trời sắp tối rồi. Với sắp đến giờ ăn tối.”

Cố Trì lắc đầu: “Không Mọi người cứ đi ăn Nhớ… để phần cho Trì Anh.”

Ánh mắt Tống Thi khẽ động. Cảm giác khó chịu lòng lại dâng lên một chút.

Rõ ràng chỉ là một ngoài, mới theo đội mấy vậy mà lại khiến Cố Trì tâm đến mức này?

Sắc mặt cô ta vẫn bình tĩnh, nhẹ nhàng đáp:

Rồi xoay người rời đi.

*

Ăn xong phần cơm được đến, Trì Anh ngáp một thật dài, trông vừa lười vừa ngủ.

Bên ngoài trời đã tối cũng là lúc bình thường chuẩn bị đi ngủ.

Nhưng người đàn ông bên lại hoàn toàn không có định nghỉ ngơi, chỉ tựa lưng tường, dáng ngồi thẳng tắp, thế nào cũng không giống người buồn ngủ.

“Hay là… anh đi ngủ đi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=15]

Trì Anh nhỏ giọng đề “Khóa tay tôi lại ở thôi là được. Anh yên tâm không có nhiều sức như đâu. Dù có biến thành zombie không giãy ra nổi.”

Cố Trì ngước mắt liếc một cái, giọng nhạt như

“Tôi không buồn ngủ, cũng muốn ngủ.”

“Ồ…” Trì Anh kéo dài vươn vai một cái, “Vậy… ngủ trước nhé?”

“Xin lỗi.”

“Hửm?”

Giấc ngủ vừa kéo đến phần liền bị câu xin ấy làm tỉnh lại. Hiểu được đang ám chỉ điều gì, Anh lập tức cười thoải mái: sao đâu, tôi nói mà, sẽ không có chuyện gì

Cô nghiêng đầu nhìn anh, nụ cười mềm đến mức đèn như tan vào trong mắt, đến lạ.

“Cho dù có chuyện gì… cũng không trách anh.”

[Giá trị Thánh Mẫu +1]

Hệ thống cảm thấy lúc Trì Anh giống hệt một Mẫu” đầu đội hào quang vàng và rõ ràng, tên phản này lại cực kỳ ăn cái ấy.

Một lúc lâu sau, Cố mới khẽ mở miệng, giọng thấp nhẹ đến mức gần như vào màn đêm.

“Em… có việc gì muốn không?”

Trì Anh suýt bật cười.

Đây chẳng phải hỏi di trước khi chết à?

Muốn làm gì ư…

Tất nhiên là thu thập Thánh Mẫu rồi cứu thế

Nhưng lời đó không thể ra.

Cô nghĩ nghĩ, rồi nghiêm đáp: “Vậy em muốn nếm chanh.”

Cố Trì khựng lại, hỏi: “Tại sao?”

Bởi vì… muốn ăn chanh.

Trì Anh chớp mắt.

Trước khi bị hệ thống vào thế giới này, mỗi người chơi hợp tác đánh bại là y như rằng có mở được phần thưởng ẩn, chanh. đó cả đội spam kênh chat: “ăn chanh, ăn chanh”… muốn xé màn hình.

Nghĩ đến đây cô suýt cười, nhưng trên mặt vẫn sức nghiêm túc, như đang nói nguyện vọng thật sự.

Cô vẫn luôn muốn biết của chanh như thế nào. là trong cửa hàng của hệ hình như cũng chẳng có đó.

[… Đây là nguyện vọng khi chết của cô?]

Thật sự quá qua loa

Hệ thống nhịn không được phun tào.

Trì Anh: Tôi chỉ thuận nói thôi.

Thấy cô mãi không giải gì thêm, Cố Trì cũng truy hỏi nữa.

Anh khẽ cong môi, mang chút tự giễu.

Dường như ngay cả một vọng nhỏ bé như thế… anh cũng không có cách nào cô thực hiện.

*

Sáng hôm sau.

Trì Anh từ trong giấc mơ màng tỉnh lại. Vừa mắt ra đã thấy tòa văn rộng thênh thang trống trải, Cố Trì đang tựa vào góc

Mắt anh vẫn mở, dưới hơi xanh, rõ ràng là đêm không chợp mắt, nhưng lại hề có vẻ mệt mỏi.

Mộc Vũ cũng ở đây. ấy đến hồi nửa đêm qua, nhưng giờ đã dựa đầu tường ngủ say.

Thấy Trì Anh tỉnh, Cố đứng dậy bước đến gần bước. Ánh mắt từ trên xuống quan sát kỹ trong chốc rồi nhận định: “Không có dấu bất thường.”

Đúng lúc này, Tống Thi túi thuốc bước vào. Nhìn Trì Anh bình an vô sự, trạng cô ta rất phức nhưng tuyệt đối không thể gọi vui.

“Anh Cố, vậy hôm nay ta vẫn tiếp tục ở đây sao?”

Cố Trì mím môi, nhìn Anh với vẻ áy náy: thể của Trương Bân không thể lâu. Hôm nay chúng ta lên đường.”

Trì Anh khó hiểu: “Ý là gì? Chúng ta mang xác anh ta theo sao?”

“Ừ. Anh ta là thủ zombie đầu tiên mà Liên Nhân loại phát hiện được, nên nghĩa nghiên cứu rất quan

“Lần này, chúng ta phải cả anh ta và Giáo Lâm về tổng bộ.”

Trì Anh gật đầu, không ý kiến gì.

“Tống Thi, trước khi Trì biến dị, tôi sẽ luôn chừng cô ấy. Giáo sư Lâm theo xe của các cô.”

Tống Thi khựng lại một

“… Em hiểu rồi. Nhưng Cố, hôm nay đã là thứ hai cô ấy bị nhiễm khả năng rất lớn là

“Tôi biết.”

Cố Trì cắt ngang, giọng tĩnh: “Đừng lo. Tôi sẽ sao.”

Sau khi khởi hành lần Trì Anh ngồi ở hàng sau suốt nửa ngày, mà Cố thì luôn ngồi cạnh quan cô.

Cô tựa lưng vào ghế, tay bị khóa ra sau, kim loại của còng tay cấn thắt lưng, đau đến khó

Cô không nhịn được lên cầu xin: “Cái đó… có còng tay tôi ra phía trước Vòng kim loại đè vào hơi khó chịu.”

“Hoặc là… anh trói tôi cũng được.”

Hai cánh tay bị khóa lưng cả một ngày, thật ê ẩm khó chịu.

Nghe vậy, Lục Vân Phi, đang lái xe phía trước, “Đội trưởng, tôi thấy cô ấy như vẫn chưa có dấu biến dị. Còng tay phía trước vậy thôi.”

Cố Trì mím môi, hơi náy: “Được, cô cúi người

Trì Anh lập tức làm

Cổ tay cô đưa ra Cố Trì nhanh gọn mở rồi khóa lại trước ngực cho

Giữa chân mày anh hơi lại, vẻ mặt khó hiểu.

Thông thường, hầu hết mọi sẽ bắt đầu biến dị vòng nửa ngày. Cô đã qua một ngày, vậy mà vẫn chút triệu chứng nào?

Nghĩ đến một khả năng đó, anh lại khẽ lắc

Xác suất một phần vạn… có thể chứ?

Còn cách trụ sở Liên khoảng bốn, năm ngày đường. khi Trì Anh bị nhiễm virus, Trì đã thức suốt hai luôn ngồi canh cạnh cô.

Nhưng đến đêm thứ ba, thật sự không chống đỡ nữa.

Đêm đó họ cắm trại trời, Trì Anh được sắp một lều riêng. Cô còn tốt khuyên: “Hay là anh đi đi? Không yên tâm thì cho khác thay phiên trông cũng được.”

Cố Trì nhìn cô, ánh phức tạp.

Thời điểm biến dị… hẳn chính tối nay.

Không phải anh mong dị, nhưng việc cô kiên đến ngày thứ ba đã rất hiếm rồi. Theo số của Liên Minh, những người gian biến dị càng thì hầu hết đều là dị giả.

Anh vốn định ở lại sát thêm, nhưng hai đêm ngủ khiến đầu óc anh choáng cơ thể bắt đầu phản chậm chạp. Các đội viên khác lo lắng cho mà ngủ không yên, tinh thần căng như dây đàn.

Cuối cùng anh đành thỏa

“Được. Vậy tôi đổi ca Mộc Vũ và Vân Phi.”

Trì Anh gật đầu.

Ngày thứ năm sau khi Anh bị nhiễm virus.

Cố Trì mặt không cảm nhìn cô gái trước mắt, đã bị trói suốt năm ngày giờ đang ôm bát cơm ngon lành, cuối cùng không nhịn trong đầu trống rỗng ra một ý nghĩ: Cô gái sức đề kháng mạnh đến mức lý rồi đấy?!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận