Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 55  ·  34.5%

Vân Linh cúi đầu thấp Cô cắn môi dưới, ngượng ngùng nói: “Xin tôi là Vân Linh.”

Giọng nói rất nhỏ, nếu nhờ thính lực tốt thì Anh gần như không thấy. Cô ngẩn ra gật ràng vẫn chưa hồn sau cú sốc “mười điểm tích lũy” vừa

[Ký chủ, cô vừa làm vậy?]

Trì Anh: Không biết nữa...

Thấy cô đáp lại, mặt Linh vốn đã đỏ thẳng giờ lại càng hồng hơn. Cô mỉm cười Trì Anh, nói ngọt “Cô... cô thật sự là quá."

Trì Anh chợt ngẩng đầu, tỉnh nhận ra vấn đề. mắt cô nhìn Vân càng lúc càng sáng.

Hệ thống lắp bắp: [Cô, cô... là cô ấy à?]

Trì Anh trả lời Hệ trong đầu, giọng không giấu sự phấn khích: “Hệ Đây là một 'phú bà'

[Đừng bỏ lỡ! Mau ôm đi!]

Trì Anh dùng sức gật trong lòng.

Vân Linh chỉ cảm thấy mắt Trì Anh nhìn mình kỳ nhiệt tình. Lần tiên cô trải nghiệm một cảm thẳng thắn, không che giấu như vậy, đến những sợi tóc đen cũng như đang ánh lên vui sướng.

Trì Anh... cô ấy thật tốt quá!

[Chỉ số Thánh Mẫu +100!]

Ánh mắt Trì Anh nhìn Linh càng thêm dịu dàng.

À, nữ chủ đáng yêu sao!

“Vân Linh, sao vậy? Thấy hơi đỏ mặt.” Diệp hỏi khi thấy má ửng hồng.

“Em không sao ạ.” Cô đầu.

Diệp Vô Hàn nặn ra nụ cười mà hắn tự là rất phong độ, quay sang Cố Trì nói: chưa giới thiệu với nhỉ? Đây là Vân Linh, đội mới tham gia bọn tôi.”

“...Chào.” Cố Trì ngẩng lên, độ không rõ là lạnh hay nhiệt tình, chỉ thiệu tên: “Cố Trì.”

Diệp Vô Hàn: “...”

Chỉ có thế thôi à?

Vân Linh luôn là người hắn ta tự hào nhất, về năng lực lẫn sắc đều thuộc hàng nổi Mặc dù hiện tại chưa chính thức là người hắn ta, nhưng hắn tin rằng cuối cùng Vân chắc chắn sẽ trở thành phụ của mình.

Dù sao, đến cả không Linh Tuyền còn là vật hữu của mình, huống một linh thức được ra từ nó?

Thế nhưng Cố Trì lại hề bộc lộ chút ý nào khác, dường như coi cô là một đồng bình thường…

Diệp Vô Hàn thầm cười Quả nhiên là kẻ đạo giả.

Hắn ta không tin là Trì lại không hề nảy chút ý đồ đen nào.

“Cố Chỉ huy, cậu vừa về nên chắc chưa biết dị năng của Vân nhỉ?” Người đàn ông bên Diệp Vô Hàn lên

Người này nhướn mày, vẻ đầy tự mãn.

“Lần đầu tiên tôi chứng dị năng của cô ấy, sự không dám tin…”

“Vân Linh có khả năng người khác tăng cường dị Dị năng cấp 5 tại của tôi là do ấy giúp tôi đột cách đây không lâu đấy.”

Hắn ta ngồi thẳng người, chờ thấy vẻ mặt kinh trên mặt Cố Trì.

Nhưng không có.

Vẻ ngạc nhiên đâu chẳng chỉ thấy thức ăn trong của Cố Trì đã đi một nửa.

Sắc mặt người đàn ông vẻ không còn tốt nữa.

Hắn ta giả vờ bình nói: “Việc đội trưởng Diệp thể đột phá dị cấp 7, cô Vân Linh đã giúp đỡ rất

“Haha, tôi quên mất, chắc đội vẫn chưa nghe tin Đội trưởng Diệp vừa đột phá cấp 7 hai trước, là dị năng cấp 7 đầu tiên của Minh đấy.”

Cố Trì quay đầu lại, khóe môi lên rồi lại chóng buông xuống. Cứ thể sợ người khác không anh đang cười giả

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/mat-the-phan-dien-nang-luon-gia-lam-thanh-mau&chuong=19]

“Ha, chúc mừng.”

Diệp Vô Hàn nghẹn cứng.

Chắc chắn là Cố Trì tức giận nhưng lại không muốn để lộ không phục trong lòng, hắn đinh ninh nghĩ thế.

Hắn ta đặt đũa xuống, tốn nói: “Tôi lên được năng cấp 7 cũng nhờ Vân Linh giúp đỡ. hẳn là thực lực của tôi.”

Trì Anh nghe vậy, rất mặt” gật đầu, vô cùng tình với câu nói

Anh ta thăng cấp nhanh vậy, chẳng phải là dựa Linh Tuyền của nữ người ta sao!

Diệp Vô Hàn vốn tưởng nghe thấy lời phản bác, thấy Trì Anh lại tình, hắn ta càng thấy chịu hơn. Cái ý thèm muốn Trì Anh ban cũng hoàn toàn tan

Một người phụ nữ ngu như thế, nếu mình vào, sớm muộn gì bị chọc tức chết mất

Đồng đội của Diệp Vô lại không hề nhận ra điều này, vẫn vô hùa theo: “Đúng thế! Với năng như vậy, trong bộ căn cứ không thể được ai mạnh hơn Linh đâu!”

Mặt Vân Linh lại đỏ lần nữa. Lần này không vì căng thẳng mà ngượng ngùng.

Có một cường giả như Anh ở đây, cô làm có thể xếp hạng chứ?

Hơn nữa…

Cô lén nhìn Trì Anh tập trung “cày cơm” với mặt gần như sùng

Hơn nữa... lại là một giả tốt bụng và dễ đến thế!

[Chỉ số Thánh Mẫu +100.]

Trì Anh lần này không nổi nữa. Cô chỉ muốn chầm lấy vị đại nhân bên cạnh này vét cho thỏa!

“À, đúng rồi, Cố đội Diệp Vô Hàn lại mở “Tôi nhớ lần trước đi làm nhiệm vụ đã cấp 6 rồi đúng Giờ tình hình thế nào, dấu hiệu đột phá

“Ha, cấp 7 và cấp khác nhau một trời một đấy, tôi cũng đã tốn rất nhiều công sức. Cố đội cần, tôi thể nhờ Vân Linh giúp một tay.”

Hắn ta hạ thấp thái có vẻ thật lòng quan Cố Trì.

Nhưng Diệp Vô Hàn thực biết rõ hơn ai hết. Trì và hắn ta không ưa nhau không phải một ngày hai, làm thể hạ mình nhờ hắn ta chứ?

“Không cần.” Cố Trì nhàn nói.

Quả nhiên…

Diệp Vô Hàn nheo mắt, nói: “Nếu đã vậy thì cũng không miễn cưỡng. nếu Cố đội cần, Vân luôn sẵn lòng giúp

Hắn ta nhìn sang Vân nói: “Vân Linh, em nói không?”

Vân Linh đã có vẻ chồn từ lúc hắn ta về dị năng của Trì, giờ lại càng muốn nói lại thôi.

“Cái đó…”

“Thật ra, em thấy anh hình như đã đột phá 7 rồi... Em nghĩ, không cần em giúp nữa

Năng lực hiện tại của chỉ có thể giúp người đột phá đến cấp còn lên cao hơn thì sức lực hiện tại còn hơi khó khăn.

“Cái gì!”

Biểu cảm của Diệp Vô nứt ra một chút, thậm còn quên cả che sự kinh ngạc trong giọng

Cố Trì cũng hơi ngạc

Anh không ngờ cô gái lại có thể nhìn thấu độ dị năng của

Đã bị nói toạc ra, cũng thừa nhận một cách thắn.

“Ừ, tôi đột phá cách không lâu.”

“...”

Định nói đến đây rồi đi, nhưng Cố Trì liếc Diệp Vô Hàn mắt đỏ hoe, anh dừng lại, nói thêm một câu.

“Chuyện của mười ngày trước có vẻ sớm hơn cậu chút.”

Nói xong, anh không nhìn mặt của những người xung mà liếc nhìn đĩa gần như đã cạn của Anh, tùy ý hỏi: xong chưa?”

“Rồi!”

Trì Anh xúc nốt miếng cùng.

Trước đây khi mới vào Cố Trì, cô đã được Vũ và Lục Vân nhắc nhở là không được phí thức ăn. Nếu Cố Trì thấy, chắc chắn bị nhắc nhở ngay.

“Về thôi.”

“Vâng~”

Lúc đi, cô cố ý lời “Tạm biệt” với Vân

Mắt cô cười cong cong, má mềm mại hai bên phồng lên vì nụ đó, độ thân thiện (MAX)!

Vân Linh ngơ ngác nhìn xúc động đến rưng rưng mắt.

Một cường giả như thế, chẳng hề làm cao, còn xử đặc biệt với như vậy…

Thật là... thật là…

Cô nghĩ mãi, cũng không tìm ra được từ nào trong vốn từ nghèo của mình để khen Trì

Thật là, người tốt quá!

Hệ thống thậm chí còn một cái: [Chỉ số Thánh +100.]

Liếc thấy đôi mắt sáng của Trì Anh khi nhìn Linh, Cố Trì nhíu cảm thấy hơi khó chịu cách khó hiểu.

Ở cùng với bọn họ đây, hình như cô ấy từng vui vẻ đến

Về đến phòng, Trì Anh đầu trò chuyện với Hệ

Đầu tiên là về cái số Thánh Mẫu kỳ lạ Vân Linh…

Hệ thống cũng thấy khó [Về điểm này, tôi cũng có câu trả lời xác.]

Trì Anh nằm sấp trên lại cảm thán: Có khi là do Vân Linh nữ chính không? Nên mới biệt như vậy.

[Cũng có thể... Nhưng tôi một phỏng đoán khác.]

Trì Anh: Ừm?

[Hôm nay tôi đã nói cô, Vân Linh không phải con người theo nghĩa là một linh thể sinh ra từ không Linh Tuyền. Trong nguyên tác, tinh thần của cô có thể địch lại cả người... Có lẽ vì vậy mà số Thánh Mẫu của mới khác thường như

Trì Anh: ...Tôi còn một hỏi nữa.

[Cô cứ nói.]

Trì Anh: Cô từng nói, tồn tại của Hệ thống Mẫu là để cân giá trị thiện ác của giới... Vậy thì, theo khía cạnh khác, Chỉ số Mẫu thực chất chính giá trị Thiện sao?

[...Thực ra, điểm này Hệ chưa có định nghĩa Việc công nhận Chỉ Thánh Mẫu không phải do quyết định, người thiết cách thức thu thập Chỉ Thánh Mẫu là Hệ Chủ.]

[Tuy nhiên, theo những gì diễn ra, có vẻ đúng như vậy.]

Trì Anh gật đầu.

Vậy là cô đã hiểu.

Cô nói: Hệ thống, tôi thể hỏi cô, nguồn cung chất trong cửa hàng thống là từ đâu không?

[Đó là do nhà cung từ thế giới chính cung Ngoại trừ những loại cao cấp nhất, tất cả thứ trong cửa hàng do các nhà cung cấp các thế giới mạt khác nhau cung cấp.]

Trì Anh chớp mi, cô “Vậy... có thể đặt hàng không?”

Hệ thống phản ứng một lâu, rồi mới hỏi lại cách không chắc chắn: nói, đặt hàng riêng sao?]

Trì Anh: “Ừ.”

Nó im lặng một lát, hiểu cô đang muốn làm

[...Tôi sẽ giúp cô hỏi xem sao.]

Khoảng ba phút sau, Trì lại nghe thấy giọng nói tử của Hệ thống.

[Họ nói có thể, nhưng yêu cầu phức tạp thì thể cần tăng giá hợp.]

Có được câu trả lời nhận, Trì Anh nhanh nhẹn khỏi giường, lấy chìa rồi ra khỏi phòng.

[Cô đi đâu vậy?]

Trì Anh bước đi không “Đi làm một thử nghiệm.”

Cô dò theo con đường ghi nhớ trong đầu lúc đây và tìm đến chính của Tổng bộ. Bên cửa có lính canh chuyên biệt.

Trước mặt lính canh là thiết bị khổng lồ hình vòm, ở giữa có màn hình vuông với chiều chiều rộng đều 40cm² bên dưới màn hình nối với một giá có thể nâng lên hạ tự do.

Cô đang chuẩn bị bước thì bị người ta chặn

“Chào cô…”

Xác nhận Trì Anh là mình chưa từng thấy trước người lính gác tốt nhắc nhở: “Cô được đưa Tổng bộ phải không? sau khi vào lại sẽ hệ thống nhận dạng minh mới được vào.”

“Hệ thống nhận dạng? Đó gì…”

Thấy cô thực sự chưa nghe nói đến, người lính thích: “Là để nhận khuôn mặt, so sánh với sở dữ liệu của bộ. Nếu cô đã từng ký ở Tổng bộ đây, cô có thể vào

Trì Anh sững lại, cô chắn là mình không này.

“Nếu không có, tôi khuyên nên ở lại bên trong bộ thì hơn.”

[Làm sao bây giờ? Hay đừng ra ngoài nữa.]

Trì Anh cười và cảm người lính gác đã nhắc “Cảm ơn anh.”

Sau đó, cô quay lưng ra khỏi cánh cửa hoàn toàn không biết thế nào để đi vào được.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận